Này anh! Hè kìa!

Này anh!

Hè rồi. Đến tháng sinh của em rồi đấy! Cũng tròn 120 ngày em viết thư cho anh trong cái tiết lạnh căm khi Hà Nội chuyển mình sang năm mới.

Anh nhớ nhé! Đúng ngày sinh nhật đấy nhé! Mặc áo này và chặn ngang cuộc đời em bằng một cách nào đó. Hoặc tự nhảy vào thùng quà có bánh xe và lăn đến chỗ em. Ừ. Thế nào cũng được. Miễn anh vui :))

10926817_904490929561754_1993898868110383612_o

Nói vậy thôi. Dù anh có còn mải chơi ở đâu thì em cũng sẽ tự tặng mình 1 cái áo đôi giống anh rồi nên chẳng lo lạc mất nhau đâu. Anh cứ bay nhảy tiếp đi đến khi nào cần hạ cánh, người nào đó!

Tự dưng viết linh tinh cho anh lúc đầu hè này thật lạ. Trốn khỏi Hà Nội có chưa đầy 1 tuần mà mọi thứ đã khác xa quá nhiều. Mới đầu tuần cuối hai thầy trò con kháo nhau về cây vông cuối cùng của Hà Nội trên đường Thanh Niên vừa chớm nở. Thầy bảo sắp hè rồi đấy! Hoa vông nở là báo hiệu đến hè.

Cũng mới đó thôi, em còn chăm chú nghe giảng và ghi chép về mấy mùa hoa Hà Nội để khoe khi anh xuất hiện, để dẫn anh đi khắp các ngóc ngách nơi thành nội em yêu, để ngắm những mùa hoa riêng em. Cũng mới đó thôi, cái háo hức đón phượng đầu mùa, được tận mắt nhìn thấy những cánh bằng lăng, cánh điệp đầu tiên chạm mặt vỉa hè lốm đốm nắng trưa dọc bờ hồ lặng gió. Ấy vậy mà, vèo cái, Hà Nội của em đã ngập màu hè chẳng kịp đợi con nhóc ngô nghê đi kiếm tìm góc trời phượng chớm.

Chẳng hẫng mấy đâu. Chỉ là hơi chạnh lòng khi chẳng còn được như thời sinh viên hay lúc học trò có thời gian chạm mùi hè, màu hè hanh nắng. Cái mùa của biết bao nhiệt huyết, biết bao sức trẻ, biết bao dự án từng vang bóng một thời. Em của ngày ấy, sống cho đời, cho người, cho biết bao tình thương trải khắp.

Thật muốn quay về cuộc sống đó. Liệu, có khi nào?

Thôi không nói chuyện với anh nữa. Anh cứ lang thang đi. Giờ này tuần sau chắc em lại đang vi vu ngóc ngách nào đó, tự kiếm bộ ảnh đầu hè cho riêng mình ngập màu tím vàng dọc phố. Hà Nội có phượng tím đó, khoe khoang tí cho anh thèm. Em sẽ thử tìm để điểm thêm một nơi trên bản đồ có thể kéo anh đi vòng vòng chiều vắng.

Hà Nội của em, miền đất của em, anh chỉ cần bước theo dấu chân thôi, mọi việc, cứ để em lo.

HN3515
13:03
-J-

Gửi anh… Người yêu kỳ lạ!

Lại thêm một năm nữa mình yêu nhau rồi nhỉ? Năm nay hai đứa không còn mải chơi như trước nữa. Lớn hơn nhiều. Trưởng thành hơn nhiều để cùng nhau bước qua từng cánh cửa cuộc đời đầy hứa hẹn: đi du học, công việc fulltime đầu tiên, tốt nghiệp thạc sĩ, khởi nghiệp, tự lập,… và… yêu anh. Cảm ơn đã ở bên em từ những phút đếm ngược đầu tiên đến những giây đếm ngược cuối cùng của một năm đầy biến động.

Cảm ơn đã dành tặng em một kỳ nghỉ lễ tuyệt vời và đặn đầy một tháng phiêu lưu nơi chân trời xa tắp. Có những bí mật chỉ để riêng nhau. Có những góc trời chỉ để cho nhau. Có những vùng đất mãi chôn chặt những dòng hoài niệm nhỏ.

Kéo tay em đi khắp xứ người, chưa từng lỡ một giây phút gần nhau như anh đã hứa. Gió lạnh. Thành phố trên cao. Vùng quê bình yên với áng mây hình trái tim nhỏ xíu.

Đưa em về chốn nội đô, hai đứa cố gắng thích nghi với mọi thứ tưởng quen rồi thật mới. Cảm ơn anh đã không một lần mắng mỏ. Luôn sẵn sàng chạy đến bên em lúc nửa đêm chỉ để nghe em khóc, đưa em đi vòng vòng giữa cái tiết sương hè và vực em đứng dậy, mạnh mẽ và lớn hơn.

Năm nay anh hiền hơn, chiều chuộng em hơn và chắc là yêu thương em nhiều hơn nhỉ? Anh không còn cáu mỗi lần em buồn vu vơ, không trách em mỗi khi em vấp ngã, không đuổi em đi mỗi lúc em trẻ con đòi hỏi. Những cái xoa đầu nhẹ nhàng, cười hiền cảm thông, vỗ về em mỗi lần em tưởng như gục ngã.

Cảm ơn vì đã vẽ thêm cho cuộc sống của em vô vàn điều mới lạ. Nơi ghi dấu nhiều nhất chắc sẽ là những vòng hồ Tây, nơi mà không có anh, chắc sẽ chẳng bao giờ em đủ sức vực mình lên và rong ruổi nhiều chặng dài như thế. Cái nắng, cái gió, cái hơi ẩm đượm chút vị ngoài khơi khiến lòng người nhẹ tênh trong chốc lát.

Anh đưa em len lỏi từng ngóc ngách thủ đô những ngày cuối thu se dịu. Anh chỉ cho em những góc khuất, những nét tối nơi trời thành nội; đưa em đi dọc triền những con phố nhỏ đủ để nghe thoảng chút mùi hương hoa sữa, ngắm thành cổ trong gió chiều, hít hà ít nắng nhẹ ban trưa quyện hương sách mới.

Em thích đoạn cầu đêm hai đứa mình khám phá vào ngày gió ấy. Đẹp, lung linh và luôn làm em thèm một lần trở lại. Một chút hơi men. Một ít ấm nồng mùi ngô nướng hay cái lạnh run khi nhấm nháp kem dừa, chân ngồi vắt vẻo luôn trực sợ rơi xuống dòng siết chảy dài bên dưới. Một đoạn tàu đêm và những niềm riêng.

Năm nay mình lỡ với nhau nhiều cái hẹn lắm anh biết không? Làm em hết lần này đến lần khác giận anh rồi hờn dỗi. Anh hứa đưa em đi rất nhiều… nhưng rồi lại thất hứa em rất nhiều. Có lẽ cả hai đứa cùng lớn rồi đấy. Khi thì anh bận, khi thì em bận, khi thì cả hai đứa cùng đang lao đầu vào chạy deadline cho xong dự án. Cũng không biết là nên vui hay nên buồn cho những lí do trên trời dưới bể vậy. Chỉ biết rằng cuộc sống hai đứa giờ không còn bay bổng lãng mạn như ngày này hai năm trước. Mọi thứ rõ ràng hơn, thực tế hơn và cần quyết tâm hơn rất nhiều để cùng nhau bước tiếp.

Phải. Sẽ không như hồi xưa nữa. Em sẽ không trẻ con ghen tuông nữa. Không kiếm cớ chia tay anh nữa đâu. Cùng khoác thêm một lớp áo nữa và bước đi cùng em nhé! Anh cũng chỉ già thêm 1 tuổi thôi, 2014 của em ạ.

Mong cho 365 ngày tới mình sẽ không còn thất hứa với nhau nhiều nhiều nữa. Còn anh… thì cứ ở bên em như thế đi! Người yêu kỳ lạ ạ!

HN1115

Jessy

Này em… Có khi nào dừng chân?

Này em…

Hãy chậm thôi những bước lang thang… chậm thôi những mơ màng… chậm thôi những yêu thương vội vã.

Chậm thôi em cho hương hoa sữa quẩn quanh… cho gió hồ hiu hiu làn tóc rối… cho tiếng thành phố lắng đọng những cung bổng trầm… cho tôi… được một lần… yêu em.

Nếu có một lần dừng lại… Hãy để gã si tinh là tôi bước vào con tim em chốc lát… để em không còn những bước lẻ loi trên con đường dài rợp bóng… để em không còn những chiều ngẩn ngơ trên thành cầu nhìn thành phố lên đèn làm ánh lên khóe mắt em một niềm riêng… để em không còn bơ vơ những ngày gió về tìm thành nội khẽ run lên sau tấm áo khoác mỏng cuối mùa.

Chân trời của em rất xa. Thế giới của em quá lớn với con tim tôi để tôi cứ mải mê theo bước em rất lẹ. Em ở đó mà dương như không ở đó. Nhịp đập tim em hợt hời nhẹ lướt qua bờ môi rồi chợt biến… nhưng sao vẫn đủ gợi lên chút xuyến xao… chút ngọt ngào… chút thầm duyên khó dứt…

Liệu có khi nào em dừng chân? Chỉ một lát thôi. Tôi sẽ đưa em vào những khoảng lặng dịu êm mà em thầm mong ước.

Đó là khi gió chợt lặng, mặt sông chỉ còn tĩnh lại một con thuyền trôi xuôi dòng yên ắng, khi tôi kể cho em nghe về đôi vợ chồng ngư dân già cả đời gắn lấy con thuyền dòng sông, thương người, thương đời, thương nhau…

Đó là khi em tựa đầu vào vai tôi lim dim buổi cuối ngày, chợt một đoàn tàu sáng loáng chạy vụt qua, tôi nhắc em câu chuyện về “Hai đứa trẻ”, rồi hai đứa sẽ cùng đoán xem chuyến tàu đêm đó chạy về đâu và tôi sẽ lại kể em nghe những chặng đường về đêm, những mảnh ghép cuộc đời dọc triền quốc lộ.

Đó là khi tôi dắt tay em đi dọc những con phố già cổ kính, chỉ cho em những vết tích của Hà Nội một thời, đưa em qua những tiếng ca cổ truyền đầy lắng đọng chút hồn quê rồi cùng nhau nhấm nháp cốc sấu chín cuối mùa.

Em đang vội gì cho những yêu thương? Em trốn chạy gì những sạn đau tình cạn? Em sợ mất gì trước thời gian?

Chậm thôi em… Vì yêu thương cuồng si dẫu vội vã cũng cần chút đôi khoảng lặng, để nhớ thương đong đầy chuỗi ngày xa, để em hiểu rằng ta trân trọng.

Chậm thôi em… Vì môi hôn có mê đắm đến say lòng cũng cần phút buông lơi để ta cảm cái lả lướt mịn màng trong hơi thở của nhau.

Chậm thôi em… Vì ái ân mặn nồng hay cháy bỏng cũng cần khúc nhạc tình êm ngọt và vòng tay dịu dàng siết nhẹ lúc tàn canh.

Chậm thôi em…

Để tôi khỏi lạc giữa dòng đời em trôi vội…

Để nhịp lang thang nơi tim tôi kịp ở bên lúc em dừng chân…

Liệu… Có khi nào?

HN231014

23h38

Jessy

Người nào đó! Anh đừng vội xuất hiện trước đời em!

Phải rồi! Anh cứ trốn đi đâu thật xa… thật xa vào! Vì đến chính em còn không biết sẽ phải đối mặt với anh như thế nào cho phải.

Hóa ra yêu thương là vậy. Là khi em đủ lớn (đối với em) để nhận ra có thể làm tổn thương người em quan tâm và tự biết nhắc mình dừng chân lại.

Những điểm chạm lửng lơ luôn là cái mà em ghét nhất nhưng lại luôn là quyết định em đưa ra nhiều nhất để giữ lại những gì đẹp đẽ trong nhau.

Ừ. Em biết em là đứa ngốc nhất thế gian khi không đủ ích kỷ để sống cho bản thân… để mạo hiểm… để thử một lần đau nữa… cho một con tim.

Vậy nên, anh đừng vội xuất hiện trước đời em. Anh cứ tự do lai vãng đi đâu đó đi. Sống cuộc sống của anh… thật vui vào… cho đến khi nào không vui được thêm nữa hắng tìm đường quay lại ngã rẽ về phía em. Vì em không đủ can đảm để đánh mất thêm một người nào nữa.

Còn trong lúc đó, em sẽ cố gắng để trả lại nguyên vẹn cho anh một con bé luôn vui vẻ nói nói cười cười, trêu chọc mọi người, nghịch ngợm đủ trò trẻ con, hát long rong, ôm đàn ngâm nga và hay phát cuồng vì những trò lãng mạn.

Nhớ đấy! Đừng vội đến bên em lúc em chưa sẵn sàng. Em sợ rồi anh sẽ lại biến mất như bao người khác. Vì mấy ai chịu đựng được em những lúc như thế này. Em vốn đã là đứa chẳng thể dễ dàng nín khóc.

Thôi em mệt rồi… Nói với anh vậy thôi. Chắc hết ốm sẽ vào hoàn thiện lại câu chuyện này vì rõ là em còn quá nhiều thứ để bắt anh hứa… để em không lạc mất anh lần nữa…

Chúc anh ngủ ngon, người nào đó!

HN011014

00:36

Jessy