Mơ đầu mùa (P20)

Ngủ thiếp đi trong dòng hạnh phúc miên man, tiếng chuông báo thức kéo nó dậy khi trời đã ngả chập tối. Khệ nệ kéo va li xuống, lang thang một vòng ở sân ga, mọi thứ đẹp hơn, sang hơn rất nhiều so với nhà ga bé xíu nơi miền quê của nó. Loanh quanh một lúc nó cũng tìm được chốn ẩn náu cho riêng mình. Còn hơn một tiếng nữa, chị bạn đồng hành cùng nó mới đến, và điểm chờ đợi không thể thú vị hơn một chiếc ghế đối diện cái piano màu nâu trầm đặt ngay giữa sảnh sân bay, thi thoảng lại có vài người bản xứ ra dạo vài bài dân ca hay cổ điển. Nó lôi quyển truyện đang đọc giở ra ngồi nghiền ngẫm tiếp. Không gian ánh vàng cùng tiếng piano đập vào tường vang lên êm ái không khỏi làm nó xuýt xoa, thích thú tận hưởng như đang ở trong một khán phòng nhạc giao hưởng vậy. Một vài du khách đi qua bắt chuyện với nó bằng thứ tiếng Á Đông kỳ lạ. Nó nhún vai cười rồi quay lại với thế giới của riêng nó qua từng trang sách, thi thoảng lại khẽ ngước lên ngắm nhìn anh nhạc công trong bộ vest truyền thống với cà vạt đen và sơ mi trắng. Nó mê mân đôi bàn tay nhẹ nhàng lướt nhẹ trên từng phím đàn trắng nõn. Hình như nó ngâm nga theo… vài lời ca quen thuộc.

Tiếng chuông điện thoại lôi tuột nó ra khỏi mạch truyện đang dang dở. Chị bạn đồng hành gọi nó giọng hoang mang. Phải mất một lúc hai chị em mới tìm được thấy nhau ở bến tàu điện. Loay hoay tìm cách mua vé tàu, lần đầu một mình đến thành phố lớn, việc tự làm quen với hệ thống vé tự động khiến hai đứa thật sự bối rối. Ở chốn bé xíu của nó, chỉ có xe bus chạy nửa tiếng một chuyến. Chỗ bán vé thì ngay trong tạp hóa, chỉ cần vài câu đơn giản là có đủ tập vé đi cả tuần. Đang không biết phải xoay sở ra sao thì một giọng Hà Nội đặc sệt cất lên từ phía sau.

– Hai bạn mới đến thành phố này hả?

– Ơ. Ừ. Bọn mình đi du lịch.

– Đưa mình chỉ cho. Đây này.

Nói rồi, bạn ý lạnh lùng len lên chỉ hai đứa cách dùng máy. Chưa hết ngỡ ngàng, lâng lâng vì chất giọng ấm nống lâu không được nghe, nó bị gọi giật lại.

– Của hai bạn đây. 15 phút nữa có chuyến. Đi chơi vui vẻ.

Bạn ý nói rồi dúi hai cái vé vào tay hai đứa rồi chạy vội lên tàu, không kịp để hai đứa nói lời cảm ơn.

Trở lại trạng thái bình thường, hai chị em bắt đầu chủ đề xung quanh chàng trai bí ẩn. Chị ở Sài Gòn nên mê giọng con trai ngoài Bắc. Còn nó, một đứa trót phải lòng Hà Nội thì mọi thứ thuộc về thủ đô sẽ nghiễm nhiên trở nên thân thuộc. Trời lạnh dần. Câu chuyện ríu rít hòa vào tiếng tàu, tiếng người cười nói, tiếng đàn hát từ một nhóm nhỏ trên chuyến tàu về khu chung cư nhỏ ở ngoại ô.

Đếm từng bến để không nhầm điểm xuống, chợt thứ ánh sáng xanh đỏ nhấp nháy ngoài cửa sổ hút lấy nó không rời. Hai đứa ham chơi xách đồ chạy xuống, chẳng kịp nhìn tên bến. Đó là đêm đặc biệt, ngày duy nhất trong thành phố có hội chợ và khu mua sắm mở xuyên đêm. Nó thích thú ngó nghiêng từng gian hàng nhỏ. Những thứ đồ ăn lạ lùng khói bay nghi ngút thơm lừng khu phố. Khu vui chơi lấp lánh tỷ thứ đèn màu làm đêm long lanh cả một góc trời. Leo chừng hai chục bậc thang lên chỗ có đài phun nước và khu tượng trên cao, nó thích thú ngắm nhìn trời đêm hòa vào dải ánh sáng phía dưới. Mọi thứ như một giấc mơ bày ra trước mắt nó. Lần đầu tiên trong hai tháng, thành phố không xuống đèn lúc chín giờ.

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P19)

Ổn rồi! Anh yêu em! (P1)

Cuộc gọi lúc 9h tối kéo nó ra khỏi không khí ảm đạm của buổi hẹn lúc đó. Một đám bạn tốt thật sự, nhưng không phải một nhóm đủ thú vị cho một Song Tử như nó. Cả buổi, nó chỉ ngồi cười nhạt, mong cho qua cái mốc 9h để bảo muộn rồi, về đi thôi. Một phần cũng vì chưa bao giờ nó được coi là con gái trong cái đám thật-thà-vô-tư-hoặc-hùa-theo đấy.

Nhấc điện thoại trong tâm trạng không mấy vui vẻ, nó nhận được cuộc hẹn cho 30 phút sau đó ở một nơi hẳn là xa lắc. Nghĩ đi nghĩ lại, tặc lưỡi, nó phóng xe đi trong vô thức đến một chốn vui vẻ hơn. Ừ. Đúng là vui vẻ hơn.

Mải mê ngắm nhìn gã trai “baby kute” mà nó vẫn thầm để ý, nguyên một tối u ám của nó được kéo lại vẹn nguyên. Hôm đó, gã mặc quần dài và áo phông rất tử tế. Vậy nên việc gã hiện diện trước mặt nó đã là cả một thú vui tao nhã.

Sau 15 phút mải mê xem bài cho mấy đứa bạn, một dáng người dong dỏng cao đi đến nhập hội – Anh. Anh có gương mặt sắc cạnh kiểu nhà tướng, môi mỏng, mắt nhỏ, mũi cao… đủ thứ tướng số làm nó thấy ác cảm. Nó không nói gì với anh ngoài vài câu xã giao lúc xem bài cho anh. Dù sao thì cũng là mình rộng dáng dài nên cũng không đến nỗi làm nó khó chịu lắm. Câu chuyện buổi tối đó kéo dài giữa đám bạn nó đến gần khuya.

Đêm đó anh đưa nó về. Anh hỏi nhiều chuyện mà đến nó cũng bất ngờ. Hẳn là nó đã hãnh diện lắm khi trước đó đã được dặn dò, đào tạo đầy đủ, bài bản về việc giữ bình tĩnh trước tất cả các bài tần công của nửa thế giới còn lại. Mở đầu và kết thúc chặng đường bằng việc xin số. Nó quyết tâm giữ nguyên quan điểm về việc không cho số trong lần đầu gặp mặt. Thử thách nhỏ cho chàng trai mới, nó ngỏ đúng một câu về việc đã công khai số trên mạng xã hội và còn rất nhiều kênh anh có thể tìm được số liên lạc của nó. Cái dáng gãi đầu bất lực của anh lúc cuối… vô tình… rất dễ thương.

Song Tử ham chơi không nhớ được gì lâu. Nó quên bẵng anh sau hẳn một buổi sáng không thấy động tĩnh gì. Vậy là thêm một chàng trai nữa đi vào quên lãng. Nó tặc lưỡi thế rồi lại quay lại ngắm ảnh gã trai đẹp đáng yêu của nó.

Một ngày đẹp trời sau khi lang thang ăn chay cùng nhỏ bạn, hai đứa nó quyết định kết thúc ngày bằng việc ra cà phê ngồi tâm sự thì nhỏ bạn nó đã kịp hò ngay hội còn lại đến góp vui. Dĩ nhiên, trong đó có anh. Tối đó anh gọi một ly cocktail xanh biển trong vắt, nó gọi một ly martini trắng thơm. Câu chuyện chuyển từ việc góp ý cho dự án của gã trai nhà nó sang đàm đạo về cocktail, về rượu, về bar,… thứ lâu rồi nó không thu xếp nổi thời gian lên hàn huyên lại. Ừ. Hóa ra anh cũng không ngây ngô đến độ như gã trai đó. Mặc dù việc chính ngày hôm đó của nó vẫn chỉ là ngắm gã làm việc. Thật bực mình khi khuôn mặt gã chưa bao giờ bớt “kute” đi được cho cam. Đúng. Gã rất đẹp. Phải. Đáng yêu nữa. Hừm!

Anh đưa nó về. Một lần nữa. Nó vẫn không hiểu vì sao sau một thời gian dài như vậy. Anh vẫn đưa nó về. Tiễn nó vào tận cổng nhà, anh vẫn đứng thao thao bất tuyệt vài chuyện không liên quan. Nó… ngoài việc vẫn mải nhớ cái khuôn mặt “baby” kia thì thứ duy nhất còn đọng lại trong đầu là “Nó buồn ngủ!”. Mạnh dạn bá vai anh và quay anh lại về phía xe. Nó gửi lời chào thân ái – quyết thắng và khẳng định lần nữa là không có số đâu. Anh nói sẽ không tự tìm đâu cho đến khi nó cho. Nó vẫy tay rồi đóng cổng không quên kèm theo một nụ cười dạng “Ok. Thanks! You’ll see!”.

Sau đấy thì hẳn là nó đã bị ám ảnh bởi bờ vai đó. Ừ. Chắc chắn. Vững chãi. Có lẽ đủ mạnh để dựa vào… đủ ấm để tin tưởng. Phải. Nhưng khuôn mặt đó. Nét e dè của nó vẫn không thể dứt.
Bất giác, nó nghĩ… nếu có lần thứ ba, có lẽ, nó sẽ cho anh số.

Quả là một ngày mệt nhoài đầu tháng sau một chuỗi những tin vui từ sáng đến tối. Đi xem hàng với mấy đứa bạn cùng shop xong, dĩ nhiên vẫn là mấy nhỏ bạn đó, tụi nó lại tiếp tục chiến dịch gọi cà phê xả stress cuối ngày. Ngày mùng một âm của tháng 9. Ngày mà nó mong chờ không biết bao lâu để tìm xem hoàng tử của nó là ai. Cũng có tí run run khi biết đc việc hai nhỏ bạn muốn đi cà phê, vì vốn nó đã bỏ qua hi vọng trong ngày này khi nhìn lịch chỉ thấy toàn là đi làm và xem hàng, nhập hàng.

Dĩ nhiên. Anh xuất hiện… và nó thì đang ở đủ xa để chỉ còn nước bám càng anh về nhà nếu không muốn bị lạc.

Ngày hôm đó nó đủ đáng yêu theo tiêu chuẩn, nó biết. Váy xòe và voan trắng cơ bản luôn là thứ dễ nhất để biến một đứa như nó trở nên điệu đà. Hình như cả tối anh chỉ để mắt vào hai thứ: nó và cái điện thoại. Hoặc là độ tự tin trong nó lên quá cao… hoặc là linh cảm của nó đúng. Dù sao thì cũng phải có cái gì đó để nó vin vào cho cái ngày vốn nên đặc biệt này.

Anh đưa nó về. Không nói gì. Cuộc thoại duy nhất có lẽ là lúc nó tò mò hỏi một chuyện gì đó. Rồi lại im lặng. Có chút hoang mang. Là anh đang có chuyện hay là vốn không muốn nói chuyện với nó nữa. Nó lặng lẽ nhủ thầm nếu anh không rẽ vào hẳn nhà thì coi như anh chính thức bước vào danh sách tổng hợp anh trai không giới hạn của nó.

Dừng xe trước cổng nhà nó. Ngạc nhiên là anh vẫn đứng đó chờ nó vào nhà. Vậy là câu chuyện có lẽ theo đúng được kịch bản của nó một phần. Nó bảo anh đưa máy, vừa lưu số vừa cười thâm và lung túng thoát ra vụng về vì vốn không quen dùng hệ điều hành đó. “Le Lady” – Nó thích thủ tự nhủ lại cái tên rất tâm đắc, đóng cổng và chạy vào nhà.

Gọi nhỏ bạn, khoe loạn xạ trước khi đi ngủ, nó đã kịp đòi được số anh để chuẩn bị cho trò chơi sáng hôm sau.

(còn tiếp)

HN25914

Jessy