Mơ đầu mùa (P19)

Lời cầu hôn bất ngờ làm nó phởn phơ suốt cả cuối tuần ở nhà anh Hai. Nó không ngừng thao thao bất tuyệt về người đó và cái tương lai trải dài trong năm năm đầy hứa hẹn. Thật khó cho nó để kiềm chế được cái cảm xúc ấy, dù đôi lúc, nó vẫn thoáng hoài nghi vì vốn ba tháng là quá ngắn cho một thứ hạnh phúc xa xỉ như thế. Nghĩ vậy nhưng rồi nó vẫn dành trọn cả cuối tuần để làm nhảm cho cả nhà nghe về câu chuyện tình yêu đời thường đầy bất ngờ trong hai tháng của nó. Vốn coi hạnh phúc luôn là thứ không bao giờ dành cho mình, nên với nó, những niềm vui lớn lao thế này là thứ nằm ngoài tầm tưởng tượng. Nó vui. Phải. Nó rất vui.

Câu chuyện của nó kéo dài lươn khươn quá nửa đêm khi mấy anh em đều đã ngà ngà bia – nhạc. Bất giác, nó thấy anh. Nó nhận ra dường như anh ít nói hơn mọi ngày. Việc duy nhất cả tối anh làm có lẽ là chăm chăm nhìn nó, thi thoảng cười hiền, thi thoảng có nét gì đó âu lo. Nó khẽ nhíu mày rồi lại giật mình bởi tiếng tin nhắn đến và quay lại với thế giới riêng của nó. Màn đêm lặng đi trong cái hạnh phúc xôn xao nó tự vẽ ra cho riêng mình thật ấm.

Nguyên mọt tuần nó dường như không lúc nào khép được miệng cười. Với một đứa cung Khí như nó thì khó có thể tránh khỏi việc chia sẻ hạnh phúc cho toàn thiên hạ. Chẳng mấy chốc, tập thể bạn thân, bạn cùng lớp láo nháo về tin nó đã-đính-hôn cùng bản khế ước chụp màn hình mà đến giờ nghĩ lại nó vẫn thật quá ngây ngô.

Chỉ duy có điều nó không thể hiểu được là hình như anh cứ xa nó hơn, từng ngày một.

♥   ♥

Kỳ nghỉ lễ đầu tiên. Ở cái thành phố mà cứ dăm bữa nửa tháng người ta lại đình công theo kế hoạch còn nó thì lại quá lười để đi bộ đến trường thì việc thi thoảng được nghỉ vài ngày vì lí-do-chính-đáng không có gì là lạ. Kỳ nghỉ lễ này âu cũng vậy. Cũng chỉ vỏn vẹn có 4 ngày trong đó có thứ 7 và Chủ Nhật. Cũng không khá khẩm hơn là mấy. Ấy vậy mà cảm tưởng như người người nhà nhà cứ tíu tít đặt vé, đặt phòng, chuẩn bị lịch trình đi chơi rất ư là chu đáo. Nếu chỉ một hai người hỏi đùa, có lẽ nó cũng sẽ lươn khươn nằm dài cả kỳ nghỉ để rúc trong chăn lúc tiết trời lạnh căm như này. Nhưng rồi đến người thứ n nhảy vào hỏi han nghỉ lễ có đi đâu không, thì nó không khỏi tránh được trò tiện tay bấm chuột lung tung xem vài lộ trình thú vị. Ra là cái xứ này cũng  không tệ đến nỗi thiếu chỗ đi, và chỉ trong nháy mắt, nó đã lên xong lịch trình 4 ngày cho 2 thành phố.

Kết thúc buổi học cuối cùng trước kỳ nghỉ, nó băt vội tuyến xe hiếm hoi đưa nó ra khu siêu thị lớn nhất thành phố. Quyết định chớp nhoáng khiến nó trở tay chuẩn bị không kịp. Mọi thứ đều rất vội, rất nhanh, gấp gáp đến nối nó chẳng kịp ghé qua chào anh một câu. Tất tưởi thu dọn chuẩn bị kéo va li ra khỏi nhà – thật may là nó đã quyết định chuyển đồ sang từ tối hôm trước vì quãng đường từ nhà anh Hai ra ga gần hơn rất nhiều việc nó bắt mấy chuyến xe buýt ít ỏi trong dịp nghỉ lễ từ ký túc xá. Bỗng…

– Ô! Bạn vẫn chưa đi hả? – Anh vừa hỏi vừa len vào phòng

– Em chưa. Em chạy ra ga giờ đây. Nửa tiếng nữa tàu chạy rồi.

– Thế nhanh kẻo lỡ. Cần anh giúp gì không?

– Dạ không. Em đi đây. Tuần sau gặp.

Nói rồi nó chạy vụt đi, chẳng kịp để ý sau lưng ánh mắt kéo dài đến khi nó đi khuất.

Đặt chân lên tàu vừa khít giờ, nó xoay sở mấy câu bản ngữ nhờ chuyển đồ lên rồi len vào tìm ghế ngồi. Vậy là kết thúc hơn hai tháng học đầu tiên, được tận hưởng kỳ nghỉ lễ đầu tiên, vi vu một mình lần đầu tiên. Một chút háo hức, một chút man mác, cũng môt phần là vì cái lâng lâng chưa dứt từ màn cầu hôn của nó. Mọi thứ với nó tưởng chừng như hoàn hảo. Ẩn mình trong không gian đầy lãng mạn xứ trời Âu. Cách đó mười hai ngàn cây số có một con tim đang đợi nó, một tình yêu chỉ dành cho nó, hay ít ra, trong lúc đó là như vậy.

♥   ♥

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P18)

Người nào đó! Anh đừng vội xuất hiện trước đời em!

Phải rồi! Anh cứ trốn đi đâu thật xa… thật xa vào! Vì đến chính em còn không biết sẽ phải đối mặt với anh như thế nào cho phải.

Hóa ra yêu thương là vậy. Là khi em đủ lớn (đối với em) để nhận ra có thể làm tổn thương người em quan tâm và tự biết nhắc mình dừng chân lại.

Những điểm chạm lửng lơ luôn là cái mà em ghét nhất nhưng lại luôn là quyết định em đưa ra nhiều nhất để giữ lại những gì đẹp đẽ trong nhau.

Ừ. Em biết em là đứa ngốc nhất thế gian khi không đủ ích kỷ để sống cho bản thân… để mạo hiểm… để thử một lần đau nữa… cho một con tim.

Vậy nên, anh đừng vội xuất hiện trước đời em. Anh cứ tự do lai vãng đi đâu đó đi. Sống cuộc sống của anh… thật vui vào… cho đến khi nào không vui được thêm nữa hắng tìm đường quay lại ngã rẽ về phía em. Vì em không đủ can đảm để đánh mất thêm một người nào nữa.

Còn trong lúc đó, em sẽ cố gắng để trả lại nguyên vẹn cho anh một con bé luôn vui vẻ nói nói cười cười, trêu chọc mọi người, nghịch ngợm đủ trò trẻ con, hát long rong, ôm đàn ngâm nga và hay phát cuồng vì những trò lãng mạn.

Nhớ đấy! Đừng vội đến bên em lúc em chưa sẵn sàng. Em sợ rồi anh sẽ lại biến mất như bao người khác. Vì mấy ai chịu đựng được em những lúc như thế này. Em vốn đã là đứa chẳng thể dễ dàng nín khóc.

Thôi em mệt rồi… Nói với anh vậy thôi. Chắc hết ốm sẽ vào hoàn thiện lại câu chuyện này vì rõ là em còn quá nhiều thứ để bắt anh hứa… để em không lạc mất anh lần nữa…

Chúc anh ngủ ngon, người nào đó!

HN011014

00:36

Jessy

Mưa… Nắng… & Gió… [P3]

Thả hồn dưới cái nắng nhẹ của buổi sớm mai, nó thích thú hít hà hơi sương ngày mới quyện chút thanh thanh vị gió mơn man. Nó nhẹ nhàng hơn cho chuỗi ngày dài u ám vừa vụt mất. Con nắng sớm đủ dịu dàng để khỏa lấp khoảng trống bấy lâu, để làm lành con tim nó.

Dải nắng chạy dọc dài triền đê đưa bước chân nó đi thật chậm kéo quanh một vòng thành phố. Nó lặng lẽ với nhịp lang thang vô định quãng ngày tàn, lững thững bước theo ánh hừng đông mới chớm, cảm nhận lại chốn thành thị xô bồ bằng lăng kính của riêng nó. Nó như tỉnh mộng sau cả quảng thời gian dài đắm chìm trong những câu chuyện lãng mạn, mộng mơ của Mưa, Nắng và Gió. Hừng Đông… vẽ lại cho nó những nét nguyên sơ nhất của thứ gọi là yêu thương.

Cuối đoạn bờ đê dẫn nó đến một cầu cảng nhỏ. Mệt nhoài. Nó vốn quen được nắng ôm vào lòng kéo tuột đi, được mưa cuốn nhẹ cùng dòng chảy, được gió nâng bước chân đến những chốn trời xa.

Đưa mắt ra xa phía chân ngọn hải đăng bé xíu, dường như sóng đang dồn về đầy mời gọi. Cái háo hức phiêu lưu thưở nào trào về trong nó. Và nó, cũng như bao lần, nó bước đi, không kịp một lần quay lại chào hừng đông của nó. Con sóng mang nó đi xa… rất xa… đưa nó qua những nơi vốn nó chỉ coi là trong mộng – những giấc mơ tưởng như không bao giờ nó có thể vươn đến. Nó chìm sâu trong thứ hạnh phúc ngọt lành của một miền cổ tích.

Ngấm đượm cái nắng, cái gió và hơi ẩm ngoài khơi, ánh chiều tà làm nó sực nhớ ra đã bỏ quên ánh hừng đông quá lâu. Con sóng dịu dàng trả lại nó về nơi chốn cũ, cất giữ khoảng trời bí mật nơi miền cổ tích xa xôi.

Đặt chân lại lên đầu cầu cảng, nó muốn ước cái gì đó đủ đẹp, đủ lớn để bù đắp cho những hờ hững khi nó chạy theo con sóng lạ. Và… Nó ước… Cầu vồng… Phải. Cầu vồng bên ánh hừng đông. Sẽ thật đẹp cho ước nguyện nhỏ nhỏi của nó.

Lời ước vừa dứt cũng là lúc cơn mưa xối xả ùa về che lịm đi hừng đông của nó. Nó quên mất rằng nó từng sợ mưa thế nào, từng ghét cái lạnh của mưa thế nào. Và nó… cũng quên mất rằng… cầu vồng chỉ đến… sau những cơn mưa.

Nó bất giác lùi lại. Nó chạy trốn. Nó không đủ can đảm để vượt qua cơn mưa giông ấy để bắt lại chút le lói của cùng của cái nắng mai. Nó thu mình, tựa đầu vào song cửa chờ mưa tan… chờ nắng rạng. Chợt thoáng thôi… nó ước… nắng về…

Cơn mưa tan để lại cho nó dải cầu vồng tuyệt đẹp. Ngày mới với nó đơn giản vậy là hạnh phúc. Nắng về với nó nhẹ nhàng từng hơi thở. Gió thoảng mơn man vị ngọt dịu trong lành. Nó khẽ mở cửa, bước ra hòa mình vào khoảng không tiếp tục đi tìm miền cổ tích của riêng nó…

(to be continued…)

Mưa… Nắng… & Gió… [P2]

Có những thứ vô tình thành hạnh phúc… (?!)

“… Không có gì là tự nhiên có. Cũng không có gì tự đồng lìa xa. Có chăng là ta vô tình đánh mất cái ta tìm kiếm. Hãy thử vươn tay ra. Hãy thử cất 1 bước chân. Chưa cần chạy đua đâu. Bạn đã chạm tới hạnh phúc rồi.”

14/02/2011

[…Love…]

Phải. Có những thứ chỉ giản dị thế thôi. Có những quy luật chỉ đơn sơ thế thôi nhưng dường như không ai chịu thỏa mãn với thực tại có thể coi là hiếm hoi của mình.

Ngày bé, nó đọc quá nhiều thứ mang tên “cổ tích”. Nó luôn mơ về một cậu chàng hoàng tử khôi ngô, biết hát, biết nhảy để có thể đưa một con bé 6 tuổi lướt trên điệu waltz nhẹ nhàng. Ừ. Nó đã tìm được một người như thế. Cái cảm giác đi dạo dưới sân trường sau lễ khai giảng khi mọi người đã về hết, nói chuyện vu vơ vài câu sau khi 2 đứa vừa kết thúc màn nhảy trên sân khấu… Cảm giác có hoàng tử của trường ở bên như thế… Nó… hạnh phúc.

Lớn hơn chút nữa. Phim ảnh trở nên thường nhật hơn với những thứ lãng mạn trong thế giới thần thoại, kiếm hiệp. Nó say mê các anh chàng lãng tử, hào hoa và ước ao một ngày tương tự. Nó tìm thấy chàng trai có nụ cười tỏa nắng sau 3 năm vương vấn không dứt mối tình trẻ con hồi cấp 1. Cái háo hức duy nhất trong suốt 2 năm cuối cấp 2 của nó là được đến cái sân tập chỉ có 2 đứa để được ngắm nụ cười ấy… và một ánh mắt rạng ngời hơn sau đó. Một ánh mắt… một nụ cười… đem nhịp tim nó quay trở lại. Chỉ cần nhìn thấy thôi… Nó… hạnh phúc.

Bước ra khỏi cánh cổng trường cấp 3 với vô vàn những thăng trầm mà chính nó cũng không muốn nhắc lại. Cuộc sống của nó gắn quá lâu với những bản nhạc buồn… lời ca in đậm vào tâm cảm. Hạnh phúc với nó… hay cái nó thầm mong chỉ là có người sẽ hát cho nó nghe những nốt sáng trong câu hát đó… chỉ vậy… nó sẽ yêu… sẽ vui…

Mọi người nói nó mộng mơ quá nhiều. Nó cười hiền. Nó kệ… Nó cứ mơ giấc mơ của nó… dù vốn nó cũng không tin vào một ngày như vậy… và nó thì quá hiểu trực giác của mình chưa bao giờ sai…

Công nghệ hẳn là sẽ đảo lộn mọi thứ kể cả cái nó hằng mong nhất – một buổi tỏ tình lãng mạn… một lời cầu hôn khiến cả thiên hạ ganh tị… Hoặc nó là một đứa viển vông… Hoặc nó đã quá đau để đòi hỏi chơi trò ú tim với số phận. Nói một cách đời thường thì nó chả dại đánh cược những thứ xa xỉ đó vì nó quá hiểu duyên số là đứa bạn thân nhất nhưng cũng là cái đứa đểu nhất nó từng quen. Vậy đi… Gật hoặc lắc thật nhanh… Một chút đong đưa thôi… nó sẽ phải lắc đầu cả đời.

Nó sống vội hơn cho những yêu thương… cũng giản đơn hơn cho những hài lòng thường nhật. Hạnh phúc với nó… vô tình… chỉ là lúc ngồi ngắm một cái nick sáng; nhận được tin nhắn dù vu vơ chả có nội dung gì cụ thể; ngắm nhìn ai đó từ xa qua lớp kính của quán KFC – cái vị trí đắc địa mà nó phải canh chừng một đứa trẻ con để có được; một cái tick like hay một comment dù tiện thể; ngồi lặng yên bên cạnh ai đó đang làm việc, chỉ để được nhìn thấy một khuôn mặt quen, một hơi ấm thân thuộc luôn sợ mất… Nó học cách ngừng mơ ước những thứ xa xôi và hài lòng với những thứ đang lăn trên đường chỉ tay của nó. Dù cho nó có ghen tị với những người vốn sinh ra đã dễ dàng có được tất cả mọi thứ… nó hiểu tranh đấu để giành lấy những gì là của nó cũng không đến nỗi tệ. Vậy nên… hạnh phúc… cứ nhỏ nhỏ thế thôi… cứ vô tình thế thôi… cho con đường trải hoa hồng của nó…

P191213

12:52

 

Jessy

Nhảm. Hỗn độn.

… Tháng 12…

Còn 30 ngày nữa là sang năm mới. Cái sự hào hứng tiết cuối năm giảm dần theo độ tuổi. Hoài niệm hơn về mọi thứ. Cái bản ngã bên trong cứ chực ùa ra siết chặt con tim đang đi qua giới hạn chịu đựng của chính nó. Tâm trạng hỗn độn không phải lần đầu và có lẽ cũng không phải là lần cuối. Đầu óc mông lung lạc giữa bộn bề những thứ nửa thực nửa mơ… mà với ta chẳng bao giờ là đủ.

Cứ thế. Ta mơ những giấc mơ ngọt lành mà đến khi tỉnh lại, ta chẳng thể nhớ nổi đã trải qua những chuyện gì. Ta đã lạc rất sâu trong miền xa xăm… mơ hồ… trốn chạy cái thực tại ngổn ngang trước mặt. Ta lang thang nơi ngã rẽ không tên sắp rơi vào lối cụt chẳng phải của riêng ta… Mơ thôi… mơ thôi… mơ thôi…

Khúc nhạc buồn thảm nhất thế kỷ. Ta vô thức tua đi tua lại nó như muốn vẽ thêm… đánh dấu chuỗi ngày kì lạ. Ngẩn ngơ. Ta thèm một bờ vai… thèm được chạy thật nhanh về cuối chân trời nơi hừng đông nắng rọi… thèm chút chở che… ngọt dịu. Ta khẽ run lên gọi về dòng hồi ức… tự thức tỉnh mình những mộng mị u mê…

Con tim ta gào thét thứ âm sắc nhói lòng… vẫy vùng lời tuyệt vọng. Lý trí gồng lên như nó vốn phải thế… xoa dịu cái ấm ức nghẹn sâu… Có những sự thật mãi sẽ chẳng nói nên lời… Có những lời ca chẳng bao giờ rời khỏi đôi môi… Có những ký ức mãi chỉ là ký ức… trốn thật gọn… thật gọn… thật gọn…

Ta trở về đúng nghĩa với yêu thương

Nhặt niềm nhớ ôm dặn lòng nhịp thở

Hừng đông qua dịu nhòa cơn nức nở

Xua hơi mơ mang nắng ngọt tình thơ

 

60 left

 

P11213

23:32

Jessy

Đông trời lạ

Trốn lẹm trong nhà cả ngày với tâm thế hả hê vô cùng vì ngoài trời đang dở nắng dở mưa. Thiết nghĩ một ngày như thế này mà phải chui ra ngoài đường thì ko còn gì tệ bằng. Ngồi nghe Richard Clayderman, lắc lư theo tiếng piano kỳ diệu, nó trôi nhẹ nhàng trong đống bài tập một cách thoải mái hơn, nhanh gọn hơn. Cảm giác ở lì trong nhà nghe tiếng mưa lách tách và tiếng gió rít ngoài cửa sổ trở thành thú vui tao nhã của nó ở cái thành phố im lìm này. Nghĩ cũng thú…

b19elements130

Một vài câu bâng quơ… vài tin nhắn ngẫu nhiên… và bùm… nó có một cuộc hẹn. Đi học. Cuối giờ chiều.Còn gì tệ được hơn câu chuyện này trong ngày thư thái của nó… Bước vội ra khỏi phòng với cái áo khoác to đùng. Nó tin là có nắng đến mấy cũng chả làm nó lạnh nổi nữa. Câu chuyện thời tiết ở xứ vùng cao này đủ thể loại lạ lùng mà nó phải tin dần dần thành quen. Trời lạnh hơn nó tưởng… quá nhiều. Và hiển nhiên, nó run lập bập. Khu kí túc nó ở trở thành ranh giới giữa sáng tối, nắng gió, nóng lạnh… Còn nó… thẩn thơ ở bến bus… tay phải ra mồ hôi và tay trái thì run cầm cập. Nó nghe vài khúc nhạc buồn, gọi một cuộc điện thoại vu vơ chỉ để được nghe giọng và nghe dỗ rồi lại chìm vào lời nhạc. Dĩ nhiên là không quên làm vài tấm nhân lúc trời lạ và cầu vồng chỉ hiện mỗi cái chân rất vô duyên gợi đòn.

sky

Nó vừa bước lên xe thì nghe tiếng cào cửa… Mưa. To. Rất to. Rồi dịu lại. Rồi e lệ. Nó ước có thể quay lại chính xác những gì nó nhìn thấy trên chuyến xe đó. Lần đầu nó bắt gặp mưa lụa ở xứ xa xôi này. Mưa nghiêng theo nhịp gió như người ta xối vòi hoa sen nhẹ nhẹ. Tán cây vàng ươm cũng ngả mình tiễn biệt lớp áo cũ màu còn mơn mởn. Cây trút lá như bồ công anh trước gió. Ra là ở cái xứ này, lá rời cây đẹp mê hồn như vậy… Lần đầu tiên mọi thứ giống trong tưởng tượng của nó một ngày tháng 7. Nhẹ nhàng. Lắng đọng. Cái đẹp dịu dàng say đắm lâu rồi nó mới được chiêm ngưỡng trầm trồ.

stock-footage-falling-leaves-blowing-in-the-wind-looped-and-masked

Rảo bước từ bến bus đến trường. Nó nghĩ vu vơ đủ thứ chuyện. Ánh mắt nó tội nghiệp trước cái lạnh điếng người, cứ ngẩn ngơ nhìn vô định. Một hình dáng quen lướt qua nó, nụ cười lạ và hai cái tai nghe cùng mau vụt vội qua nhau khiến nó bất giác mong anh ở đó… Sẽ không chỉ còn là giây phút thoảng qua nhau vô tình mà sẽ có cái giữ tay, siết chặt cùng những gì nồng ấm nhất trong ngày đông lạnh giá… Nó khẽ mỉm cười rồi cất bước nhanh hơn về phía thực tại… miệng không ngừng nhủ thầm… 77 ngày nữa thôi…

P141113

21:52

Jessy