Vài tuần trôi qua với thói quen đều đặn khá thú vị với nó. Đi học chăm chỉ từ tám giờ sáng đến năm giờ chiều. Ngoan ngoãn về nhà đi chợ, chuẩn bị cơm tối và đồ ăn cho trưa hôm sau. Những tối không có bài tập, hoặc là mình nó hoặc cả hội sẽ ngồi lại phiêu diêu theo tiếng đàn với mấy bản ballad nhẹ nhàng. Hết ngày, mỉm cười vẫy chào vài vì sao trước khi chìm vào giấc ngủ để tỉnh giấc khi khung cửa chuyển sang bức tranh màu bình minh, ngà ngà sáng. Cuối tuần nhắn một cái tin rồi xách ba lô về nhà anh Hai ăn bám, xem phim, chơi thâu đêm suốt sáng. Điện thoại có khi cả tuần chẳng phải sạc lần nào vì vốn cuộc sống trong thị trấn đa phần chỉ cần đi bộ là có thể truyền được thông tin. Múi giờ lệch tùm lum cũng làm nó ít giao lưu với hội bạn ở nhà hơn. Liên lạc duy nhất cần dùng máy tính có lẽ là vài phút ngắn ngủi gọi về nhà vào chiều Chủ Nhật. Cuộc sống nhẹ nhàng, thời tiết nhẹ nhàng làm tâm trạng nó cũng nguôi bớt chút chạnh lòng lúc mới sang vì phải xa nhà.
“Cuối tuần này mấy đứa đi họp mặt sinh viên mới ở trụ sở hội nhé.” – tin nhắn của anh Hai bật lên trong nhóm thoại có ba đứa nó trong lúc nó đang gảy vu vơ vài điệu nhạc nào đó.
Nó chạy đến cửa, ngó đầu ra ngoài vừa lúc chị ba và nhỏ bạn nó ngó đầu ra.
– Nhà mình đi không?
– Đi!
– Đi!
– Ừ! Quyết nhé!
Nói rồi cả lũ cười lớn, chạy vào máy tính và đồng loạt:
“Dạ”
“Dạ”
“Dạ”
“Ok. Mấy đứa tự đi xe buýt xuống đấy, hoặc qua nhà rồi mấy anh đưa đi. Có gì nhắn hai anh sớm nhé. Ngủ ngon.”
“Vâng ạ!”
“Vâng ạ!”
“Vâng ạ!”
Nói rồi anh Hai nó offline, chỉ còn ba đứa nó ngồi rúc rích cười với nhau vì vừa trêu được ông anh với thái độ ngoan ngoãn khác hẳn mọi ngày của cả ba. “Chắc đêm nay anh Hai mất ngủ.” – Cả ba đứa nó cùng tự nhủ thầm đắc chí.
♥♥♥
Buổi liên hoan mở đầu không suôn sẻ như kỳ vọng. Một phần vì tụi nó mải mê chuẩn bị. Một phần vì hai anh bận việc hội phải đi sớm. Cũng không khó khăn lắm để tìm ra được hội trường của hội. Không gian nhỏ, ấm màu đèn vàng với đầy đủ dàn loa, karaoke, máy chiếu. Ba đứa nó bước vào sáng lòa với váy vóc và cây ghi-ta trong lúc mọi người đang say sưa với mấy trò chơi tập thể. Tụi nó khẽ chào mọi người rồi lẩn ra hàng ghế sau ngồi dự. Nó đưa mắt một lượt qua mấy hàng ghế và suýt ngã ngửa khi nhìn thấy anh. Anh mặc chiếc sơ mi trắng, bỏ hai cúc cùng cái áo vest caro kiểu Hàn thay vì bộ đồ thể thao nó vẫn thấy thường ngày. Hình như có vuốt thêm ít keo và kiểu tóc chải khác hơn mọi khi. Nhìn anh đẹp lạ, hút mắt lạ, làm nó ngẩn người mất vài giây.
Kịp tỉnh lại và thích thú với sang chỉ cho chị ba và nhỏ bạn để cùng tíu tít. Nó rút ngay máy nhắn tin cho anh: “Anh ơi tình hình là hôm nay anh bị đẹp ý :))”
Nhìn anh xem điện thoại rồi tủm tỉm cười, mặt đỏ lựng, nó đắc ý lắm dù tin nhắn trả về chỉ ngắn gọn vài từ “Cảm ơn em.”
Đang mải mê với phát kiến mới lạ về “hot boy” đột xuất trong phòng, tụi nó bất ngờ bị xướng tên lên sân khấu với cây đàn đã được chuyển lên từ lúc nào. Rõ là không nằm ngoài dự đoán của ba đứa nó nhưng lại làm nó bối rối đến lạ. Nó kéo chị ba lên hát cùng cho nó đệm đàn. Vốn chỉ định chơi vài bài tủ của chị ba rồi lui xuống, nhưng rồi những ca khúc nó chọn cứ vô tình có gì đó như đang nói với anh, làm tay đàn nó cũng run hơn hẳn. Cái cảm giác dường như có ai đó cứ đang nhìn cứ bám lấy nó suốt từ lúc đó. Nó cố tình thả mình theo tiếng nhạc để quên cái ngại ngùng đó nhưng càng cố càng vô vọng. Tự dưng má và tai nó nóng bừng lên. Nếu có chỗ cho nó chui xuống ngay lúc đó thì chắc nó sẵn sàng độn thổ luôn được.
Bất giác, nó chột dạ… Hình như, tim nó đang đập nhanh hơn bình thường…
(còn tiếp)
