Này em! Chào người bạn nhỏ 1 tiếng nhé. Ừ. Chào nhé. Vẫn biết em chẳng mong người bạn nhỏ này chút nào đâu. Cơ mà bạn cũng trót đến rồi thì thời chào nhau 1 câu cho có lệ.
25 rồi đấy. Nghe lạ nhỉ. Năm nay không chỉ 2015 của em hiền hơn. Mà sao em lành hơn đến lạ. Cuộc sống của em cũng gọn gàng hơn, nhiều nắng, nhiều gió, nhiều năng lượng hơn cho gia đình, cho nơi em thuộc về, cho những góc trời của riêng em.
25. Em tập làm quen với những một mình nhẹ nhàng. Nước mắt là của em. Chắc chẳng còn ai chạm vào được nữa. Nỗi buồn là của em. Liệu còn ai tìm được nét sầu trong mắt. Lo toan là của em. Chỉ những vui tươi hớn hở thường nhật em mang ra với đời, với người. Mọi thứ dành riêng em, sẽ chỉ là của em.
25. Em nhận ra những trách nhiệm cho gia đình, cho tương lai, cho em. Em thèm trốn trong thế giới nhỏ xinh ấy thôi, đừng bao giờ lớn. Nhưng ôi. Em trót lớn mất rồi. Không còn được ốm vặt. Không còn được lươn khươn làm nũng. Không còn được đòi hỏi những thứ vô lý cho đứa trẻ con ngày nào.
25. Em hiền lành nghĩ cho mọi thứ xung quanh trừ bản thân. Người ta nói em ngốc lắm. Em cứ mạnh mẽ chỉ riêng em. Em chẳng dám thả trôi hết cảm xúc cho bất kỳ ai. Em sợ mọi thứ trước mắt tan biến. Em sợ những tổn thương nhiều nghĩa. Em sợ những kỳ vọng trên vai. Rồi cứ thế em giấu nỗi sợ hãi vào trong lặng lẽ.
25. Em chỉ còn lại nụ cười. Dịu. Lành. Và cứ thế thôi, ngốc ạ. Nhoẻn miệng nhé. Nắng sẽ tự về.
HN31515
22:00
-J-





![Camera360_2015_5_31_103343[1]](https://jessaminetran.com/wp-content/uploads/2015/05/camera360_2015_5_31_1033431.jpg?w=701&h=701)
