Bữa tối vui và đầm ấm. Chúng tôi cập nhật cho em những câu chuyện bỏ lỡ trong tuần. Em ngạc nhiên và hào hứng với không khí mới – không khí của một gia đình thật sự đón người con vừa đi xa về, không khí khi tất cả cùng cởi mở hơn với mọi thứ trong cuộc sống. Đôi mắt em gần hơn, ánh nhìn em gần hơn, và dường như em đang dần thuộc về mảnh đất này hơn.
Chúng tôi hỏi nhiều về chuyến đi, những trải nghiệm ở thành phố em vừa đến. Hai tuyến tàu điện ngầm chạy dọc thành phố làm em thích thú hơn cả. Việc thuộc lòng cách đi lại trong một thành phố lạ chỉ trong vài ngày khiến chúng tôi bật cười vì em luôn đi lạc ở đây dù có cầm hẳn bản đồ trên tay. Chuyện trò kéo dài đến tận nửa đêm khi chúng tôi bắt đầu kể lại từng đêm em không ở nhà, những câu chuyện, lời khuyên chúng tôi để lại cho nhau, những tiếng cười, màn tán gẫu trêu đùa, những tâm sự dài dòng và nhiều khi là thầm kín.
Tối hôm đó em thật lạ. Em không còn vu vơ theo tiếng nhạc như thói quen, không còn tự tạo cho mình một không gian lánh xa thực tại của chúng tôi. Em lắng nghe, hòa vào từng mạch chuyện. Hoặc có gì đó làm em thay đổi hoặc đến tận bây giờ, tôi mới nhận ra điều gì thực sự sẽ khiến em quan tâm đến vậy.
Tia sáng le lói cuối cùng của khu phố vừa lịm tắt. Ba đứa nhỏ mệt nhoài chào uể oải vài câu rồi ôm gối lên phòng. Tôi khẽ kéo rộng cánh cửa sổ rồi men lưng dựa vào cái bản lề cọt kẹt, mải mê theo những ánh sáng kì diệu xa xôi. Không gian đêm nơi đây có lẽ là thứ duy nhất mang lại cho tôi cảm giác thân thuộc như chốn quê nhà khi chỉ còn tiếng kêu văng vẳng của vài con mèo hoang đi lạc, tiếng gió và tiếng thở dài của một gã đang rối bời bên khung cửa.
Câu chuyện kể về các chòm sao, các hành tinh của em lẩn khuất trong suy nghĩ. Tôi đắm mình chạy theo những vật thể vô định đó rồi tự hỏi có chòm sao nào đang khuyết mất một ngôi. Chỉ còn vài tiếng và cuộc sống của hai gã tôi sẽ quay lại như chưa từng có xáo trộn. Tôi cũng không biết sẽ phải đánh cược cảm xúc của mình thế nào. Tôi hiểu em chỉ là cơn gió nhẹ thoáng qua rất nhanh, một luồng sinh khí ập đến từ miền đất mẹ rồi sẽ lại trở về với xứ quê nhà chẳng qua nổi vài lần chớp mắt. Vậy mà sâu thẳm trong tôi, một thứ niềm tin mãnh liệt nào đó cứ giục giã tâm can rằng cơn gió đó sẽ cuốn đi trong tôi một khoảng trống lòng để rồi thật lâu sau nữa, dù có cố gắng thế nào, điều duy nhất tôi có thể làm là che lại mà thôi.
♥♥♥
Hết phần I – Vật thể lạ. Câu chuyện tự sự từ vài trang nhật ký bắt đầu khi cô nhóc kì lạ đâm đầu vào cuộc sống nhạt nhòa của chàng thanh niên xa xứ. Một vài thứ cảm xúc không tên trỗi dậy trong tâm hồn già cỗi của chàng trai đất Bắc. Cuộc sống của hai gã trai xáo trộn dần khi ngôi nhà bắt đầu có “ba nàng tiên” xuất hiện. Việc có thêm ba cô em gái không chỉ đơn giản dừng lại ở những nghĩa vụ vô hình hai ông anh phải gánh trên vai hay câu chuyện thị trấn có thêm người và thi thoảng căn nhà sẽ có một vài niềm vui nho nhỏ. Sẽ là một giấc mơ rất thơ khi cơn gió lạ đến và đi thật nhanh, thổi bùng ngọn lửa cuồng si dù trong giây lát nhưng cũng đã đủ thiêu trụi chuỗi ngày ảm đạm. Hạnh phúc nơi đó liệu có dành cho năm con tim đang vô định tìm lối ra sau những tổn thương trong quá khứ? Em là ai và sẽ cuốn câu chuyện về đâu? Cùng bước vào thế giới riêng của em trong phần II – Không thể và có thể.
(còn tiếp)

One thought on “Mơ đầu mùa (P8)”