Tri kỷ

Sống cả đời lướt qua được mặt nhau thì kiếp trước phải nhìn nhau 500 lần…

Có duyên được ngồi lại với nhau, đôi ba câu chuyện… âu cũng là đã từng dán mắt vào nhau một thưở xa xôi không rời bước.

2 chữ tri kỷ cũng từ đó mà ra. Cái lẽ “chỉ” cần có vậy đôi khi là quá xa xỉ nhưng thế thời thời thế, vẫn luôn có những lời ca day dứt không ngừng vì 2 chữ vẩn vơ mà đầy tiếc nuối.

Tri kỷ – Có hay không những giới hạn không gian và thời điểm? Có hay không những danh lợi hào hoa người ta buộc phải cho nhau? Có hay không ranh giới giữa cái chính danh và một thứ không tên bỏ ngỏ?

Chưa bao giờ ta có thể định nghĩa được rõ ràng. Đôi khi hình như chưa bao giờ ta nhận ra được một ai xứng đáng cho đôi dòng tri kỷ.

Không gian và thời điểm.

Người ta nói thời đã là tri kỷ là phải đi với nhau một chặng đường đủ lâu để hiểu được nhau, để thấu tâm can nhau; là phải ở bên nhau đủ dài, đủ thân để chấp nhận nhau theo hướng gần như vô thức.

Ta cười nhạt và có chút dứt lòng cho những phút suy nghĩ thoáng vụt qua. Bởi đôi khi chặng đường đó chỉ kéo dài vài trăm mét, không gian đó chỉ thoáng qua chốn quán quen, ven hè, gió bụi… Vài tiếng nhạc lãng du. Đôi khúc Trịnh ca lắng đọng vài dòng gặm nhấm.

Hai tiếng tri kỷ đâu phải cái có thể tùy tiện đo đếm bằng thời gian, cũng chẳng thể gói vào cái không gian như con người ta hằng mường tượng. Đôi lúc chỉ cần vài câu nói thấu lòng nhau, ngầm hiểu với nhau những dấm dứt, thở dài đêm phố. Thời gian và không gian – Cái vỏ bọc âu cũng chỉ là lý thuyết.

Hào hoa và danh lợi.

Hai thứ phù phiếm mà nghiễm tưởng phải hi sinh để mang lại nó cho nhau mới tính được ra là tình chí cốt. Anh em sớm tối có nhau hơn chục năm trời vì miếng ăn quay ra xâu xé có chăng còn gọi được 2 tiếng tri kỷ ngộ nhận bấy lâu?

Tri kỷ đơn giản là thứ chạm được vào sâu thẳm tâm hồn nhau, len lỏi được vào tâm can sâu đến khó tả. Cuộc sống thường nhật thời vẫn vậy. Đôi lúc cái căng thẳng, mưu toan cuốn lòng người trôi xa những phút giây từng bình dị lạ lùng trên con đường vài trăm mét. Thoáng chốc vậy thôi. Thời đã tặng nhau 2 chữ như vậy… sẽ rất nhanh nhận lại ra nhau nơi chốn quen ngày cũ người xưa một thưở…

Danh chính ngôn thuận…

Bước cùng nhau được mấy nỗi. Oái ăm ở chỗ là người ta luôn đòi hỏi ở nhau đôi chữ danh phận như một lời hứa hẹn có thể tin cậy. Thâm tâm ta luôn rõ mọi lời hứa cũng chỉ nói ra đặt đấy, viết ra để đấy, tan nhanh, vỡ nhanh không kể giữ được lâu đến nhường nào. Đôi khi chạm đích rồi vẫn không tin nổi có thể tiếp tục cùng nhau đi nốt 50 mét đường đời huống chi hai tiếng yêu thương hay lời mật ngọt vấn vương sớm tối.

Ta hiểu nhau… ta bước cùng nhau… đường song song nhưng ta đủ hài lòng khi đôi tay tiệm cận. Cớ gì đâu nhất thiết phải giao thoa khi kẻ lỡ hẹn người chẳng chờ thời lâu hơn nổi. Có những thứ khi đã quá rõ ràng sẽ chẳng còn cái ngọt lành lắng đọng của riêng nó… sẽ chẳng còn nét nhỏ để nhớ về nhau một thời còn gọi là tri kỷ.

Nhẹ nhàng thôi. Dù khẽ lướt qua nhau thôi. Đủ để mìm cười mỗi lần nghĩ lại. Đủ để vui lây bên ly cà phê sớm, nheo mày đón nắng mai nhẹ dịu ngày tươi.

Tri kỷ khó để nặng lòng… nhưng đủ nặng để 2 chữ tiếc nuối ăn sâu vào tâm cảm.Thôi thời trót gửi nhau 2 chữ chẳng phải người dưng thì cứ giữ lấy nhớ nhung cho tâm hồn không rạn nắng. Dù sao thì kiếp trước ta cũng đâu chỉ dán mắt vấn vương 1 bóng hình.

HN16713

01:44

Jessy

 

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment