Sự xuất hiện của những người bạn mới kéo ba đứa nó quay trở lại mái nhà thân thuộc. Công cuộc tải hơn trăm ký đồ từ ga về ký túc xá cũng không ngăn được cái háo hức khi lần đầu tiên được tự tổ chức một bữa tiệc tại miền đất mới. Lên danh sách đồ, thực đơn và gửi đi từ rất sớm, ba đứa nó vẫn không quên dặn đi dặn lại hai ông anh trước giờ chuyến xe cuối cùng lên siêu thị chuyển bánh. Căn phòng lại nhộn nhịp như ngày đầu tiên tụi nó đặt chân đến thành phố. Chỉ có điều lúc này, tụi nó đã không còn là khách.
Bữa tiệc không được cuồng nhiệt như ngày đầu tiên nhưng cũng đủ để đem lại cho nó cảm giác vẹn nguyên khi lần đầu được đắm mình trong tiếng nhạc nó hằng mơ. Có lẽ, điểm khác biệt duy nhất là việc thay vì miên man theo dòng nhạc, nó thả trôi mình vào không khí trong đại gia đình đầm ấm. Nó thích chí rồi tự nhủ giá như có thể chơi lại trò chơi gia đình như hồi còn bé, để nó được gọi chị cả, chị hai, chị ba và chí chóe với con bạn bắng nhắng bằng tuổi. Phải rồi. Hay là cứ vậy đi. Dù sao thì một đứa yếu đuối như nó vẫn luôn cần thứ gì đó để chở che.
Căn phòng vãn dần mặc cho ba đứa tụi nó mời mọc đến thế nào cũng không giữ chân được hai chị. Vậy là chỉ còn tụi nó cùng hai anh và những câu chuyện muôn thuở trên trời dưới biển. Lại một đêm nữa qua trong giấc mơ gia đình ngọt ngào của nó.
♥♥♥
Tuần học đầu tiên cũng là lúc tụi nó chính thức ổn định cuộc sống trong ký túc xá. Mọi thứ quen dần hơn. Lịch sinh hoạt cũng điều độ hơn. Không còn mấy bữa nhậu thâu đêm suốt sáng. Không còn những lúc tỉ tê mãi không ngủ được. Giờ mỗi đứa một không gian riêng, kể cũng nhiều cái thi thú. Căn phòng vỏn vẹn có chín mét vuông nhưng lại khiến nó thoải mái thấy lạ. Nó thích thú với việc chỉ cần ngồi một chỗ, xoay qua xoay lại là với được đủ thứ đồ cần thiết. Ngoại trừ việc không có ti vi ra thì đó hẳn là cuộc sống nó vẫn hằng mong đợi.
– Này! Cuối tuần này làm gì giờ? – Nhỏ bạn nó hỏi bâng quơ sau bữa tối.
– Cuối tuần gì. Mai thứ bảy rồi. – Chị ba đặt bát lên bếp từ để hong rồi quay sang cười kháy.
– Thì thế em mới hỏi.
Nó lững thững bê đồ về phòng, nói với vài câu:
– Thấy mấy đứa dãy mình về nhà hết. Còn mỗi đội mình với nồng nàn thôi.
– Ờ nhỉ. Bọn nó toàn nhà ở gần đây.
– Thế mình cũng về nhà thôi.
– Nhà nào? – Nó nghe loáng thoáng từ «nhà», giật mình, chạy ra hóng chuyện.
– Thì xách đồ về nhà anh Hai ăn bám.
– Ừ nhỉ. Được. Để nhắn tin cho mấy ông ý.
Nói rồi nhỏ bạn nó rút ngay máy gọi xới lới như báo tin về nhà đặt cơm. Cảm giác giống hệt như khi còn ở nhà, nó nghe mấy đứa bạn gọi điện báo ngày về mỗi cuối tuần hay trước kỳ nghỉ lễ. Giờ thì chính nó, một đứa vẫn luôn đóng vai trò chủ nhà trong suốt bốn cấp học, đã chính thức trở thành sinh viên xa nhà theo đúng nghĩa. Chưa kể là giờ nó đang xa hẳn hai căn nhà, mười hai ngàn cây và một cây hai có lẻ.
♥♥♥
(còn tiếp)
