Trời gần trưa… Nó vẫn theo phản xạ tự nhiên mọi ngày tắt chuông điện thoại thành nghệ thuật. Lần thứ bao nhiêu nó cũng không thể nhớ nữa. Nó chỉ biết là nó đang hơi bực bội vì một giấc mơ đẹp dở dang mà không thể nào mơ tiếp.
Tự tặng cho mình một ngày lười biếng, nó với tay kéo rèm, mở cái cửa sổ cạnh giường, ngồi tựa gối ngắm nhìn người ta bận rộn. Tán lá rợp của mấy cây cổ thụ ven đường bắt nhẹ những sợi nắng lướt dịu trên má nó. Trời vẫn hơi thoảng gió và phảng chút se se.
…
Nó giật mình tỉnh dậy, hình như nó ngủ quên lúc mải ngắm phố, nhìn xa xăm theo cái cách nó vẫn thích. Trời mưa. Vào một ngày lười biếng thì với nó mưa rất đẹp và rất yêu. Nó thích nhìn những hạt mưa rào vỡ òa mặt sân, thích chạm nhẹ sợi mưa mỏng manh mà nó vẫn quen gọi là mưa lụa, thích hít hà bụi mưa lây phây, thích ngắm mưa, thích nghịch mưa, thích được mưa ôm vào lòng rồi nó yêu mưa từ lúc nào không hay nữa… Và vừa kịp mỉm cười nhận ra thì mưa đã ngớt…
Hửng nắng. Những dấu vết nhạt nhòa của mưa cũng dần tan biến trong cái ấm áp của nắng sớm. Nó mở cửa bước ra lan can. Không gian mênh mang trước mắt nó. Nắng nâng nó lên những ngọn cây nhẹ nhàng, đưa nó lướt qua những dãy đồi thoải cỏ hoa còn quyện hơi sương. Nó thích thú vắt vạt nắng lên người, điểm xuyết 1 ngày ấm đẹp… Nó yêu nắng. Cái cảm giác nhẹ nhàng, lãng mạn, vi vu, mềm mại mỗi lần nắng khẽ khàng vuốt nhẹ mắt môi…
Trời trở giông… Nó mơ màng mở mắt. Vẫn căn phòng đó. Vẫn khung cửa đó. Hình như mưa về. Nó hơi bực bội. Nó nhớ nắng, nhớ những giờ phút rong ruổi vu vơ cùng những vạt nắng dịu dàng. Ngắm nhìn mưa được lúc thì tâm trạng nó bắt đầu ổn định. Nó nhận ra đã có lúc nó yêu mưa. Và nó hiểu là nó vẫn còn muốn được đùa giỡn, đắm mình trong làn mưa xối xả. Nó ùa vào lòng mưa như một đứa trẻ con. Nó cố quên đi giọt nắng thưở nào. Nó tập yêu lại, tập vui lại. Ừ. Nó vẫn yêu mưa.
Bất giác… nó lạnh. Nó dần lánh xa mưa như một điều khó chịu. Nó dần quên đi cách nghịch mưa, cách yêu mưa. Nó khép cửa lại, chờ đợi 1 điều gì đó. Có lẽ nó ước giọt nắng của nó quay lại…
Bằng 1 phép màu diệu kì nào đó, nắng quay lại với nó, nhưng ko còn vẹn nguyên… không lãng mạn… ko dịu dàng… ko vi vu như giọt nắng nó hằng mong… Nó vẫn mỉm cười. Nụ cười mãn nguyện 1 phần. Tấm rèm cửa lại được mở ra… Nó lại lười biếng vờn cái nắng mới tinh nghịch, ngây ngô… Nó hài lòng dù đôi lúc hơi thở vẫn kéo dài hơn, suy nghĩ cũng nhiều hơn… Nó bỏ qua tất cả những vướng víu, nóng nảy của cái nắng đứng bóng… Miễn là nắng. Nó yêu. Nó vui…
Nhưng rồi thì cái nóng bức cũng ko thể khiến nó ngồi yên được lâu hơn để yêu thương. Nó vùng dậy. Cố chạy thật xa, thật xa, xa khỏi cái khó chịu vướng bận nơi nó, xa cái nắng, cái nóng dồn nén nó từng cảm thông… Và nó gặp gió.
Gió xoa dịu cơn bực tức khó chịu của nó, xua tan cái nóng ức trong nó, khiến tâm hồn nó dịu lại. Gió khẽ vờn tóc nó, quyện ôm lấy nó, kéo nó vào lòng chở che, thì thầm với nó những giai điệu đẹp đẽ của cuộc sống… Nó chạy chậm lại. Nó dần quen với sự có mặt của gió, với những lời thì thầm, với vòng tay vô hình nhẹ nhàng gió vô tình tạo quanh nó. Nó có cảm giác vẹn nguyên như ngày đầu tiên đón nắng. Gió đưa nó đến những không gian bao la với vùng trời trải rộng đến vô cùng. Gió đem đến cho nó những niềm vui nhỏ nhoi, ngọt ngào, bay bổng. Nó … …
…
Tiếng nhạc Breakfast Show. Nó cười và thở phào nhẹ nhõm. Nó nhớ… Tất cả…