Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.
—
Hơn 5 tháng từ ngày nó rút được lá bài định mệnh. Ngót nghét 3 tháng từ khi lá bài ứng nghiệm lên nó và nó hiểu cái trực giác của nó chưa một lần sai. Nó yêu. Nó ghen. Nó đau. Cái vòng luẩn quẩn mà nó cứ càng lún càng sâu nhưng lại dường như chết lịm trong cái men ngọt đắng của ái tình.
Nỗi đau do nó tự cầm kiếm đâm vào tim. Nỗi đau do nó tự tạo ra để một mình gặm nhấm cái khổ sở… để khi tỉnh lại còn biết rằng mình đang được yêu nhiều lắm. Cứ như thế, trái tim nó rung lên từng đợt theo dòng nức nở chỉ để đổi lấy một ngày nắng đẹp cười hiền cho miền kí ức vẹn nguyên hạnh phúc. Thói quen lạ lùng đó của nó thật khó để gọi tên.
Nó đếm từng ngày. Ghi chép lại bực dọc, buồn vui từng ngày chả cần biết vì cái gì cả. Có thể nó sẽ cho anh đọc… hoặc không. Chỉ biết trò chơi đó với nó như một thú vui tính toán ghi sổ… chắc cho đời. Hoặc nó là một đứa trẻ con. Hoặc nó tự cho mình là kẻ thấu đời thấu người, nên tự cho mình cái quyền ích kỷ. Mà trong trường hợp này của nó thì có lẽ cả hai đều đúng.
163… Nó cũng đã đi được hơn phân ba chặng đường mà nó cho là khó khăn nhất. Câu chuyện của quá nhanh trước sự ngỡ ngàng của thiên hạ nhưng lại vừa đủ cho con tim đầy toan tính và tham vọng của nó. Chưa bao giờ nó chịu hi sinh vì cái gì vô nghĩa hay ít ra với nó điều đó không vô nghĩa.
Nó sẽ không ngừng đếm thời gian. Phải. Ai bảo số phận vô duyên ném vào mặt nó cái thử thách to đùng như thế. Ai bảo đưa người ta đến với nhau rồi vứt ngay cái cầu gãy đôi ở giữa sông như thế. Ừ. Nó sẽ lấy lại những gì của nó bằng mọi giá. Nó tin cuối con đường có điều xứng đáng cho hi sinh của nó.
Cầm lá bài lên, úp xuống và tiếp tục đi. Nó tự nhủ đám gai dưới chân cũng chỉ có thể làm đau nó trong chốc lát và thảm hổng trước mặt sẽ xoa dịu trong nó những niềm riêng… Thèm một ngày vỡ òa tâm cảm…

72 left…
P191113
12:46
Jessy
