Mơ đầu mùa (P2)

Đó là bừa tiệc đầu tiên của tôi từ khi dọn về ở chung với ông bạn cùng nhà. Lâu rồi tôi mới được sống lại không khí vui vẻ như thế. Đám sinh viên mới đến khá rụt rè. Chúng tôi mời bia một lượt. Đa phần đều bị từ chối và thay bằng nước ngọt. Tôi tò mò chờ đến cuối vòng vì có em ở đó. Em gật đầu và tiếp chúng tôi như bạn nhậu lâu năm tuy cách uống và tiếp rượu có phần đài các. Dù cố gắng để tìm lấy một điểm chung, tôi vẫn không thể tự thuyết phục được mình cho những lí do khiến em xuất hiện ở đây.

Hơi men đưa câu chuyện của mấy gã trai sang hồi tán tỉnh. Em cười hiền, tách ngoài tầm ngắm, nhắm mắt đưa mình theo tiếng nhạc du dương phát ra từ máy hát, thứ âm thanh mà chúng tôi hay trêu là mua về phát lên làm màu chứ cũng không phân biệt được nó có gì khác so với bộ loa già bên dưới. Thi thoảng em mấp máy theo một vài giai điệu nào đó. Đôi lúc là vài tiếng xuýt xoa khe khẽ… có lẽ là bản nhạc quen hoặc bài em thích. Một thứ ma lực mãnh liệt thôi thúc tôi vươn tới em, tới cái thế giới vô hình em tự tạo ra quanh mình để tận hưởng không gian theo cách riêng kì lạ. Cảm giác như đứng trước một lớp mờ sương huyền ảo vừa muốn bước vào để tìm kho báu cho riêng mình vừa ngập ngừng cho những cám dỗ khó lường, khó rút chân ra.

Tiếng cụng ly và hô hào kéo tôi trở lại với thực tại. Bữa tiệc kéo dài đến quá nửa đêm, chúng tôi ai cũng say ngà ngà. Đám sinh viên mới đến vẫn chung cảnh lệch múi giờ nên cũng không còn tỉnh táo. Lẽ dĩ nhiên là ông bạn tôi sẽ gánh hậu quả cho sang hôm sau với việc dọn hết cả chạn bát với nồi niêu xoong chảo trong khi tất cả mọi người ngủ li bì và chào bình minh vào khoảng ba giờ chiều – câu chuyện mà đến tận bây giờ chúng tôi vẫn lôi ra để trêu tụi nhỏ.

♥♥♥

Những ngày sau đó với chúng tôi là những tháng ngày nhẹ nhàng mà lâu rồi tôi chưa được sống lại. Tôi quen dần với câu bông đùa của bạn tôi: “Nhà có ba nàng tiên…”. Phải. Cảm giác đi làm về, thấy nhà cửa sạch sẽ, cơm nước tinh tươm là thứ mà bất kể gã trai nào cũng sẽ thích thú và thấy xiêu lòng.

Tối hôm đó là cuối tuần đầu tiên chúng tôi có ba nàng tiên ở trong nhà. Bạn tôi chuẩn bị một bữa nhậu nhỏ để mấy anh em làm quen được nhiều hơn. Chủ đề xoay dần quanh em với vô vàn điều thú vị. Chúng tôi nói chuyện miên man về các vì sao, hành tinh và số phận. Em kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện tình chỉ qua một vài bản đồ nhỏ bí mật. Em đưa chúng tôi vào cuộc sống của từng người trên vài nét vẽ. Em tâm sự rất nhiều về những câu chuyện em từng chứng kiến, từng trải qua, mà với hai gã tôi là quá sức tưởng tượng cho độ tuổi của em. Cảm giác bị đọc hết mọi ngóc ngách tâm hồn, bị chạm gần tới bản ngã khiến tôi càng tò mò về người con gái kì lạ này. Rốt cuộc thì ẩn sâu trong mái đầu nghiêng nghiêng bầu bầu đó là những gì? Tại sao một cô tiểu thư đài các như vậy lại có thể can qua nhiều mảng cuộc đời đến thế? Vô vàn câu hỏi lướt qua tôi cho đến tận bây giờ, mỗi lần ngồi lại với ông bạn cùng nhà, chúng tôi vẫn luôn tò mò xoay quanh những nghi vấn đó.

♥♥♥

Vài con nắng chạy lung tung qua khe cửa làm tôi tỉnh giấc. Vẫn đang là mùa hè và hẳn là trời sẽ sáng rất sớm như thế này. Đã ba ngày kể từ khi tôi nhường phòng cho em, chuyển xuống ngủ với ông bạn quý, và quả thật cái sự lươn khươn mãi không chịu sửa then chốt cửa sổ của ông bạn tôi là có lý do. Bảo sao tôi luôn thắc mắc về những tiếng động kì lạ sáng sớm phía dưới chân giường và luôn không tìm thấy ông bạn để gửi gắm một vài thứ lúc cần trước khi đi làm.

Rảnh rỗi cho một buổi sáng bị dậy sớm, dù là ông bạn tôi đã ra bến xe từ nửa tiếng trước, tôi thong thả ăn sáng với tách café ưa thích cùng hai lát bánh mỳ nướng phết bơ và thịt xay. Việc tận hưởng bữa sáng kiểu này làm tôi cảm thấy không gian căn nhà trọ đậm chất sinh viên này cũng có gì đó sang và thanh lịch hơn hẳn. Phải. Hoặc tôi là một gã lãng du thật sự, hoặc là cái mảnh đất này với tôi đã nhàm chán đến độ phải tự bịa ra nguồn vui dù là từ một bữa sáng.

Tôi lên kiểm tra lại phòng và đưa chìa khóa cho tụi nhỏ trước khi đi làm. Em dậy sớm hơn những hôm trước như muốn chờ tôi để nói gì đó.

– Anh ơi nhà mình có ai có ghi-ta không ạ? – Em hỏi vội như sợ tôi đi mất, chưa kịp để tôi cất câu chào.

– Ừ. Không chắc là có nhưng để anh hỏi thử xem.

– Dạ. Anh hỏi sớm hộ em nhé.

– Ừ. Anh để chìa khóa ở đây nhé. Bye em.

– Oh. Dạ. Bye anh.

♥♥♥

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P1)

Mưa… Nắng… & Gió… [P2]

Một ngày dài và lặng khi cơn gió của nó vô tình tan đi mất… Nó chợt nhớ nắng như một phản xạ tự nhiên. Nó bước đi vô định, cố kiếm tìm lại cái nắng đứng bóng của nó ngày nào. Đôi lúc tưởng như nó đã có thể chạm lại dù chỉ khẽ một ngón tay… nhưng dường như nắng không còn ấm áp như nó nghĩ. Cái nắng đó hanh… khô… rất lạnh…

 

Nó hụt hẫng bước chân ra. Tự nhủ lòng rồi nắng sẽ lại ấm nồng bên nó. Tự nhủ rằng lá chỉ lướt qua thôi… rồi cũng thoáng nhanh thôi. Cứ thế… cứ thế… Nó mải mê chạy theo cái nắng chiều trong vô vọng. Hơn một lần nó tuột mất nắng khỏi tầm tay… Sương buông… Đêm xuống… Chỉ còn nó… và mình nó…

 

Nó lặng khuất trong đêm… Cái giá sương bên đèn mờ le lắt siết chặt tâm hồn nó. Với nó, đêm luôn dài như những lời ca thở than ngày muộn. Nó chẳng đủ sức lang thang, cũng chẳng đủ hơi để trút gọn buồn tàn. Đôi lúc nó nhớ nắng, thèm cái sự trở lại của nắng… nhưng có lẽ đêm đủ dài và cay cho nó hận nắng và ước không bao giờ trời rạng. Nó tự mình sống với phố đêm… mình nó… vài người bạn già… mấy lời thơ hiu hắt.

 

Hừng đông. Những tia sáng le lói đầu ngày rạng lên e ấp sau một đêm dài mòn mỏi. Vài tia sáng nhẹ dịu chạm vào da nó. Cái cảm giác thân thuộc từ bấy lâu như cái nắng nó vẫn kiếm tìm 7 năm về trước. Nó chột dạ, tính thử với tay ra kéo rèm xem là thực hay hư.

 

Giọt nắng đầu ngày len lỏi dần xung quanh nó, kéo trôi nó theo những dòng chảy rất đỗi đời thường mà quá lâu rồi nó bỏ lại sau lưng cùng bao kỉ niệm. Xoa dịu cái mặc cảm trong nó, con nắng ngọt lành kéo nó vi vu về miền nhớ… nơi đã từng có vệt nắng đầu tiên, cơn mưa lạ, nắng đứng bòng, gió vô tình… Nó sống lại vẹn nguyên những xúc cảm… Nắng gọi về nguyên vẹn những lời ca.

 

Đôi lúc, bất giác nó thu mình lại, cố dụi mắt, nhủ lòng giọt nắng bên thềm chưa chắc đã dành cho nó. Đôi lúc, nó lại muốn để cho bản thân 1 chút ích kỷ được giữ chút hương mịn sớm sương bên nắng hiền ngày nhẹ. Có lẽ nó vẫn chưa thoát khỏi cơn mê để đủ tình táo cho yêu thương mới chớm. Chỉ biết dường như nó cười nhiều hơn… hiền hơn… nhẹ lòng hơn cho ngày mới bình yên…

 

(to be continued…)

 

Mưa… Nắng… & Gió… [P1]