Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.
—
Em đến với đời nhẹ như làn gió. Không ồn ào. Không sắc màu. Không thoảng hương như bao cô gái kiêu kì sang trọng khác.

Em thích lang thang thành nội. Một mình. Em ưng cái nắng trải dọc triền phố, cái gió thoảng qua vành tai gáy tóc em lúc ban trưa. Em yêu cái vị nhẹ nhàng chớm hè, đầu thu, cuối xuân man mát. Thói quen nhấm nháp vị mùa vị gió vị màu không gian khiến em nhiều khi trẻ con lạ.

Người ta nói em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em.

Em lạc bước vào khung trời thật lạ. Ngọn lửa diệu kỳ đầu tiên cuốn em đi. Đơn giản. Nhẹ nhàng. Vô tình đến bên nhau. Vô tình thương yêu. Vài dòng nhắn gửi. Một chút vỗ về mỗi lần em khóc. Chưa từng nắm tay. Chưa từng hơi ấm. Em nhẹ nhàng mơn mác xung quanh, ngắm nhìn ngọn lửa của em tỏa sáng… đẹp đẽ… rồi lụi dần để sáng lên nơi nào đó… Ngọn lửa đầu tiên rời em như vậy, xa em như vậy, ngỡ ngàng… hụt hẫng… bơ vơ khó tả…

Cái lóng lánh quen thuộc sau một chặng đường dài. Đầy nắng. Ấm áp. Đến độ em có thể quên hết giận hờn dù sau bao lâu xa cách. Em hòa mình vào những đốm lấp lánh, lướt quyện theo những nụ cười, những lời quan tâm hiếm hoi nhưng đủ cho em ấm lòng đôi chút… Hơi ấm xa dần nhạt nhòa nơi em. Em cũng tự mình thả trôi theo làn gió. Vốn chẳng cần em. Vốn chẳng của riêng em. Thời em lại trôi về chốn cũ.

Em dừng chân bên đốm lửa nơi cao nguyên đầy gió. Tiếng sáo vi vu kéo em lại bên tình, bên người, bên những mộng mơ mới chớm. Mọi lần đầu tiên… Những gì thật sự của em… rất gần… rất chân…Em đang mơ không? Người bảo em là thật. Cơn mưa đầu tiên. Lạnh. Em chạy trốn những giá băng. Còn không em… nét gió vương đầy thơ… đầy mộng… Em còn tin… còn mơ… còn chờ…? Nhẹ lắc đầu. Em ẩn vào màn bụi phùn hoen mi.

Vấp. Vô tình. Nhóm lửa vui gọi mời em thật lạ. Em quyện mình trong hơi ấm đầu xuân… trong những câu chuyện kể… trong những miền đất thật xa của nhiệt huyết, của chân trời em vốn biết chẳng thể của em. Từng nhịp bập bùng, lời mời chào mật ngọt. Niềm vui ở lại nơi xứ ấy. Lặng lẽ rời đi chỉ riêng em.

Một giấc mơ xa đâu đó. Em lạc về không gian nguyên sở tự thuở ban đầu, nhưng là miền đất mới. Phố nhỏ. Gác nhỏ. Một tình yêu nhỏ. Khoảng trời riêng em. Miền đất riêng em. Có những cái siết tay thật chặt. Có những giọt nước mắt hạnh phúc là thật. Tiếc nuối là thật. Em cháy lên trong ngọn lửa ấy. Em bị hút quyền vào chốn mơ ấy. Mãnh liệt là thật. Yêu thương là thật. Và… Chia ly là thật… Em vẫn mỉm cười lời yêu phút cuối lúc bị hút ra khỏi hơi ấm từng là của em chốc lát… Liệu em có quên… Hay âu là vì những dở dang là thật.

Bơ vơ. Em vô hồn về thực tại. Nghiễm tưởng chẳng bao giờ. Mà phải. Hình như là chẳng bao giờ. Em thử đặt mình vào lưng chừng cơn mơ lạ. Thử đi lại những giấc mơ lạc mất. Kỉ niệm em vẽ ra… Thương yêu em vẽ ra… Tương lai em vẽ ra… Chỉ riêng em… Một mình. Lời hứa chưa từng thật. Môi hôn chưa từng thật… Em.. Yêu… Chưa từng thật. Em cẩn trọng mỗi lần lướt qua ánh lửa mờ đó. Không dám. Không thể. Không muốn cháy hết mình cho một thứ mơ hồ. Em ghét những thứ không rõ ràng… nhưng lại thèm cái ấm nồng mùi đốm lửa… Em say thôi. Em nghiện thôi. Em mơ thôi.

Đau. Vốn chẳng thể tổn thương mà rồi em đau những vụng về, dại dột… Đã bao lần em tự nhắc mình không quay lại. Để rồi bao lần em lại tìm về bên những hơi ấm lạnh lùng. Yêu thương. Em kiếm tìm gì cho đêm đông. Em chờ mong gì cho ngày vội. Em tìm ai… tìm em… lang thang…

Em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em…
HN23115
-J-
