Chuyến tàu lăn bánh sớm xuôi về phương Nam đưa nó ra khỏi cái tiết lạnh cắt trở về với vùng trời nắng đẹp của nó. Nó ngủ thiếp bên cơn mơ ngọt ngào về chàng hoàng tử lạ trong căn phòng lung linh nó hằng mong, chẳng kịp thưởng thức không gian đang chuyển dần màu nhuộm vàng của nắng, của hướng dương rồi hòa về với màu xanh của núi. Cuộc trò chuyện miên man cả đêm hẳn đã để lại trong nó không ít ám ảnh.
Tiếng nhạc báo thức đặt từ lúc mới lên tàu làm nó bừng tỉnh. Lệ khệ kéo vali đồ nặng trịch đi xuống, chưa kịp đưa mắt nhìn lên, đã nghe tiếng tíu tít của hai nhỏ bạn cùng phòng. Nó thở phào, đặt hai tay kéo vali đồ cho hai nhỏ bạn rồi tung tẩy ra bến buýt, dĩ nhiên là không quên thuyết trình về chuỗi ngày ở xứ sở lạ ngập toàn đồ cổ. Nó háo hức khoe kho đồ bí ẩn đang được lọc cọc kéo lê và hỏi han về căn phòng mới trong khu ký túc. Câu chuyện cứ thế dài lan man không dứt đến tận cửa nhà.
– Về rồi hả? Lên tắm rửa đi rồi xuống ăn cơm. – Tiếng anh Hai vọng từ trong nhà đầy tất bật. Chắc anh đang chuẩn bị bữa tối cho cả nhà.
Nó dừng lại, để cho hai nhỏ bạn mang ít đồ lên trước, ngó vào phòng, nói vọng:
– Dạ! Tụi em xuống liền đây!
– Lẹ lên không anh ăn hết giờ!
– Dạ!
Nó cười rồi khệ nệ kéo vali đồ lên gác. Căn phòng trống trải và sạch đến lạ. Mới cách đó mấy hôm, hơn sáu cái vali to đùng đang còn chễm trệ hoành tráng làm khuất cả mặt trời. Đặt vali sang một bên, nó dạo một vòng tận hưởng màu nắng và hơi gió buổi sang thu. Căn phòng lạ mà quen như trong giấc mơ hồi sáng.
Ngẩn ngơ một lúc, nó xếp gọn vali và mấy túi đồ vào góc, để tránh cho nắng lọt vào bên tấm rèm trắng mà giờ nó mới để ý đến. Đang loay hoay xoay cái bánh xe bị lệch thì có tiếng mở cửa. Nó giật mình quay lại. Ra là anh vừa về. Nó hí hứng chào rất lẹ:
– Anh! – Chưa kịp dứt lời, nó đã phải bật cười bởi bộ dạng thất thểu của anh đang cố gượng cười với nó.
Nhớ lại hai nhỏ bạn nói phòng của nó cũng mới chuyển được một hai hôm. Hẳn là hơn sáu chục kí đồ của nó để lại hậu quả không hề nhẹ. Nghĩ rồi nó cố bấm bụng nói tiếp:
– Cái vali mấy hôm nữa em trả nhé. Chắc còn phải mượn để kéo đồ về kí túc nữa. Em mua nhiều quá. Xách đến nặng. – Nó vừa nói vừa cười trừ, mắt long lanh như vẫn hay làm với anh nó để vòi quà.
Không biết là do nó mượn đồ quá lâu hay tại cái điệu trẻ con đấy làm anh sững lại như bị thôi miên. Nó gọi giật lại:
– Anh!
– Ừ… Ừ. Bao giờ dùng xong thì mang sang đây. – Anh lớ ngớ trả lời, cười ngượng – Mà em mua gì nhiều vậy?
– Đây ạ. – Nó vừa nói vừa hí hửng mở vali, bung ra cơ man đồ dùng từ đồ bếp đến đồ dùng học. – Trên đó có hội chợ đồ cũ hay lắm. Toàn đồ cổ thôi, đẹp cực. Em lấy về ba đứa dùng dần luôn.
– Thế là khuân được cả cái bếp về rồi còn gì nhỉ?
– Dạ.
– Thôi mấy đứa dọn dẹp rồi xuống ăn cơm nhé. Anh xuống nhà trước.
Anh nói rồi giơ tay lên trán với điệu chào quen thuộc. Nó khẽ cười thầm, ngơ ngẩn nhìn theo cho đến khi nhận được cuộc gọi của hai nhỏ bạn ới xuống ăn cơm. Thoát khỏi trạng thái bất động, không nhớ những khung cảnh gì đã lướt qua đầu nó, thứ duy nhất rõ ràng là cảm giác gì đó rất lạ từ phía anh. Nó lững thững từng bước đi xuống nhà, hình ảnh trong nó càng lúc càng rõ dần về những ấn tượng nó vô tình bỏ qua những ngày đầu gặp mặt. Điệu bộ ngố ngố, thừa tốt bụng, đầy nghiêm túc; đôi môi cong cùng điệu cười khẽ chun chun như môi em bé; giọng nói lạ gần miền quê nó và cả cái cách nói kì kì pha giữa dân gian và cái khách khí chốn trời Tây. Ừ. Có những nét thật lạ như vẽ lên một hình tượng để nó đặt vào trong tủ kính và ngắm từ xa.
(Còn tiếp)
