



Đơn giản là một màn độc thoại nội tâm hoặc dành tặng cho những ai vẫn còn đang nấn ná giữa “đam mê” và “mưu sinh (?)”

Thôi được rồi! Chả là dạo này…
…phụ huynh hay hỏi: “Thế công việc thế nào rồi? Thu nhập bao nhiêu?”
…bạn bè hay hỏi: “Sướng nhỉ. Đi làm thoải mái. Kiếm được không?”
…em út hay hỏi: “Chị ơi! Làm thế nào để được như chị? Được làm cái mình thích mà vẫn sống được?”
…mọi người hay bảo: “Nhất rồi! Làm thế chắc kiếm khá lắm.”
…
& nhiều nhiều thứ khác nữa…
Nghe riết rồi cũng chỉ tự cười thầm và trả lời gọn có 2 chữ: “Cố thôi!” =))
Nghĩ cũng nhanh. 3 tháng rồi. Chính xác thì 18 tháng từ ngày đầu tiên chạy theo cái tạm có thể gọi là “đam mê” và 3 tháng từ lúc đủ can đảm để bước ra một mình với nó.
Cuộc sống như mơ ước cũng bắt đầu từ đấy. Giờ giấc đi làm thoải mái. Công việc trong tầm kiểm soát. Tự do tự tại chọn không gian làm việc riêng. Tâm trạng có đất để thở. Cảm xúc có không gian riêng để sống. Tận hưởng trọn vẹn vị ly cafe sáng, hơi mưa sớm và tiếng piano êm dịu từ giàn loa thùng cũ mỗi sáng.
Ai nhìn cũng thích, cũng thèm. Dĩ nhiên!
Nhưng thực thì cũng ít ai biết, cái giá đổi lấy cuộc sống trong mơ ấy là gì…
Cuộc sống tự lập với một đơn vị nhỏ, mới lớn và tự thân đi lên đồng nghĩa với việc từ bỏ những thú vui xa xỉ và chỉ giữ lại cho mình những gì cô đọng, đủ đầy dư vị nhất của cuộc sống. Tự thúc bản thân cứng cáp hơn để vẫn đủ làm chỗ dựa phần nào cho gia đình. Tự buộc bản thân phải trưởng thành hơn, tiến bộ liên tục nếu không muốn mãi dậm chân tại chỗ. Học cách tiếc thời gian còn hơn cả tiếc tiền. Học cách hiểu áp lực của những ngày chỉ-để-nghỉ để rồi hiểu đôi lúc nó cũng cần thiết đến thế nào. Học cách gánh áp lực khi phải chịu trách nhiệm một phần cho cuộc sống và công việc của người khác. Tất cả… và còn nhiều hơn thế nữa những cái giá phải trả khi theo đuổi “đam mê”.
“Mày có vội không?” 25 rồi đấy!”
Thật ra là không. Quan niệm thành công hay ổn định trước và sau 30 tuổi cũng chỉ là một cách nhìn nhận. Quan trọng là ai đủ lì để đi hết chặng được đã định ra.
“Thế thì sống kiểu gì? Từ giờ cho đến lúc thành công ấy?”
À thì không lo chết đói được. Nếu chỉ là vấn đề kiếm tiền để trang trải cuộc sống thì vốn không phải là chuyện khó. Lấy ngắn nuôi dài vẫn là cái người ta lôi ra để khuyên nhau. Quan trọng là việc đặt góc nhìn. Bạn nhìn vấn đề đơn giản thì tự cách giải quyết sẽ đơn giản. Mà thật ra thì một khi đã đủ liều để nhảy ra khỏi vòng an toàn của cuộc sống, vốn bạn đã không còn biết sợ.
“Có từng lung lay không? Có từng muốn bỏ không?”
Có! =)) và Không! Dĩ nhiên là không!… dài dài! :v
Dù có những lúc “hèn hèn” đi làm “full-time” lại hay phải loay hoay lấy chỗ nọ đắp chỗ kia tạm thời thì việc bỏ cái mình theo đuổi chưa từng là ý nghĩ xuất hiện trong đầu. À… Giờ thì có rồi. Ai bảo hỏi. =))
Thì rõ là… câu chuyện trường vốn với đam mê chỉ là câu chuyện của các bạn có-điều-kiện. Vốn nó không phải là cuộc chơi dễ dàng, nên cũng chẳng có gì mâu thuẫn khi nghề và nghiệp đôi khi có thể tách đôi. Cũng giống như việc chạy theo thị hiếu hay cố gắng giữ giá trị cốt lõi vậy. Chẳng có bài toán hiệu quả nào cho việc loại bỏ một trong hai (dĩ nhiên không tính trường hợp nhà-điều-kiện). Cách duy nhất là cân bằng giữa hai thái cực để đi vững về phía trước… và ngừng việc quá khắt khe với những giá trị mà mình đặt ra. Mọi thứ đều có tính tương đối của nó. Chẳng ai đánh thuế việc tự thay đổi bản thân… nên bạn cũng không cần làm thế. :-j
Vậy. Làm thế nào?
Chả thế nào cả. Cắn răng mà làm. Thậm chí đứng lên vả đôm đốp vào mặt “số phận” và dặn nó cấm có cầm đèn chạy trước bước chân bạn :)). Sến hơn thì là tin vào những gì mình đang làm. Dù đúng hay sai thì vẫn có được ít nhất là “kinh nghiệm”. Bắt đầu lại chẳng bao giờ là quá muộn (hoặc ít ra 90% là thế =)) – đùa chứ không có gì là tuyệt đối cả).
Cuối cùng thì là bám riết lấy cái đích cuối hoặc mục tiêu gần nhất trước mắt. Không đi thì thôi. Đã đi thì phải biết nơi đến. Không thì tốn xăng và năng lượng lắm. Nhà có đủ điều kiện thì hãy chơi trò đó.
Đồng ý là đặt mục tiêu rất khó. Đa số là “fail”. Nhưng mà thôi! Cũng chẳng khó lắm đâu. Thử thì biết. Ngồi đấy mà băn với chả khoăn. Già đấy! =))
Đó. Có nhiêu đấy thôi. Xin mời. :3
HN27416
19:42
-J-
Hà Nội chào em về bằng hơi khói quyện vào trong không khí. Tôi khẽ thở dài sau cơn miên man, không rõ em có buồn khi trời chả hửng lấy chút nắng ngày em trở lại.
Vừa kịp đặt chân xuống thành nội, em đã lại vội vàng với những dở dang. Tự tìm cho mình một góc nhẹ nhàng, lẩn khuất đâu đó nơi thủ đô để bận rộn vào sáng cuối tuần là thú vui kỳ lạ nơi em. Tôi vẫn thích ngồi lặng bên ly cafe vừa làm việc vừa nhìn em tất bật với niềm vui nhỏ của mình.
Giờ em tan ca cũng là giờ mảng hồ Tây ấy ngả sáng đẹp nhất trong ngày. Thật dễ hiểu lý do vì sao em hay thích lui tới đó. Tôi để em tự thi thú chạy xe dọc ven con đường thư thái nhất Hà thành ấy, và đợi em ở gần nhà.

Tôi thích dạo bộ quanh khu nhà em. Mọi thứ đều nhỏ xinh, gần gụi như khu thị trấn nhỏ cách đó 12 ngàn cây số tôi từng sống. Tôi vẫn hay đùa nơi em ở như một khu “ville” thu nhỏ ở châu Âu – nơi tôi chỉ cần đi bộ để tìm được những thứ mình cần, đến được những nơi mình muốn.
Tôi dắt em tản bộ rồi đi ăn tối và dừng lại ở quán cafe quen thuộc. Em chọn một tấm “voucher” trong bảng khuyến mãi được tặng lúc chiều, gọi đồ cho hai đứa. Chúng tôi lại tiếp tục đi. Cuộc nói chuyện cứ thế không ngừng như cặp đôi đầy duyên nợ trong “Before” vậy.

Trời trở mưa nhẹ. Em nói rét nàng Bân đấy, mai là gió rồi, đợt lạnh cuối của Hà Nội ngọt lắm, thích cực. Có lẽ em yêu Hà Nội hơn bất kỳ một chàng trai xứ Bắc nào. Đôi lúc, tình yêu đó làm tôi ghen tị đôi chút khi mọi tâm tư của em đều hòa vào lòng thành nội chứ không phải vòng tay tôi luôn đợi em ở cuối con đường.
Đêm đó, gió giật kéo đập liên hồi tán cây bên cửa sổ, làm rung mọi khung cửa sắt tập tàng trong khu tập thể. Tôi tỉnh dậy sớm hơn mọi ngày. Hơi lạnh như đầu đông len lỏi vào trong phòng, hanh khô cái ẩm ướt đợt nắng mấy hôm rồi.
Phải. Rét nàng Bân rồi. Như em vẫn nói. Cái rét ngọt nhất, tình nhất trong năm.
Chắc hẳn giờ em đang ở đâu đó hít hà cái hơi lạnh cuối mùa đặc biệt này. Hay tay khẽ luồn qua gáy tóc, mắt nhắm nghiền và khẽ chun mũi giữ lấy ít mùi hơi sớm. Tôi vẫn thích nhìn thấy em đáng yêu như vậy. Rồi em sẽ lại kể cho tôi nghe một câu chuyện mới mẻ nào đấy về Hà Nội mùa này, về những mảnh đời mùa này, hay về cơn mơ của em đêm qua khi được hòa mình vào gió cuối tháng 3 rồi trôi về vòng tay ấm áp nào đó… vòng tay tôi vẫn mong sẽ là tôi khi em thức giấc.
Ngày em bước vào đời tôi, cũng là ngày em đánh thức người trai xứ Bắc trong tôi sống lại. Nhịp sống nơi thủ đô cứ cuốn tôi đi và vốn tôi cũng chưa bao giờ cho phép mình chậm lại để nhìn xem tôi đang đứng ở đâu. Em kéo tôi lại với Hà Nội. Em chỉ tôi thấy mọi thứ đẹp đẽ nhỏ xíu nơi ngóc ngách Hà thành. Nếu được trả lời lại câu hỏi “Hà Nội có gì hay không?”, chắc chắn tôi sẽ không còn đáp lại cộc lốc một chữ “Không.” như ngày ấy. Ít ra, Hà Nội của tôi giờ có em và có mọi thứ qua lăng kính thế giới của riêng em.
Tự tìm cho mình một góc đủ rộng để nhâm nhi ly cafe sáng. Hơi khói đượm vị ngọt đắng bốc lên hòa cùng màu lành lạnh trong không khí gợi lại vẹn nguyên những xúc cảm của những tháng ngày đông cách đây không lâu.
“Em dậy chưa? Cafe sáng không? Hà Nội đang đẹp lắm.”
“Đừng lấy Hà Nội ra dụ dỗ em. Em đang ở trên cao lắm. Lạnh ngọt luôn.”

Tiếng máy nổ từ con xe Dream cổ cũ kỹ nhượng lại từ ngày bố tôi về hưu. Vòng quay bánh xe lại đưa tôi dọc những nẻo đường… về nơi có em…
HN18416
17:05
-J-
Hà Nội, mùa kèn tháng tư…
… và những bộn bề ngày vội…
Dành tặng cô gái nhỏ của tôi…

Không rõ là mấy giờ… chỉ biết là tảng sáng. Cái hơi ẩm tầng thấp trong khu tập thể quyện với sương mưa đêm trước đẩy tôi vào trong trạng thái lơ mơ, khó thở đến lạ…
Cơn mơ về em.
Nhẹ.
Thoáng qua.
Cơn mơ ở tầng thứ 2, chặn lên một cơn bóng đè trên tầng mơ thứ nhất. Nếu không phải vì tiếng tin nhắn của em, có lẽ tôi sẽ ở lại thế giới đó thêm một lúc nữa… cùng em…
Cố hết sức bật qua cơn bóng đè để với lấy cái điện thoại…
“Anh! Lên đây đi! Hoa đẹp quá!” – và dĩ nhiên em cũng không quên “nhá” trước cho tôi một tấm ảnh loa kèn đầu mùa hòa trong hơi sương sớm.
“Sáng anh có việc rồi. Chắc không qua được.” – Tôi ngậm ngùi gửi tin nhắn lại cho em. – “Chiều đi đâu thì anh qua.”
Em bặt tin từ đó. Chút hờn dỗi từ em những lúc như này làm tôi áy náy đến buồn lòng.
…
Em thơ thẩn dọc hồ Tây. Hơi sướng sớm quyện vào màu trắng mờ hoa kèn đầu mùa làm tiết xung quanh càng thêm ảm đạm. Em nói em chỉ thích loa kèn những ngày như này. Trời càng u ám, nét trắng hoa kèn càng tinh khôi. Em sợ nắng lên hong khô những cánh hoa kèn đầu mùa vốn nên ở màu mơn mởn, nhỏ xinh, cười hé.
Hoa kèn gợi lại chút gì đó rất xưa của xứ Tràng An thanh lịch. Em chọn cho mình bộ đồ voan nhẹ nhàng hòa cùng nét dịu dàng thành nội đó. Tôi vẫn nợ em một bộ ảnh áo dài trong mùa kèn gần nhất… bởi tôi cũng thèm được nhìn em thướt tha như thiếu nữ Hà thành một ngày xưa trong vài tấm tranh cũ đôi lần tôi chợt thấy. Ấy vậy mà cũng ba bốn mùa rồi, cái hẹn của tôi và em vẫn chưa thể đến như mối duyên giữa hai chúng tôi vậy.

Em còn mải lắm những ruổi rong. Em sợ mỗi lần tôi nói gì đó đến tình yêu hay gia đình. Em chưa sẵn sàng… hoặc sẽ chẳng bao giờ. Những ám ảnh đổ vỡ trong em quá lớn… điều mà lẽ ra sẽ phải làm tôi nhụt chí dần và tìm một hướng đi khác nhẹ nhàng hơn cho con tim mình như mọi lần vẫn thế. Có lẽ em đủ đặc biệt để giữ chân một gã lãng du như tôi. Với em… tôi chưa từng tiếc một giây phút nào của chính mình.
“Em xong rồi này. Anh đang ở đâu thế?”
“Anh đang ở gần nhà em. Về đi rồi anh qua đón.”
“Ok ;)”
Hà Nội đêm đó se se hơi gió, đủ để hoàn tất một ngày dịu dàng trong em. Em khoe tôi bộ ảnh hoa kèn đầu mua em chụp ban sáng. Tôi thích nét hào hứng đầy sức sống của em mỗi lần Hà Nội chuyển một mùa hoa. Giống như ngày em đưa tôi nếm thử ít mía ướp hoa bưởi thơm lừng đầu tháng 3 vậy.
Dừng chân ở quán trà em thích, tôi kể em nghe về thế giới của tôi, về những gì tôi muốn làm và sẽ làm, về những suy nghĩ sâu thẳm nhất trong mình. Không hiểu sao tôi lại luôn có cảm hứng tâm sự với em những điều như vậy. Vốn chúng chỉ nên là của riêng tôi. Tôi đã từng lo em sẽ cho những điều tôi nói là ảo vọng hoặc nghĩ tôi là một gã không bao giờ đặt chân xuống mặt đất. Nhưng em chỉ cười và cùng tôi bước vào thế giới đó, dù chẳng biết bao giờ nó mới thành hiện thực.
Tôi cứ thế theo thói quen kể cho em tất cả… trừ việc tôi muốn em là một phần trong đó đến thế nào, vì tôi biết đó có thể sẽ là một đòn bẩy rất mạnh bật em ra khỏi cuộc sống của tôi ngay tắp lự.
Trời ngả về đêm. Sương dày hơn. Em khẽ nép sau vai tôi, nhẹ run lên thi thoảng. Đôi mi em nặng trĩu trên vai tôi tự lúc nào, dường như không còn đủ sức để chớp lên lần nữa. Chỉ biết có một nụ cười nhoẻn khẽ trên gò má khi bờ vai tôi vừa chạm mái đầu em.
Hà Nội…
Mùa kèn sớm…
Liệu con tim em có chịu hé cười với tôi…
…dù chỉ đôi giây.
HN342016
23:00
-J-
Khởi chiếu tại Việt Nam từ 19/02/2016, Zootopia đã gây cơn sốt trên khắp các phòng chiếu với câu chuyện thú vị về một thành phố hiện đại của các động vật có vú – Zootopia – một nơi không giống bất kỳ thành phổ nào trên thế giới. Bao gồm cả những khu dân cư như Quảng trường Sahara và Tundratown lạnh lẽo, đây là nơi mà các loài động vật đến từ nhiều môi trường khác nhau đều có thể chung sống. Một nơi bạn có thể là bất cứ ai: một con voi khổng lồ hay một sinh vật nhỏ bé.
Không chỉ dừng lại ở việc phá giải một vụ án chính trị đầy nham hiểm trong nội chính thành phố, bộ phim còn tái hiện tình bạn đầy cảm động giữa cô sĩ quan Thỏ Judy Hopps – một Bạch Dương chính nghĩa và anh chàng cáo Nick Wilde – một Song Tử chính hiệu, kẻ nói nhiều và đầy các tiểu xảo. Cùng nhìn lại diễn biến câu chuyện kỳ thú này nhé.
Xuất hiện với tinh thần đầy lạc quan và sức chiến đấu ở cấp độ “max”, Judy háo hức với cuộc sống mới, niềm tin và hi vọng mới vào một nơi vốn được coi là thiên đường mơ ước – Zootopia. Sự hào hứng cao đến độ mọi điều kiện thiếu thốn xung quanh cũng chẳng ảnh hưởng nổi đến tâm trạng của cô Thỏ này. Đây là tố chất điển hình, rất dễ thấy ở các Bạch Dương khi mới bắt tay vào mọi công việc, nhiệm vụ nào.
Mang trong mình nguyên tố Lửa và tính chất tiên phong, các Bạch Dương luôn muốn đứng đầu trong mọi lĩnh vực mình đang chinh phục, dù là việc được làm sỹ quan hay đơn giản chỉ là một nhân viên đi dán vé phạt đỗ xe. Không chịu khuất phục trước nhiệm vụ đầu tiên tưởng như nhàm chán, Judy quyết tâm đạt được 200 vé phạt trước 12 giờ trưa. Và dĩ nhiên, ngọn Lửa sục sôi của Bạch Dương dường như đã đẩy cô đi xa hơn kỳ vọng với số vé phạt vượt chỉ tiêu tự đặt ra.
Khởi đầu cho vòng tròn hoàng đạo với nét tính cách trẻ con, vô tư lự, dĩ nhiên cô Thỏ cũng sẽ nằm trong danh sách các cung dễ bị lừa nhất vòng tròn hoàng đạo. Anh chàng cáo Nick chẳng tốn chút công sức nào để lừa lấy ngon lành 15 đô và sau đó kiếm thêm hơn gấp bội nhờ một mánh khóe nhỏ của mình; hay như chỉ cần một câu nói đùa đúng lúc, Nick đã có thể kéo dài thời gian, kìm chân Judy lại chỗ Flash đến tận đêm. Sự thông minh, nhanh nhạy và tài ứng biến khôn lường của Nick trong suốt diễn biến phim đủ tái hiện lại hình ảnh của một Song Tử nhanh trí nhưng cũng không kém phần khôn lỏi.
Tuy nhiên, đó mới chỉ là một phần mặt hoạt náo trong chòm sao có biểu tượng sinh đôi này. Bên cạnh vẻ ngoài thờ ơ, hời hợt và luôn dùng mánh khóe để đạt được mục đích, Nick cũng ẩn giấu bên trọng một đứa trẻ luôn sợ hãi, sợ bị xa lánh, bị coi thường, bị chèn ép. Đó cũng là lý do vì sao khi Judy quá vội vàng, thẳng thắn công khai những gì mình biết về tình tiết vụ án đã khiến Nick bị tổn thương và tìm cách xa lánh cô. Sự bồng bột, hay để hành động đi trước suy nghĩ của Bạch Dương đôi khi dẫn đến những hệ quả thật không lường.
Cũng chính lúc này, ngọn Lửa bên trong Bạch Dương đã tắt ngóm sau khi cháy hết mình lúc đầu để đạt được vị trí cô mong muốn. Judy lui về quê nhà, an phận với hình ảnh một cô gái bán rau củ chốn thôn quê. Tuy nhiên, khó lòng có thể dập tắt được hoàn toàn sự nhiệt thành bên trong mỗi cung Lửa. Dù ít hay nhiều, nó vẫn sẽ nhen nhóm chờ đến ngày bùng lại.
Cứng đầu, nhưng cũng vẫn đủ nét trẻ con, dễ xúc động, cô nàng Thỏ Bạch Dương không ngại khóc òa lên khi nghe chàng cáo nói những câu lạnh lùng như dao cứa. Lời nói của Song Tử, dù cố ý hay vô tình đôi khi cũng mang tính sát thương rất cao, nhất là với những đứa trẻ nhỏ như Bạch Dương.
Sự phối hợp của cặp đôi cuối phim, sự hàn gắn của đôi bạn đã mang đến cái kết đầy bất ngờ và cảm động. Trí thông minh của Song Tử kết hợp với sự nhanh lẹ của Bạch Dương đã tạo nên một vở kịch đầy thú vị, lừa thị trưởng mới sập bẫy, trả lại công bằng cho loài săn mồi, và đưa hai nhân vật của chúng ta trở thành một cặp đôi sỹ quan đầy ăn ý vào cuối phim.
– J –
Nổi tiếng với nét tính cách dịu dàng, tâm hôn lãng mạn, thơ mộng, Song Ngư để lại dấu ấn đậm sâu trong giới nghệ thuật, từ văn thơ đến ca nhạc. Điểm danh trong giới nữ nghệ sĩ của Việt Nam, chắc hẳn các khán giả không thể quên đến những giọng ca Song Ngư đằm thắm đã để lại dấu ấn đặc biệt cho làng nhạc Việt.
Cô Bống Hồng Nhung
Trước tiên có thể kể đến cô Bống Song Ngư Hồng Nhung. Sinh ra dưới chòm sao đầy lãng mạn, cô Bống nhanh chóng bắt nhịp với âm nhạc từ khi còn nhỏ. Cũng dễ hiểu vì sao cô lại bén duyên với Trịnh Công Sơn – nhạc sỹ Song Ngư có tâm hồn đồng điệu. Khi hai Song Ngư hòa nhịp tâm hồn, cả thế giới có lẽ sẽ chỉ có tình yêu lung linh, muôn sắc, nhẹ nhàng như cổ tích. Mặt Trăng Song Tử cũng phần nào giúp cho Hồng Nhung có thể giữ được sắc thái trẻ trung, tươi tắn, vui vẻ dù đã ở độ tuổi 40.
Búp bê Thanh Thảo
Cô gái tiếp theo là một Song Ngư có Mặt Trăng Thiên Bình mang đến nét thanh lịch, nhã nhặn, tươi sáng trong các tác phẩm nghệ thuật của cô. Đó chính là ca sĩ Thanh Thảo. Giọng ca Song Ngư mang đậm nét xúc cảm, cảm nhận tinh tế của Thiên Bình lý giải cho việc khéo léo chọn các xu hướng âm nhạc theo kịp thời đại, phù hợp với đại chúng, thu hút cho cô ca sĩ Song Ngư này một lượng “fan” hâm mộ đáng kể trong thời hoàng kim của mình.
Tiên Cookie
Một giọng ca và cây viết nhạc mới nổi trong làng nhạc Việt thời gian gần đây, với chất nhạc lạ và đầy thu hút, chính là Song Ngư Tiên Cookie. Chất đậm buồn in hằn trong mọi tác phẩm của cô ca sỹ sinh năm 1994 này, dù tuổi đời đang còn rất trẻ như Tâm sự với người lạ, Sau tất cả,… Mặt Trăng Xử Nữ góp phần làm các tác phẩm của cô trau chuốt, tỉ mỉ hơn, khó lòng khiến khán giả có thể từ chối được.
Dù luôn thoáng nét buồn của cung nước đa sầu đa cảm nhất vòng tròn hoàng đạo, nhưng những giọng ca Song Ngư luôn biết cách len sâu vào lòng người và ở lại trong tâm trí người nghe rất lâu sau mỗi lần nhớ lại.
-J-