Tôi đang đọc một trải nghiệm lạ lẫm về cận tử, về hai con người chẳng còn biết làm gì với cuộc đời trước mắt, quyết định chọn việc chấm dứt sinh mệnh của chính mình, xóa nhòa đi phiên bản không hoàn hảo của mình trên cõi tạm. Họ gặp nhau. Vô tình. Chẳng có gì kết nối. Chỉ là hai điểm chấm song hành cùng nhau vài ngày cuối. Không phải yêu. Chẳng là gì cả. Chỉ là chung đường. Thế thôi.
Bất giác. Tôi nghĩ đến gã. Nếu nói về sự mông lung tương lai, có lẽ, gã là câu hỏi lớn nhất cuộc đời tôi lúc này. Tôi là kẻ duy lý. Chẳng có thứ gì không có logic lại có thể thuyết phục được tôi, dù là trong công việc hay cuộc sống thường nhật. Quãng thời gian chông chênh của 22 năm mơ hồ đầu đời đủ khiến tôi không còn tin tưởng con tim mình thêm một lần nào nữa. Nhưng gã… và việc tôi gặp gã vô tình trên hành trình tạm bợ này gần như đã phá tan tất cả những khuôn nghĩ của tôi về đời… về mình.
Gã giống như cuộc đời đối với hai con người trong câu chuyện lạ tôi nhắc tới ở trên. Tôi không biết làm gì với gã cho quãng đời phía trước. Tôi chỉ an yên khi có gã ở hiện tại. Tôi không nhìn thấy tương lai. Hoặc giả như có thấy, tôi cũng thấy giữa tôi và gã rồi sẽ xuất hiện một thứ rất sai, đủ để kéo tuột chúng tôi ra khỏi bức tranh hiện tại.
Gã có năng lực đóng băng cuộc đời tôi tại những điểm chẳng thuộc bất kỳ một không gian hay thời gian nào. Chỉ cần gã xuất hiện, tôi lại như nhảy vào một thước phim khác, đóng một vai khác là tôi… mà cũng chẳng là tôi. Một bản ngã gã lôi tận sâu thẳm bên trong tôi ra ngoài ánh sáng. Một bản ngã mà chỉ có ở bên cạnh gã mới không sợ bị thiêu đốt bởi ánh mặt trời và ánh nhìn đời.
Gã là một bản thể tréo ngoe. Việc duy nhất gã làm khi thi thoảng tạt ngang qua đời tôi là chọc cho tôi tức điên lên sau hàng loạt những lãng mạn bột phát gã tự tạo cho mình, cho tôi, cho không gian buộc lòng phải có vài điều ngọt ngào mới đáng được lưu vào tâm trí. Ấy vậy rồi, cảm xúc duy nhất tôi nhận được từ gã là “nghiện”. Tôi nghiện những quãng lạc nhịp như thế, đủ nhiều để xí xóa cho những hụt hẫng gã gây ra cho tôi khi đột nhiên biến mất.
Về lý mà nói, một kẻ như tôi sẽ chẳng bao giờ chọn gã cho tương lai của mình. Gã bất ổn, vô định, chơi vơi như một cuộc đời cận tử bị kéo ngược lại nhân gian. Thế nhưng, bằng một cách khó hiểu nào đó, chỉ cần gã xuất hiện, tôi sẽ tự nguyện đóng băng cuộc đời mình lại vài ngày, chỉ để đổi lấy sự lơ lửng, chơi vơi ấy bên gã, mặc cho những trống rỗng, cô độc có dội lên và vây chặt lấy tôi sau đó vài ngày.
Gã là thế. Đột nhiên xuất hiện và coi tôi như một điều mặc định. Có chăng là giống như chiếc vòng gỗ hạt tròn gã vẫn quen gọi là bùa trừ yêu, chỉ đeo lên khi rong ruổi hay có cảm giác gặp nguy hiểm… ví như lúc gã chạy xe chăng?! Còn ngày thường sẽ nằm gọn ghẽ đâu đó trên bàn làm việc hoặc một góc nào đó trong căn phòng chắc là chật chội của gã.
Gã tự cho mình quyền đặt tôi ở một nơi nào đó trong ký ức. Thi thoảng gọi ra chuyện trò vài câu, làm vài chuyện điên rồ, rồi lại cất kỹ vào góc cũ. Với gã… tôi dường như… chưa từng là một kẻ không quen biết. Đôi lúc. Tôi vẫn tự hỏi tôi và gã tại sao đang ở đoạn đường này. Thân mà không thân. Quen mà không quen. Nhưng cả vũ trụ thì như cứ mặc định chúng tôi…
Tôi chẳng giận gã. Cũng chẳng có đủ quyền năng để giận hờn gã. Gã chẳng sai. Tôi thì…
Hoài nghi trong tôi bắt đầu trỗi dậy.
Giả như đột nhiên gã nghiêm túc lại.
Giả như đột nhiên gã muốn trở thành cuộc đời có nghĩa trước mắt tôi.
Giả như đột nhiên gã thực sự muốn làm tấm phiên lớn che cho cái bản ngã sâu thẳm trong tôi mãi mãi để chẳng phải trốn lẩn khuất trong góc tâm hồn tôi như hiện tại.
Liệu tôi sẽ bồng bột theo cảm xúc mà gật đầu.
Liệu tôi sẽ gạt hết lý trí và lựa chọn sự chông chênh lần nữa của tuổi 22.
Liệu tội sẽ đủ dũng cảm tẩy đi bức tranh mông lung về tương lai giữa tôi và gã mà tôi từng vẽ lên trước đó.
Tôi khựng lại. Thực sự. Chẳng còn gì có thể tuôn ra khỏi cái đầu nhỏ vốn nhiều suy nghĩ của tôi lúc này.
Gã vẫn là một dấu hỏi lớn lơ lửng ngang dòng đời tôi.
Tôi vẫn sẽ lựa chọn đóng băng cuộc sống mỗi lần bên cạnh gã.
Viết thêm gì, chắc cũng, chẳng còn quan trọng nữa.
Cho gã.
Tôi.
#Lê_Di





