Mưa… Nắng… & Gió… [P3]

Thả hồn dưới cái nắng nhẹ của buổi sớm mai, nó thích thú hít hà hơi sương ngày mới quyện chút thanh thanh vị gió mơn man. Nó nhẹ nhàng hơn cho chuỗi ngày dài u ám vừa vụt mất. Con nắng sớm đủ dịu dàng để khỏa lấp khoảng trống bấy lâu, để làm lành con tim nó.

Dải nắng chạy dọc dài triền đê đưa bước chân nó đi thật chậm kéo quanh một vòng thành phố. Nó lặng lẽ với nhịp lang thang vô định quãng ngày tàn, lững thững bước theo ánh hừng đông mới chớm, cảm nhận lại chốn thành thị xô bồ bằng lăng kính của riêng nó. Nó như tỉnh mộng sau cả quảng thời gian dài đắm chìm trong những câu chuyện lãng mạn, mộng mơ của Mưa, Nắng và Gió. Hừng Đông… vẽ lại cho nó những nét nguyên sơ nhất của thứ gọi là yêu thương.

Cuối đoạn bờ đê dẫn nó đến một cầu cảng nhỏ. Mệt nhoài. Nó vốn quen được nắng ôm vào lòng kéo tuột đi, được mưa cuốn nhẹ cùng dòng chảy, được gió nâng bước chân đến những chốn trời xa.

Đưa mắt ra xa phía chân ngọn hải đăng bé xíu, dường như sóng đang dồn về đầy mời gọi. Cái háo hức phiêu lưu thưở nào trào về trong nó. Và nó, cũng như bao lần, nó bước đi, không kịp một lần quay lại chào hừng đông của nó. Con sóng mang nó đi xa… rất xa… đưa nó qua những nơi vốn nó chỉ coi là trong mộng – những giấc mơ tưởng như không bao giờ nó có thể vươn đến. Nó chìm sâu trong thứ hạnh phúc ngọt lành của một miền cổ tích.

Ngấm đượm cái nắng, cái gió và hơi ẩm ngoài khơi, ánh chiều tà làm nó sực nhớ ra đã bỏ quên ánh hừng đông quá lâu. Con sóng dịu dàng trả lại nó về nơi chốn cũ, cất giữ khoảng trời bí mật nơi miền cổ tích xa xôi.

Đặt chân lại lên đầu cầu cảng, nó muốn ước cái gì đó đủ đẹp, đủ lớn để bù đắp cho những hờ hững khi nó chạy theo con sóng lạ. Và… Nó ước… Cầu vồng… Phải. Cầu vồng bên ánh hừng đông. Sẽ thật đẹp cho ước nguyện nhỏ nhỏi của nó.

Lời ước vừa dứt cũng là lúc cơn mưa xối xả ùa về che lịm đi hừng đông của nó. Nó quên mất rằng nó từng sợ mưa thế nào, từng ghét cái lạnh của mưa thế nào. Và nó… cũng quên mất rằng… cầu vồng chỉ đến… sau những cơn mưa.

Nó bất giác lùi lại. Nó chạy trốn. Nó không đủ can đảm để vượt qua cơn mưa giông ấy để bắt lại chút le lói của cùng của cái nắng mai. Nó thu mình, tựa đầu vào song cửa chờ mưa tan… chờ nắng rạng. Chợt thoáng thôi… nó ước… nắng về…

Cơn mưa tan để lại cho nó dải cầu vồng tuyệt đẹp. Ngày mới với nó đơn giản vậy là hạnh phúc. Nắng về với nó nhẹ nhàng từng hơi thở. Gió thoảng mơn man vị ngọt dịu trong lành. Nó khẽ mở cửa, bước ra hòa mình vào khoảng không tiếp tục đi tìm miền cổ tích của riêng nó…

(to be continued…)

Mưa… Nắng… & Gió… [P2]

Mơ đầu mùa (P3)

Đám tham số chay loanh quanh trong đầu tôi xen lẫn với câu nói của em lúc sáng vẫn vẳng trong tai. Mặc cho cái màn hình to đùng chạy kết quả như có bàn tay kỳ diệu cầm bút viết nhoay nhoáy lên cái công trình dài đằng đẵng của mình, tôi cố lục lại trí nhớ để tìm ra cho em một cái tên. Ở mảnh đất hiếm người này, chúng tôi luôn truyền tai nhau giai thoại về việc hễ một gã FA quyết định tập đàn để kiếm người yêu là y như rằng sẽ bị rước ngay khi còn chưa kịp thành thạo bài đầu tiên. Hẳn là đám đồng nghiệp đã nhìn tôi như một gã bất thường khi tự đập tay liên tục vào đầu vì giá chỉ cần để ý một chút thì tôi đã biết gã bạn gần đây nhất của tôi vừa có người yêu là tay nào.

Tiếp tục treo máy chờ kết quả như mọi lần, tôi rời khỏi phòng lab, kéo tai nghe, trùm mũ và bật radio như một thói quen khó bỏ. Cánh đồng lặng gió hơn mọi ngày hoặc là tôi đã ngẩn ngơ băng qua đó trong lổn ngổn những cái tên mà không kịp để ý khoảng trời chiều đỏ thẫm kéo dài như vệt lửa. Nếu không phải vì đang mải mê chiều lòng một cô bé đầy bí ẩn thì hẳn là tôi đã có thêm một bộ ảnh hoàng hôn thi vị. Bình tĩnh điểm lại một vài cái tên quen thuộc, tôi suýt hú lên trên xe buýt khi nhớ ra gã cuối cùng nuôi chí đổi phận là ai.

Cuộc điện thoại chớp nhoáng kéo tôi lên một tuyến xe khác và về đến nhà muộn hơn mọi ngày. Cầm cây đàn trên tay, tôi cũng chỉ kịp vội vàng bỏ ba lô, áo khoác và tất cả những thứ trang bị vũ trang chống chọi với cái sương giá cuối ngày, lướt sơ tay qua tấm sưởi nhiệt rồi đi xuống phòng dưới trong tâm trạng có phần hồi hộp. Không phải ngày gì đặc biệt, cũng không phải là ý định gì đặc biệt, vậy mà một gã trai gần đầu ba như tôi lại đang cảm thấy như chuẩn bị đề nghị một thứ gì đó to tát và nghiêm túc. “Bình tĩnh lại nào! Cũng chỉ là một cây đàn thôi mà!” – Tôi tự trấn an bản thân. Phải. Cũng chỉ là một người con gái thôi mà.

♥♥♥

Bước vào phòng với câu chào quen thuộc, thứ đầu tiên tôi bắt gặp là đôi mắt buồn miên man đó đã long lanh lên từ lúc nào. Tiếng kêu thất thanh không nên lời cùng cái dáng điệu lật đật của em khi chạy đến ôm chầm lấy cây đàn khi chưa kịp nhìn thấy mặt tôi làm tôi bật cười thích thú. Lần đầu tiên, có thứ gì đó vui thật trong mắt em. Thì ra đằng sau vẻ bí hiểm đó vẫn còn một cô nhóc với niềm vui nhỏ nhoi như vậy.

Em cảm ơn tôi vội vàng bằng thứ tiếng bản địa chúng tôi hay dùng rồi leo vọt lên gác xếp với ông bạn tôi và hai cô nàng còn lại, không quên chỉ trỏ dặn dò về bữa tối đã phần sẵn trong lò. Tôi lắc đầu cười xòa, từ tốn tận hưởng bữa tối đậm vị quê nhà trong tiếng dạo đàn vẳng từ trên gác. Sau vài nốt dạo đầu cơ bản thì mấy âm cùng tần số bắt đầu vang lên kéo không gian trở lại với trạng thái bình thường của nó. Có lẽ đã quá lâu rồi gã bạn tôi không hề đụng đến dù chỉ là một sợi dây đàn.

Công việc chỉnh dây kết thúc cũng vừa lúc tôi đặt chiếc bát cuối cùng của chồng bát đĩa dành cho bữa tối năm người lên chạn. Tôi nhanh chóng lên nhập hội. Em bắt đầu những khúc nhạc đầu tiên. Chúng tôi ngân nga theo những giai điệu quen, được đặt hàng lần lượt. Em đắm vào những âm sắc du dương như lần đầu em nghe được tiếng dương cầm miên man trong hơi men ngày đầu chúng tôi gặp mặt. Tôi thích những lúc em thả trôi đôi tay theo vài bản cổ điển trữ tình. Tiếng đàn rung nhẹ làm tôi thấy tim mình như thổn thức. Có thứ gì đó rất sâu, lắng dần trong tâm cảm. Nét trẻ con vừa thoáng trong em vụt mất, trả lại trước mắt tôi vẻ bí hiểm vẹn nguyên, đầy lãng du, mơ mộng.

Tôi không nhớ rõ tối hôm đó chúng tôi đã uống hết bao nhiêu bia và ca bao nhiêu bài trong list nhạc tổng hợp ngẫu nhiên đó. Chỉ biết đó là lần đầu tiên tôi được nghe nhạc sống đúng nghĩa ở mảnh đất ảm đạm này thay vì nghe ông bạn tôi luyện thanh hàng tối với album nhạc tự kỷ tán gái của gã. Tôi mơ màng ngà ngà, dựa vào ông bạn đang lắc lư theo tiếng nhạc. Đám con gái vẫn ngồi hát thẩn thơ cùng cô nghệ sĩ đang phiêu du trong thứ âm hưởng đậm màu ballad.

Bất giác, những nghi vấn trong tôi lại trỗi dậy đầy bức bối. Rốt cục thì bên trong em ẩn những bản ngã gì mà khiến tôi tò mò đến thế?

Hoặc là chai Rhum tôi với ông bạn chuyền nhau nhấp nháp nãy giờ bắt đầu ngấm… hoặc là đến hôm nay tôi mới nhận ra em đẹp… lạ… rất lạ…

♥♥♥

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P2)