Hà Nội – Ngày của gió

Hà Nội. Một ngày trở gió…

Đợt gió mùa đầu tiên kéo về mang theo hơi se se lạnh đầu đông. Hà Nội thật lạnh, thật buồn. Cái hơi gió se lạnh không còn làm tôi cảm thấy ấm áp như bao mùa trước. Cô đơn quá! Cái lạnh làm tôi cảm thấy mình thật lẻ loi, cô độc. Buồn và nhớ! Nhớ hắn! Nhớ những ngày hè! Nhớ những con người thân thiết! Ba tháng hè trôi qua quá nhanh làm tôi không kịp nhận ra điều gì ngoài việc dường như tôi thích hắn. Những tháng ngày vui vẻ đó vụt qua trước mắt tôi như một cơn gió vậy. Nhẹ nhàng. Êm dịu. Đẹp… Bản nhạc Out of the blue vẫn vang lên nhưng có lẽ sẽ còn rất lâu nữa tôi mới thoát ra khỏi nỗi buồn này. Ít ra thì cũng phải chín tháng nữa cho đến khi tôi gặp lại hắn. Hơi đông Hà Nội cuộn con người vào lòng nó, làm cho tất cả trở nên bé nhỏ. Nó có thể làm ai đó cảm thấy ấm áp khi thu mình vào trong tấm áo khoác mỏng, trong vòng tay của bạn bè, của người mình yêu thương. Nhưng nó cũng có thể làm một trái tim cô đơn cảm thấy lạnh lẽo, giá buốt. Nhớ một người… Một con người ở rất gần nhưng dường như lại thật xa xôi. Nhớ một ánh mắt, một nụ cười. Nhớ da diết… Liệu ai đó có biết, trong cái lạnh đầu tiên của mùa đông, có một con bé đang ngồi đây, thu mình trong căn phòng trống, thầm mong có một người ở bên để sẻ chia hơi ấm của tình bạn, tình yêu, anyway… Liệu ai đó có biết nơi đây có một trái tim đang thầm khóc, chờ mong một dòng tin nhắn ấm áp, một câu nói, hay một cái gì đó đủ để sưởi ấm con tim, để dù “Vũ trụ bao la vẫn mãi là vũ trụ” nhưng “Tình yêu không chỉ mãi đơn phương”

Hà Nội hôm nay. Cũng là một ngày trở gió…

Đợt gió mùa cuối cùng níu kéo lại chút hơi giá buốt. Hà Nội thật lạnh, thật buồn. Cái hơi gió rét không làm tôi cảm thấy ấm áp như ngày này 10 năm trước, ngày tôi bắt đầu viết những dòng đầu tiên về cuộc đời mình. Vẫn là cái cảm giác lạc lõng, hụt hẫng, lẻ loi, đôi phần cô đơn. Vẫn là cái sự buồn và nhớ. Nhưng không còn là 1 người 1 mùa hay 1 thời kỉ niệm.

Ngày vào đại học, tình yêu của tôi dàn trải hơn cho nhiều người. Tôi không còn quá ủy mị vào 1 trái tim, 1 tình cảm, 1 con người vì cách đó 2 năm, niềm tin trong tôi về 1 tình yêu trọn vẹn đã không còn nữa. Và cũng cách đó 2 năm, tôi đã không còn đủ dũng cảm để đặt trọn niềm tin vào 1 ai nữa. Tổn thương thì vẫn là tổn thương. Và vết sẹo thì vẫn luôn tồn tại trong góc khuất của con tim.

3 năm. Tình yêu được sẻ chia mang lại cho tôi niềm vui sống, những chỗ dựa tinh thần lớn, những vòng tay sẵn sàng đón lấy tôi mỗi lần tôi vấp ngã. 3 năm. Niềm tin dần trở lại trong tình yêu thương ấm áp giữa 1 mùa yêu với 17 con người, giữa 1 đại gia đình tư tưởng lớn gặp nhau về văn hóa, giữa 1 mái nhà nơi những con người cùng chung đam mê luôn cuồng nhiệt cùng nhau. 3 năm. Đủ dài để biến 1 con bé nội tâm, hay nghĩ, hay khóc, dễ xúc động, dễ tổn thương trở nên cứng cáp, mạnh mẽ, sôi nổi hơn, hay ít ra nhìn bề ngoài là như vậy.

Quay trở lại với cái buồn và nhớ của ngày hôm nay. Không hiểu sao bên trên lại lan man như vậy. 3 ngày. Nhận được liên tiếp 3 tin buồn. Nội dung giống hệt nhau. Cũng may là mức độ giảm dần theo thời gian nên còn vớt vát lại được chút hi vọng. Đứng về góc độ công việc mà nói. Tôi không nên buồn. Việc 1 người dám bày tỏ quan điểm với bạn, chia sẻ với bạn, có chính kiến riêng khi nghe bạn nói là 1 điều tốt. Ít ra thì họ không còn là con rối trong tay bạn, và đáng để bạn tự hào cho việc thay đổi đó. Nhưng đứng ở góc độ tình cảm mà nói, thì tôi cũng nên cho phép mình buồn.

HRlogo[1]

1 người quay lưng lại, đó là lỗi của họ. 2 người quay lưng lại, cũng có thể là họ có lỗi. Nhưng đến người thứ 3 thì bạn nên nhận lỗi về mình.

Nhân sự là vấn đề muôn thuở của mọi tổ chức, nhất là trong các câu lạc bộ hiện nay. Hà Nội đang cảm nhận 1 đợt thay máu của hàng loạt các cây cổ thụ trong hoạt động xã hội. Nhà nhà tuyển dụng. Người người nộp đơn. Nguyên nhân luôn luôn được đưa ra đầu tiên là thiếu người. Có nhiều kiểu thiếu người. Có nhiều người nhưng không dùng được ai cũng gọi là thiếu, có mỗi 1 vài người giỏi cũng gọi là thiếu, có nhiều người giỏi nhưng không ai tâm huyết cũng gọi là thiếu,…

Có nhiều nguyên nhân để người giỏi ra đi, người mới không đến để dẫn đến tình trạng thiếu người ẩm ương như kiểu trên. Theo như một người bạn của tôi nói thì đặt quy luật cung – cầu vào đây là hợp lý. Mỗi người đều có mục tiêu về lợi ích khác nhau. Mỗi tổ chức đều có 1 giá trị thỏa mãn khác nhau cho những lợi ích mong muốn đó. Và một khi giá trị của tổ chức thỏa mãn lợi ích của cá nhân, họ và tổ chức sẽ giao thoa, tổ chức sẽ giữ chân được họ. Ngược lại, đến một lúc nào đó, các tác động khiến lợi ích và giá trị không còn hòa hợp nữa, họ sẽ ra đi. Mọi lý do chỉ là ngụy biện.

Giữ chân nhân sự là 1 câu hỏi hóc búa trong bài toán nhân sự.

Đau đầu hơn là trong một tổ chức hoạt động xã hội, giá trị không đo được bằng tiền và thời gian phát huy lợi ích của nó cũng khá lâu. Cái duy nhất bạn có thể cho đi về mặt lợi ích thực dụng là những cơ hội để cá nhân phát triển bản thân về kĩ năng, kinh nghiệm, quan hệ. Tuy nhiên, những cái đó luôn có 1 giới hạn nhất định trong năng lực của tổ chức. Một khi bạn đi đến được tận cùng của những giá trị đó, bạn sẽ tự đặt câu hỏi mình còn ở trong tổ chức để làm gì?

Ở vị trí điều hành, bạn hầu như chẳng thể nâng cao thêm năng lực bản thân từ nguồn giá trị của tổ chức. Mọi quyết định thuộc về bạn. Deadline là của bạn. Bạn hoàn toàn có thể lựa chọn việc ra đi để nhường lại vị trí cho 1 người vẫn còn có thể tiếp tục phát triển trong tổ chức. Bạn có quyền lựa chọn một nguồn cung khác dồi dào hơn thay vì việc phải cố gắng nâng cao giá trị cho tổ chức để nó tiếp tục thỏa  mãn lợi ích bạn mong muốn. Điều này là rất khó khăn như việc bạn tự thay đổi bản thân. Nhưng vẫn có những con người ở lại. Động lực và niềm tin của họ ở đâu? Đa phần nằm ở tình cảm.

Tình yêu, nhiệt huyết và trách nhiệm.

Để giữ chân những người giỏi, bạn cho họ thấy lợi ích mà họ có thể đạt được khi hoạt động. Một khi những lợi ích đó không còn đủ để thỏa mãn họ, cái bạn cần là nuôi dưỡng họ bằng tình cảm và nhiệt huyết để khơi dậy trách nhiệm gắn bó trong họ. Lý thuyết thì nghe có vẻ đơn giản. Nhưng thực tế việc cân bằng giữa lý trí và tình cảm để vừa đảm bảo sự cương quyết trong công việc vừa giữ được sự hài hòa trong tình cảm là việc hết sức khó khăn. Đặc biệt là với một đứa nóng tính và vội vàng như tôi.

Chưa nói vội đến việc xây dựng sự gắn kết bằng tình cảm sau khi 1 cá nhân đã khai thác hết giá trị của tổ chức để thỏa mãn lợi ích bản thân. Ngay như việc làm sao để cho họ nhìn ra được những lợi ích vẫn đang còn hiện diện trong tổ chức mà họ chưa khai thác hết được cũng là một vấn đề. Tranh cãi không giải quyết được mâu thuẫn này. Vậy là bạn lại phải tốn rất nhiều thời gian để giảng giải cho họ tại sao cơ hội đó lại có lợi, có lợi ở những mặt nào, bạn sẽ đánh mất những gì nếu bỏ qua cơ hội đó. Giải thích thôi chưa đủ, bạn lại phải tiếp tục tạo niềm tin qua mối ràng buộc tình cảm giữa hai người, để họ có đủ độ tin cậy vào lời nói của bạn.

Nhưng rồi bản thân nhà điều hành cũng là con người, không thể lúc nào cũng đủ tỉnh táo để chạy theo bạn, vun đắp tình cảm với bạn, nhận ra bạn đang thiếu gì, ở đâu để bù đắp ngay, để khơi dậy tinh thần, trách nhiệm trong bạn. Mệt mỏi, cáu gắt là điều không thể tránh. Và chính những lúc vô tình đó đã tạo ra áp lực cho những người vốn đã không còn thấy được giá trị từ tổ chức – lại còn phải chịu thêm những thứ không đâu. Vậy là quyết định ra đi đến rất nhanh, để lại một chỗ trống lớn trong tổ chức.

Nguyên tắc là không được giận dỗi, thù hằn hay phân biệt đối xử.

Phải vui vì họ đã biết tự chọn đường đi cho mình và thỏa mãn với con đường đó. Ờ chính cái nguyên tắc đấy làm tôi bị buồn. Đồng ý là có mừng. Cơ mà rồi vẫn buồn. Nhưng không được nản. Vẫn phải tiếp tục yêu thương, chia sẻ niềm tin và nhiệt huyết. Vẫn phải tiếp tục những nụ cười, những cái ôm có giá trị. Một khi muốn người ta mang lại lợi ích cho mình, cần đem lại cho họ những cơ hội gắn liền với mong muốn lợi ích của họ dù nó hoặc chẳng liên quan đến những gì mình cần, hoặc có thể sẽ dẫn họ đi chệch hẳn con đường mình muốn hướng họ tới, hay thâm chí có thể đánh đổi cho họ 1 cơ hội mà đáng ra mình sẽ được nhận.

Chia sẻ, cho đi trước khi nhận lại.

Ít người vượt qua được rào cản này. Việc bạn ấn share 1 đường link là việc chia sẻ vô cùng đơn giản. Chia sẻ đồ ăn chắc cũng không có gì khó khăn. Quần áo cũng có thể không làm bạn lăn tăn nhiều cho lắm. Sách vở chắc càng không. Nhưng hay thử đặt bạn vào trong trường hợp bạn biết được 1 cơ hội đi nước ngoài (free 100%) chỉ dành cho số lượng có hạn. Bạn biết bạn có đủ tiêu chuẩn để được nhận và những người bạn quan tâm cũng vậy hoặc hơn thế. Vậy liệu bạn có đủ dũng cảm chia sẻ nó cho mọi người để tự làm tăng tỷ lệ chọi của chính mình? Bạn có sẵn sàng từ bỏ cơ hội đó để đem nó tặng cho 1 người khác? Sự ích kỷ luôn tồn tại đâu đó trong mỗi con người, và đa phần người ta ít nhiều cũng đều bị nó chi phối. Quan trọng là người quản lý nhân sự phải nhận ra nó đang hiện diện ở đâu để dập tắt nó hoặc đuổi nó đi chỗ khác. Một khi bạn làm được điều này, bạn sẽ có thêm được những mối quan hệ bền vững hơn với những người xung quanh, với những người bạn muốn giữ chân trong tổ chức.

Nhưng vẫn phải nhắc lại là nhà điều hành cũng chỉ là con người, không phải là thần thánh gì mà lúc nào cũng có thể cao thượng được.

Vậy nên, tôi vẫn sẽ buồn. Và còn buồn nhiều. Từ “you” được hiểu theo số nhiều sẽ rất tốt nếu mọi thứ đều vui vẻ, mọi người đều đang đi chung con đường với 1 nhiệt huyết hừng hực và tình yêu trọn vẹn với nhau. Nhưng nó cũng sẽ thật thảm hại khi bắt đầu có lung lay và trúc trắc. Vui tới bến. Buồn tới độ. Cuộc sống rồi sẽ thú vị theo cách nó phải thế. Vẫn phải tiếp tục mở những cánh cửa mới để tìm lại niềm vui cho bản thân. Tôi sẽ vui trở lại.

HN110312.

Jessy

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment