Lướt qua lướt lại tin nhắn của em từ hôm họp mặt sinh viên mới, tôi với tay cầm cốc cafe nhâm nhi cười thầm cái tin nhắn trả lại vụng về của mình. Chỗ tựa ghế bành hướng ra cửa sổ đón cái nắng như mới hơn mọi ngày. Trời cũng đã ngả sang thu với chút se se ngày sớm. Không gian dưới phố vẫn tĩnh mịch một màu sương giá qua đêm. Vào tầm giờ này, cư dân thành phố chắc cũng chẳng mấy ai tỉnh dậy, ngồi tựa lưng ngắm phố trong tâm trạng lim dim như gã tôi cả.
Đưa mặt nhìn một dọc dài cả con phố vắng ướt hơi sương, chợt nhạn ra thoáng cái đã hơn một tháng từ ngày tôi ngồi trên cái ghế đó lần đầu nhìn thấy em. Không biết từ lúc nào, mọi thứ màu trong mắt tôi đều trở nên tươi mát ở mảnh đất vốn ngập đầy màu hoài cổ này. Lâu rồi mới có một sáng Chủ Nhật nhẹ nhàng ngồi nghe nhạc, đọc tin nhắn, xem ảnh và tự cho mình vài phút vu vơ như thế.
…
“Ủa? Mấy đứa qua sớm vậy hả?”
“Dạ! Bọn em tiện bắt xe sớm luôn chứ chuyến sau tận trưa mất.”
“Anh ơi bọn em mua đồ ăn này. Anh cất đi lát tráng miệng”
“Ừ. Mang vào bỏ tủ đi. Một đứa lên tầng gọi bạn kia xuống bình minh ăn sáng luôn thể.”
“Dạ.”
…
Cuộc hội thoại loáng thoáng phía dưới làm tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ. Chưa kịp trở mình thì đã thấy em ngó đầu vào.
– Anh! Xuống ăn sáng nhé! Có đồ ngon cực!
– Ừ! Em xuống trước đi. Anh xuống giờ. – Tôi lúng túng vừa trả lời vừa tìm cách đạp đống chăn ra để leo xuống giường.
Em nháy mắt cười ghẹo rồi đóng cửa. Cảm giác nóng ran lan dần từ mặt đến tai. Lần đầu tiên tôi thấy em trong trạng thái hoạt bát như vậy. Vui vẻ. Nhanh nhảu . Lém lỉnh. Khác xa với em hàng ngày của những nét buồn ngẩn ngơ.
Xếp gọn chăn gối lên đầu giường, tôi khóa cửa phòng, đi xuống nhà theo tiếng gọi của mùi bánh mỳ nướng phô mai thơm phức. Vừa đặt chân đến cửa, tôi đã nghe tiếng rối rít của ba đứa nhỏ.
“Alo cả nhà cho em mượn máy! Nhanh! Khẩn trương! Chuyện gấp!”
“Sao thế? Chị đang đăng ký cái này.”
“Mày để tý nữa đi. Đang nhờ anh Hai làm hộ. Từ từ.”
“Thôi cho em mượn máy đi. Em đang được cầu hôn. Máy em sụt nguồn rồi.”
“Hả? Cầu hôn hả? Thế thì đang làm gì cũng bỏ. Đây. Vào dùng đi.”
“Em xin. Em xin.”
Nói rồi em hí hửng nhảy vào máy. Nét mặt em rạng ngời hơn hẳn một tháng qua. Thì ra những nét buồn trong thời gian đó, người em vẫn thường lấy làm ví dụ để kể lể buồn vui là người mà em vẫn đợi lời câu hôn bất ngờ đó. Nhưng liệu có quá sớm với cuộc tình chưa đầy ba tháng yêu xa. Tôi bất giác chột dạ, nhưng rồi cũng vội đẩy cái suy nghĩ đó đi để cho em giữ lại khoảnh khắc bình yên đáng nhớ này.
Cuộc hội thoại kết thúc chóng vánh với cái gật đầu dĩ nhiên từ em. Em tíu tít kể lại cho chúng tôi nghe đầu đuôi câu chuyện trong bữa sáng và dự định năm năm vừa nhận được cùng cái kết đầy hứa hẹn ở phía cuối con đường. Hóa ra niềm vui với cô bé bí ẩn của tôi cũng chỉ đơn giản có vậy. Thứ người ta vẫn gọi là hạnh phúc với em dường như quá xa xỉ đến độ chỉ cần một câu nói, một cử chỉ quan tâm cũng khiến em có thể vui cả ngày. Còn giờ thì có lẽ tôi sẽ không bao giờ thấy lại đôi mắt ngấn nước buồn và khuôn mặt thơ thẩn nghĩ suy của em nữa. Bến đỗ của em có lẽ đã quá đẹp so với những gì em mong đợi. Một thoáng gợn buồn chạy qua tôi cùng lời chúc em hạnh phúc…
(còn tiếp)
