Tự đánh cược với mình rằng sẽ nhớ em rất nhiều khi vắng bóng em trong phòng vài ba ngày có lẻ nhưng rồi công việc bận rộn cũng cuốn tôi đi vô thức, đến cả việc hỏi thăm em tôi cũng quên khuấy mất. Chỉ nhớ là có vài bức ảnh đăng trên tường, vài dòng trạng thái đầy phấn khích tại thành phố cổ kính cách chỗ tôi sáu trăm cây số. Có lẽ cũng vì thế mà tôi ăn gian được chút thời gian vắng em – thói quen giành giật ăn thua kỳ lạ với thời gian mà tôi vẫn nghiễm nhiên tự thưởng cho riêng mình khi vô tình nhớ ra mình vừa lãng quên ai đó.
– Mai bạn rảnh không? – Tin nhắn ngắn gọn của ông bạn nhảy ra trên điện thoại.
Tôi liếc mắt qua một cách lười nhác, mở khóa và nhắn lại cũng gọn gàng không kém: “Có”.
– Ừ thế sáng mai giúp mấy đứa chuyển đồ vào ký túc nhé. Tụi nó làm xong thủ tục rồi.
– Nhanh vậy hả? Bạn tưởng hết tuần này?
– Ban đầu thì là thế. Mấy đứa thanh toán luôn nên được nhận phòng luôn rồi.
– Ừ. Ok. Mai bạn giúp.
Tắt máy. Tôi khựng lại. Có cảm giác gì đó rất lạ xâm lấn tâm trí tôi. Có lẽ sẽ rất sến xẩm khi tôi nói tôi chưa sẵn sàng cho việc quay trở lại với cuộc sống ảm đạm trước đây vì tụi nhỏ mới định cư được gần 2 tuần, nhưng cảm giác đó quá rõ ràng đến mức tôi không tìm lấy nổi một lý do để từ chối.
Ngày hôm sau, hai gã tôi đánh vật với gần hai trăm cân đồ di chuyển dọc thành phố. Sau hơn hai mươi mấy năm, chúng tôi vẫn không thể hiểu tại sao con gái lại có thể phức tạp và lỉnh kỉnh đến thế, trong khi tôi với ông bạn thì dù có gom tất cả những đồ dùng thường xuyên lại cũng không thể đủ bốn chục cân đồ. Cuộc tranh luận về đề tài muôn thưở kéo dài suốt mấy chuyến xe bus không hết nổi cơ man va li của các nàng. Tôi bật cười khi nghe hai đứa nhỏ kể lại giọng đầy lo lắng vì sợ thừa cân rồi phải bớt đủ thứ đồ ở lại mới gói gọn được những nhu yếu phẩm cần thiết mang theo người, còn tôi một năm về trước thì chỉ biết thảnh thơi kéo cái va li mẹ đã đóng gói sẵn ra sân bay, vô tư không cần kiểm tra gì và phát hiện ra non nửa là đồ ăn sẵn, gia vị và tỷ thứ đồ bếp núc khác. Ấy vậy mà số cân của tôi cũng chẳng chạm nổi nửa sau của con số đầu ba.
Cuộc hành trình vất vả hơn chúng tôi tưởng khi cả ba phòng đều nằm ở tầng ba. Với cách đếm số tầng như ở vùng này thì chúng tôi sẽ phải khuân hai tạ đồ qua ba vòng cầu thang thay vì hai như ở nhà – điều đã từng khiến tôi nhầm lẫn một thời gian khi về nghỉ vào kỳ hè năm trước. Và dĩ nhiên việc này đồng nghĩa với chuyện tôi đang chuẩn bị khiêng sáu cái va li to bự từ sân lên tầng thượng nhà mình với số bậc thang nhiều và dốc gấp đôi bình thường.
Khu ký túc thoáng đãng và trang bị đầy đủ hơn tôi nghĩ. Ba đứa ở ba phòng cạnh nhau làm hai gã tôi cũng yên tâm phần nào. Cửa sổ phòng em nhìn thẳng ra công viên gần đó. Góc nhìn qua cửa sổ bao trọn khung trời. Tôi ngẩn người hình dung đôi mắt thích thú mơ màng khi phát hiện ra bức tranh kì diệu đó mỗi sáng khi mở mắt, nhất là khi mây ở đây luôn có hình thù thú vị hơn ở nhà – điều mà suốt hơn một năm tôi luôn tâm đắc dù cho mỗi lần kể ra đều nhận được những phản hồi kì lạ.
Có lẽ tôi đã đứng rất lâu cho đến khi bị lay dậy. Tụi nhỏ lại cười trêu tôi cái gì đó. Ông bạn lắc đầu và thuật lại về chứng mơ ngủ giữa ban ngày của tôi mấy hôm gần đây trong khi tôi cố chứng minh rằng năm mươi phần trăm trong số đó là bịa đặt để chọc quê tôi trước cả nhà.
Ổn định xong cho tụi nhỏ, chúng tôi tạm biệt nhau có phần ngậm ngùi. Vậy là từ giờ mấy đứa sẽ chính thức bắt đầu cuộc sống sinh viên, tự xoay sở với mọi thứ mà không có chúng tôi bên cạnh hay ít ra là có thể gọi và í ới bất cứ lúc nào cần ngay cả lúc nửa đêm nữa. Tôi tự cười thầm cho suy nghĩ già nua của mình, chào tạm biệt hai nhỏ rồi khoác vai ông bạn đi về.
Câu chuyện có lẽ sẽ dừng lại đơn điệu ở đó với việc đánh một giấc thật sau để đón em ở ga vào chiều hôm sau và đưa em về thẳng căn phòng mới nếu như không có một điều kỳ diệu – hoặc ít ra với tôi, đó là một mối nhân duyên đầy thú vị – đưa em quay trở lại với tôi… với chúng tôi thêm vài ngày…
(còn tiếp)

One thought on “Mơ đầu mùa (P6)”