#NgườiChuyểnThức – Phần 8 – Anh là ai?

Người ta nói chuyện xui xẻo có thể đến cùng một ngày quả là không sai. Những cơn mơ bị săn lùng trong một thế giới lạ cứ thế kéo dài nhiều đêm sau đó. Cũng như ngày hôm nay, sau giấc mơ đáng sợ bị truy đuổi bởi những kẻ lạ mặt, An không còn cách nào chợp mắt tiếp. Cô cứ hết nằm rồi lại ngồi, rồi lại lướt mạng cho đến tận sáng hôm sau.

Sau khi chuẩn bị bữa sáng cho dì Ý Nhi thì An thay đồ đi làm. Hôm nay cô có ca làm sớm nên không thể ở nhà ngủ dù mắt cô đã díu cả vào. Buổi sáng cuối tuần khách khứa cũng chẳng có ai. Đang đứng gật gù thì có một cặp đôi bước vào. Dù đang ngái ngủ An cũng phải sững mình vì vẻ đẹp của họ. Cô gái chừng hai mấy, tóc đen gợn xoăn ôm lấy gương mặt sắc nét. Còn chàng trai bên cạnh khá cao, ước chừng phải trên m75.. Anh ta có đôi mắt màu nâu mơ màng tuyệt đẹp.

Hai người chọn chỗ ngồi ngay ở vị trí đẹp nhất, gần ngay cửa sổ, nơi có những chậu hồng đang nở rộ. Chờ khách yên vị, An mới chạy ra chào khách chờ gọi đồ. Trong lúc cô gái đang ngẫm nghĩ chọn món gì thì chàng trai đi cùng cứ nhìn An chằm chằm. Thấy khách nhìn mình An cũng lịch sự cười đáp lại. Tuy nhiên cô gái đi cùng thì lại có vẻ không vừa ý. Cô ta ngúng nguẩy, làm khó An đủ kiểu sau khi phát hiện chuyện anh bạn lén nhìn An. An mặc kệ, chuyện này cũng không phải lần đầu xảy ra. Bởi vì ở An luôn có nét gì đó rất đặc biệt thu hút sự chú ý của người khác.

Khách chọn đồ xong, An quay trở lại quầy pha chế làm cà phê cho cả hai. Đầu óc An vẫn cứ luẩn quẩn với giấc mơ đêm qua không cách nào tập trung vào công việc. Làm cà phê xong An cẩn thận mang đồ ra.

– Cà phê của chị đây ạ. An tươi cười đặt cốc cà phê xuống.

– Tôi gọi cà phê không có đường mà? Sao cô lại cho thêm đường vào? Cô phục vụ kiểu gì vậy. Tôi không uống đâu.

– Xin lỗi chị do em không chú ý. Để em thay cho chị cốc khác.

Mặc dù An nhớ láng máng là cô ta gọi cà phê có bỏ đường nhưng do hôm nay tâm trí không tập trung nên An cũng không chắc. Dẫu sao thì xin lỗi khách cho qua còn hơn là nhì nhằng gây rắc rối. Cô gái này vốn đã không ưa An từ đầu rồi.

– Hừ, làm ăn chẳng ra đâu vào đâu cả. Cô còn không mang cốc cà phê đầy đường này đi.

– Vâng. An gật đầu biết lỗi.

Không may khi An lấy lại cốc cà phê thì lại lỡ tay đánh đổ cả vào người cô ta. Chiếc váy trắng loang lổ vết cà phê nhem nhuốc. Cô ta mắt đỏ bừng bừng nhìn An như muốn ăn tươi nuốt sống An ngay lập tức.

– Váy của tôi! Trời ơi, cô xem cô làm cái gì đây này! Thiệt tình không chịu nổi.

– Em xin lỗi! Để em lau cho chị. An lần đầu gặp tình huống trớ trêu như vậy chả biết phải xử trí sao.

– Cô tưởng xin lỗi là xong à? Cô có biết chiếc váy này đắt tiền thế nào không? Cô ta tức giận gạt tay An ra.

– Em sẽ đền tiền váy cho chị. An dõng dạc đáp lại.

An đã cố gắng nín nhịn cô nàng này nhưng xem chừng cô ta càng được nước càng lấn tới. Nếu không phải vì công việc An chắc chắn đã dạy cô ta một bài học. Tuy nhiên vì không muốn gây rắc rối nên An mới không thể hiện gì cả.

– Hừ, cô có thái độ gì vậy, đã làm sai lại còn thái độ vậy là sao.

– Em không có thái độ gì cả. An lạnh lùng đáp lại.

– Cô, cô định trêu ngươi tôi đúng không. Bây giờ nhân viên càng lúc càng không biết điều thì phải. Để tôi dạy cô một bài học. Cô ta tức giận định giơ tay tát An.

– My, em làm gì vậy. Anh chàng kia từ nãy đến giờ im lặng bây giờ mới lên tiếng. Bàn tay anh nắm chặt lấy đôi tay hung hăng đang định đánh người của bạn mình.

– Anh đòi lại công bằng cho em đi. Anh xem con nhỏ đó làm bẩn hết cả váy của em rồi.

– Ngoan, đừng gây chuyện với người ta nữa. Váy của em hỏng thì anh mua đền cho em. Nào không uống cà phê nữa. Mình đi mua váy. Hôm nay em thích gì thì anh mua cho cái đó.

– Được! Em nể mặt anh. Nhưng mà em không mặc váy bẩn ra đường đâu.

– À, chuyện đó thì em khoác áo của anh đi. Anh chàng đứng dậy cởi áo choàng của mình khoác lên vai My.

Sau khi được dỗ ngọt My cũng không làm khó An nữa. Trước khi đi anh chàng không quên thanh toán và đưa lại một mẩu giấy cho An. An phát hiện ra ẩn dưới cổ tay áo của anh có một vết bớt nhỏ. An không thể nhìn rõ hình dạng của vết bớt nhưng tự nhiên nó làm cô nhớ đến người đã cứu cô trong mơ. Trái tim An rộn ràng nhớ đến cái ôm siết chặt và mùi hương ấm nồng của người đó.

Khi cả hai đã đi xa rồi, An mới mở mẩu giấy nhắn ra. Trên mẩu giấy vẻn vẻn mấy chữ: Tôi đợi em xuất hiện lâu quá. Hẹn gặp lại trong mơ!

An ngẩn ngơ nhìn mẩu giấy. Mọi chuyện hình như càng lúc càng kì lạ. Trong đầu An hiện ra muôn vàn câu hỏi về thân phận của anh chàng mới gặp. Anh có gì đặc biệt hay đơn giản chỉ muốn trêu chọc cô mà thôi. An vừa cảm thấy tò mò về anh nhưng cũng vừa cảm thấy có chút gì đó đề phòng.

Một cơn gió lạnh ngoài cửa sổ ùa vào làm An rùng mình. Cái lạnh thấu vào xương mơ hồ nhắc cô lại khung cảnh đáng sợ trong mơ đêm trước.

(còn tiếp)

#NgườiChuyểnThức – Phần 7 – Cứu tinh.

– Tình hình điều tra thế nào rồi?
– Thưa Thần Chủ, đúng là tân Vệ Chủ đã tỉnh giấc. Một số thám báo của Hội Thần Binh có nói đã nhìn thấy Vệ Chủ mới này chuyển thức về phía Đảo Rồng.
– Thần Chủ! Chúng ta có nên…
– Chưa vội! Ta phải tận mắt nhìn thấy nó đã. 18 năm qua, không ai biết đã có những chuyện gì xảy ra. Không thể liều lĩnh manh động được.

Tiếng nói loáng thoáng trôi qua đầu An đầy mơ hồ. Cô cố gắng mở mắt nhìn không gian xung quanh đang mờ mờ rồi dần hiện rõ. Tựa mình vào thứ gì đó gai góc, sần sì như một thân cây lớn, An chống tay gượng dậy, chưa thoát khỏi hẳn cơn choáng váng đang quanh quẩn trong đầu cô.
Mùi sắt thép lạnh tanh như nơi thành cầu ngày cuối cùng cô đi với ba mẹ đến đón sinh nhật, ùa vào sống mũi, len lỏi qua da thịt khiến An khẽ rùng mình. Lặng mất vài giây, An bình tâm lại và nhìn ra. Trước mắt cô, vạn vật đều mọc lên từ kim loại. Cỏ cây, hoa lá, và những hình thù kỳ quái khác, cái sắc nhọn, cái không, tất cả như được tạo hóa gọt dũa đầy tinh tế nhưng rất lạnh. Phải. Lạnh lắm.

Tiếng người nói vẫn vọng lên từ phía xa. Họ bàn nhau gì đó về thứ gọi là Đảo Rồng. Cái tên nghe rất quen mà cô chẳng thể nào nhớ nổi đã gặp ở đâu.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, An khẽ quay mình, lén nhìn ra hướng đó. Một người đàn ông cao lớn, khoác trên mình chiếc áo choàng mảnh, phản chiếu lại thứ ánh kím màu đen xám. Theo sau người đó, tất cả đều bận trang phục dường như được làm từ bạch kim dát mỏng. Tay ai cũng lăm lăm một cây thương dài. Chỉ duy cho người cao lớn nhất kia tay cầm cây quyền trượng cao ngang đầu, phía trên cùng gắn biểu tượng hình Hỏa Tinh mà ba vẫn hay cho An xem hồi nhỏ.
– Á…
Có thứ gì đó màu ánh kim, dáng giống như lá cây rơi xuống khẽ trượt qua cánh tay An làm cô khẽ kêu lên.
– Ai đó?
– Thần Chủ, hình như có tiếng người phát ra từ phía đó.
– Có động.
– Ai?
Đám người lạ bắt đầu xôn xao, tiến nhanh hơn về phía gốc cây lớn nơi An đang ẩn mình. Cô giật mình quay người lại, nép vào phía thân cây, nhịp tim tăng dồn lên từng đợt.
Tiếng bước chân mỗi lúc một dồn dập. Tiếng binh khí quẹt qua đám cỏ cây kim loại, làm rít lên những thanh âm đầy nhức nhối.
An toan đứng dậy, định lấy hết sức bình sinh chạy thật nhanh về phía trước, thì bất giác, có một bàn tay ấm nóng luồn qua eo, tay còn lại bám lấy miệng cô, kéo tuột cô vào trong một lùm cây dây leo cạnh đó.
– Đừng kêu.
Giọng nói trầm, dứt khoát nói khẽ vào tai An. Thanh âm quen lắm. Nhưng trong cảnh hỗn độn này, việc nhớ ra những thứ nhỏ nhoi như thế thật quá sức với An.
Những tiếng rít nhói tai mỗi lúc một gần. Hơi lạnh từ phía đám người đó tỏa ra ngày một rõ rệt trên da thịt An khiến cô khẽ rùng mình. Bàn tay đang ghì chặt lấy eo cô, kéo khẽ cô vào sát bên thân mình. Tấm thân vững chắc tỏa ra thứ hơi ấm đến mềm người. Giá như ở trong một không gian khác, có lẽ cô đã rất tò mò để đoán xem mình đang đụng trúng chàng hoàng tử nào. Nhưng lúc này, thực sự tất cả những gì cô muốn làm là vùng ra vào tháo chạy về căn biệt thự êm ấm và an toàn.

– Không thấy ai cả.
– Thần Chủ, không thấy có người.
– Không thấy.
– Thần Chủ, chiếc lá có vết máu.
– Các người lục soát kỹ chưa?
– Rồi, thưa Thần Chủ. Không thấy có bóng người.
– Tiếp tục tìm cho ta. Chắc chắn chưa chạy được xa đâu. Nhanh.
– Nhanh. Chia ra. Sang bên kia.

Đám người sắt lạ tản ra các phía. Không gian tĩnh lại, lặng im như chưa từng xáo động. Hai bàn tay giữ chặt An nãy giờ cũng lơi dần. Dường như có tiếng thở ra nhẹ nhõm lướt khẽ qua gáy cô.
An dùng nốt chút sức lực cuối cùng còn sót lại sau khi hơi hàn lạnh chốn đó đã rút đi gần hết sinh khí trong cô, vung tay người đó ra, khẽ dằn giọng.
– Bỏ ra!…

– Bỏ ra! Bỏ ra!…
– An! An! Con sao thế? – Ý Nhi giữ lấy vai An, cố gắng lay cô tỉnh dậy.
An giật mình mở mắt. Căn phòng đã tràn nắng đông sớm tự bao giờ. Cánh cửa kính để mở từ đêm, gió lùa vào lạnh se một góc.
– Con có sao không?
– Dạ không dì. – An vừa nói, vừa định thần, chống tay ngồi dậy, tựa lưng vào gối. – Con nằm mơ thôi ạ.
– Con mơ thấy gì mà hốt hoảng thế?
– Con cũng không rõ. Toàn chuyện linh tinh. Chắc tại con xem phim nhiều quá.
– Dạo này con nhợt nhạt quá. Để dì xuống làm ít đồ tẩm bổ cho. Con cũng đừng thức khuya quá. Phim ảnh với game chơi ít thôi.
– Dạ. Con biết rồi dì.
Ý Nhi đứng dậy, rời khỏi giường, đi về phía lan can, kéo cánh cửa kính lại cho khỏi gió, rồi rảo chân xuống bếp.
An vẫn thẫn thờ trên giường, chưa hết hoàn hồn từ cơn mơ vừa dứt. Đâu đó, vết bớt hình trăng mảnh in hằn nơi cổ tay người lạ mặt trong mơ ấy mập mờ ẩn hiện trong tâm trí cô… đôi phần mơ hồ… mà dường như rất thực.

(còn tiếp)

#NgườiChuyểnThức – Phần 6 – Đảo rồng

An đang say ngủ thì nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần. Trong cơn mê man cô cố gắng mở mắt tỉnh dậy nhưng không cách nào cựa mình. Tiếng bước chân tiến lại gần. An cố thử mở mắt nhưng mí mắt vẫn nặng trĩu không cách nào hé ra. Tiếng bước chân dừng hẳn lại. An cảm thấy một luồng hơi thở hầm hập phả vào người.

An hít một hơi dài, cố gắng mở mắt một lần nữa để xem thứ gì đang ở trong phòng. Thật kì lạ khi cô tập trung hết mức thì chiếc vòng trên cổ bỗng tỏa ra một luồng ánh sáng màu hồng dìu dịu, viên đá  trên chiếc vòng xoay tròn nhiều vòng. An cảm thấy cơ thể mình từ nặng nề chuyển sang nhẹ bẫng. An từ từ mở mắt ra.

Chết tiệt, cô vẫn đang trong giấc mơ, chắc chắn là vậy. Bởi xung quanh An không phải khung cảnh căn phòng quen thuộc mà là một chiếc hang tối tăm, ẩm thấp. Mùi rêu, cỏ cây ngai ngái trộn lẫn với mùi đất sộc vào mũi An. Chưa kể cái sinh vật đang đứng trước mặt cô thở phì phò kia chính là một con rồng. Vâng một con rồng cơ đấy. Cho nên dù mọi thứ có vẻ thật thế nào thì đây cũng chắc chắn là một giấc mơ.

– Chị tỉnh rồi à? Chú rồng cất tiếng nói.

– Hả, cậu biết nói sao? Đúng là trong mơ mà, cái gì cũng có thể xảy ra được? An trừng mắt hỏi lại.

– Mơ là gì? Chú rồng tò mò hỏi.

– À mơ là khi cậu đi ngủ trong đầu cầu sẽ xuất hiện những câu chuyện không có thật đó. Đại loại như thế. An trả lời.

– Hừm, loài rồng chúng tôi không bao giờ ngủ cả. Chú rồng tiếp tục trả lời.

An không mấy chú tâm đến câu trả lời của chú rồng. Cô đang mải ngắm nghía đôi cánh tuyệt đẹp của chú. Đó là một đôi cánh màu xanh pha tím y như màu của bầu trời ban đêm. Trên đôi cánh có hình những vì sao nhỏ sáng rực tỏa sáng lấp lánh. Cô với tay chạm vào đôi cánh.

– Á, chị làm gì vậy? Đừng chạm vào tôi. Tôi không thích các vệ nữ chạm vào người. Chú rồng la oái oái, rồi lùi lại ra xa.

– Hừm, được rồi không chạm thì không chạm. Nhưng tôi cũng chẳng hiểu cậu nói gì cả. Mà ngoài kia có gì đó. Cho tôi ra ngoài hang xem đi. An chạy lại phía cửa hang.

Khi cô bước ra khỏi hang, ánh sáng mặt trời ấm áp bao phủ lấy cơ thể cô. Chưa quen với ánh sáng ngay mắt An nheo lại. Luồn qua mấy bụi cây rậm rạp An cũng tìm thấy một chỗ hoàn hảo để ngắm nhìn phong cảnh ở đây. Hóa ra cô đang  ở trên đỉnh một ngọn núi nên có thể phóng tầm mắt ra xa, bao quát mọi thứ xung quanh.

Hình như đây là một hòn đảo với bốn bề là đại dương xanh thẳm. Nước biển ở đây trong veo đến mức có thể nhìn thấy cả dặng san hô dưới đáy biển nữa. Những bờ cát óng ánh, trắng  muốt đẹp đẽ hơn bất cứ nơi nào An từng thấy. Hòn đảo không hề có nhà cửa gì cả, hoặc nếu có thể cũng ở sâu trong rừng. Bởi vì ngoài bờ biển ra thì hầu như mọi chỗ ở đây đều là rừng núi trùng điệp.

– Đảo rồng của chúng tôi đẹp hông? Chú rồng vừa nãy cũng theo An ra đến tận ngoài này.

– Ừ, hòn đảo này thực sự là mê hồn luôn ý, chứ không phải đẹp nữa. Tiếc là nó chỉ là giấc mơ mà thôi. An thở dài.

– Chị có muốn bay vòng vòng đi xem đảo không? Chú rồng đề nghị.

– Tôi tưởng cậu không thích tôi chạm vào người.

– À vừa nãy tôi tưởng chị là một vệ nữ nhưng hóa ra không phải. Với thân phận cao quý của chị thì tôi luôn sẵn sàng giúp đỡ bất cứ lúc nào.

Mặc dù vẫn chẳng hiểu con rồng hay lý sự này đang nói gì An vẫn đồng ý leo lên lưng nó để thưởng ngoạn khung cảnh nơi đây. Dẫu sao cũng chỉ là giấc mơ nên không có gì phải sợ hãi cả.

Trên bầu trời xanh ngát chú rồng vươn cánh chao lượn. Dưới ánh sáng mặt trời đôi cánh chuyển màu xanh nhạt và những ngôi sao đã chuyển thành những cụm mây trắng bồng bềnh. An bám chắc lấy cổ chủ rồng, khoan khoái tận hưởng chuyến phiêu lưu có một không hai. Trong đầu cô vẫn tâm niệm đây chỉ là một giấc mơ.

(còn tiếp)

#NgườiChuyểnThức – Phần 5 – Món quà sinh nhật.

– Chúc mừng sinh nhật!

Ý Nhi vừa nói vừa đưa một hộp quà nhỏ cho An. Chiếc hộp gỗ màu nâu cổ, khắc chạm những họa tiết lạ có phần kì bí.

– Con cảm ơn.

An nhận hộp quà từ tay dì. Loay hoay xoay chiếc khóa sắt nhỏ, làm chặn kiểu thủ công. Nắp hộp bật khẽ, phả chút bụi mờ còn bám vương nơi thành cạnh.

– Ơ. Đây là…

An ngơ ngác, hơi khựng lại khi nhìn thấy món quà trong hộp.

– Đây là quà tròn 18 tuổi ba mẹ con chuẩn bị. Khi ba mẹ con mất, đồ quan trọng được chuyển về chỗ dì, bao gồm cả cái này. Năm nay con đủ tuổi rồi, dì mang qua trao lại cho con. Giấy tờ nhà, ngân hàng với một vài đồ cá nhân nữa dì đang để ngoài xe. Lát con ra phụ dì mang vào, rồi cất đi cho cẩn thận.

An khẽ gật đầu rồi quay lại với món quà kỳ lạ. Một sợi dây chuyện bạc lấp lánh giữ lấy một viên đá nhỏ màu hồng tía được đỡ gọn bên trong chiếc khung nạm thứ đá óng ánh An chẳng thể gọi tên. Từng chi tiết dường như được gia công rất tinh tế đến độ An có thể nhìn thấy từng hoa văn trên đó dù mặt dây chuyền có nhỏ đến thế nào.

– Nào. Đưa dì đeo cho.

An ngước lên nhìn dì Ý Nhi, thoát khỏi vài giây thất thần bởi vẻ đẹp của món quà sinh nhật.

– Sợi dây chuyền này rất có ý nghĩa với mẹ con. Con đeo vào rồi thì tuyệt đối đừng tháo ra. Coi như luôn có mẹ bên cạnh.

– Đồ quý giá như vậy, con đeo ra đường, nhỡ có việc gì thì sao ạ?

– Con bé này. Mặt dây chuyền này… là… cũng như bùa may mắn. Con cứ giữ bên mình. Không việc gì được đâu!

– Dạ.

An khẽ trả lời, đưa tay vuốt lại tóc về sau, rồi lại mải mê ngắm nhìn mặt dây chuyền bé xíu đầy tinh xảo.

Ý Nhi lặng đi, bước về phía lan can, nén một hơi thở dài nặng trĩu.

Mỗi lần quay trở lại căn biệt thự này, cô đều không thể tránh khỏi dòng tâm trạng như vậy. Mọi ký ức cứ thế ùa về như mới ngày hôm qua. Không chỉ là cái chết của mẹ An, chị gái ruột của cô. Mà còn là nhiều lắm những trái ngang khác thời cô còn nông nổi.

Ngày vết bớt hình trăng trên bờ vai cô chợt nhói đau sau một thời gian quá dài ngủ quên trong thực tại, cũng là ngày cô hiểu rằng đã đến lúc mình chẳng thể trốn chạy khỏi định mệnh thêm một giây nào nữa. Chỉ có điều, cô vẫn chưa thực sự rõ ràng về việc sẽ đặt định mệnh đó vào tay con tim hay lý trí.

– Dì!

– Ơi. Sao con? – Ý Nhi giật mình quay người lại.

– Dì đang nghĩ gì thế?

– Hả… Không có gì. Nào. Lại đây. Chả mấy khi trời trăng đẹp.

Ý Nhi cười lảng đi, rồi kéo tay An ra phía đôi gối lười đặt sát bên tấm kính kề lan can, cạnh chiếc bàn trà bé xíu. Hai dì cháu ngồi xuống, khẽ ngả lưng ra phía sau. Ánh trăng đêm trải xuống sàn gạch làm hắt lên thứ màu sáng nhẹ dịu, đủ sức làm vơi đi mọi muộn phiền nơi tâm cảm.

– Ngày trước dì không thân với mẹ con lắm, đúng không ạ?

– Sao con lại hỏi thế?

– Tại con không thấy mẹ con kể về dì. Cũng không thấy dì kể nhiều về mẹ nữa.

– Không phải vậy đâu. Chỉ là, chị em một nhà dù thân đến mấy, khi lớn lên rồi, nhiều thứ cũng sẽ khác nhau, rồi cũng chỉ còn tình nghĩa. Giống như mẹ con khi tìm được ba con, sẽ có một cuộc sống mới. Dì cũng vậy, chỉ là dì sống với niềm vui của riêng dì chứ không phải với một người nào khác. Mà mẹ con với dì có phải không nói chuyện với nhau đâu. Nếu không thì sao dì kịp tới với con khi mà…

Nói đến đó, Ý Nhi chợt dừng lại, sợ An nhớ lại chuyện không vui. Cũng một phần sợ bản thân sẽ nói ra những điều không nên nói.

– Vậy mẹ con có nói gì về con cho dì không?

Câu hỏi của An chợt phá tan bầu không khí yên lặng trong chớp nhoáng ấy.

– Ừ. Cũng nhiều lắm. Từ ngày có con, mẹ con và dì cũng chỉ nói chuyện về con thôi.

– Mẹ con kể những gì ạ? Dì kể lại cho con nghe đi.

Ý Nhi quay sang, vuốt nhẹ tóc mái An đang bay lòa xòa khi con gió đêm vừa thoảng tới, khẽ cười và nói:

– Nhiều lắm. Mẹ con bảo…

Những câu chuyện kéo dài vô tận từ lúc An mới lọt lòng đến ngày đi học, rồi những ngày cô gái nhỏ chập chững đóng vai người lớn khi mới dậy thì. An chẳng nhớ nổi mình đã nghe đến đâu rồi chợt chìm vào giấc ngủ trong đêm trăng lặng đó. Tiếng dì Ý Nhi trầm dịu bên tai cô. Hơi sương đêm hòa vào màu trăng mờ kéo hai mí mắt cô thiếp đi rất nhẹ.

(còn tiếp)

#NgườiChuyểnThức – Phần 4 – Rắc rối không ngờ

An trở về nhà sau ca làm tối muộn. Đường phố vắng tanh, hiu hắt. Những ngọn cây xào xạc trong gió in bóng nhập nhòe xuống mặt đường. Mặt trăng tròn vằng vặc trên bầu trời càng làm tăng thêm không khí ma mị. Thế nhưng An lại không hề cảm thấy có chút gì sợ hãi. Cô luôn cảm thấy yên lòng đặc biệt vào những ngày trăng tròn. An vừa chậm rãi đạp xe trên con đường yên tĩnh, vừa hít hà bầu không khí trong lành, mát mẻ của buổi tối.

Đang đi trên đường thì đột nhiên An phát hiện ra ánh đèn pha chói lọi của chiếc ô tô đằng sau đang chiếu vào người cô. Thiệt là kỳ lạ, đường rộng thênh thang không hề có ai mà chiếc xe ô tô không hề vượt lên, lại cứ đi đằng sau cô. Cô thậm chí còn không biết là nó xuất hiện lúc nào nữa. Thấy hơi khả nghi nên An đạp hết tốc lực về phía trước. Chỉ cách khoảng mấy mét phía trên kia có một trạm cảnh sát có gì An sẽ dừng lại đó cầu cứu.

– Bíp! Bíp! Bíp. Chiếc ô tô bấm còi inh ỏi phía sau lưng An.

An vẫn đạp như điên không ngoái đầu lại. Mặc dù cô biết là mình không thể thắng được tốc độ của ô tô nhưng cứ thử còn hơn không. Chứ ở giữa đường vắng tanh thế này thì nhỡ có làm sao cũng không ai biết.

– Chú cảnh sát ơi! Chú cảnh sát ơi! An hốt hoảng gọi khi thoáng thấy bóng áo vàng của mấy chú cảnh sát.

Nghe thấy tiếng gọi, một người vội vã chạy về phía An.

– Em gái có việc gì vậy?

– Cháu . . . cháu. . . à em. . . em. . . An vẫn còn mệt vì vừa phải đạp hết tốc lực nên nói không ra hơi.

– Bình tĩnh nào. Có bọn anh ở đây rồi. Anh cảnh sát trấn an cô.

– Có chiếc ô tô cứ bám theo em nãy giờ. Các anh cho em đứng nhờ ở đây được không? Đường vắng quá, em sợ nhỡ người trong xe có ý đồ gì xấu. An vội vàng giải thích ngọn ngành.

– À, được, được. Em cứ đứng đây với chúng tôi. Nếu cần thì chúng tôi có thể đưa em về nhà luôn. Tôi đằng nào cũng sắp hết ca trực rồi.

– Dạ vâng ạ. Chiếc ô tô đó kìa. An chỉ tay cho anh cảnh sát thấy chiếc ô tô bám theo cô nãy giờ.

Bây giờ có thời gian An mới kịp nhìn kĩ chiếc xe. Đó là một chiếc Chevrolet Camaro màu vàng sang trọng, bóng bẩy.

– Oa, chiếc xe đẹp thật. Anh cảnh sát thốt lên.

– Chiếc xe này đắt tiền lắm. Chắc là người giàu như vậy thì họ không định cướp xe đẹp của em đâu nhỉ? Có khi nào em lại lo lắng quá rồi. An lẩm bẩm.

– Ui, em ơi, không biết được đâu. Bây giờ xã hội loạn lắm. Không chỉ trộm cướp mà còn buôn người nữa đó em. Cô bé ngây thơ quá! Anh cảnh sát tiếp chuyện An rất nhiệt tình.

Trong khi An và anh cảnh sát nói chuyện thì chiếc ô tô lạ cũng vừa đi đến. Chiếc xe táp lại lề đường, dừng đúng chỗ An đang đứng. Cửa xe hạ xuống, một người phụ nữ xinh đẹp ngó đầu ra nhìn An.

– Chào bé con, cháu làm gì mà chạy như ma đuổi vậy. Còn đứng đây tám chuyện với mấy anh cảnh sát nữa. Người phụ nữ cất lời. Giọng bà ngọt lịm, êm ái.

– Dì Ý Nhi! Trời ơi hóa ra là dì, cháu cứ tưởng ai chứ. Dì làm cháu sợ hết hồn. Cháu còn tính báo cảnh sát đây này. An chỉ vào anh cảnh sát vẫn đang đứng như trời chồng vì ngạc nhiên.

Ý Nhi bước hẳn xuống xe. Nhìn chính diện bà thật xinh đẹp và quý phái. Gương mặt tươi tắn được trang điểm tinh tế. Bộ váy xanh ngọc dịu dàng ôm lấy thân hình thanh mảnh. Thiệt lòng khi đứng cạnh An người ta sẽ không nghĩ hai người có họ hàng với nhau. Ý Nhi luôn không vừa lòng với vẻ bề ngoài lạnh lùng, phớt đời y như một cậu trai mới lớn chính hiệu của cô cháu gái.

– Chào anh cảnh sát điển trai. Thật là ngại quá, chúng tôi lại làm phiền anh rồi.  Ý Nhi mỉm cười rạng rỡ.

– À, không có gì đâu. Cô bé tưởng cô là người xấu nên định nhờ chúng tôi giúp. Anh cảnh sát cười xuề xòa.

– Ha, ha, con bé này càng lớn càng nhát gan đi rồi.

– Dì này, ai bảo dì cứ đi theo cháu chứ. Đường thì vắng tanh ai mà không sợ chứ. An ấm ức phản bác.

– Tại ta gọi điện cho cháu không thấy trả lời. Ta mới định đến chỗ làm đón cháu thì ai dè cháu vừa về, làm ta phải phóng xe đuổi theo. Ta đi sau cháu vì sợ phóng lên làm cháu hốt hoảng lại chệch tay lái. Ý Nhi vẫn khăng khăng mình không có gì sai.

– Hừ, cứ như là đi lẽo đẽo đằng sau thì không khiến cháu sợ chết khiếp ý.

– Rồi rồi, lại bắt đầu cằn nhằn như bà cụ non đó. Thôi lên đây dì chở về. Còn cho người ta quay lại làm việc nữa chứ. Xin lỗi anh nhé! Cháu gái tôi làm phiền anh quá. Ý Nhi thành thật cảm ơn.

– À, không có gì phiền đâu. Hai người về đi kẻo muộn. Anh cảnh sát vui vẻ chào tạm biệt hai dì cháu.

Vì vẫn còn xe đạp nên An tiếp tục đạp xe về nhà và bà dì kì quặc thì lẽo đẽo lái xe đằng sau. Con đường về nhà bỗng chốc trở nên ấm áp hơn rất nhiều. Mặc dù mỗi năm An chỉ gặp dì đúng một lần vào dịp sinh nhật nhưng cô vẫn luôn yêu quý dì.

Dì Ý Nhi là một người phụ nữ hết sức đặc biệt, khác hoàn toàn với mọi người phụ nữ An đã từng biết. Bà đã 40 tuổi nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp trẻ trung như mới đôi mươi. Theo An biết thì bà cũng chưa kết hôn và không có con cái. Tuy nhiên, điều lạ lùng ở bà là lối sống tự do, không theo bất cứ khuôn phép nào cả. Cả năm dường như bà rong ruổi khắp nơi trên thế giới để đi du lịch và làm việc. Vì tính chất công việc hay đi đây đi đó nên dù đứng tên là người giám hộ cho An chứ Ý Nhi cũng chẳng ở nhà chăm sóc An ngày nào.

Thật ra An không biết nhiều về dì. Khi ba mẹ còn sống không ai nhắc đến bà dì này cả. Chỉ đến khi ba mẹ cô không còn nữa thì người ta mới tìm hiểu được là mẹ cô còn một người em gái để đứng tên trông coi An. Nhờ vậy mà An mới không bị cho vào trại trẻ mồ côi. Nên dù bà cũng không là gì nhiều cho An thì An vẫn vô cùng biết ơn.

(còn tiếp)

#NgườiChuyểnThức – Phần 3 – Quán café ven lề.

Nguyên quay xe vào bãi đỗ. Vẫn còn 15 phút nữa mới đến giờ họp đầu tuần. Cái nắng đầu đông bắt đầu giãn mây, tìm về mặt đất làm ánh lên le lói những điểm chấm sáng trên mặt đường, chẳng đủ làm ấm thêm da thịt nhưng cũng đủ cho một tuần mới không quá cô mịch nơi thành phố.

Đèn ngã tư vừa chuyển đỏ, Nguyên rảo bước theo nhịp đèn qua đường kéo lùi dải chấm xanh theo từng giây, hướng tới quán café đối diện tòa nhà nơi anh làm việc.

– Anh dùng gì ạ?

– Như mọi khi em.

Vừa mải dán mắt vào điện thoại kiểm tra e-mail đầu ngày, Nguyên vừa trả lời theo một thói quen thân thuộc. Với nhịp sống đầy tất bật và cơn nghiện café cố hữu của anh, việc tìm một trụ sở văn phòng ngay gần một quán café ngon cũng là điều dễ hiểu. Mỗi sáng một ly đều đặn… một mình… là điều anh vẫn tự thưởng cho bản thân trước khi bắt đầu một ngày sẽ phải tiếp xúc với quá nhiều người, từ quen đến lạ. Cô thư ký xinh đẹp anh vô tình tuyển được dù đã nhiều lần ngỏ ý để mua về tận bàn, để anh có chút thời gian nghỉ ngơi trước giờ làm; nhưng thú vui tản bộ qua đường vào sáng sớm của Nguyên đã khiến anh chẳng thể tiếp nhận nhã ý đó. Dù sao thì, việc được một mình với anh ở chốn này quan trọng hơn nhiều chuyện tìm người bầu bạn. Anh vốn chẳng thực sự thuộc về nơi anh đã nỗ lực tạo ra. Mọi thứ đơn giản chỉ là một nơi bình yên để anh lưu về trong chốc lát.

– Dạ. Xin lỗi. Anh dùng gì ạ? – Tiếng nói nhỏ nhẹ tiếp tục cất lên, có phần e dè hơn đôi chút.

– Như… – Nguyên ngẩng đầu lên, thoáng giật mình. Đôi mắt đen láy, mở to, trong veo nhưng vẫn phảng phất chút trầm buồn đang nhìn anh vẻ chờ đợi. – … mọi khi. – Giọng Nguyên khẽ nhỏ lại cho hết câu có lệ. – Ừm… Đen nóng không đường em.

– Dạ.

Mất vài giây định thần, Nguyên dịch sang phía “mắt đen” đang pha chế đồ cho anh hỏi:

– Em là nhân viên mới à?

– Dạ vâng. – Vừa chăm chú đặt chiếc phin lên cốc, “mắt đen” vừa khẽ trả lời rất nhỏ. – Hôm nay em đi làm ngày đầu tiên nên chưa rõ mặt khách lắm. Anh thông cảm.

– Ừ. Không sao. Em tên gì nhỉ?

– Dạ. Em tên An. – Vừa nói, “mắt đen” vừa đưa cốc café cho Nguyên. – Café của anh đây ạ.

Nguyên cất điện thoại vào túi, đưa tay với lấy cốc café đang còn vương hơi khói khi vừa đóng nắp.

Vừa lúc hai bàn tay đặt cạnh nhau rất gần, bất giác, vết bớt hình trăng mảnh trên cổ tay anh như se lại, siết khẽ lấy phần da nơi ấy rồi dịu đi rất nhanh. Thoáng vài giây thất thần, có lẽ anh đã dừng hình ở “mắt đen” khá lâu, hai chân mày khẽ kéo sát vào nhau rất lạ.

– Anh cầm dịch xuống phần này cho đỡ nóng ạ. – “mắt đen” hơi giật mình, khẽ nhắc Nguyên dịch tay xuống phần lót cách nhiệt của cốc, nghiễm tưởng anh bị phỏng hay sao đó với khuôn mặt đầy đăm chiêu hiện tại.

– À không… không sao. Cảm ơn em.

Nguyên cầm cốc café quay đi, trở lại văn phòng cho kịp giờ làm việc, khuôn mặt vẫn giữ nét đăm chiêu khó hiểu về chuyện lâu rồi anh mới gặp phải ở nơi này.

Phía dưới cổ áo sau lưng An, một gợn se nhẹ cũng vừa thoáng nơi vết bớt hình Kim Tinh ba vẫn gọi vui là “phong ấn” của “thần tình yêu” tặng cho cô trong những câu chuyện cổ tích vui ngày bé.

(còn tiếp)