– Con ăn xong rồi. Con lên phòng trước nha dì. Hôm nay làm ca muộn mệt quá. Dì dọn giùm con nha.
– Ăn trái cây đã. Lên phòng gì sớm vậy con?
– Dạ thôi. Con đi ngủ đây ạ. Con mệt quá.
An chạy vụt lên cầu thang sau cái giả vờ vươn vai rất vội. Việc tỉnh dậy trong những giấc mơ hàng đêm ngày càng khiến cô tò mò hơn với thế giới tưởng tượng của chính mình. So với những gì nhàn nhạt đang trôi qua hiện tại, so với việc cả cuộc sống của cô giờ vẫn chỉ xoay quanh một anh chàng lạnh lùng đọc sách bên hồ vào mỗi cuối tuần và chẳng bao giờ chịu gặp mặt cô thực sự ngoài những lần gọi café chẳng bao giờ ngẩng đầu nhìn cô lấy một lần, thì có lẽ thế giới ảo mộng cô hay mơ thấy đó thực dễ chịu và thi vị hơn rất nhiều.
Chí ít, thi thoảng, cô lại vô tình gặp lại Bảo Bảo. Hay như một đêm nào đó rất gần, cô được chạm tay vào đôi cánh mềm mượt, trắng tinh khôi của một chàng trai lạ mà cô mang từ quán café vào trong mơ cho thêm phần chân thực vậy.
Đặt lưng xuống tấm nệm êm ru, thủ sẵn một vài đồ ôm và gác tay đầy đủ. Bản nhạc giao hưởng từ chiếc đĩa hát cổ bắt đầu những vòng quay đầu tiên. Cô gái nhỏ cũng từ từ chìm vào thế giới nơi cô hằng mong được quay lại mỗi đêm… thật khẽ…
…
Từng dải nhung rủ xuống, phủ lên mặt sàn, bệ cửa. Tất cả dường như rất hỗn loạn, giống như vừa trải qua một trận ẩu đả lớn, nhưng vẫn ánh lên nét kiêu sa, hoàn mỹ trong từng đường nét. Không giản trải một màu hồng tía, tỏa thêm chút óng ánh từ màn nhung thực dễ làm cho người ta liên tưởng tới một tòa lâu đài dù đã hoang hoải nhưng vẫn còn đó những dấu tích của một thời hoàng kim lộng lẫy.
An bước từng bước thật khẽ trên dải sàn ấy. Tay chạm nhẹ những dải nhung mịn màng, êm ái. Cảm tưởng như chỉ cần thêm một điểm chạm nữa thôi, cô sẽ có thể ngả mình vào trong những lụa là đó và tiếp tục ngủ một giấc thật an yên ngay trong chính giấc mơ của mình.
…
– Mấy người tính giấu Vệ Chủ đến bao giờ nữa?
Một giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng có phần hào sảng hơn khi được phả lại bởi thành tường và tòa mái vòm cao tắp.
An giật mình, thu người vào trong tấm mảnh nhung ngay gần đó, khẽ hé một dải rất nhỏ để nhìn ra.
“Ô! Chính là đôi cánh ấy!” – Cô chợt nghĩ khi nhìn thấy dải lông trắng muốt đang che gọn lấy tấm thân vững chãi cô từng gặp trong giấc mơ hôm trước. – “Lại gặp nhau nữa rồi. Hay ghê.”
Đang toan chạy ra bắt chuyện với chàng trai tự xưng Nam Phong, từ phía bóng khuất sau dải mành đang che lấp ánh mặt trời đang đổ màu hồng lự, một dáng hình rất quen khoác trên mình tấm áo choàng dài cổ dựng che gần nửa khuôn mặt bước ra, giọng trầm gằn xuống đầy uy lực.
– Tân Vệ Chủ còn quá nhỏ! Tôi cảnh cáo cậu, đừng làm điều dại dột!
(Nam Phong) – Rồi rồi! Được rồi! Tôi đã kịp làm gì đâu. Nguyệt gia cứ bình tĩnh.
– Thêm nữa. Vệ Chủ gánh trọng trách nặng nề. Cậu dừng ngay mấy trò tán tỉnh lại. Tân Vệ Chủ nhất quyết không được dính vào chuyện tình cảm. Rõ chưa?
(Nam Phong) – Này. Anh tính vậy thật à? Thế còn hôn ước giữa…
– Đừng nhiều lời. Đại cục làm trọng. Chuyện giữa ta và người, không cần cậu phải lo.
Một cơn gió chợt kéo đến, đẩy nhẻ tấm màn nhung bay khẽ sang một bên, để những tia sáng ùa vào nhanh một thoáng, hắt nhẹ qua gương mặt thanh tú của chàng trai lạ trong tấm áo choàng.
“Nguyên?” – An sững người. – “Sao lại có cả anh ở trong này?”
Chưa hết bối rối, một giọng nữ thân thuộc lại cất lên.
– Nguyệt Chủ! Giả Chủ!
(Nguyên) – Vệ nương.
(Nam Phong) – Vệ nương.
“Dì Ý Nhi? Chuyện gì vậy trời?” – Lúc này, An thực sự bàng hoàng, không rõ mình đang mơ hay đang tỉnh.
(Nguyên) – Vệ nương. Người sẵn sàng rồi chứ?
(Ý Nhi) – Nguyệt Chủ! Người của Hồi Thần Binh lai vãng gần Đảo Rồng ngày một nhiều. Ngọc Tâm Thức đã hồi đủ năng lượng. Cũng đã đến lúc đưa tân Vệ Chủ trở lại thực sự rồi.
(Nam Phong) – A! Ra là mấy người đã tính trước hết rồi! Vậy mà không báo trước với tôi một tiếng.
(Ý Nhi) – Chuyện thực hệ trọng, không thể để nhiều người biết. Mong Giả Chủ thông cảm. Ngày đó, khi cố Vệ Chủ phong ấn sức mạnh của tân Vệ Chủ, cũng làm cho sức mạnh của Ngọc Tâm Thức bị vô hiệu. Từ đó, không có thêm Người Chuyển Thức nào được ban phép nữa. Trước cuộc đại chiến cách đây ba năm, Cố Vệ Chủ đã dặn lại rất kỹ rằng chỉ sau khi tân Vệ Chủ tỉnh thức, Ngọc Tâm Thức mới tìm lại được năng lượng của nó. Trước giờ, ta luôn lo tân Vệ Chủ chưa sẵn sàng trước mọi nguy hiểm, nên muốn chờ tới khi Ngọc Tâm Thức phục hồi hoàn toàn mới tìm cách nói cho tân Vệ Chủ biết.
(Nguyên) – Vệ nương, người thực sự nghĩ kỹ về điều đó?
(Ý Nhi) – Nguyệt Chủ, ta biết ngài vẫn luôn muốn tự mình giải quyết mọi chuyện, để giải thoát tân Vệ Chủ khỏi cuộc sống nơi này. Nhưng lời tiên tri từ phía Hội Trí Giả đã quá rõ ràng. Chắc chắn, tân Vệ Chủ phải nhận nhiệm vụ này.
(Nam Phong) – Ai dà. Các người nói chuyện gì cứ đao to búa lớn vậy. Chẳng qua cũng chỉ là một lão Thần Chủ bất lực thôi mà. Này, Nguyệt gia! Hay tôi đưa tiểu Vệ Chủ đi trốn. Anh ở lại quyết chiến với lão Thần Chủ một phen. Nguyệt gia trí dũng song toàn. Chắc chắn làm nên đại sự. Tôi và tiểu Vệ Chủ sẽ ẩn cư ở bên kia, cho an toàn?
(Nguyên) – Tiểu Giả Chủ nhà ngươi! Đây không phải chuyện đùa.
(Ý Nhi) – Giả Chủ! Cậu đừng nói đùa Nguyệt Chủ nữa. Mọi người ai cũng đủ rối trí rồi.
(Nam Phong) – Được rồi được rồi! Vẫn là Nguyệt Chủ số một. Ta không đùa nữa.
Chàng trai dưới hình dáng của Nguyên khẽ thở dài, lặng lẽ chắp tay sau lưng, quay người lại vừa chính diện nơi An đang trốn. Bất giác, hai ánh mắt gặp nhau rất nhanh. An khẽ giật mình, dường như chỉ vậy, rồi tuột mất khỏi cơn mơ đầy kỳ lạ của mình.
…
Con gió đêm lùa vào cánh cửa lan can chưa khép kỹ. An bật dậy thảng thốt trong không gian hiu hút gió, đang lạnh căm bởi sương giá giữa mùa.
Vừa lúc đó, Ý Nhi chạy vội lên, gõ cửa phòng đầy lo lắng.
– An sao thế con?
– Dạ?
– Dì vào được không?
– Vâng ạ.
– Con sao thế? Dì đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy động trong phòng. Tưởng con có chuyện gì?
– Con không sao. Chỉ là nằm mơ thôi ạ.
– Con xem con này. Đi ngủ mà cứ quên không kéo cửa lan can lại thế này, có ngày ma nó vào bắt đi cho chứ nằm đấy mà mơ với mộng.
– Con xin lỗi. Tại con ngủ quên mất.
– …
– À. Dì ơi!
– Sao con?
– Nãy con nằm mơ. Con thấy có dì, có anh Nguyên và một người khách nữa con gặp vài lần ở chỗ làm. Ba người nói cái gì về Vệ Chủ với Nguyệt Chủ hay sao đó. Lạ lắm. Mấy người đó còn gọi dì là Vệ nương. Con nghe mà thấy thật quá. Xong đến lúc tỉnh dậy thì hóa ra là mơ.
– Nguyên? Con vẫn chưa quên cậu ấy à?
– Dạ. Không có. Tụi con còn chưa làm quen chính thức. Con chỉ gặp mỗi lúc anh ấy đến mua café sáng thôi.
Ý Nhi thở dài, ngồi xuống cạnh giường, vuốt nhẹ tóc mái An đang lòa xòa trước mặt rồi nắm lấy tay cô cháu và nói.
– An à. Thực ra, có chuyện này, đáng lẽ dì phải nói với con từ rất lâu rồi. Nhưng…
Vừa kịp nói tới đó, một tia sét đột nhiên giáng xuống thành lan can, mang theo tiếng sấm dội trời tạo ra một vòng xoáy sâu thẳm ngay phía ngoài cửa kính. Có thứ gì đó ùa tới rất nhanh, đẩy bật An ra khỏi giường, làm cô văng đi rất mạnh.
Thứ cuối cùng An nhớ được là cú đập điếng người vào thành tủ… và khi tỉnh lại, Ý Nhi đã biến mất không một vết tích.
(còn nữa)