Người ta nói con gái thường có những thời điểm thay da đổi thịt kỳ lạ khiến biết bao đứa con trai cùng lứa phải ngỡ ngàng hoặc bó tay chịu trói.
Tuổi 16…
Lên cấp 3. Đứng giữa cái ngưỡng tuổi trăng tròn. Con bé đành hanh, hay bắt nạt, véo tai bạn trai ngày nào sẽ tự nhiên “hiền” lạ, “dịu dàng” lạ. Tự nhiên thôi. Vì đâu đấy trong lớp, bọn con trai sao mà cao lớn, thông minh và nhiều tài vặt hơn nó đến thế. Nó… từ một đứa chỉ biết cột tóc đuôi ngựa hay buộc tóc đuôi gà tự nhiên lại đủ dũng cảm để thả tóc xõa ngang vai đi học, để “điệu đà” – thứ mà nó vốn kì thị từ hồi lớp 1. Nó – đanh đá là thế… mà giờ, tiểu thư là thế.
Tuổi 18…
Nó ẩn mình e lệ trong bộ áo dài và đôi guốc nhỏ. Nó nghĩ mình sắp thành thiếu nữ đến nơi ấy… Và ai đó cũng nghĩ “Em đã lớn thật rồi…”
Tuổi 24…
Để lại cánh cổng trường đại học sau lưng, một lần nữa… nó lột xác. Một công việc ổn định. Mức thu nhập ổn định. Và nó có thể tự do thỏa mãn mọi sở thích nó vốn thèm thuồng cái thời học sinh mà cứ chỉ nhìn rồi lại tặc lưỡi lướt qua đầy tiếc nuối. Bảo sao người ta nói con gái tuổi này thường hay trẻ lại. Và 6 năm nữa thôi… ở cái tuổi mà phụ nữ quyết định việc thành đạt hay không, nó tin, là sẽ còn trẻ thêm lần nữa.
24 tuổi. Cũng chẳng còn bé bỏng gì đâu khi đã bắt đầu chia sẻ hóa đơn, bữa cơm với gia đình; bắt đầu nghĩ đến chuyện tích cóp cho tương lai dù ai cũng bảo là trước 30 tuổi thì đừng mong tiết kiệm được cái gì. Ầy… Nhưng… cũng là lúc có thể dễ dàng tận hưởng những thước phim màu hồng từng mơ ước. Đơn giản. Nhẹ nhàng. Ấy mà phải mất bao lâu để thực sự được tư do cảm nhận nó.
Đó sẽ là một sáng Chủ Nhật đẹp trời khi nó ngoan ngoãn dậy đúng giờ, ăn sáng đúng giờ và xem hoạt hình đúng giờ trong ánh mắt ngỡ ngàng của bao nhiêu người. Hết giờ hoạt hình, hai đứa tăng động rủ nhau đi vãn cảnh chùa rồi dạo vòng vòng quanh khu Trúc Bạch. Đứa còn lại trong nhà ngó đầu từ trên tầng xuống:
– Ê! Đi đâu đấy?
– Đi chơi!
– Chờ tí! Em đi với!
Người đẹp :”> Cảnh đẹp. Thời tiết đẹp. Hồ Tây đẹp. Sáng đẹp trời. Bò bía ngon. Kẹo mạch nha ngọt lịm :3
Chiều về nhà ôm hai bảo bối Piku và Pigu hát nghêu ngao cho đến khi đứa bạn thân vừa giã rượu bơi đến đưa đi chơi tiếp. Gọi là shopping 1 tí rồi lẩn vào 1 góc super-teen gọi topping kẹo bông cho toàn bộ đồ uống, 2 cái cupcake bé xíu, 1 cái bánh chậu cây và 1 bộ bài Tarot. Cái quán bé xíu. Cửa kính trong suốt bày trên bệ cả dãy đồ trang trí nhỏ nhỏ, yêu yêu. Con bé thao thao bất tuyệt về câu chuyện của gã The Fools ngớ ngẩn rồi được tặng 1 cái túi :”> Ngoan ngoãn và thích thú cho một buổi chiều nhẹ nhàng. Tất cả chỉ tại cái quán max-cute-mode đó :3
Tối xách Piku đi chơi. Thật ra là được xách đi chơi. Em nó trở thành tâm điểm của bàn tròn. Được lảm nhảm mấy bài trẻ con mà không bị oánh. Thoáng nghĩ đến chuyện kiếm chỗ nào nhiều trẻ con, đệm đàn cho chúng nó hát mấy bài ngộ ngộ. Nghiện hoạt hình không phải một cái tội. Nghiện nhạc thiếu nhi cũng thế.
Gần 24h. Trở lại với công việc và một đống báo cáo đang chờ trước mắt. Ngó lại “thước phim màu hồng” quay chậm cả ngày. Cười sung sướng một cái. Rồi lại cắm mặt vào lạch cạch gõ báo cáo cho ngày mai. Tuần mới. Thử thách mới. Vừa làm vừa chờ cuối tuần để được quay thước phim mới… chắc cũng sẽ hồng như thế…

HN15315
23:24
-J-
P/s: Cái kính đã được thay gọng và mọi thứ lại HD ❤

