“Đau là một cảm giác khó chịu, xuất hiện cùng lúc với sự tổn thương của các mô tế bào.
Đau là kinh nghiệm được lượng giá bởi nhận thức chủ quan tùy theo từng người, từng cảm giác về mỗi loại đau, là dấu hiệu của bệnh tật và phải tìm ra nguyên nhân để chữa.
Đau cũng được định nghĩa là cảm giác tạo ra bởi hệ thống thần kinh khi có tác động tại các thụ cảm thể nhận cảm đau.
Đau là một yếu tố quan trọng của sự sinh tồn. Nhờ biết đau mà con vật có phản ứng, theo phản xạ hay kinh nghiệm, tránh để không tiếp tục bị chấn thương.”
– Wikipedia –
Ừ. Ta vẫn thường hay cảm nhận nỗi đau như thế, từ từ… từ từ… như để trả nợ cho cái nỗi đau kinh hoàng ngày ta được sinh ra.
Có thể đó là sự vấp váp đầu đời của đứa bé chập chững tập đi.
Có thể đó là vài vết xước xát bánh xe đạp và pê-đan vô tình để lại.
Có thể đó là cái nhói lòng với một vài lời nói tổn thương trái tim non nớt.
Có thể đó là cái quặn đau thấu tận đáy tim trước mỗi cuộc tình dang dở.
Nỗi đau tăng dần cho mỗi lần nó lấn sâu dần vào cơ thể, ngấm dần từ thịt da lên tâm trí đến con tim. Đã hơn 1 lần ta thấy tim mình đau nhói, đúng nghĩa. Cảm giác lòng thắt lại nơi đáy tim siết chặt lấy tâm hôn ta không hiểu lí do. Nỗi đau rất thật… rất thật…
Ta vẫn tưởng đau thế cũng chỉ đến thế thôi. Ta cứ tự hận đời hận mình làm ta đau đến độ cho đến một ngày ta vô tình rơi vào 1 khoảng không thật lặng…
Ta thở phào khi thoát khỏi sự quanh quẩn những niềm đau. Lâu rồi ta mới được mìm cười, dù nụ cười có chưa lành lặn. Ta tự cho phép mình ngủ quên trong cõi vô không đó với những kí ức vô hồn. Ta tự hài lòng với thực tại, tự cho phép ta quên đi cảm xúc của chính mình.
Nhưng rồi, tiềm thức gọi ta dậy với gì đó không ổn. Nỗi đau chưa bao giờ ra đi nhanh như thế. Ta đâu dễ dàng buông rơi nhiều đến vậy. Ta đang ở đâu. Trái tim ta đang nghĩ gì. Ta đang làm gì với chính xúc cảm của mình trong suốt những mùa tàn vương vừa vụt mất. Ta giật mình. Ta không biết, không giải thích nổi với chính con tim.
Ừ. Rõ. Ta không còn đau. Nước mắt cũng cạn cho tháng ngày vô lệ. Cái sự rưng rưng cũng lâu rồi không chạm nổi đến ta. Nhưng rõ là còn thiếu… còn thiếu cái gì đó khiến ta cứ day dứt cái niềm đau không tên. Chột dạ. Cảm xúc lìa xa ta đến thế rồi sao? hay tại ta cứ do dự trước những cái tay nắm cửa? Có những tháng ngày vô lệ đủ vui phút chốc… nhưng có lẽ cái ta cần là thà ta đắm mình vào chuỗi lệ dài đau khổ còn hơn vô cảm như lúc này…
Vô lệ
Khóc chi em khi nhạt hết sầu thương?
Khóc chi em khi chẳng những chán chường?
Khóc chi em khi khổ đau chẳng vướng?
Khóc chi em khi đã hết thê lương?
Nhìn tôi xem, vô lệ này em.
Nhìn tôi xem, cười vui ngày tươi đẹp.
Nhìn tôi xem, bao lệ nhòa đã khép.
Nhìn tôi xem, vô lệ này em.
Cười đi em. Vô lệ đi em.
Dẫu vô lệ không phải không rơi lệ.
Dẫu ngày mưa hãy cứ cười như thế.
Cười đi em. Cứ vô lệ đi em.
Lệ ngừng rơi không phải một ngày vui.
Lòng se thắt, tim đau, cay mờ bụi,
Nhưng chẳng tìm nổi một dòng lệ tủi.
Lệ cạn rồi. Vô lệ rồi thôi.
Lệ cạn khô hong rạn khóe mi tôi.
Nhìn tôi xem, vô lệ trong ngày mới.
Vô lệ ngày đầu dẫu khổ đau bối rối.
Ngày tháng dần trôi vô lệ cũng thành vui.
Đời vô lệ bởi đời không có lệ,
Hay lệ hết rồi, chẳng rơi cũng vậy thôi.
Cười đi em, cứ vô lệ như tôi.
Để ngày mưa em cùng người chung lối.
Em lại được một lần lệ rơi…
HN5608
Ngày vô lệ
[B]
Nhân một ngày bị đau răng & thèm được khóc…
HN14413
02:00
Jessy
