Trốn lẹm trong nhà cả ngày với tâm thế hả hê vô cùng vì ngoài trời đang dở nắng dở mưa. Thiết nghĩ một ngày như thế này mà phải chui ra ngoài đường thì ko còn gì tệ bằng. Ngồi nghe Richard Clayderman, lắc lư theo tiếng piano kỳ diệu, nó trôi nhẹ nhàng trong đống bài tập một cách thoải mái hơn, nhanh gọn hơn. Cảm giác ở lì trong nhà nghe tiếng mưa lách tách và tiếng gió rít ngoài cửa sổ trở thành thú vui tao nhã của nó ở cái thành phố im lìm này. Nghĩ cũng thú…
Một vài câu bâng quơ… vài tin nhắn ngẫu nhiên… và bùm… nó có một cuộc hẹn. Đi học. Cuối giờ chiều.Còn gì tệ được hơn câu chuyện này trong ngày thư thái của nó… Bước vội ra khỏi phòng với cái áo khoác to đùng. Nó tin là có nắng đến mấy cũng chả làm nó lạnh nổi nữa. Câu chuyện thời tiết ở xứ vùng cao này đủ thể loại lạ lùng mà nó phải tin dần dần thành quen. Trời lạnh hơn nó tưởng… quá nhiều. Và hiển nhiên, nó run lập bập. Khu kí túc nó ở trở thành ranh giới giữa sáng tối, nắng gió, nóng lạnh… Còn nó… thẩn thơ ở bến bus… tay phải ra mồ hôi và tay trái thì run cầm cập. Nó nghe vài khúc nhạc buồn, gọi một cuộc điện thoại vu vơ chỉ để được nghe giọng và nghe dỗ rồi lại chìm vào lời nhạc. Dĩ nhiên là không quên làm vài tấm nhân lúc trời lạ và cầu vồng chỉ hiện mỗi cái chân rất vô duyên gợi đòn.
Nó vừa bước lên xe thì nghe tiếng cào cửa… Mưa. To. Rất to. Rồi dịu lại. Rồi e lệ. Nó ước có thể quay lại chính xác những gì nó nhìn thấy trên chuyến xe đó. Lần đầu nó bắt gặp mưa lụa ở xứ xa xôi này. Mưa nghiêng theo nhịp gió như người ta xối vòi hoa sen nhẹ nhẹ. Tán cây vàng ươm cũng ngả mình tiễn biệt lớp áo cũ màu còn mơn mởn. Cây trút lá như bồ công anh trước gió. Ra là ở cái xứ này, lá rời cây đẹp mê hồn như vậy… Lần đầu tiên mọi thứ giống trong tưởng tượng của nó một ngày tháng 7. Nhẹ nhàng. Lắng đọng. Cái đẹp dịu dàng say đắm lâu rồi nó mới được chiêm ngưỡng trầm trồ.
Rảo bước từ bến bus đến trường. Nó nghĩ vu vơ đủ thứ chuyện. Ánh mắt nó tội nghiệp trước cái lạnh điếng người, cứ ngẩn ngơ nhìn vô định. Một hình dáng quen lướt qua nó, nụ cười lạ và hai cái tai nghe cùng mau vụt vội qua nhau khiến nó bất giác mong anh ở đó… Sẽ không chỉ còn là giây phút thoảng qua nhau vô tình mà sẽ có cái giữ tay, siết chặt cùng những gì nồng ấm nhất trong ngày đông lạnh giá… Nó khẽ mỉm cười rồi cất bước nhanh hơn về phía thực tại… miệng không ngừng nhủ thầm… 77 ngày nữa thôi…
P141113
21:52
Jessy









