Khí – Lửa và những mối tình ngang trái

Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.

Em đến với đời nhẹ như làn gió. Không ồn ào. Không sắc màu. Không thoảng hương như bao cô gái kiêu kì sang trọng khác.

Em thích lang thang thành nội. Một mình. Em ưng cái nắng trải dọc triền phố, cái gió thoảng qua vành tai gáy tóc em lúc ban trưa. Em yêu cái vị nhẹ nhàng chớm hè, đầu thu, cuối xuân man mát. Thói quen nhấm nháp vị mùa vị gió vị màu không gian khiến em nhiều khi trẻ con lạ.

Người ta nói em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em.

Em lạc bước vào khung trời thật lạ. Ngọn lửa diệu kỳ đầu tiên cuốn em đi. Đơn giản. Nhẹ nhàng. Vô tình đến bên nhau. Vô tình thương yêu. Vài dòng nhắn gửi. Một chút vỗ về mỗi lần em khóc. Chưa từng nắm tay. Chưa từng hơi ấm. Em nhẹ nhàng mơn mác xung quanh, ngắm nhìn ngọn lửa của em tỏa sáng… đẹp đẽ… rồi lụi dần để sáng lên nơi nào đó… Ngọn lửa đầu tiên rời em như vậy, xa em như vậy, ngỡ ngàng… hụt hẫng… bơ vơ khó tả…

Cái lóng lánh quen thuộc sau một chặng đường dài. Đầy nắng. Ấm áp. Đến độ em có thể quên hết giận hờn dù sau bao lâu xa cách. Em hòa mình vào những đốm lấp lánh, lướt quyện theo những nụ cười, những lời quan tâm hiếm hoi nhưng đủ cho em ấm lòng đôi chút… Hơi ấm xa dần nhạt nhòa nơi em. Em cũng tự mình thả trôi theo làn gió. Vốn chẳng cần em. Vốn chẳng của riêng em. Thời em lại trôi về chốn cũ.

Em dừng chân bên đốm lửa nơi cao nguyên đầy gió. Tiếng sáo vi vu kéo em lại bên tình, bên người, bên những mộng mơ mới chớm. Mọi lần đầu tiên… Những gì thật sự của em… rất gần… rất chân…Em đang mơ không? Người bảo em là thật. Cơn mưa đầu tiên. Lạnh. Em chạy trốn những giá băng. Còn không em… nét gió vương đầy thơ… đầy mộng… Em còn tin… còn mơ… còn chờ…? Nhẹ lắc đầu. Em ẩn vào màn bụi phùn hoen mi.

Vấp. Vô tình. Nhóm lửa vui gọi mời em thật lạ. Em quyện mình trong hơi ấm đầu xuân… trong những câu chuyện kể… trong những miền đất thật xa của nhiệt huyết, của chân trời em vốn biết chẳng thể của em. Từng nhịp bập bùng, lời mời chào mật ngọt. Niềm vui ở lại nơi xứ ấy. Lặng lẽ rời đi chỉ riêng em.

Một giấc mơ xa đâu đó. Em lạc về không gian nguyên sở tự thuở ban đầu, nhưng là miền đất mới. Phố nhỏ. Gác nhỏ. Một tình yêu nhỏ. Khoảng trời riêng em. Miền đất riêng em. Có những cái siết tay thật chặt. Có những giọt nước mắt hạnh phúc là thật. Tiếc nuối là thật. Em cháy lên trong ngọn lửa ấy. Em bị hút quyền vào chốn mơ ấy. Mãnh liệt là thật. Yêu thương là thật. Và… Chia ly là thật… Em vẫn mỉm cười lời yêu phút cuối lúc bị hút ra khỏi hơi ấm từng là của em chốc lát… Liệu em có quên… Hay âu là vì những dở dang là thật.

Bơ vơ. Em vô hồn về thực tại. Nghiễm tưởng chẳng bao giờ. Mà phải. Hình như là chẳng bao giờ. Em thử đặt mình vào lưng chừng cơn mơ lạ. Thử đi lại những giấc mơ lạc mất. Kỉ niệm em vẽ ra… Thương yêu em vẽ ra… Tương lai em vẽ ra… Chỉ riêng em… Một mình. Lời hứa chưa từng thật. Môi hôn chưa từng thật… Em.. Yêu… Chưa từng thật. Em cẩn trọng mỗi lần lướt qua ánh lửa mờ đó. Không dám. Không thể. Không muốn cháy hết mình cho một thứ mơ hồ. Em ghét những thứ không rõ ràng… nhưng lại thèm cái ấm nồng mùi đốm lửa… Em say thôi. Em nghiện thôi. Em mơ thôi.

Đau. Vốn chẳng thể tổn thương mà rồi em đau những vụng về, dại dột… Đã bao lần em tự nhắc mình không quay lại. Để rồi bao lần em lại tìm về bên những hơi ấm lạnh lùng. Yêu thương. Em kiếm tìm gì cho đêm đông. Em chờ mong gì cho ngày vội. Em tìm ai… tìm em… lang thang…

Em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em…

HN23115

-J-

Mưa… Nắng… & Gió… [P3]

Thả hồn dưới cái nắng nhẹ của buổi sớm mai, nó thích thú hít hà hơi sương ngày mới quyện chút thanh thanh vị gió mơn man. Nó nhẹ nhàng hơn cho chuỗi ngày dài u ám vừa vụt mất. Con nắng sớm đủ dịu dàng để khỏa lấp khoảng trống bấy lâu, để làm lành con tim nó.

Dải nắng chạy dọc dài triền đê đưa bước chân nó đi thật chậm kéo quanh một vòng thành phố. Nó lặng lẽ với nhịp lang thang vô định quãng ngày tàn, lững thững bước theo ánh hừng đông mới chớm, cảm nhận lại chốn thành thị xô bồ bằng lăng kính của riêng nó. Nó như tỉnh mộng sau cả quảng thời gian dài đắm chìm trong những câu chuyện lãng mạn, mộng mơ của Mưa, Nắng và Gió. Hừng Đông… vẽ lại cho nó những nét nguyên sơ nhất của thứ gọi là yêu thương.

Cuối đoạn bờ đê dẫn nó đến một cầu cảng nhỏ. Mệt nhoài. Nó vốn quen được nắng ôm vào lòng kéo tuột đi, được mưa cuốn nhẹ cùng dòng chảy, được gió nâng bước chân đến những chốn trời xa.

Đưa mắt ra xa phía chân ngọn hải đăng bé xíu, dường như sóng đang dồn về đầy mời gọi. Cái háo hức phiêu lưu thưở nào trào về trong nó. Và nó, cũng như bao lần, nó bước đi, không kịp một lần quay lại chào hừng đông của nó. Con sóng mang nó đi xa… rất xa… đưa nó qua những nơi vốn nó chỉ coi là trong mộng – những giấc mơ tưởng như không bao giờ nó có thể vươn đến. Nó chìm sâu trong thứ hạnh phúc ngọt lành của một miền cổ tích.

Ngấm đượm cái nắng, cái gió và hơi ẩm ngoài khơi, ánh chiều tà làm nó sực nhớ ra đã bỏ quên ánh hừng đông quá lâu. Con sóng dịu dàng trả lại nó về nơi chốn cũ, cất giữ khoảng trời bí mật nơi miền cổ tích xa xôi.

Đặt chân lại lên đầu cầu cảng, nó muốn ước cái gì đó đủ đẹp, đủ lớn để bù đắp cho những hờ hững khi nó chạy theo con sóng lạ. Và… Nó ước… Cầu vồng… Phải. Cầu vồng bên ánh hừng đông. Sẽ thật đẹp cho ước nguyện nhỏ nhỏi của nó.

Lời ước vừa dứt cũng là lúc cơn mưa xối xả ùa về che lịm đi hừng đông của nó. Nó quên mất rằng nó từng sợ mưa thế nào, từng ghét cái lạnh của mưa thế nào. Và nó… cũng quên mất rằng… cầu vồng chỉ đến… sau những cơn mưa.

Nó bất giác lùi lại. Nó chạy trốn. Nó không đủ can đảm để vượt qua cơn mưa giông ấy để bắt lại chút le lói của cùng của cái nắng mai. Nó thu mình, tựa đầu vào song cửa chờ mưa tan… chờ nắng rạng. Chợt thoáng thôi… nó ước… nắng về…

Cơn mưa tan để lại cho nó dải cầu vồng tuyệt đẹp. Ngày mới với nó đơn giản vậy là hạnh phúc. Nắng về với nó nhẹ nhàng từng hơi thở. Gió thoảng mơn man vị ngọt dịu trong lành. Nó khẽ mở cửa, bước ra hòa mình vào khoảng không tiếp tục đi tìm miền cổ tích của riêng nó…

(to be continued…)

Mưa… Nắng… & Gió… [P2]

Ngày gió và em

Em bừng tỉnh sau cơn mộng mị vu vơ. Cái sợ hãi còn đọng hoài nét mặt. Đôi mắt em còn thoáng ngấn lệ vơi. Ngày trở gió nơi trời xa xứ lạ. Chút cô đơn bám lặng cảnh – tình.

a_dream_about_you_by_slider05-d3jojda

Đêm mơ qua. Em mải miết chạy theo hình bóng lạ. Chới với. Cố gắng bám níu thứ gì đó mờ ảo, xa xăm. Em lạnh. Khẽ run lên tiếng thì thào hơi khói. Nghẹn. Đắng.

a2176605195_10

Gió rít từng đợt những lời thương ai oán. Nước mắt em rơi cho chút hờn tủi, xót xa. Em mơ gì ngày lạ? Thổn thức gì ngày qua? Em lạc lối dấu chân nhòa hơi gió.

crying-girl-sad-tear-tears-favim-com-84296

Bất giác một bàn tay. Em vội vàng quơ lấy giữ chặt nơi bờ má. Gió thổi tan khóe mắt giọt niềm riêng. Trôi. Còn mình em… Hụt hẫng…

lovinghands2bycurtaincajk5

Lững thứng… Vô hồn… Em trải bước chân vô định. Mây chẳng buồn trôi cho đời em thấm lặng. Gió ơ hờ rạch tiếng xác xơ. Lá rạo rạc chốn lòng em rạo rạc.

cover05

Con đường lá đủ dài cho đôi chân mỏi mệt. Em quỵ xuống vừa kịp đôi tay đỡ. Hơi ấm quẩn quanh em nét thân thương. Vòng tay lâu rồi em không tìm lại. Bất thần. Em giữ vội cho con tim ấm lại… thổn thức nhịp tình trôi. Em òa lên những nức nở… âm thầm. Siết chặt. Run khẽ. Em không còn nghe gió… nghe mây… nghe lá… tiếng tổn thương.

hug_7_sr

Em bừng tỉnh sau cơn mộng mị vu vơ. Cái sợ hãi còn đọng hoài nét mặt. Đôi mắt em còn thoáng ngấn lệ vơi. Ngày trở gió nơi trời xa xứ lạ. Chút cô đơn bám lặng cảnh – tình.

P271013

14h00

Jessy

Mưa… Nắng… & Gió… [P2]

Một ngày dài và lặng khi cơn gió của nó vô tình tan đi mất… Nó chợt nhớ nắng như một phản xạ tự nhiên. Nó bước đi vô định, cố kiếm tìm lại cái nắng đứng bóng của nó ngày nào. Đôi lúc tưởng như nó đã có thể chạm lại dù chỉ khẽ một ngón tay… nhưng dường như nắng không còn ấm áp như nó nghĩ. Cái nắng đó hanh… khô… rất lạnh…

 

Nó hụt hẫng bước chân ra. Tự nhủ lòng rồi nắng sẽ lại ấm nồng bên nó. Tự nhủ rằng lá chỉ lướt qua thôi… rồi cũng thoáng nhanh thôi. Cứ thế… cứ thế… Nó mải mê chạy theo cái nắng chiều trong vô vọng. Hơn một lần nó tuột mất nắng khỏi tầm tay… Sương buông… Đêm xuống… Chỉ còn nó… và mình nó…

 

Nó lặng khuất trong đêm… Cái giá sương bên đèn mờ le lắt siết chặt tâm hồn nó. Với nó, đêm luôn dài như những lời ca thở than ngày muộn. Nó chẳng đủ sức lang thang, cũng chẳng đủ hơi để trút gọn buồn tàn. Đôi lúc nó nhớ nắng, thèm cái sự trở lại của nắng… nhưng có lẽ đêm đủ dài và cay cho nó hận nắng và ước không bao giờ trời rạng. Nó tự mình sống với phố đêm… mình nó… vài người bạn già… mấy lời thơ hiu hắt.

 

Hừng đông. Những tia sáng le lói đầu ngày rạng lên e ấp sau một đêm dài mòn mỏi. Vài tia sáng nhẹ dịu chạm vào da nó. Cái cảm giác thân thuộc từ bấy lâu như cái nắng nó vẫn kiếm tìm 7 năm về trước. Nó chột dạ, tính thử với tay ra kéo rèm xem là thực hay hư.

 

Giọt nắng đầu ngày len lỏi dần xung quanh nó, kéo trôi nó theo những dòng chảy rất đỗi đời thường mà quá lâu rồi nó bỏ lại sau lưng cùng bao kỉ niệm. Xoa dịu cái mặc cảm trong nó, con nắng ngọt lành kéo nó vi vu về miền nhớ… nơi đã từng có vệt nắng đầu tiên, cơn mưa lạ, nắng đứng bòng, gió vô tình… Nó sống lại vẹn nguyên những xúc cảm… Nắng gọi về nguyên vẹn những lời ca.

 

Đôi lúc, bất giác nó thu mình lại, cố dụi mắt, nhủ lòng giọt nắng bên thềm chưa chắc đã dành cho nó. Đôi lúc, nó lại muốn để cho bản thân 1 chút ích kỷ được giữ chút hương mịn sớm sương bên nắng hiền ngày nhẹ. Có lẽ nó vẫn chưa thoát khỏi cơn mê để đủ tình táo cho yêu thương mới chớm. Chỉ biết dường như nó cười nhiều hơn… hiền hơn… nhẹ lòng hơn cho ngày mới bình yên…

 

(to be continued…)

 

Mưa… Nắng… & Gió… [P1]

Mưa… Nắng… & Gió…

Trời gần trưa… Nó vẫn theo phản xạ tự nhiên mọi ngày tắt chuông điện thoại thành nghệ thuật. Lần thứ bao nhiêu nó cũng không thể nhớ nữa. Nó chỉ biết là nó đang hơi bực bội vì một giấc mơ đẹp dở dang mà không thể nào mơ tiếp.

 

Tự tặng cho mình một ngày lười biếng, nó với tay kéo rèm, mở cái cửa sổ cạnh giường, ngồi tựa gối ngắm nhìn người ta bận rộn. Tán lá rợp của mấy cây cổ thụ ven đường bắt nhẹ những sợi nắng lướt dịu trên má nó. Trời vẫn hơi thoảng gió và phảng chút se se.

 

 

Nó giật mình tỉnh dậy, hình như nó ngủ quên lúc mải ngắm phố, nhìn xa xăm theo cái cách nó vẫn thích. Trời mưa. Vào một ngày lười biếng thì với nó mưa rất đẹp và rất yêu. Nó thích nhìn những hạt mưa rào vỡ òa mặt sân, thích chạm nhẹ sợi mưa mỏng manh mà nó vẫn quen gọi là mưa lụa, thích hít hà bụi mưa lây phây, thích ngắm mưa, thích nghịch mưa, thích được mưa ôm vào lòng rồi nó yêu mưa từ lúc nào không hay nữa… Và vừa kịp mỉm cười nhận ra thì mưa đã ngớt…

 

Hửng nắng. Những dấu vết nhạt nhòa của mưa cũng dần tan biến trong cái ấm áp của nắng sớm. Nó mở cửa bước ra lan can. Không gian mênh mang trước mắt nó. Nắng nâng nó lên những ngọn cây nhẹ nhàng, đưa nó lướt qua những dãy đồi thoải cỏ hoa còn quyện hơi sương. Nó thích thú vắt vạt nắng lên người, điểm xuyết 1 ngày ấm đẹp… Nó yêu nắng. Cái cảm giác nhẹ nhàng, lãng mạn, vi vu, mềm mại mỗi lần nắng khẽ khàng vuốt nhẹ mắt môi…

 

Trời trở giông… Nó mơ màng mở mắt. Vẫn căn phòng đó. Vẫn khung cửa đó. Hình như mưa về. Nó hơi bực bội. Nó nhớ nắng, nhớ những giờ phút rong ruổi vu vơ cùng những vạt nắng dịu dàng. Ngắm nhìn mưa được lúc thì tâm trạng nó bắt đầu ổn định. Nó nhận ra đã có lúc nó yêu mưa. Và nó hiểu là nó vẫn còn muốn được đùa giỡn, đắm mình trong làn mưa xối xả. Nó ùa vào lòng mưa như một đứa trẻ con. Nó cố quên đi giọt nắng thưở nào. Nó tập yêu lại, tập vui lại. Ừ. Nó vẫn yêu mưa.

 

Bất giác… nó lạnh. Nó dần lánh xa mưa như một điều khó chịu. Nó dần quên đi cách nghịch mưa, cách yêu mưa. Nó khép cửa lại, chờ đợi 1 điều gì đó. Có lẽ nó ước giọt nắng của nó quay lại…

 

Bằng 1 phép màu diệu kì nào đó, nắng quay lại với nó, nhưng ko còn vẹn nguyên… không lãng mạn… ko dịu dàng… ko vi vu như giọt nắng nó hằng mong… Nó vẫn mỉm cười. Nụ cười mãn nguyện 1 phần. Tấm rèm cửa lại được mở ra… Nó lại lười biếng vờn cái nắng mới tinh nghịch, ngây ngô… Nó hài lòng dù đôi lúc hơi thở vẫn kéo dài hơn, suy nghĩ cũng nhiều hơn… Nó bỏ qua tất cả những vướng víu, nóng nảy của cái nắng đứng bóng… Miễn là nắng. Nó yêu. Nó vui…

 

Nhưng rồi thì cái nóng bức cũng ko thể khiến nó ngồi yên được lâu hơn để yêu thương. Nó vùng dậy. Cố chạy thật xa, thật xa, xa khỏi cái khó chịu vướng bận nơi nó, xa cái nắng, cái nóng dồn nén nó từng cảm thông… Và nó gặp gió.

 

Gió xoa dịu cơn bực tức khó chịu của nó, xua tan cái nóng ức trong nó, khiến tâm hồn nó dịu lại. Gió khẽ vờn tóc nó, quyện ôm lấy nó, kéo nó vào lòng chở che, thì thầm với nó những giai điệu đẹp đẽ của cuộc sống… Nó chạy chậm lại. Nó dần quen với sự có mặt của gió, với những lời thì thầm, với vòng tay vô hình nhẹ nhàng gió vô tình tạo quanh nó. Nó có cảm giác vẹn nguyên như ngày đầu tiên đón nắng. Gió đưa nó đến những không gian bao la với vùng trời trải rộng đến vô cùng. Gió đem đến cho nó những niềm vui nhỏ nhoi, ngọt ngào, bay bổng. Nó … …

 

 

Tiếng nhạc Breakfast Show. Nó cười và thở phào nhẹ nhõm. Nó nhớ… Tất cả…