#NgườiChuyểnThức – Phần 1 – Cô gái nhỏ và những một mình.

Xứ Bắc trời trở lạnh đột ngột, kéo cả thành phố vào không gian ảm đạm, khô hanh, man mác buồn lòng người hiu quạnh. Những ngày này, An vẫn thường một mình thẩn thơ trên thành chiếc cầu cổ, nơi có thể hướng mắt nhìn ra con sông trải dài sâu thẳm và bao trọn được không gian thành phố lên đèn. Gió hút từng đợt siết lòng vào đêm muộn khiến lòng người cũng run lên cùng nhịp cầu mỗi lần có đoàn tàu Bắc chạy vụt qua.

Năm nào cũng vậy, cứ vào những ngày trời bắt đầu trở gió, ba mẹ vẫn thường dắt An lên trên mạn cầu này mừng tuổi mới. Cả nhà sẽ ngồi cùng nhau rất lâu, đếm từng toa tàu chạy ngang qua, vẫy tay chào những vị khách đang nghiêng mình nhìn ra dải sông tĩnh lặng. Ba sẽ kể cho hai mẹ con nghe nhiều thật nhiều những câu chuyện của ngày xưa, ngày nay và những hình dung về ngày sau khi An trưởng thành. Dù sao thì cũng là sinh nhật, người ta có lẽ cũng muốn nói nhiều về chuyện lớn khôn.

Năm nào cũng vậy, lúc nào cũng vậy, lịch trình ấy thân thuộc đến mức An chẳng thể bao giờ nghĩ nó sẽ ngừng vào một ngày nào đó. Ấy vậy mà, giờ đây, đã là lần thứ ba An đặt chân tới nơi đây… một mình.

Chỉ đơn giản là một tin báo tử. Người ta nói tìm thấy ba mẹ An bên đường, người nhiều thương tích, có lẽ là do tai nạn giao thông. An cũng chẳng được tận mắt chứng kiến những gì đã thực sự xảy ra với ba mẹ mình. Chỉ biết rằng, khi được đưa về, cả hai bàn tay đều đã lạnh ngắt, thứ cảm giác mà An chẳng bao giờ có thể xóa nhòa được trong tâm cảm.

Mắt An ngấn lệ. Chưa từng bao giờ An quên câu chuyện ngày hôm ấy. Vậy mà, không hiểu sao, An vẫn còn luyến lưu nơi kí ức ấy, vẫn giữ thói quen quay lại đó, ngồi đó thật lâu… chỉ để trò chuyện cùng ba mẹ…

Có lẽ, An đã ngồi ở đó rất lâu. Chí ít cũng đủ lâu để con gió bấc hong khô hết những nhạt nhòa nơi khóe mắt. Dù sao cũng là sinh nhật 18 tuổi. Dù sao cũng là thứ cột mốc đáng nhớ để kể với ba mẹ những câu chuyện trưởng thành đầu tiên, để so sánh những hình dung của ba một thời liệu đã đúng được mấy phần.

Cũng chẳng còn nhớ từ bao giờ, An trở nên quen thuộc với nếp sống một mình trong căn nhà rộng thênh thang đó. Cuộc sống cô độc của một cô học trò cấp ba trong suốt bao nhiêu năm, chẳng màng lấy một người bạn thân, cứ an yên với những lặng lẽ của riêng mình. Không phải An không biết những lời truyền tai nhau của hàng xóm về con bé lạnh lùng vô cảm trong căn biệt thự “hoang” trông như bị ma nhập. Chỉ là, khi ở độ tuổi vốn dĩ cần tới ba mẹ nhất lại phải tự bước đi, An đã chẳng còn tâm trí để đặt vào tai những điều đơm đặt đó. Hơn nữa, thực sự thì, tất cả những hoang mang sau cú sốc năm ấy, cũng đã để lại trong cô gái nhỏ một khoảng trống vô định về tương lai, về ước mơ, về mục đích sống cuối cùng của mình sẽ hay nên là gì cụ thể.

Người ta nói căn biệt thự nơi An ở có từ lúc nào không ai biết. Rồi người ta cũng nói vào một ngày đẹp trời, tự nhiên ba mẹ An xuất hiện, sinh sống ở đây cùng với cô. Và, người ta cũng nói chưa từng thấy bất kỳ họ hàng hay người quen nào từng ghé tới. Vậy là, suy cho cùng, An cũng chẳng thể biết được thực sự mình nên thuộc về đâu khi chẳng còn ba mẹ ở bên. Thuộc về căn biệt thự đó ư? Nó vốn cũng chẳng mang tên ba mẹ An từ khi đặt móng.

(còn tiếp)