Cũng lâu rồi mởi trở lại với đôi dòng tâm trạng. Lần này sẽ là chủ đề về Hi vọng. Dành cho tất cả những trái tim đang cần điều đó.
Trước thích trắng và xanh dương vì sự ngây thơ và thanh bình của nó. Sau thích thêm đen, ghi, khoác thêm vẻ trầm lặng, thu mình. Rồi 1 cơn gió lạ… 1 hơi thở mới… 1 luồng suy nghĩ mới… đem đến cái sở thích mà trước giờ vẫn cho là kì lạ, là tiểu thư… Hồng… màu của hi vọng và tin yêu.
Mọi thứ cứ đến thật tự nhiên, thật gần, thật quen… để rồi thoáng cái… đã gần 2 năm từ ngày mình thích cái màu đấy và cũng đã tròn 1 năm từ ngày thứ màu ấy đánh dấu bước ngoặt lớn đầu tiên trong đời sinh viên… Tình yêu… Nó cũng là nguồn cơ cho 1 loạt những hỉ nộ ái ố, những bài triết lí và những vần thơ lúc ẩm ương, lúc hờn dỗi, lúc chứa chan… Và nó cũng hiển nhiên trở thành cảm hứng cho bài triết lí tiếp theo này.
Hi vọng là cái giảm dần đều và tỉ lệ nghịch với độ tuổi… Dường như càng lớn, càng trưởng thành, con người ta càng cảm thấy hi vọng là thứ gì đó thật phù phiếm, viển vông. Người lớn chỉ tin vào hiện thực, vào cuộc sống bon chen thường nhật. Người lớn thật thiển cận và không hiểu trẻ con như thể họ chưa từng là trẻ con. Lúc trước mình đã từng nghĩ như thế và tự nhủ sẽ ko bao giờ cư xử như người lớn đã làm với mình. Nhưng càng ngày, càng dấn chân sâu vào cái gọi là sự trưởng thành, tự lập, mình càng cảm thấy mình dần dần giống với những gì mình đã trách móc. Dường như đã ít đi cái trẻ con ngây thơ, ít đi sự vị tha vốn có, ít đi sự bao dung, vô tư lự, ít đi cái thông cảm, sẻ chia. Dường như nhiều hơn những ganh đua, những bon chen bộn bề, nhiều hơn những ích kỉ, nhỏ nhen, những ghen tuông, đố kị, nhiều hơn những trách móc, giận hờn. Đôi lúc giật mình thoáng sợ. Đôi lúc thầm trách, thầm nhắc rằng xưa mình đâu có thế. Mình đã từng bỏ qua những thứ còn to tát hơn nhiều mà. Rồi tĩnh tâm. Rồi ngồi lại. Rồi tự chỉnh đốn lại bản thân. Và nhận ra rằng cần phải giảm cái hệ số góc của hàm “hi vọng” xuống.
Hi vọng vẽ nên những ý nghĩa trong cuộc sống. Với bất cứ việc gì, nếu không đặt vào đó 1 chút hi vọng hay niềm tin nhất định, thì dù kết quả có mĩ mãn đến đâu, cũng chẳng mang 1 ý nghĩa nào và chẳng thể để lại 1 dấu ấn nào trong suốt chặng đường chạy đua với thời gian. 1 đứa bé không mong có 1 cái bánh thì dù người lớn có cho nó cả 1 đĩa bánh thì với nó cũng chỉ là việc thường ngày và khi lớn lên, nó cũng chả buồn nhớ xem hồi xưa nó ăn gì. Cũng như 1 trái tim không mong mỏi 1 tình yêu, dù chỉ 1 ý nghĩ thoáng qua, thì sẽ chẳng bao giờ nhận ra 1 nửa còn lại của mình dù người đó ở ngay trước mắt. Hi vọng là đứa con cưng của Tình yêu và cũng như Tình yêu, Hi vọng cũng cần được nâng niu, trân trọng, và nuôi dưỡng.
Và cuối cùng, dù có bị lãng quên, có trôi dạt về đâu trong sâu thẳm tâm hồn thì hi vọng sẽ không bao giờ biến mất. Bởi ít nhất thì đâu đó, trong 1 giây thoáng qua nào đó, ta không thể không từng nghĩ về 1 ước mơ, về 1 khát khao, về 1 ham muốn. Chính những ý nghĩ đó là khởi nguồn cho 1 tia hi vọng, 1 chút niềm tin gì đó để ta tiếp thêm động lực bước đi và vượt qua, và nắm lấy những gì thuộc về ta. Ai dám khẳng định rằng mình chưa từng mong có 1 cuộc sống bình yên, giản dị và hạnh phúc? Ai dám chắc rằng chưa từng mong được về ăn cơm? Ai dám nói là chưa bao giờ ước mơ 1 điều gì? Bởi trong mỗi người đều tồn tại 1 đứa trẻ con của riêng mình. Nó biết khóc, biết cười, biết vòi vĩnh, biết dỗi hờn, biết ước mơ dù là những điều điên rồ nhất. Chính đứa nhóc đó nuôi nấng hi vọng trong mỗi chúng ta. Và cũng chính đứa nhóc đó đang từng ngày vật lộn với cái tôi người lớn trong mỗi người để cố gắng reo rắc chút ít hi vọng còn sót lại trong những trái tim bộn bề lo toan cuộc sống. Hãy cùng chậm lại. Hãy 1 lần nữa tua lại thước phim cuộc đời thật từ từ, từ từ, cho đứa nhóc đó có không gian và thời gian để tạo lại những gì bạn đã lãng quên, để vẽ lại những gì bạn đã vô tình xóa đi trong lúc mải mê chạy theo những hào nhoáng, danh lợi trong cuộc sống. Và hãy 1 lần nữa, nhắm mắt, thật chậm, thật chậm để cảm nhận những hi vọng xung quanh cũng như của chính bạn, để tìm lại con đường mình muốn đi, đang đi và sẽ đi. Hãy tự dành cho mình 1 khoảng lặng cần thiết tiếp theo bởi nào ai đánh thuế 1 phút giây sống chậm…
HN2611
22:36
Jessy

