Mùa nào cho em
Lặng giữa trời thành nội
Nguệch ngoạc câu thơ tôi
Đưa em về khắp lối
Em cứ ruổi rong
Những bánh xe chẳng vội
Để tôi mãi tìm
Nhịp dừng bước chân côi
HN17515
7:54
-J-
30 ngày lạc nhịp. Em sống đủ những thứ cảm xúc thất thường của một con bé Song Tử lai Bọ Cạp đầy phức tạp. Vốn dĩ hai đứa song sinh trong em đã cất gọn những gì mang tên “cảm xúc” vào một góc và tự dặn mình phải lí trí cho mọi sự dù thế nào. Nhưng rồi thì cũng chỉ một cơn heo may… một vài tia nắng ấm… em lại thả mình vào dòng chảy dài của những bồi hồi, vương vấn.
30 ngày lạc nhịp. Cũng chẳng lạ lẫm gì vì cách đó ít lâu em cũng từng có 3 tuần như thế hay 1 tháng trọn vẹn dở dang là thế. Ấy nhưng dường như em chợt quên. Em quên những xúc cảm em từng trải qua. Quên những đợi chờ. Quên những thận trọng em thường có trước khi ngã vào khung trời nào đó. Em quên mất, là con gái, em phải làm sao. Em quên mất cách yêu thương như nào cho đúng. Em – một con nhóc Song Tử đãng trí quên mất cảm giác yêu, quên cách yêu, quên thời những nỗi đau em từng có và cũng chẳng nhớ nổi mấy vì sao em lại từng tủi thân nhiều như thế.
30 ngày lạc nhịp. Ngày vui em cười, môi chẳng kề môi. Đêm buồn lệ rơi, hai hàng mi chẳng khép. Em thất thường như hai đứa trẻ trong em đang tranh nhau một con người. Em chẳng nhận ra mình là thế cho đến ngày thứ 30. Em chẳng ý thức con tim mình lạc nhịp quá kỳ vọng cho đến lúc cái chơi vơi làm em giật thót. Em là ai… hay em chợt là em…
Hà Nội ngày lạnh dài. Tiết cuối xuân như Sa Pa ngày hạ. Sáng se se em chạy vội hòa mình vào dòng người nơi thủ đô tất bật chẳng kịp tìm chiếc áo mỏng đợt đầu đông. Trưa nắng ngọt, gió thổi buồn vài điệu. Đêm hạ sương, em khẽ siết chặt vai.
Em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em.
Lạc vào con đường lạ. Em lang thang dọc triển nước chảy dài xanh mướt. Con tim em chẳng giữ nhịp ngày xưa. Đôi chân em vội vàng thôi thúc em lan nhanh vào miền đất mới. Hiếu kỳ. Em chẳng ngưng nổi nét hào hứng trong em, chẳng ngăn nổi chút trẻ con trong em luôn vòi vĩnh như một cánh tay giơ cao cái kẹo hồng ngọt lịm bắt em với tới.
Lạc vào con đường lạ. Em bơ vơ đôi lúc. Hụt hẫng đôi lúc. Cô đơn đôi lúc. Chặng đường dài mình em. Gió lạnh… phùn se… nắng nhạt nhòa riêng em một nỗi niềm.
Lạc vào con đường lạ. Em tự tìm nguồn vui nơi em. Tự đặt cược tương lai cho con tim em. Chỉ riêng em. Vì có người từng nói em thật ngốc cứ luôn đặt nỗi vui của mình vào những điều vô nghĩa xung quanh, vào những người dưng khác họ mà vốn em chẳng hiểu nổi mấy phần. Ừ. Em vui với em thôi. Đừng vội…
Lạc. Vì có lúc nào em đi đúng được đường đâu. Một đứa mù hướng như em thì thà tận hưởng những thứ thú vị trên đường còn hơn tự hoang mang xem có đang đi về đúng hướng. Chẳng có đúng và sai. Chẳng có thua và được. Chỉ có em thôi… với 1 con đường… thật lạ…
HN17415
-J-
Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.
—
Hà Nội, ngày trở gió…
Lâu rồi nó không được cảm cái gió mùa thấm sâu đến thế. Ngày nó lạnh, thường sẽ là những ngày có hơi ấm quẩn quanh đâu đó nó chẳng thể tìm ra. Ngấm phùn. Mùa lạnh buốt. Người ta vẫn nói chỉ moon nước mới có mưa về, chỉ những tháng cung nước, trời mới dễ dãi dầu như vậy. Ấy thế rồi, tháng Bạch Dương, ngày moon Nhân Mã và biết bao hành tinh khác tiến dần vào mùa Lửa, trời trở rét là thế, lạnh mưa là thế, nó khẽ rùng mình là thế.
Ờm…
Đùa đấy!
Chả có tí buồn lãng mạn nào đâu!
Mùa đang hay!
Mùa cung Lửa luôn là mùa nhẹ nhàng, vui vẻ. Hay ít ra với cuộc sống của nó là vậy. Bởi nó hiểu, đâu đó thôi, có quá nhiều ngọn lửa cho nó, có quá nhiều hơi ấm quanh nó, có quá nhiều niềm vui cho nó, đâu đó thôi.
Đó là mùa Nhân Mã đầu tiên sau khi tranh chấp chức lớp trưởng với cậu bạn cùng bàn suốt 3 năm.
Mùa Sư Tử đầu tiên với “Một tiếng gọi vu vơ. Một nụ cười tỏa nắng. Nó sững lại. Người đối diện nó đang vào sân là hắn. Nó cười không ngớt. Nói không nên lời. Mọi thứ lại như mỉm cười với nó. Trời sáng hơn. Nắng như ngọt hơn…” (Chàng trai Nhân Mã – Những cảm xúc không thể chối từ)
Và cứ như thế đến mùa Sư Tử thứ 2, thứ 3 và thứ 4 cho những bất ngờ nho nhỏ.
Mùa Bạch Dương đầu tiên.
Mùa Nhân Mã tiếp theo.
Mùa Sư Tử thứ 5.
Mùa Nhân Mã thoáng qua.
Rồi tháng Bạch Dương thứ hai lại về.
Nó thích những mùa như thế, những tháng như thế, khi nó được quẩn quanh trong niềm vui vô lo nghĩ, được tung tăng theo những chân trời của riêng nó, được vi vu theo làn gió của nó, hơi ấm riêng của nó. Chỉ nó thôi với vài đốm lửa nhỏ, vậy là đủ.
Tháng Bạch Dương kéo nó về trạng thái trẻ con không kiểm soát. Nó vô lý hơn, nghịch hơn, thích được chiều chuộng hơn và cũng dễ được chiều hơn mọi khi… rất nhiều. Con bé tự kỷ trong nó quá mệt mỏi với đứa đang sục sôi ham chơi là nó và đã quyết định rúc đi ngủ, chờ mùa Cự Giải thức dậy. Nó có nhiều không gian hơn để nghe nhạc thiếu nhi, chơi nhạc thiếu nhi, xem hoạt hình và nằm mơ thấy kẹo bông màu hồng lung linh giữa khu chợ đêm nhộn nhịp.
Tháng Bạch Dương, thêm mặt trăng đủng đỉnh đi vào Nhân Mã, mưa lạnh mấy cũng chẳng giảm được cái thèm muốn được lao thẳng ra bãi đá hét vài hơi thật to lúc mặt trời chuẩn bị nhô lên khỏi cồn cát phía xa. Mưa về hớt nhẹ lên má khiến nó nhớ cái tiết Sa Pa đến cồn cào, nơi nó được chà chân vào mây mỗi khi tỉnh dậy, được bám đuôi mấy đứa bạn thân trong tầm nhìn xa 10cm ra hít hà bên bếp đồ nướng hiếm hoi còn mở lúc nửa đêm. Không kể đêm hay hè, Sa Pa vẫn là chốn thiên đường ẩn mình đầy lý tưởng với nó suốt bao mùa…
Tháng Bạch Dương, chẳng chối cãi được những cái nóng giận, chẳng hờn trách được những lúc vô tâm. Nguồn năng lượng hiếu kỳ bất tận của một đứa trẻ lan nhanh và bùng lên mạnh mẽ đến độ chẳng còn thời gian cảm nhận những khoảng rơi. Một chút động lực. Một chút vội vàng làm nên một tháng có chăng là nhiều bước tiến để chuẩn bị cho một mùa nhìn lại. Nhanh thôi. Nhưng hẳn là sẽ vui, giống như câu chuyện nhẹ nhàng được viết trong tháng Bạch Dương ngày ấy.
—
Cái ngày anh đến với nó. Trời không sáng như cái nắng hè tháng 7 ngày đó. Mọi thứ nhẹ nhàng, mơn man, lắng đọng. Tất cả cảm xúc cuộc tình vụt qua làm bùng cháy tất cả những vô cảm trong nó, giúp nó lấy lại vẹn nguyên những gì từng thuộc về nó, xóa tan sự chai sạn trong con tim mỏng manh. Nó lao theo cảm xúc như một luồng gió bị hút vào đám lửa ngút trời, nơi ham muốn và xúc cảm hòa quyện, thăng hoa.
Nó thích thú đắm chìm trong cái thế giới nó vẽ ra, trong cái tương lai nó tưởng tượng & trong những kí ức nó mong chờ. Nó chẳng còn quan tâm đến những gì xung quanh, chỉ biết nó đang phiêu theo mọi cung bậc thăng trầm của cảm xúc.
Nó rời xa anh cũng nhẹ và nhanh như ngày nó đến. Chỉ đơn giản là nó vụt bay đi, không vết tích, để lại những câu chuyện như chưa bắt đầu cùng bao xót xa ẩn sâu đâu đó. Nó đủ trải nghiệm để hiểu mọi kết thúc đều đến với niềm đau dù việc ra đi có chuẩn bị kĩ đến thế nào. Nó, một đứa yếu đuối như nó cũng không nằm nổi ngoài vòng quay của số phận.
Nó đau. Một nỗi đau không tên. Vì vốn, nó là người bước chân ra. Chỉ biết rằng. Nước mắt nó cứ rơi một lần cho mãi mãi. Có những vòng tay. Có những cái ôm đủ mạnh, giữ chặt nó trong tiếng nấc. Có những bờ vai, những cảm thông cho cái đứa ngốc nghếch là nó luôn sống quên cả bản thân mình.
Nó tỉnh dậy. Đôi mắt đỏ hoe. Nắng vuốt nhẹ lên má nó. Gió khẽ xoa dịu dàng bên tóc nó. Chiếc lá lướt nhẹ qua khung cửa. Hiu hiu. Trưa hè. Một giấc mơ. Ngọt nhẹ.
—
Ơ.
Lại buồn.
Đừng tin.
Không phải đâu.
Chuyện này lúc đấy vui lắm!!!
HN9415
23:35
-J-