Này!… Em đang yêu ai?

01Ừ. Em đang không yêu ai đâu, người nào đó. 19 năm rồi và lần đầu tiên em không mang trong tim một bóng hình lâu đến thế.

Phải. Em vẫn chưa quên được chuyện của 3 năm về trước. Chưa bao giờ em quên được. Và có lẽ nó vẫn sẽ cứ hiển hiện ở mãi đấy thôi. Giống một cái bóng vô hình thi thoảng lướt ngang qua đời em để lại vài vết cắt. Để rồi em lại vô thức chạy theo… ngơ ngác một hồi… khẽ lắc đầu tự nhủ mình thật ngốc. Em biết, giờ thứ quyền lực duy nhất em còn chỉ là việc “nhớ nhung” và “quan sát”. Em biết, đã hứa với tất cả mọi người là sẽ buông tay. Chỉ có điều… em vẫn chưa tự hứa với bản thân mình.

Dù sao thì cũng là câu chuyện của 3 năm về trước. Tổn thương cũng đã thành sẹo. Nỗi đau cũng đã chai dần. Em chỉ còn khẽ nấc lên đôi lúc… còn chưa kịp ướt trọn khóe mi. Cũng chẳng còn nơi nào để cứa nên em chỉ cười nhẹ nhàng cho qua như hơi thở. Em vẫn có thể hòa mình vào nắng… vào gió… vào mưa… vào cái lạnh cắt da lúc đêm về… một mình… cười cho ngày qua lặng lẽ.

00Đúng rồi. Em tự bước đi được đó. Không còn là con nhóc hay quỵ lụy níu kéo như hồi xưa nữa. Không còn là mối vướng bận của anh mỗi lần em đau. Em lớn rồi. Em ngoan rồi. Em không còn khóc nữa.

Giờ thì em đang không yêu ai, không thật sự quan tâm ai, không thật sự vướng bận ai trong lòng. Con tim em nhẹ nhàng hơn cho những kỷ niệm. Ký ức đến với em rất nhanh và vụt qua rất nhanh. Em chỉ còn chắt lọc lại những gì đẹp đẽ nhất của ngày trôi để lưu lại vài dòng trong nhật ký.

Người nào đó, anh biết không? Suốt mấy tuần đầu tiên khi em nhận lời bước đi trên con đường này, em luôn tự hỏi “Có thật sự em cần một tình yêu đến thế?”. Em buồn rất nhiều, hụt hẫng, lạc lõng rất nhiều trong cái cảm giác chạy xe một mình, về nhà một mình, đi lang thang một mình và viết những câu chuyện chỉ có mình em như thế. Khẽ chút mưa lạnh khiến em tủi hờn. Se chút gió thu làm em trống vắng. Nhẹ ngày nắng lên, em chỉ biết dạo bước lan man vô định.

enakeigirl_km93izab

Bước chân em trải dài theo những bộn bề cuộc sống, kéo em tuột khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ. Cho đến một ngày… gió sang… mưa xuống… nắng nhẹ trôi về… khi em một mình… cười khẽ.

Bất giác. Em nhận ra. Ồ. Không có ai cũng ổn. Không yêu ai cũng ổn. Không vướng bận ai cũng ổn. Em vẫn sẽ tủi thân vào mỗi tối cuối tuần khi người ta bên nhau còn em thì vẫn đang ngồi sau xe một đứa bạn thân nào đó. Em vẫn sẽ rối rít khi có chút lãng mạn thoảng qua và ước ao những bất ngờ có thể đến xung quanh em khi anh hay ai đó xuất hiện với một cụm hồng đỏ nhỏ xinh quấn dải ruy băng dài bé xíu… trong một quán cà phê khi em đang đọc sách… trên một đoạn đường lúc em đang bước lang thang… hay trước cổng một nơi nào đó khi em vừa xong việc bước ra… Nhưng em sẽ vẫn ổn mỗi khi… một mình.

largeMột mình… Em tự do lạc vào những khoảng trời em muốn. Không phải báo cáo ai. Không phải lo bị tìm thấy (*dù đôi lúc em vẫn mong anh hay ai đó xuất hiện làm phiền nhiều chỉ vài giây rồi trả lại cho em khoảng không yên tĩnh*).

Một mình… Em sẽ không còn có thể làm tổn thương thêm ai khác. Thiên hạ chắc thái bình được thêm vài ba năm khi em còn mải mê tìm kiếm những góc nhỏ Hà thành chỉ chứa vừa riêng vùng trời của mình em.

Một mình… Em không còn khóc… không còn những phút xé lòng tưởng như có thể bóp nát con tim em ngay lúc đó. Em một mình, em chẳng thể tự dội mình vào niềm đau. Khóe mi em khô mềm tươi lên cùng ngày nắng đẹp.

Phải rồi… Em đang không yêu ai cả!

 

HN2914

00:20

Jessy