… “Hãy luôn tự coi mình là 1 người lãnh đạo công việc dù vị trí trong công việc đó của mình là gì.”…
… tư duy lãnh đạo tồn tại trong tất cả những con người thành đạt…
… “tư duy lãnh đạo”… dành cho tất cả mọi người…
… tư duy lãnh đạo sẽ giúp bạn có được cái nhìn gọn gàng và đầy đủ hơn trong cuộc sống của chính mình…
… Nhà lãnh đạo luôn biết cách sắp xếp những công việc của mình từ những thứ nhỏ nhất…
… Không thể bắt người khác sống hộ mình được…
… bạn hoàn toàn có quyền từ chối những sự tiến cử nếu bạn không thích. Tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở sự từ chối vì bất cứ lí do bạn có thể nghĩ ra, rồi cứ để mọi chuyện muốn ra sao thì ra, thì đó, lại không phải cách mà tôi muốn bạn làm. Đó là con đường sẽ vùi lấp, chôn sâu hay thậm chí giết chết tài năng của bạn khi bạn còn chưa kịp biết đến sự tồn tại của nó…
… Để làm tốt được công việc, hãy trở thành nhà lãnh đạo ngầm trong tổ chức hoặc nhóm của mình…
… TƯ DUY LÃNH ĐẠO LÀ CÁI MÀ TẤT CẢ MỌI NGƯỜI ĐỀU NÊN CÓ…
Tư duy lãnh đạo – Hạt giống có nên được ươm mầm?
Cũng gần được 1 năm từ ngày tiện tay viết cái note trên sau gần 9 tháng trời ra rả với những ý lặp đi lặp lại. Hết thành viên rồi đến tình nguyện viên. Vui vì nó đã tạo động lực cho kha khá tình yêu bước vào con đường tình nguyện đầy nhiệt huyết.
Đợt này tưởng thoát, nhưng rồi cũng phải share đi share lại nó vài ba lần. Khác mỗi là giờ bắt đầu nhận ra từ “lãnh đạo” nếu vô tình để nó ăn sâu vào máu cùng với cái tôi sẽ trở thành một tai họa khó lường và khó sửa.
Tâm lý sính ngoại khiến các bạn trẻ quen miệng rồi trở nên thần tượng từ “Leader” trong khi nó vốn chẳng phải là 1 chức vụ gì cụ thể cả và hoàn toàn mang ý nghĩa về tinh thần là chính. Việc nhận các vị trí cụ thể đang hoàng như “Quản lý”, “Trưởng nhóm”,“Đội trưởng”,… có vẻ đang dần gây tâm lý ái ngại cho các bạn vì nghe nó không được hoành tráng và chuyên nghiệp.
Nói chuyện sính ngoại thì vốn bản thân tôi cũng chẳng phải đứa chính nghĩa gì nên vẫn thường xuyên dùng tiếng Anh cho các vị trí trong những nhóm tôi từng quản lý. Tuy nhiên,không dùng thì thôi. Một khi đã dùng mà còn không phân biệt được sự khác nhau giữa những từ đó thì thật là thảm họa.
Lãnh đạo – Leader chỉ đơn thuần là một tố chất mà mỗi người nên tích lũy, rèn luyện để có được và phục vụ cho công việc, cuộc sống của mình. Nó không phải là danh hiệu mà bạn muốn tự phong là sẽ được mọi người công nhận. Nó cũng không phải là một chức danhmà chỉ cần bạn được kí roẹt một cái là có thể ngồi chễm trệ lên cái ghế mang tên “Lãnh đạo” đó.
Với đầy đủ 5 cấp độ (Chức vị – Sự chấp thuận – Định hướng mục tiêu – Phát triển con người – Cá nhân), dù có đi hết cả đời người thì số người có thể đứng ở cấp độ thứ 4 hay thứ 5 cũng không hề nhiều. Và tôi, có lẽ vẫn đang còn chới với và trầy trật giữa bậc thang số 2 và số 3 sau 4 năm hoạt động. Vậy nên, khi tự cho mình chức danh “Lãnh đạo” hay“Leader”, có lẽ, bạn sẽ cần cân nhắc thật kĩ xem mình đang ở đâu vì chưa chắc bạn đã đang đặt chân dù là ở bậc thềm trước nấc thang đầu tiên của con đường chinh phục ngôi vị này.
Vậy tất cả những gì bạn đang làm với “nhóm của mình” là gì? Thực chất, đa phần, tất cảchúng ta đều chỉ đang nắm trong tay một danh hiệu duy nhất là “Quản lý” hay “Trưởng nhóm” – nếu có đang phụ trách vài người trong tay để có thể giao việc nọ việc kia theo định hướng của 1 người phụ trách cao hơn. Nói một cách an ủi thì bạn đang đặt 1 chân lên nấc thang thứ nhất của con đường trở thành một nhà lãnh đạo thực thụ, khi mà chí ít, cái bạn có trong tay là một “Chức vị” có tên đàng hoàng và được ghi nhận một cách danh chính ngôn thuận.
Và câu chuyện bắt đầu từ đây.
Ở vị trí như kể trên, bạn tự cho mình đầy đủ sự tự tin để ứng dụng cái gọi là “Tư duy lãnh đạo”, thể hiện một trách nhiệm đầy mình, hào hứng xông pha gánh vác, đứng mũi chịu sào. Và như một thói quen, bạn tự thần thánh hóa vị trí của mình với cái tên “Leader” và tự cho mình cái quyền đặt người khác ở phía chân tòa tháp. Bạn ngẩng cao đầu đón nắng, đón gió, mãn nguyện với cái vị trí của mình *like a boss*. Bạn hài lòng với cái đỉnh tháp bạn đang đứng và mặc định những người phía dưới phải giữ cho tòa tháp *của bạn* (?!) đứng yên. Đơn giản là vì trời vẫn chưa trở giông và bạn thì vẫn chưa hề biết vị sét đánh là như thế nào.
Cơn bão nghiêng đêm.
Bạn rơi xuống ngang hàng như bao người. Bạn không sai khi giữ lại cái “Tư duy lãnh đạo”làm vốn sống để tiếp tục khẳng định bản thân ở môi trường mới. Tuy nhiên, việc đứng mãi trên cao khiến cái tôi của bạn vô tình lơ lửng chưa kịp xuống và bạn dĩ nhiên sẽ cảm thấy vô cùng khó khăn để hòa nhập lại với *những người ở dưới chân tháp*. Việc cần bằng giữa sự ngoan ngoãn, hài hòa trong nhóm với cái tham vọng, khát khao khẳng định lại vị trí bản thân từng có, có thể làm bạn nổ tung ngay tại trận. Cái cảm giác đúng kiểu như đưa kẹo cho trẻ con thì dễ nhưng để đòi lại que kẹo từ tay nó thì khó ngang lên giời.
Ranh giới giữa “Tư duy lãnh đạo” và “Thái độ kẻ cả” bắt đầu mong manh dần từ đây. Và nhìn chung con đường chính đạo ở những giai đoạn như thế này chỉ như sợi chỉ bắc qua sông vậy.
Viễn cảnh xấu nhất có thể xảy ra là khi bạn nhầm tưởng thái độ coi mình hơn người vì từng có thời gian làm *leader* để cao giọng với thành viên trong nhóm hay thậm chí với trưởng nhóm trực tiếp của bạn là “tư duy lãnh đạo”. Nhu nhược mà nói, nếu chỉ dừng lại ở vấn đề chia sẻ, thảo luận, bạn có thể không sai khi đưa kinh nghiệm của mình ra đóng góp. Nhưng nếu bạn tự chiều chuộng bản thân và cho phép những hành vi đó ăn bám vào công việc thật sự của nhóm thì cái bạn đang có không còn là “Tư duy lãnh đạo” mà chỉ đơn giản là “Thái độ kẻ cả” và việc tự huyễn hoặc bản thân rằng bạn đang có ý tốt muốn dẫn dắt nhóm theo hướng đi chính nghĩa và biết đâu một ngày bạn có thể lấy lại vị trí đã từng là *của mình*. (?!)
Việc hội nhập quá nhanh khiến các đội nhóm loay hoay trong đủ thể loại mô hình tổ chức. Cơ cấu ma trận lên ngôi một thời gian tạo điều kiện cho biết bao khối óc được thỏa sức sáng tạo, thể hiện mình. Xu hướng đề cao cá nhân du nhập chóng mặt làm ai cũng có thể tự vỗ ngực khen mình giỏi khi được giao một dự án độc lập và được nhận người từ các bộ phận khác nhau về để quản lý. Và bạn, cũng như ai, chễm trệ được làm *leader* của một nhóm.
Việc quản lý đa cấp từ mô hình này gây xáo trộn không ít từ các tổ chức còn non yếu về khâu quản lý. Mỗi *leader* chạy theo một hướng mục đích riêng thuần của dự án mình và quên mất rằng đằng sau họ còn 1 hệ thống ban bệ có người quản lý đàng hoàng và một ông sếp tổng đang ngồi chành ành ở cái ghế quản lý to nhất.
Tuy nhiên, bạn cũng chẳng hơi đâu quan tâm quá nhiều chuyện đến thế vì chính sếp tổng nhấc bạn lên cái vị trí này, còn hệ thống các cấp quản lý ở dưới với bạn cũng chỉ để làm màu vậy thôi. Số đen cho bạn là vị trí của bạn chỉ tạm thời trong giai đoạn đó. Còn hệ thống to đùng kia sẽ còn mãi đấy cho đến khi sếp bạn thấy chán và muốn thay hay muốn phá. Điều nữa là dù nỗ lực vượt cấp khẳng định bản thân với cái “tư duy lãnh đạo” ngộ nhận cũng sẽ được sếp tổng cất gọn vào cặp tài liệu vì không phải ngẫu nhiên các vị trí còn lại kia đều có chủ.
Tư duy lãnh đạo hay Thái độ kẻ cả và Sự ảo tưởng? Rất khó để phân biệt nhưng lại vô cùng dễ để cảm nhận. Chỉ cần lạc mất lí trí một lúc, bạn hoàn toàn có thể ngã ngay vào vòng xoáy huyễn hoặc kia và có dội cả tỉ lần nước sông cũng không hết tiếng. Và *ùm*! Tất cả niềm tin bạn xây dựng được vỡ tan như gạch vụn.
Đồng ý việc cân bằng giữa thực tế và ham muốn luôn là thử thách mà mỗi người phải trải qua liên tục trong suốt con đường đã chọn và nó quả thật gian khó vô cùng. Dù sao thì cũng sẽ là một niềm an ủi lớn đối với xã hội nếu bạn có thể giữ cho mình đủ tỉnh táo để kiếm soát được phần *con* trong mình. Bởi nếu bạn không biết mình đang đứng ở đâu thì dù có thấy đích rõ ràng như thế nào, bạn cũng sẽ chẳng bao giờ chạm nổi 1 ngón tay vào nó!
HN29513
01:46
Jessy

