Niềm tin

Từng có một cái note mang tên “Hy vọng” khi bản thân trôi vào khoảng vô vọng nhất… khi nhận ra đứa trẻ con trong mình ngất lịm đi, quá mỏi mệt với 1 đứa ẩm ương chưa lớn hẳn… khi hình như vô tình tổn thương 1 trái tim.

Không khác nhau là mấy với chữ “Niềm tin” lần này. Vẫn là cái sự lớn lên ngỡ ngàng, giật mình nhìn lại và tự sợ hãi với bản thân.

– Này! Sao em không ghen à?
– Không. Ghen làm gì?
– Em không giận ai bao giờ thật à?
– Ừ. Chả có lí do gì để giận cả ý. Với lại em mau quên lắm.
– Ơ. Heo hâm.


– Mày bị điên à? Nó đối xử với mày như thế mà còn làm lành được.
– Thôi. Nó có cái khó của nó. Thông cảm cho nhau tí.
– Haizzz. Sống thế thì khổ cái thân thôi, con hâm này.


– Đời bạc lắm em. Chả tin nổi ai cả.
– Anh đừng bi quan thế. Cái gì rồi cũng qua mà. Chắc anh chưa gặp đúng người thôi.


– Từ sau vụ đấy, anh thề là anh chỉ tin mỗi anh. Không dám cậy bố con thằng nào cả. Xã hội giờ chán lắm.
– Em thấy bình thường mà. Cái gì cho qua được thì bỏ đi. Để bụng làm gì. Chắc vấn đề về quan điểm.


– Mấy đứa làm gì cũng cần phải đặt trách nhiệm của bản thân lên và có dự phòng cho mọi thứ ấy. Phân công công việc là một chuyện, còn vẫn phải chủ động phương án xấu nhất là phải làm một mình.
– Dạ vâng…

Sau bao nhiêu năm, từ một đứa nhẹ dạ cả tin luôn nghĩ cho người khác, sống vì người khác, nó cứ ngấm dần câu“Người không vì mình trời chu đất diệt” mà tự quay sang bảo vệ lấy bản thân mình. Lương tâm nó giằng xé vì nó vốn thích con người trước kia của nó hơn, sống hết mình vì tất cả những gì nó tin tưởng và yêu quý. Nhưng những thực tại xung quanh nó đủ đau khiến nó hiểu rằng lòng tin và tình yêu của nó không phải là thứ có thể rải bừa ra thiên hạđể hứng chịu những đọa đày.

Nó vẫn mở lòng, vẫn tiếp tục là cái ao sầu thiên hạ để cứu vớt lại phần nào sự đổi thay trong nó, nhưng đã từ rất lâu nó không thay đổi cảm xúc theo từng emo nó gửi… đã từ rất lâu những câu chuyện nó nghe rồi cũng đổ ào như gáo nước hắt đi. Thiên hạ nhẹ lòng, nó nhẹ tình. Chỉ cần vậy thôi. Nó chả còn hơi đâu đi lo chuyện bao đồng như hồi thơ dại.

Giữ chặt mình trong vỏ bọc nhìn ra thế giới bên ngoài. Sau vô vàn cú sốc lớn nhỏ thì chưa bao giờ nó dám tin tưởng thật sự một ai trừ gia đình nó… mà không… cũng tùy lúc. Cái cảm giác của một đứa quen được nuông chiều phải tự đứng trên đôi chân của mình luôn nặng nề, mệt mỏi. Chưa lúc nào dó dám buông lơi chỉ một phút giây những thứ nó có trong tay rơi vào vòng định đoạt của người khác – trừ khi gáo nước đó không phải thật của nó hoặc cũng chỉ để trực đổ đi dù có nó hay không.

Nó biết đâu đó trong nó vẫn mơ mộng về 1 thế giới không tưởng như trong “Cô gái đến từ tương lai” hay những điều đại loại thế. Nó cố vùng vẫy để không bị cuộc sống nặn thành hình như bao người khác. Nó cố chống chọi, bảo vệ chút niềm tin cuối cùng trong nó để còn biết khát khao, yêu thương, hi vọng,… mặc cho sự đa đoan cứ từng bước lấn dần sâu vào tâm trí nó.

Một lần cho đi. Một lần đau.
Một lần tin tưởng. Một lần khờ.
Một lần vụng dại. Niềm tin đổ.
Lặng tiếng thương ai nặng vần thơ.

Thèm chút ngây ngô…

…trở lại.

HN18413
01:18

Jessy

 

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment