Ngày thứ bao nhiêu bước chân lên mảnh đất xa lạ, nó cũng chẳng còn nhớ nữa. Quá nhiều thứ mới quay cuồng khiến nó ngừng đếm có lẽ từ ngày thứ mười. Tất cả những gì đọng lại trong nó là một tuần vi vu đầy lý thú ở thủ đô mới với những người bạn mới luôn trong trạng thái tò mò tột bậc với chút tài lẻ của nó. Lần đầu tiên, nó cảm nhận được sự lớn lên rõ rệt hay chí ít là cái nhìn của nó mở rộng ra đáng kể, thứ mà trước đây nó chỉ nghe người ta đồn thổi chứ chưa từng có dịp được trải qua. Đôi lúc, ý nghĩ về việc tiết lộ quá nhiều về các vì sao có thể ảnh hưởng gì đó đến nó nhưng rồi đứa hiếu kỳ như nó cũng tặc lưỡi cho qua và tiếp tục hứng thú với việc giúp mọi người nhận ra mấu chốt của cuộc đời mình và giải quyết nó.
Tạm biệt kinh đô ánh sáng, nó bắt chuyến tàu cao tốc đầu đời đến với miền đất mới. Khung cảnh chuyển dần từ các khu cao ốc sang những cánh đồng hoa cuối mùa đang cố vương nốt chút hướng sắc cuối cùng dưới cái nắng thu màu nhiệm. Không gian ngả một màu vàng đậm chất thơ nó vẫn mong đợi bấy lâu về cuộc sống ẩn dật ở một miền quê thanh bình, kéo nó trôi tuột khỏi chốn thành đô quá nhiều thị phi và quá khứ điên cuồng hư vinh của nó. Lướt máy quay qua những dải vàng óng của thảm hướng dương, nó lia ống kính đến mọi thứ quen thuộc nó từng nhìn qua sách. Lưới điện cao thế như chặng đường gần hai trăm cây số về quê nội. Cối xay gió trắng xóa như những mô hình nó từng nhìn thấy trong các hội chợ công nghệ ở nhà. Những mái ngói đỏ rải rác điểm thêm chút sức sống cho miền quê yên ắng đang chờ đón nó. Loáng thoáng đâu đó nó nhìn thấy một vài chú bò sữa lang thang, một vài trang trại được rào kín. Đôi lúc vài nét xanh mởn lướt qua như bụi cỏ hoặc một trong những vườn rau hiếm hoi ẩn hiện trong tầm mắt. Mọi thứ lướt qua nó yên bình đến khó tả. Nó nhắm mắt hình dung khung cảnh thị trấn mới, nơi nó có thể nằm dài trên bãi cỏ, dưới một tán cây đơn độc nào đó đọc vài cuốn sách ưa thích, chơi ghi-ta rồi vô tình viết được vài mẩu chuyện hay mấy dòng thơ thi vị hoặc ngồi một mình trên gác xép ngắm nhìn một nông trại nào đó từ xa và cố chơi trò đoán số phận của những người trong đó.
Tiếng chuông điện thoại kéo nó ra khỏi giấc ngủ quên vào phút cuối, chuyến tàu hoàn thành nghĩa vụ và thả nó tại một sân ga nhỏ nằm giữa thị trấn không kém phần hoang sơ. Những cánh đồng hẳn đã trôi khỏi tầm mắt nó từ rất lâu sau khi nó ngủ quên. Miền đất mới nơi nó đến dường như là một thị trấn nhỏ xinh nằm gọn ven triền núi. Những đoạn đường đầu tiên nó đi qua uốn lượn như dải lụa trải dài trước gió. Nó cảm thấy may mắn vì đã gạt được chứng say xe trước khi bắt đầu cuộc sống mới vì nếu địa hình mọi con đường của thị trấn đều như vậy thì dù có khỏe đến mấy cũng sẽ không tránh nổi một lần say xe. Taxi đưa nó về với căn nhà của một người anh như hứa hẹn sẽ cho nó ở nhờ trong lúc chuẩn bị thủ tục nhập cư và chuyển vào kí túc xá. Cái háo hức dâng tràn trong nó. Nó từng đọc rất nhiều về cuộc sống của cư dân nơi đây nhưng chưa từng để ý cuộc sống đời thường của một sinh viên chốn này sẽ ra sao. Liệu rồi nó sẽ có một gia đình mới như những gì nó từng làm lúc nhỏ? Hay với đại gia đình thời đại học của nó? Liệu thành phố có thực sự ảm đảm như nó nghĩ hay rồi sẽ bị quậy tung lên bởi đứa trẻ hiếu kỳ ẩn sâu bên trong nó? Mọi ý nghĩ cứ dồn lên khiến nó chẳng thể ngồi yên…
(còn tiếp)

One thought on “Mơ đầu mùa (P9)”