Quen

Lan man, em lạc giữa mùa trôi.

Con nắng ả oi gói mưa chiều thật vội.

Chơi vơi thế, hay là thôi, thời kệ?

Em mơ chăng? Em còn khát khao chăng?

 

Hạ bảo em: “Ngắn lắm những mùa trăng,

Em chần chừ, đời trôi, đôi nhịp lệch.

Biết lấy gì giữ trọn dòng hoài bão?

Biết lấy gì em khỏi tiếc ngày sau?”

 

Thu thì thầm: “Ngắn lắm những mùa mau,

Tâm tư trao, em đừng mang gói lại.

Lặng lẽ em biết bao lần lặng lẽ?

Lắc lư tim chẳng mấy dịp lắc lư.”

 

Đông gằn gừ: “Ngắn lắm quãng đời dư,

Cháy lên em, mặc một lần tắt vụt.

Gác sân si gạt bên đời đôi chút,

Trả lại em những lúc thực là em.”

 

Em nghe gì? Hay em chẳng buồn quen?

Chẳng quen mùa,

Chẳng quen anh,

Chẳng quen đời hoài bão.

Chẳng quen lớn lao,

Chẳng quen lời hư ảo.

Chẳng quen em,

Ờ.

Ừ.

Chẳng quen em.

 

Lê Di.

Hình như?

mushroom_after_rain_1920_x_1080_1137977872

Hình như đêm qua mưa?
Trời sáng thưa mây hẳn.
À đâu? Vẫn dầy dặn,
Nên mới mát thế này.

Hình như đêm qua say?
Sáng trời bay bay thật.
À đâu? Có vài nhấp.
Nhìn cốc vẫn đầy nguyên.

Hình như đêm qua quên
Bật đồng hồ báo thức?
À! Thực đâu có ngủ.
Đêm qua mải lắc lư.

HN5615
08:50
-J-

Thư gửi người thương

944827_708885229122326_842545667_a[1]Có một ngày em sẽ quên anh

Nơi quá khứ khung trời kỉ niệm

Buông yêu thương dạt bờ sóng biển

Cho miên man gạt nỗi niềm riêng

 

Có một ngày em sẽ xa anh

Khi thương yêu chỉ còn là ảo ảnh

Khi đôi vai anh chẳng còn đủ mạnh

Cho nâng niu xoa dịu mái đầu em

 

Đến một ngày anh sẽ quên em

Quên quá khứ khung trời kỉ niệm

Quên yêu thương dạt bờ sóng biển

Quên miên man… quên cả những niềm riêng

 

Đến một ngày anh sẽ ra đi

Xa nơi em, yêu thương thành ảo ảnh

Xa đôi vai anh chẳng còn đủ mạnh

Xa nâng niu… ai dịu mái đầu em?

 

Biết rằng rồi ta sẽ quên nhau

Dẫu quá khứ đẹp khung trời kỉ niệm

Dẫu yêu thương dạt dào con sóng biển

Xin miên man cứ gọi lại niềm riêng

 

Biết rằng rồi ta sẽ xa nhau

Biết yêu thương rồi cũng thành ảo ảnh

Xin đôi vai anh suốt kiếp đời đủ mạnh

Cho nâng niu mãi xoa dịu lòng em

 

P3114

11:50

 

Jessy