Mơ đầu mùa (P13)

Mấy ngày ở thành phố mới trôi qua thật nhanh. Một chuyến đi ngắn mang lại cho nó biết bao trải nghiệm. Lần đầu tiên nó được đắm mình thỏa thích trong biển đồ mua sắm mà không cần mặc cả. Lần đầu tiên nó biết được là cũng có lúc phiên chợ chỉ là nét văn hóa người ta muốn giữ chứ mấy thứ đồ cũ đó chẳng dùng họ cũng có thể cho nhau. Lần đầu tiên nó hết sợ hãi cái thứ tiếng mà trước khi đi nó còn chả nói nổi một câu nên hồn.

– Mai đi mấy giờ?

Tiếng anh gọi làm nó giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ vu vơ bên cửa sổ. Dứt mắt khỏi mấy người bán hàng đang dọn dẹp lại ít đồ cũ còn sót lại lên xe, nó thở dài một tiếng rồi trả lời :

– Tám giờ tàu chạy. Anh đưa em ra sớm em ngồi đợi rồi anh về đi làm cũng được.

– Ừ. Rồi. Này. Quà này.

Anh nó vừa nói vừa đặt lên bàn trước mặt nó một cái đèn cổ thân sắt, có chụp vành nón cụt màu ngà vàng. Chân đèn và thân đều có uốn hoa văn thuần kiểu quý tộc châu Âu hồi xưa. Nó thích thú cảm ơn rối rít rồi mê mẩn với món đồ mới. Chân đui đèn đã mẻ vài góc nhỏ theo thời gian nhưng vẫn còn giữ chắc được cái bóng đèn vàng lớn. Vậy là căn phòng và góc học của nó đã đủ bộ cổ xưa cho sáu tháng học – thứ nó luôn hằng mơ mà không thể sắm sửa khi ở nhà.

– Thôi không nghịch nữa. Đi ngủ sớm đi. Mai còn đi.

– Ơ thế anh không ăn tối à?

– Không. Anh ăn trên chỗ làm rồi. Ngủ đây.

– Ơ…

– Ơ gì? Sao?

Anh nó quay ra nhìn nó một lúc rồi bật cười. Lúc nào cũng vậy, nó luôn là đứa phiền phức, lắm mồm và muốn thao thao bất tuyệt về những gì nó thích, nó mới biết hay mới học. Mắt nó những lúc như thế hẳn là long lanh hơn bình thường, khiến anh nó không thể nhịn cười.

– Lại muốn kể lể cái gì nào?

Nó thích chí cười lớn.

– Không! Em chỉ định dọa mách mẹ nếu anh không ngồi nghe em kể chuyện thôi.

– Thôi được rồi. – Anh nó vừa nói, vừa trải cái chăn bông làm đêm bên cạnh chỗ nó ngồi, kê cao gối, vắt tay lên trán, sẵn sàng tư thế nghe kể chuyện ru ngủ như hồi còn ở nhà – Thế có gì hay kể xem nào. Thấy mua một va li đồ ngoài kia rồi. Tính đánh về buôn hả? – Anh nó hỏi giọng mỉa mai.

– Còn lâu đi! Em dùng tất!… Ôi hôm nay vui cực!…

Nó đả kích lại vài câu rồi bắt đầu vào guồng kể chuyện. Nó tả lại nguyên một ngày không biết mệt, vẽ lại từng góc chợ nhỏ một mà anh nó đã thuộc làu từ năm trước đến năm nay. Nó khoe tíu tít bao nhiêu thứ đồ nó nhặt được và không quên tả lại căn phòng của nó sẽ đẹp đẽ ra sao khi những món đồ đó được trưng lên. Vừa nói, nó vừa gác chân lay lay để anh nó không ngủ mất. Thi thoảng, nó lại dí nguyên màn hình cái tab vào bộ mặt ngái ngủ của anh nó để đòi được khen đồ đẹp, khen phòng đẹp và… khen nó đẹp.

Câu chuyện của nó kéo dài đến quá nửa đêm với niềm tin bất tận là nó có thận 4 tiếng để ngủ trên tàu vào sáng hôm sau và hẳn gần một tuần để ngủ bù nếu lỡ nhịp nên không có gì phải lo lắng cho cái sự ham ngủ đến tột cùng của nó cả. Anh nó có lẽ đã thiếp đi sau cơn mưa rào nhẹ không lâu. Nó mở hé cửa, khẽ rùng mình, cái khí lạnh phương Bắc này làm cho hơi mưa không còn ngọt dịu như nó nghĩ. Khép vội khung cửa cọt kẹt, mưa ngày một to đập vào tấm kính tạo nên những âm thanh quen thuộc. Lâu lắm rồi nó mới được ngồi tựa đầu vào cửa kính, ngắm mưa và nghe bản hòa ca ồn ào bên khung cửa. Từ ngày không biết bố mẹ nghe từ đâu về việc nó phải chuyển phòng mới có thể phát triển được, nó phải rời xa con phố già có đèn mờ le lắt mỗi đêm soi sáng vài chiếc xe tải hạng nặng lướt vội qua làm rung nhẹ chân giường cùng ánh đèn xe quét nhanh một đường sáng vàng ảm đạm và chỉ còn nghe tiếng ba mẹ con bà cháu nhà hàng xóm chửi bới nhau chí chóe. Hình như cũng từ đó, nó viết lách ít hơn, chuyên tâm vào học hơn và để lại biết bao cảm xúc lại nơi người bạn già vô tình thất lạc.

Mưa ngớt dần. Dòng nhạc từ điện thoại của nó cũng êm hơn. Nó thiếp đi trong cơn mê hoa lệ về căn phòng đài các trong tưởng tượng…

 

(Còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P12)

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

2 thoughts on “Mơ đầu mùa (P13)”

Leave a comment