Câu chuyện bên tấm gương

WP_20150510_08_04_07_Pro

Này em…
Có gì lặng trong em
Thoáng buồn nghe mỏi mệt
Có gì lặng trong em
Tôi đi hoài chẳng đến

Này em…
Một chút thôi
Đợi tôi vừa kịp bước
Kịp đan hờ
Đôi ngón tay xinh

Này em…
Vai áo tôi mãi chẳng sờn màu
Em đừng mải hoài sang bên đó
Chẳng có ai đâu
Chỉ còn tôi

HN6515
21:04
-J-

Này anh! Hè kìa!

Này anh!

Hè rồi. Đến tháng sinh của em rồi đấy! Cũng tròn 120 ngày em viết thư cho anh trong cái tiết lạnh căm khi Hà Nội chuyển mình sang năm mới.

Anh nhớ nhé! Đúng ngày sinh nhật đấy nhé! Mặc áo này và chặn ngang cuộc đời em bằng một cách nào đó. Hoặc tự nhảy vào thùng quà có bánh xe và lăn đến chỗ em. Ừ. Thế nào cũng được. Miễn anh vui :))

10926817_904490929561754_1993898868110383612_o

Nói vậy thôi. Dù anh có còn mải chơi ở đâu thì em cũng sẽ tự tặng mình 1 cái áo đôi giống anh rồi nên chẳng lo lạc mất nhau đâu. Anh cứ bay nhảy tiếp đi đến khi nào cần hạ cánh, người nào đó!

Tự dưng viết linh tinh cho anh lúc đầu hè này thật lạ. Trốn khỏi Hà Nội có chưa đầy 1 tuần mà mọi thứ đã khác xa quá nhiều. Mới đầu tuần cuối hai thầy trò con kháo nhau về cây vông cuối cùng của Hà Nội trên đường Thanh Niên vừa chớm nở. Thầy bảo sắp hè rồi đấy! Hoa vông nở là báo hiệu đến hè.

Cũng mới đó thôi, em còn chăm chú nghe giảng và ghi chép về mấy mùa hoa Hà Nội để khoe khi anh xuất hiện, để dẫn anh đi khắp các ngóc ngách nơi thành nội em yêu, để ngắm những mùa hoa riêng em. Cũng mới đó thôi, cái háo hức đón phượng đầu mùa, được tận mắt nhìn thấy những cánh bằng lăng, cánh điệp đầu tiên chạm mặt vỉa hè lốm đốm nắng trưa dọc bờ hồ lặng gió. Ấy vậy mà, vèo cái, Hà Nội của em đã ngập màu hè chẳng kịp đợi con nhóc ngô nghê đi kiếm tìm góc trời phượng chớm.

Chẳng hẫng mấy đâu. Chỉ là hơi chạnh lòng khi chẳng còn được như thời sinh viên hay lúc học trò có thời gian chạm mùi hè, màu hè hanh nắng. Cái mùa của biết bao nhiệt huyết, biết bao sức trẻ, biết bao dự án từng vang bóng một thời. Em của ngày ấy, sống cho đời, cho người, cho biết bao tình thương trải khắp.

Thật muốn quay về cuộc sống đó. Liệu, có khi nào?

Thôi không nói chuyện với anh nữa. Anh cứ lang thang đi. Giờ này tuần sau chắc em lại đang vi vu ngóc ngách nào đó, tự kiếm bộ ảnh đầu hè cho riêng mình ngập màu tím vàng dọc phố. Hà Nội có phượng tím đó, khoe khoang tí cho anh thèm. Em sẽ thử tìm để điểm thêm một nơi trên bản đồ có thể kéo anh đi vòng vòng chiều vắng.

Hà Nội của em, miền đất của em, anh chỉ cần bước theo dấu chân thôi, mọi việc, cứ để em lo.

HN3515
13:03
-J-

Hà Nội ngày lạnh dài và em trên đường lạ

30 ngày lạc nhịp. Em sống đủ những thứ cảm xúc thất thường của một con bé Song Tử lai Bọ Cạp đầy phức tạp. Vốn dĩ hai đứa song sinh trong em đã cất gọn những gì mang tên “cảm xúc” vào một góc và tự dặn mình phải lí trí cho mọi sự dù thế nào. Nhưng rồi thì cũng chỉ một cơn heo may… một vài tia nắng ấm… em lại thả mình vào dòng chảy dài của những bồi hồi, vương vấn.

30 ngày lạc nhịp. Cũng chẳng lạ lẫm gì vì cách đó ít lâu em cũng từng có 3 tuần như thế hay 1 tháng trọn vẹn dở dang là thế. Ấy nhưng dường như em chợt quên. Em quên những xúc cảm em từng trải qua. Quên những đợi chờ. Quên những thận trọng em thường có trước khi ngã vào khung trời nào đó. Em quên mất, là con gái, em phải làm sao. Em quên mất cách yêu thương như nào cho đúng. Em – một con nhóc Song Tử đãng trí quên mất cảm giác yêu, quên cách yêu, quên thời những nỗi đau em từng có và cũng chẳng nhớ nổi mấy vì sao em lại từng tủi thân nhiều như thế.

30 ngày lạc nhịp. Ngày vui em cười, môi chẳng kề môi. Đêm buồn lệ rơi, hai hàng mi chẳng khép. Em thất thường như hai đứa trẻ trong em đang tranh nhau một con người. Em chẳng nhận ra mình là thế cho đến ngày thứ 30. Em chẳng ý thức con tim mình lạc nhịp quá kỳ vọng cho đến lúc cái chơi vơi làm em giật thót. Em là ai… hay em chợt là em…

beautiful-rain-quotes-pictures-7-9d36ad27

Hà Nội ngày lạnh dài. Tiết cuối xuân như Sa Pa ngày hạ. Sáng se se em chạy vội hòa mình vào dòng người nơi thủ đô tất bật chẳng kịp tìm chiếc áo mỏng đợt đầu đông. Trưa nắng ngọt, gió thổi buồn vài điệu. Đêm hạ sương, em khẽ siết chặt vai.

Em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em.

rain_by_tuyetdinhsinhvat-d63lnld

Lạc vào con đường lạ. Em lang thang dọc triển nước chảy dài xanh mướt. Con tim em chẳng giữ nhịp ngày xưa. Đôi chân em vội vàng thôi thúc em lan nhanh vào miền đất mới. Hiếu kỳ. Em chẳng ngưng nổi nét hào hứng trong em, chẳng ngăn nổi chút trẻ con trong em luôn vòi vĩnh như một cánh tay giơ cao cái kẹo hồng ngọt lịm bắt em với tới.

Lạc vào con đường lạ. Em bơ vơ đôi lúc. Hụt hẫng đôi lúc. Cô đơn đôi lúc. Chặng đường dài mình em. Gió lạnh… phùn se… nắng nhạt nhòa riêng em một nỗi niềm.

Lạc vào con đường lạ. Em tự tìm nguồn vui nơi em. Tự đặt cược tương lai cho con tim em. Chỉ riêng em. Vì có người từng nói em thật ngốc cứ luôn đặt nỗi vui của mình vào những điều vô nghĩa xung quanh, vào những người dưng khác họ mà vốn em chẳng hiểu nổi mấy phần. Ừ. Em vui với em thôi. Đừng vội…

Lạc. Vì có lúc nào em đi đúng được đường đâu. Một đứa mù hướng như em thì thà tận hưởng những thứ thú vị trên đường còn hơn tự hoang mang xem có đang đi về đúng hướng. Chẳng có đúng và sai. Chẳng có thua và được. Chỉ có em thôi… với 1 con đường… thật lạ…

HN17415
-J-

Gửi anh… Người yêu kỳ lạ!

Lại thêm một năm nữa mình yêu nhau rồi nhỉ? Năm nay hai đứa không còn mải chơi như trước nữa. Lớn hơn nhiều. Trưởng thành hơn nhiều để cùng nhau bước qua từng cánh cửa cuộc đời đầy hứa hẹn: đi du học, công việc fulltime đầu tiên, tốt nghiệp thạc sĩ, khởi nghiệp, tự lập,… và… yêu anh. Cảm ơn đã ở bên em từ những phút đếm ngược đầu tiên đến những giây đếm ngược cuối cùng của một năm đầy biến động.

Cảm ơn đã dành tặng em một kỳ nghỉ lễ tuyệt vời và đặn đầy một tháng phiêu lưu nơi chân trời xa tắp. Có những bí mật chỉ để riêng nhau. Có những góc trời chỉ để cho nhau. Có những vùng đất mãi chôn chặt những dòng hoài niệm nhỏ.

Kéo tay em đi khắp xứ người, chưa từng lỡ một giây phút gần nhau như anh đã hứa. Gió lạnh. Thành phố trên cao. Vùng quê bình yên với áng mây hình trái tim nhỏ xíu.

Đưa em về chốn nội đô, hai đứa cố gắng thích nghi với mọi thứ tưởng quen rồi thật mới. Cảm ơn anh đã không một lần mắng mỏ. Luôn sẵn sàng chạy đến bên em lúc nửa đêm chỉ để nghe em khóc, đưa em đi vòng vòng giữa cái tiết sương hè và vực em đứng dậy, mạnh mẽ và lớn hơn.

Năm nay anh hiền hơn, chiều chuộng em hơn và chắc là yêu thương em nhiều hơn nhỉ? Anh không còn cáu mỗi lần em buồn vu vơ, không trách em mỗi khi em vấp ngã, không đuổi em đi mỗi lúc em trẻ con đòi hỏi. Những cái xoa đầu nhẹ nhàng, cười hiền cảm thông, vỗ về em mỗi lần em tưởng như gục ngã.

Cảm ơn vì đã vẽ thêm cho cuộc sống của em vô vàn điều mới lạ. Nơi ghi dấu nhiều nhất chắc sẽ là những vòng hồ Tây, nơi mà không có anh, chắc sẽ chẳng bao giờ em đủ sức vực mình lên và rong ruổi nhiều chặng dài như thế. Cái nắng, cái gió, cái hơi ẩm đượm chút vị ngoài khơi khiến lòng người nhẹ tênh trong chốc lát.

Anh đưa em len lỏi từng ngóc ngách thủ đô những ngày cuối thu se dịu. Anh chỉ cho em những góc khuất, những nét tối nơi trời thành nội; đưa em đi dọc triền những con phố nhỏ đủ để nghe thoảng chút mùi hương hoa sữa, ngắm thành cổ trong gió chiều, hít hà ít nắng nhẹ ban trưa quyện hương sách mới.

Em thích đoạn cầu đêm hai đứa mình khám phá vào ngày gió ấy. Đẹp, lung linh và luôn làm em thèm một lần trở lại. Một chút hơi men. Một ít ấm nồng mùi ngô nướng hay cái lạnh run khi nhấm nháp kem dừa, chân ngồi vắt vẻo luôn trực sợ rơi xuống dòng siết chảy dài bên dưới. Một đoạn tàu đêm và những niềm riêng.

Năm nay mình lỡ với nhau nhiều cái hẹn lắm anh biết không? Làm em hết lần này đến lần khác giận anh rồi hờn dỗi. Anh hứa đưa em đi rất nhiều… nhưng rồi lại thất hứa em rất nhiều. Có lẽ cả hai đứa cùng lớn rồi đấy. Khi thì anh bận, khi thì em bận, khi thì cả hai đứa cùng đang lao đầu vào chạy deadline cho xong dự án. Cũng không biết là nên vui hay nên buồn cho những lí do trên trời dưới bể vậy. Chỉ biết rằng cuộc sống hai đứa giờ không còn bay bổng lãng mạn như ngày này hai năm trước. Mọi thứ rõ ràng hơn, thực tế hơn và cần quyết tâm hơn rất nhiều để cùng nhau bước tiếp.

Phải. Sẽ không như hồi xưa nữa. Em sẽ không trẻ con ghen tuông nữa. Không kiếm cớ chia tay anh nữa đâu. Cùng khoác thêm một lớp áo nữa và bước đi cùng em nhé! Anh cũng chỉ già thêm 1 tuổi thôi, 2014 của em ạ.

Mong cho 365 ngày tới mình sẽ không còn thất hứa với nhau nhiều nhiều nữa. Còn anh… thì cứ ở bên em như thế đi! Người yêu kỳ lạ ạ!

HN1115

Jessy

Này!… Em đang yêu ai?

01Ừ. Em đang không yêu ai đâu, người nào đó. 19 năm rồi và lần đầu tiên em không mang trong tim một bóng hình lâu đến thế.

Phải. Em vẫn chưa quên được chuyện của 3 năm về trước. Chưa bao giờ em quên được. Và có lẽ nó vẫn sẽ cứ hiển hiện ở mãi đấy thôi. Giống một cái bóng vô hình thi thoảng lướt ngang qua đời em để lại vài vết cắt. Để rồi em lại vô thức chạy theo… ngơ ngác một hồi… khẽ lắc đầu tự nhủ mình thật ngốc. Em biết, giờ thứ quyền lực duy nhất em còn chỉ là việc “nhớ nhung” và “quan sát”. Em biết, đã hứa với tất cả mọi người là sẽ buông tay. Chỉ có điều… em vẫn chưa tự hứa với bản thân mình.

Dù sao thì cũng là câu chuyện của 3 năm về trước. Tổn thương cũng đã thành sẹo. Nỗi đau cũng đã chai dần. Em chỉ còn khẽ nấc lên đôi lúc… còn chưa kịp ướt trọn khóe mi. Cũng chẳng còn nơi nào để cứa nên em chỉ cười nhẹ nhàng cho qua như hơi thở. Em vẫn có thể hòa mình vào nắng… vào gió… vào mưa… vào cái lạnh cắt da lúc đêm về… một mình… cười cho ngày qua lặng lẽ.

00Đúng rồi. Em tự bước đi được đó. Không còn là con nhóc hay quỵ lụy níu kéo như hồi xưa nữa. Không còn là mối vướng bận của anh mỗi lần em đau. Em lớn rồi. Em ngoan rồi. Em không còn khóc nữa.

Giờ thì em đang không yêu ai, không thật sự quan tâm ai, không thật sự vướng bận ai trong lòng. Con tim em nhẹ nhàng hơn cho những kỷ niệm. Ký ức đến với em rất nhanh và vụt qua rất nhanh. Em chỉ còn chắt lọc lại những gì đẹp đẽ nhất của ngày trôi để lưu lại vài dòng trong nhật ký.

Người nào đó, anh biết không? Suốt mấy tuần đầu tiên khi em nhận lời bước đi trên con đường này, em luôn tự hỏi “Có thật sự em cần một tình yêu đến thế?”. Em buồn rất nhiều, hụt hẫng, lạc lõng rất nhiều trong cái cảm giác chạy xe một mình, về nhà một mình, đi lang thang một mình và viết những câu chuyện chỉ có mình em như thế. Khẽ chút mưa lạnh khiến em tủi hờn. Se chút gió thu làm em trống vắng. Nhẹ ngày nắng lên, em chỉ biết dạo bước lan man vô định.

enakeigirl_km93izab

Bước chân em trải dài theo những bộn bề cuộc sống, kéo em tuột khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ. Cho đến một ngày… gió sang… mưa xuống… nắng nhẹ trôi về… khi em một mình… cười khẽ.

Bất giác. Em nhận ra. Ồ. Không có ai cũng ổn. Không yêu ai cũng ổn. Không vướng bận ai cũng ổn. Em vẫn sẽ tủi thân vào mỗi tối cuối tuần khi người ta bên nhau còn em thì vẫn đang ngồi sau xe một đứa bạn thân nào đó. Em vẫn sẽ rối rít khi có chút lãng mạn thoảng qua và ước ao những bất ngờ có thể đến xung quanh em khi anh hay ai đó xuất hiện với một cụm hồng đỏ nhỏ xinh quấn dải ruy băng dài bé xíu… trong một quán cà phê khi em đang đọc sách… trên một đoạn đường lúc em đang bước lang thang… hay trước cổng một nơi nào đó khi em vừa xong việc bước ra… Nhưng em sẽ vẫn ổn mỗi khi… một mình.

largeMột mình… Em tự do lạc vào những khoảng trời em muốn. Không phải báo cáo ai. Không phải lo bị tìm thấy (*dù đôi lúc em vẫn mong anh hay ai đó xuất hiện làm phiền nhiều chỉ vài giây rồi trả lại cho em khoảng không yên tĩnh*).

Một mình… Em sẽ không còn có thể làm tổn thương thêm ai khác. Thiên hạ chắc thái bình được thêm vài ba năm khi em còn mải mê tìm kiếm những góc nhỏ Hà thành chỉ chứa vừa riêng vùng trời của mình em.

Một mình… Em không còn khóc… không còn những phút xé lòng tưởng như có thể bóp nát con tim em ngay lúc đó. Em một mình, em chẳng thể tự dội mình vào niềm đau. Khóe mi em khô mềm tươi lên cùng ngày nắng đẹp.

Phải rồi… Em đang không yêu ai cả!

 

HN2914

00:20

Jessy

Vì em là con gái

10013401_738930772784438_555196128_o

Vì con gái mỏng manh như ngọn hoa trước gió…

Vì những phút con gái làm hồng màu đời lên chút đỉnh…

Vì nụ cười con gái làm không gian trong veo một thoáng…

Vì mắt buồn con gái làm ngày ảm đạm bao nhiêu…

Vì sinh ra là con gái…
… em thổn thức những nỗi lo thường nhật…
… em hoang mang cô đơn đến thật gần…
… em thương yêu trọn từng phút từng phần…
… em vụng dại vẽ mùa yêu ngần ngại…

 Em đến với đời, em mang tên con gái…

… vì em mong một bờ vai ngày sớm san gánh nỗi lo em…
… vì em mong một làn hơi thật ấm ôm lấy lúc cô đơn…
… vì em mong một lời yêu ngọt dịu…
… vì em là để yêu.

HN8314

DSC_2422.01Hà Nội vào thu đem theo cái nắng gắt đến rát người và những trận mưa ngâu xốn xang lòng người lang thang thành nội. Em thả nhẹ làn tóc mai vừa khẽ chấm ngang vai mặc cho con gió hiếm hoi hiu hiu trưa nắng khẽ luồn qua dìu dịu. Ngày vội cuốn em đi theo nhịp sống bộn bề. Chợt em quên phút lặng của ngày trôi.

Lật nhẹ vài trang nhật ký, em cười hiền cho những hồi ức sớm mai, cho những yêu thương vụng dại. Khách vãng lai vương hồn nơi bờ mi em ngấn lệ. Giọt hờn bay thổi nhẹ nét em buồn.

Nét bút em run nguêch ngoạc mấy vần thơ. Người kêu em sao khờ chi lầm lạc. Tình bên em chẳng như hồng trước gió. Trót nặng lòng, em nghẹn lắng lời thương.

Em vô tình gửi trọn chút niềm vui nơi con tim chẳng phải riêng em. Ngây ngô. Em cười nỗi vui, em buồn nỗi thương chuyện chẳng nơi em. Câu hát vu vơ chạm khẽ nhịp tim em thổn thức. Mấy giọng bâng quơ lỡ gọi giọt u hoài.

Em đắm mình vào tiếng đàn du dương bên dòng nhạc Trịnh. Em lẩn tránh thực tại chốn bộn bề. Em chạy trốn những rung động thoáng qua, những thương yêu khẽ chớm. Em sợ lắm những tổn thương… những nước mắt bên đời.

photo01

Mưa tan gội lòng em gạn bớt sầu thương. Em nhẹ kéo lại niềm vui dính chặt nơi vô định. Cất gọn vào trong tim, em chẳng muốn một lần trao nỗi vui ít ỏi sang tay ai khác. Có chăng, em đợi chờ vài nét sáng bên cầu vồng vài lúc vẩn vơ.

Gấp lại dòng ký ức, em nhẹ cất lời ca ngọt dịu, tô điểm thêm nét con gái chốn nội đô. Em xếp gọn sau lưng những muộn phiền. Em trả lại cho mình nét hồn nhiên dịu dàng người thiếu nữ Hà thành trong trẻo.

Là con gái… em để niềm vui vây quanh chỉ riêng em… em để con tim thổn thức nhịp riêng em… em để yêu thương tự lan về nơi chốn chỉ riêng em…

Là con gái… đừng để cho người là lí do em sống… đừng để cho tình là cớ em tồn tại… đừng để đời ai làm lạc mất đời em…

Là con gái… là để yêu… là để thương… là để vấn vương bao con tim khờ dại… là… em…

 HN5814

00:55

Jessy