Hoài bão, an nhiên hay… thôi?

Tháng thứ 4 gắn bó với con đường mới. Tôi tiếp tục xuất hiện những suy nghĩ trốn chạy trách nhiệm, niềm tin của chính mình vào những điều lớn lao, to tát. Giống như cách đây nửa năm, tôi đã từng trốn chạy con đường trở thành quản lý trong ngành quản trị – truyền thông vậy.

Tôi vẫn thế. Luôn hoang mang với cuộc đời mình. Luôn đắn đo giữa việc là một cá thể rong chơi mơ hồ trên Trái Đất hay là một điểm nhấn lớn, khắc tạc hình bóng mình trong tâm trí những người ở lại mãi về sau.

Dĩ nhiên. Tôi là kẻ tham lam. Nên chuyện thường làm vẫn là kêu gào thảm thiết để tạo hóa cho thêm tôi thời gian chứ chẳng buồn màng tới việc mình phải lựa chọn.

Ai chẳng muốn một cuộc sống an yên, nhẹ nhàng mà vẫn tạo được thành tựu, điểm nhấn, tiền tài, danh vọng. Hỡi ôi. Con người. Cái phần “con” dường như vẫn chẳng bao giờ chịu nhường nhịn phần “người” dù chỉ là một giây.

Những ngã rẽ từng vẽ ra cho chính mình ngày chuyển bước, tôi vẫn treo gọn gàng trước mặt, cố gắng giữ vài cái kim chỉ nam cho mình, dù tôi vẫn chưa thực sự cầm lên tay một cái la bàn nào để chính thức bước đi. Tôi sợ cảm giác của nửa năm trước có thể sẽ quay trở lại bất cứ lúc nào. Khi mà tôi điên cuồng chạy theo một viễn cảnh nào đó, leo lên đỉnh cao ở một vùng trời nào đó chỉ để đổi lại cảm giác trống rỗng, vô vị, cô đơn, lạc lõng đến gai người. Tôi không muốn quá khứ lặp lại. Không muốn đạt được một thứ mà đến tận cùng chỉ để nhận ra nó không nên thuộc về mình. Suy cho cùng thì tôi cũng chưa thực sự biết mình thèm gì cụ thể.

Tôi lạc giữa vòng xoay cơm áo gạo tiền. Ừ. Mọi thứ xoay đều quanh tôi. Còn đứa lãng đãng tôi may mắn đứng giữa tâm, nhìn vạn vật xoay vần như chẳng can hệ gì đến mình. Tôi băn khoăn nhìn những tất tả, những ngược xuôi dần quật ngã biết bao ý chí, khát khao, tham vọng… hoặc có khi còn chẳng để những thứ “xa xỉ” đó kịp thành hình trong mỗi cá thể xung quanh. Ai rồi cũng có những sứ mệnh riêng của mình, tôi đặng nghĩ, mọi dòng chảy miễn khớp chiều đều có thể trôi chung về cùng một hướng, cùng một mục tiêu, cùng một lý tưởng, mặc cho động cơ mỗi nhịp có khác nhau, hay thậm chí chẳng liên can gì tới nhau. Chỉ duy có một điều lưng chừng làm tôi trăn trở mãi… là sự cô đơn, độc hành lặng lẽ đến nao lòng của những con sóng dẫn dòng trôi duy nhất mang trên mình lý tưởng, đam mê và tầm nhìn đủ lớn. Tôi từng đứng đó, từng trốn chạy… và giờ đây, tôi đang chứng kiến phiên bản lặp lại của chính mình ở nơi ẩn náu tôi tự ấn mình vào, đặng mong bình yên.

Thương… Thứ cảm xúc khó chịu tôi từng cố tẩy xóa ra khỏi từ điển giác quan của mình dội về gào thét. Tôi vốn là kẻ dễ đồng cảm với tâm tư và những điều tiêu cực từ các tâm hồn khác vây quanh.

Những manh nha về việc dấn thân bắt đầu nhen nhóm. Tôi chẳng thích ý niệm này hình thành trong mình một chút nào. Nhưng dường như, tôi bắt đầu thích hình ảnh về một tôi chín chắn, trưởng thành trên chặng đường phát triển ấy; hình ảnh của những quả ngọt tôi có thể gặt hái và tự hào với nó dù mơ hồ; hình ảnh tôi chấp nhận chính tôi tự tin với sự nghiệp của mình, với con đường tôi cống hiến, dù còn chút mông lung.

Tôi không biết cảm giác này sẽ kéo dài bao lâu, không biết niềm tin trong tôi là hư ảo nhất thời hay đã được lát vững vào tâm trí. Chỉ biết, có lẽ, tới đây thôi, tháng thứ 5 của tôi trên con đường mới sẽ có một tâm thế khác, một tâm thế của tôi như 10 năm về trước, như những ngày đầu của thanh xuân khi tôi chọn xây một mái nhà vững chãi đầu tiên cho chính mình.

Viết cho một ngày chuẩn bị vào tháng mưa ngâu…

Cho Hà Nội…

Cho một tôi trở lại…

Lê Di.

Mơ đầu mùa (P20)

Ngủ thiếp đi trong dòng hạnh phúc miên man, tiếng chuông báo thức kéo nó dậy khi trời đã ngả chập tối. Khệ nệ kéo va li xuống, lang thang một vòng ở sân ga, mọi thứ đẹp hơn, sang hơn rất nhiều so với nhà ga bé xíu nơi miền quê của nó. Loanh quanh một lúc nó cũng tìm được chốn ẩn náu cho riêng mình. Còn hơn một tiếng nữa, chị bạn đồng hành cùng nó mới đến, và điểm chờ đợi không thể thú vị hơn một chiếc ghế đối diện cái piano màu nâu trầm đặt ngay giữa sảnh sân bay, thi thoảng lại có vài người bản xứ ra dạo vài bài dân ca hay cổ điển. Nó lôi quyển truyện đang đọc giở ra ngồi nghiền ngẫm tiếp. Không gian ánh vàng cùng tiếng piano đập vào tường vang lên êm ái không khỏi làm nó xuýt xoa, thích thú tận hưởng như đang ở trong một khán phòng nhạc giao hưởng vậy. Một vài du khách đi qua bắt chuyện với nó bằng thứ tiếng Á Đông kỳ lạ. Nó nhún vai cười rồi quay lại với thế giới của riêng nó qua từng trang sách, thi thoảng lại khẽ ngước lên ngắm nhìn anh nhạc công trong bộ vest truyền thống với cà vạt đen và sơ mi trắng. Nó mê mân đôi bàn tay nhẹ nhàng lướt nhẹ trên từng phím đàn trắng nõn. Hình như nó ngâm nga theo… vài lời ca quen thuộc.

Tiếng chuông điện thoại lôi tuột nó ra khỏi mạch truyện đang dang dở. Chị bạn đồng hành gọi nó giọng hoang mang. Phải mất một lúc hai chị em mới tìm được thấy nhau ở bến tàu điện. Loay hoay tìm cách mua vé tàu, lần đầu một mình đến thành phố lớn, việc tự làm quen với hệ thống vé tự động khiến hai đứa thật sự bối rối. Ở chốn bé xíu của nó, chỉ có xe bus chạy nửa tiếng một chuyến. Chỗ bán vé thì ngay trong tạp hóa, chỉ cần vài câu đơn giản là có đủ tập vé đi cả tuần. Đang không biết phải xoay sở ra sao thì một giọng Hà Nội đặc sệt cất lên từ phía sau.

– Hai bạn mới đến thành phố này hả?

– Ơ. Ừ. Bọn mình đi du lịch.

– Đưa mình chỉ cho. Đây này.

Nói rồi, bạn ý lạnh lùng len lên chỉ hai đứa cách dùng máy. Chưa hết ngỡ ngàng, lâng lâng vì chất giọng ấm nống lâu không được nghe, nó bị gọi giật lại.

– Của hai bạn đây. 15 phút nữa có chuyến. Đi chơi vui vẻ.

Bạn ý nói rồi dúi hai cái vé vào tay hai đứa rồi chạy vội lên tàu, không kịp để hai đứa nói lời cảm ơn.

Trở lại trạng thái bình thường, hai chị em bắt đầu chủ đề xung quanh chàng trai bí ẩn. Chị ở Sài Gòn nên mê giọng con trai ngoài Bắc. Còn nó, một đứa trót phải lòng Hà Nội thì mọi thứ thuộc về thủ đô sẽ nghiễm nhiên trở nên thân thuộc. Trời lạnh dần. Câu chuyện ríu rít hòa vào tiếng tàu, tiếng người cười nói, tiếng đàn hát từ một nhóm nhỏ trên chuyến tàu về khu chung cư nhỏ ở ngoại ô.

Đếm từng bến để không nhầm điểm xuống, chợt thứ ánh sáng xanh đỏ nhấp nháy ngoài cửa sổ hút lấy nó không rời. Hai đứa ham chơi xách đồ chạy xuống, chẳng kịp nhìn tên bến. Đó là đêm đặc biệt, ngày duy nhất trong thành phố có hội chợ và khu mua sắm mở xuyên đêm. Nó thích thú ngó nghiêng từng gian hàng nhỏ. Những thứ đồ ăn lạ lùng khói bay nghi ngút thơm lừng khu phố. Khu vui chơi lấp lánh tỷ thứ đèn màu làm đêm long lanh cả một góc trời. Leo chừng hai chục bậc thang lên chỗ có đài phun nước và khu tượng trên cao, nó thích thú ngắm nhìn trời đêm hòa vào dải ánh sáng phía dưới. Mọi thứ như một giấc mơ bày ra trước mắt nó. Lần đầu tiên trong hai tháng, thành phố không xuống đèn lúc chín giờ.

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P19)