Chàng trai cung Khí và những mối tình không ràng buộc

Đây là chuyện kể trên người thật việc thật và không đảm bảo các trai này là thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.

 

Con trai cung Khí nổi tiếng là những tay sát gái hàng đầu vòng tròn hoàng đạo. Đặc biệt với những chuyện tình gà bông, các anh chàng cung Khí luôn sẵn sàng đưa người bạn đồng hành của mình vào những câu chuyện cổ tích kỳ diệu nhất. Và nó… chưa từng bao giờ để ý cho đến khi nó gặp chàng trai cung Khí thứ 3 sau 2 mùa yêu không ràng buộc.

Bảo Bình – Tình yêu lạ lùng từ cái nhìn đầu tiên đến nụ hôn cuối cùng.

7014425-aquarius-wallpaper-for-desktop

Chàng trai Bảo Bình đầu tiên đến với nó bằng một nụ cười duyên và ánh mắt hút hồn. Bảo Bình của nó không đẹp, không cao, không học giỏi, không điều kiện… nằm ngoài mọi tiêu chuẩn chọn người yêu của nó. Vậy mà chỉ bằng một ánh mắt, một nụ cười, nó đã chết giấc và đắm say cả một con người kì lạ. Câu chuyện của nó và chàng trai Bảo Bình luôn xoay quanh những lời bông đùa nhiều khi là ác ý. Nó có thể đuổi đánh không ngừng con người đáng ghét đó để rồi cười một mình cho những kỉ niệm trẻ con của cả hai đứa. Anh kiệm lời nhưng mỗi lần nói ra đều mang đến cho nó những ý nghĩa khó quên. Ngày nó nhận ra nhịp đập con tim mình, anh rời xa nó vì một lí do ngớ ngẩn mà đến bây giờ nó cũng chẳng hiểu tại sao. Nó ôm hoài niệm về một câu nói vu vơ, một cánh bướm màu nhiệm và quãng thời gian 1 tuần hò hẹn đầu tiên cho câu chuyện gà bông mới chớm. Nó chấp nhận là cái bóng lặng lẽ bên anh, chỉ cần anh vui cho nó được cười lên một thoáng.

Tròn một năm. Cái lí do thuở trước trong anh nhạt dần cùng sự hiện diện quẩn quanh của nó. Sau cái ngày nó giúp anh trở lại với mối tình xưa thì cũng là lúc anh nói lời yêu nó. Nghiêm túc. Nó đặt dấu hỏi to đùng lên con tim anh nhưng dường như vòng tay đó đã vô tình giữ chặt con tim nó từ lúc nào. Nó ngã vào cuộc tình của những tranh cãi chẳng bao giờ nó là người thắng, của những quãng đường dài, vắng lặng… chỉ có nó và anh trên cái xe đạp cũ, của những chăm lo vụng về những ngày người nó nóng hừng hực khi chiều xuống, của những ngày lang thang cố vượt nhanh qua dòng xe chỉ để ngắm những cô bé xinh đẹp khác và giả vờ đóng vai em gái…

Bảo Bình của nó đủ thông minh cho những câu chuyện đong đưa, ý nhị. Nó nằm lòng những suy nghĩ của anh cũng như anh để cho nó toàn quyền với khoảng trời riêng của mình.

Lời chia tay đến nhẹ nhàng khi anh hỏi nó mệt rồi ư. Nó xa anh sau nụ hôn cuối cùng không một lời oán thán, không một lí do. Anh đau nỗi đau chỉ riêng anh mà không cho nó biết. Tất cả những gì anh dành cho nó chưa một lần là niềm đau.

Thiên Bình – Chàng hoàng tử hào hoa, nuông chiều và những kỉ niệm chỉ có trong phim.

Zodiac_signs_Libra_Zodiac_022427_

Nó đến với chàng trai Thiên Bình từ cú sét đánh đầu tiên khi còn chưa kịp nhìn rõ mặt. Tình yêu với Thiên Bình của nó là cái trẻ con hồn nhiên thuở mẫu giáo, lanh chanh như hai đứa con nít trong nhà trẻ. Nó bị kéo vào thế giới mộng mị đó quá nhanh chưa kịp có đề phòng cưỡng lại. Chàng trai Thiên Bình đó dường như không quan tâm đến việc con tim nó đang thổn thức. Bằng một cách vô thức nào đó, anh đưa nó vào câu chuyện cổ tích, lạc trong miền mộng mơ trong thời gian quá lâu. Nơi đó, có một con đường dài trải nắng với chiếc ô làm bằng lá khoai nước… có những cơn mưa bất chợt, tung tăng, ríu rít… có những cái ôm nhẹ nhàng từ phía sau, cùng nhìn về phía chân trời xanh thẳm… có những câu chuyện ngây ngô làm anh rối tung đầu óc… có những cô nàng xinh đẹp, đẫy đà khiến cả nó và anh phải thốt lên giữa đường và phóng ga vượt lên ngoái nhìn không dứt… có những tiếng cười kéo dài mãi trong cái nhìn kì thị đáng yêu của những đứa xung quanh.

Nó thích trêu anh, thích đánh anh vì Thiên Bình của nó rất hiền. Nó thích cùng anh chơi mấy trò lãng mạn, trẻ con vì anh hào hoa và bay bổng. Nó thích nắm tay anh tung tăng tí tởn trên sân trường; thích kéo anh chạy mưa; thích lôi anh ra nghịch nắng, kệ cho về anh có ốm hay không. Nó thích tỉ mẩn chơi trò đồ đôi màu hồng, kệ cho anh có bảo nó dở hơi thì cuối cùng anh vẫn bị lừa chiều theo cái sở thích ẩm ương của nó.

Ngày nó chạm chân xuống mặt đất và nhận ra hồi kết của bộ phim đã đến cũng là ngày nó bước ra khỏi cuộc đời anh. Nó đứng ngoài đập liên hồi vào màn hình ti vi đòi quay trở lại nhưng anh chỉ còn đứng đó nhìn nó cười hiền chúc nó sớm hạnh phúc bên tình yêu mới.

Đôi lúc, nó tua đi tua lại vài đoạn ưa thích trong bộ phim của nó như một thói quen và thầm ước chỉ có nó và cái thế giới đó. Giá như chỉ vậy…

Song Tử – Cuộc phiêu lưu kì thú bắt đầu cho một cuộc tình thi vị không chỉ có một người.

Nó gặp và yêu Song Tử một cách rất đời thường. Hai con tim đến gần nhau như một lẽ tất nhiên bởi chỉ Song Tử mới có thể mang lại hạnh phúc cho nhau. Chàng trai Song Tử mang đến cho nó một thế giới tự do nó hằng ao ước cho chuyện tình của nó. Khung trời của nó được dành tặng một ranh giới rõ ràng mà anh hứa sẽ không bao giờ bước qua cho đến khi được nó đồng ý. Nó được bay nhảy với những dự định của riêng nó để cuối ngày trở về với anh hót líu lo như một con khướu và cười thi thú cho những câu chuyện tán tỉnh, đong đưa các cô nàng của anh khi vắng nó.

Đôi lúc nó ghen. Đôi lúc nó giận. Đôi lúc nó hờn vì những tin nhắn quá lâu không hồi đáp… vì những vô tâm khi nó buồn mà không được nhận ra… vì những hành động, lời nói nó cho là quá đà cho việc tán tỉnh, đong đưa các cô gái khác.

Nó hiểu cuộc phiêu lưu của nó cần đánh đổi nhiều niềm tin hơn thế để có thể sống trọn trong thế giới Song Tử của anh, nơi tình yêu không chỉ có một người nhưng sẽ luôn có người đứng trên đỉnh tháp, nằm gọn trong trái tim anh không rời nửa bước. Trong nó có anh – Trong anh có nó là cái nó luôn phải tự nhủ và xây dày thêm niềm tin trong nó vì nó hiểu không chỉ mình nó mới có quyền được có khoảng trời riêng. Nó tôn trọng vùng trời của anh và nó biết chắc chắn 2 khoảng trời đó mãi mãi sẽ luôn có một điểm giao là tình yêu của anh với nó.

Con trai cung Khí và những mối tình không ràng buộc, nhưng lại đủ vấn vương để giữ nó lại và trói nó trong hai từ “chính thức”. Những cuộc tình mà đến chính nó nhiều khi cũng không đủ tự tin là có thể giữ người ta ở bên cho đến cuối con đường… nhưng có một điều có thể chắc chắn là con tim của nó đã mãi lạc lối trong đám sương mờ bay bổng đó… cho những cuộc tình chẳng hứa hẹn ngày sau…

HN22713

01:50

Jessy

Venus Cự Giải – Câu chuyện về tình yêu trong sáng và những cơn mưa bất chợt.

Dành tặng một ngày đặc biệt Câu chuyện bắt đầu từ một vài lời đồn thổi về việc tương tác cặp đôi. “Venus trùng nhau yêu đương trong sáng lắm.” “Yêu Venus Cự Giải thích cực, được chiều như chiều vong.”

Venus-in-Cancer-Romance2 tháng trước, nếu hỏi về mẫu người yêu lý tưởng có thể lấy làm chồng, có lẽ bức tranh nó vẽ nên sẽ là một chàng trai có AC Sư Tử, Sun Kim Ngưu, Venus Cự Giải, Mercury Khí và Mars cung Nước cho hiền lành tốt bụng. Chẳng có ai đánh thuế một giấc mơ nên nó cứ tự cho mình nuông chiều theo cái cảm xúc ẩm ương nửa mùa. Venus Cự Giải là thứ vẫn luôn làm nó tự hào về bản thân, luôn sẵn sàng trao đi yêu thương bất cứ lúc nào và là thứ khiến nó dám khẳng định rằng ai yêu nó sẽ đều rất sung sướng. Đôi lúc nó thoáng nghĩ: “Ừ. Venus trùng nhau thì yêu trong sáng. Venus Cự Giải trùng nhau thì gió sẽ ngả theo chiều nào?”. Nghĩ vậy, rồi khẽ tự cười vậy. Nó cũng chả dám hình dung nhiều cái sự sướt mướt trong mối tình đó. Tình yêu của Venus Cự Giải luôn nhẹ nhàng với sự kiểm soát tinh tế. Sự chăm chút, quan tâm dịu dàng đôi khi là vũ khí hữu hiệu níu giữ con tim ở lại chốn bình yên hiếm hoi giữa chốn xô bồ nơi thành thị. Và với nó, từ lâu, tình yêu luôn mặc định trong đó 2 chữ “hi sinh”, cho tất cả những gì nó tin tưởng.

– Yêu đương mãi rồi. Nhạt quá. Giá mà có một bạn Cự Giải ở bên.

– Thôi. Thử yêu cung Khí đi cho nó sang chảnh.

– Ừ. Biết thế. Tránh xa cung Đất nữa.

– Chạy trời không khỏi nắng. Kim Ngưu cũng được.

Câu chuyện nhảm bên hồ, trên cái lan can hiu hiu nắng gió. 2 đứa gật gù, vừa trải bài, vừa thở dài cho có vẻ lòng nhẹ nhõm. Nó thả tầm mắt trên đỉnh Tháp Rùa và chợt nghĩ về chàng trai trong tâm tưởng. Vài nét vẽ mờ mờ ẩn hiện trong đầu nó. Khẽ cười hiền, nheo mắt nghịch ngợm vạt nắng chạy qua. Hà Nội đẹp bên con gió chiều vi vu nhạc Trịnh.

Như một điều kì diệu, nó bước vào giấc mơ nó từng vẽ ra. Một giấc mơ quá thật cho những gì nó hoài nghi, thắc mắc. 1 Venus Cự Giải. Ừ. Ít ra là thế. Tình yêu trong sáng không giống như những gì nó đã hình dung. Không phải câu chuyện tình gà bông tung tăng mưa phố. Không phải những phút giây lãng mạn, ngô nghê con trẻ bên tán lá vàng hoe nắng xôn xao. Không phải những bất ngờ ngọt dịu sớm hôm hay vài nốt nhạc lời ca bên ly cafe sớm.

Hai chữ “trong sáng”  thuần khiết chỉ là những gì rất thật. Là những quan tâm hỏi han ân cần. Là những chăm chút đời thường giản dị. Là bữa cơm chiều ấm cúng hay vài ly nước màu mè với đôi câu chuyện phiếm… đôi khi về tương lai… và tất cả đều bắt nguồn từ những cảm xúc rất thật, rất chân thành… nghiêm túc. Ừ. Chí ít thì 2 chữ đó đủ mạnh để nó chạm chân xuống đất và nhận ra tình yêu thật sự với 2 từ “trong sáng” nó là như thế.

Nửa năm đếm Moon Cự Giải chờ mưa. Cái thi thú nó vô tình nhận ra là câu chuyện của nó gắn liền với vô vàn những cơn mưa bất chợt. Cự Giải và mưa. Cái lý thuyết chẳng ai chứng minh nổi nhưng cũng đáng để người ta bấu víu cho câu chuyện vào hồi lãng mạn. Mưa trở lại vào ngày nó đặt chân lên miền đất mới. Đôi lúc như dỗi hờn. Đôi lúc như hân hoan mừng nó trở lại với yêu thương. Nhưng hệ quả chung vẫn là nó ướt nhẹp trong tiếng cười lanh lảnh. Mưa bám riết nó trong từng lời hẹn. Chỉ cần là hẹn hò chính thức thì mưa sẽ không rời nó nửa bước. Hẳn là nửa bước.

Không biết nên vui hay nên buồn cho sở thích kì lạ của đứa bạn ẩm ương của nó. Chỉ biết nó vẫn đủ vui để đón tâm trạng trái nắng trở trời của cơn mưa rào đầu hạ. Gió vẫn lặng nơi phía nó. Con gái và chiều yêu thương sẽ luôn mạnh hơn và nên nặng hơn cho những quan tâm, săn sóc đời thường. Chốn bình yên với nó đôi khi chỉ cần một tách cafe ấm, vài nốt nhạc trầm, cái ban công với giò hoa ngọc anh ngắm hừng đông mỗi sớm.

HN21713

01:23  

-J-

Tri kỷ

Sống cả đời lướt qua được mặt nhau thì kiếp trước phải nhìn nhau 500 lần…

Có duyên được ngồi lại với nhau, đôi ba câu chuyện… âu cũng là đã từng dán mắt vào nhau một thưở xa xôi không rời bước.

2 chữ tri kỷ cũng từ đó mà ra. Cái lẽ “chỉ” cần có vậy đôi khi là quá xa xỉ nhưng thế thời thời thế, vẫn luôn có những lời ca day dứt không ngừng vì 2 chữ vẩn vơ mà đầy tiếc nuối.

Tri kỷ – Có hay không những giới hạn không gian và thời điểm? Có hay không những danh lợi hào hoa người ta buộc phải cho nhau? Có hay không ranh giới giữa cái chính danh và một thứ không tên bỏ ngỏ?

Chưa bao giờ ta có thể định nghĩa được rõ ràng. Đôi khi hình như chưa bao giờ ta nhận ra được một ai xứng đáng cho đôi dòng tri kỷ.

Không gian và thời điểm.

Người ta nói thời đã là tri kỷ là phải đi với nhau một chặng đường đủ lâu để hiểu được nhau, để thấu tâm can nhau; là phải ở bên nhau đủ dài, đủ thân để chấp nhận nhau theo hướng gần như vô thức.

Ta cười nhạt và có chút dứt lòng cho những phút suy nghĩ thoáng vụt qua. Bởi đôi khi chặng đường đó chỉ kéo dài vài trăm mét, không gian đó chỉ thoáng qua chốn quán quen, ven hè, gió bụi… Vài tiếng nhạc lãng du. Đôi khúc Trịnh ca lắng đọng vài dòng gặm nhấm.

Hai tiếng tri kỷ đâu phải cái có thể tùy tiện đo đếm bằng thời gian, cũng chẳng thể gói vào cái không gian như con người ta hằng mường tượng. Đôi lúc chỉ cần vài câu nói thấu lòng nhau, ngầm hiểu với nhau những dấm dứt, thở dài đêm phố. Thời gian và không gian – Cái vỏ bọc âu cũng chỉ là lý thuyết.

Hào hoa và danh lợi.

Hai thứ phù phiếm mà nghiễm tưởng phải hi sinh để mang lại nó cho nhau mới tính được ra là tình chí cốt. Anh em sớm tối có nhau hơn chục năm trời vì miếng ăn quay ra xâu xé có chăng còn gọi được 2 tiếng tri kỷ ngộ nhận bấy lâu?

Tri kỷ đơn giản là thứ chạm được vào sâu thẳm tâm hồn nhau, len lỏi được vào tâm can sâu đến khó tả. Cuộc sống thường nhật thời vẫn vậy. Đôi lúc cái căng thẳng, mưu toan cuốn lòng người trôi xa những phút giây từng bình dị lạ lùng trên con đường vài trăm mét. Thoáng chốc vậy thôi. Thời đã tặng nhau 2 chữ như vậy… sẽ rất nhanh nhận lại ra nhau nơi chốn quen ngày cũ người xưa một thưở…

Danh chính ngôn thuận…

Bước cùng nhau được mấy nỗi. Oái ăm ở chỗ là người ta luôn đòi hỏi ở nhau đôi chữ danh phận như một lời hứa hẹn có thể tin cậy. Thâm tâm ta luôn rõ mọi lời hứa cũng chỉ nói ra đặt đấy, viết ra để đấy, tan nhanh, vỡ nhanh không kể giữ được lâu đến nhường nào. Đôi khi chạm đích rồi vẫn không tin nổi có thể tiếp tục cùng nhau đi nốt 50 mét đường đời huống chi hai tiếng yêu thương hay lời mật ngọt vấn vương sớm tối.

Ta hiểu nhau… ta bước cùng nhau… đường song song nhưng ta đủ hài lòng khi đôi tay tiệm cận. Cớ gì đâu nhất thiết phải giao thoa khi kẻ lỡ hẹn người chẳng chờ thời lâu hơn nổi. Có những thứ khi đã quá rõ ràng sẽ chẳng còn cái ngọt lành lắng đọng của riêng nó… sẽ chẳng còn nét nhỏ để nhớ về nhau một thời còn gọi là tri kỷ.

Nhẹ nhàng thôi. Dù khẽ lướt qua nhau thôi. Đủ để mìm cười mỗi lần nghĩ lại. Đủ để vui lây bên ly cà phê sớm, nheo mày đón nắng mai nhẹ dịu ngày tươi.

Tri kỷ khó để nặng lòng… nhưng đủ nặng để 2 chữ tiếc nuối ăn sâu vào tâm cảm.Thôi thời trót gửi nhau 2 chữ chẳng phải người dưng thì cứ giữ lấy nhớ nhung cho tâm hồn không rạn nắng. Dù sao thì kiếp trước ta cũng đâu chỉ dán mắt vấn vương 1 bóng hình.

HN16713

01:44

Jessy

 

Mưa… Nắng… & Gió… [P2]

Một ngày dài và lặng khi cơn gió của nó vô tình tan đi mất… Nó chợt nhớ nắng như một phản xạ tự nhiên. Nó bước đi vô định, cố kiếm tìm lại cái nắng đứng bóng của nó ngày nào. Đôi lúc tưởng như nó đã có thể chạm lại dù chỉ khẽ một ngón tay… nhưng dường như nắng không còn ấm áp như nó nghĩ. Cái nắng đó hanh… khô… rất lạnh…

 

Nó hụt hẫng bước chân ra. Tự nhủ lòng rồi nắng sẽ lại ấm nồng bên nó. Tự nhủ rằng lá chỉ lướt qua thôi… rồi cũng thoáng nhanh thôi. Cứ thế… cứ thế… Nó mải mê chạy theo cái nắng chiều trong vô vọng. Hơn một lần nó tuột mất nắng khỏi tầm tay… Sương buông… Đêm xuống… Chỉ còn nó… và mình nó…

 

Nó lặng khuất trong đêm… Cái giá sương bên đèn mờ le lắt siết chặt tâm hồn nó. Với nó, đêm luôn dài như những lời ca thở than ngày muộn. Nó chẳng đủ sức lang thang, cũng chẳng đủ hơi để trút gọn buồn tàn. Đôi lúc nó nhớ nắng, thèm cái sự trở lại của nắng… nhưng có lẽ đêm đủ dài và cay cho nó hận nắng và ước không bao giờ trời rạng. Nó tự mình sống với phố đêm… mình nó… vài người bạn già… mấy lời thơ hiu hắt.

 

Hừng đông. Những tia sáng le lói đầu ngày rạng lên e ấp sau một đêm dài mòn mỏi. Vài tia sáng nhẹ dịu chạm vào da nó. Cái cảm giác thân thuộc từ bấy lâu như cái nắng nó vẫn kiếm tìm 7 năm về trước. Nó chột dạ, tính thử với tay ra kéo rèm xem là thực hay hư.

 

Giọt nắng đầu ngày len lỏi dần xung quanh nó, kéo trôi nó theo những dòng chảy rất đỗi đời thường mà quá lâu rồi nó bỏ lại sau lưng cùng bao kỉ niệm. Xoa dịu cái mặc cảm trong nó, con nắng ngọt lành kéo nó vi vu về miền nhớ… nơi đã từng có vệt nắng đầu tiên, cơn mưa lạ, nắng đứng bòng, gió vô tình… Nó sống lại vẹn nguyên những xúc cảm… Nắng gọi về nguyên vẹn những lời ca.

 

Đôi lúc, bất giác nó thu mình lại, cố dụi mắt, nhủ lòng giọt nắng bên thềm chưa chắc đã dành cho nó. Đôi lúc, nó lại muốn để cho bản thân 1 chút ích kỷ được giữ chút hương mịn sớm sương bên nắng hiền ngày nhẹ. Có lẽ nó vẫn chưa thoát khỏi cơn mê để đủ tình táo cho yêu thương mới chớm. Chỉ biết dường như nó cười nhiều hơn… hiền hơn… nhẹ lòng hơn cho ngày mới bình yên…

 

(to be continued…)

 

Mưa… Nắng… & Gió… [P1]

Tư duy lãnh đạo hay Thái độ kẻ cả và Sự ảo tưởng của các bạn trẻ?

leader-or-manager

… “Hãy luôn tự coi mình là 1 người lãnh đạo công việc dù vị trí trong công việc đó của  mình là gì.”…

… tư duy lãnh đạo tồn tại trong tất cả những con người thành đạt…

… “tư duy lãnh đạo”… dành cho tất cả mọi người…

… tư duy lãnh đạo sẽ giúp bạn có được cái nhìn gọn gàng và đầy đủ hơn trong cuộc sống của chính mình…

… Nhà lãnh đạo luôn biết cách sắp xếp những công việc của mình từ những thứ nhỏ nhất…

… Không thể bắt người khác sống hộ mình được…

… bạn hoàn toàn có quyền từ chối những sự tiến cử nếu bạn không thích. Tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở sự từ chối vì bất cứ lí do bạn có thể nghĩ ra, rồi cứ để mọi chuyện muốn ra sao thì ra, thì đó, lại không phải cách mà tôi muốn bạn làm. Đó là con đường sẽ vùi lấp, chôn sâu hay thậm chí giết chết tài năng của bạn khi bạn còn chưa kịp biết đến sự tồn tại của nó…

… Để làm tốt được công việc, hãy trở thành nhà lãnh đạo ngầm trong tổ chức hoặc nhóm của mình…

… TƯ DUY LÃNH ĐẠO LÀ CÁI MÀ TẤT CẢ MỌI NGƯỜI ĐỀU NÊN CÓ…

Tư duy lãnh đạo – Hạt giống có nên được ươm mầm?

Cũng gần được 1 năm từ ngày tiện tay viết cái note trên sau gần 9 tháng trời ra rả với những ý lặp đi lặp lại. Hết thành viên rồi đến tình nguyện viên. Vui vì nó đã tạo động lực cho kha khá tình yêu bước vào con đường tình nguyện đầy nhiệt huyết.

Đợt này tưởng thoát, nhưng rồi cũng phải share đi share lại nó vài ba lần. Khác mỗi là giờ bắt đầu nhận ra từ “lãnh đạo” nếu vô tình để nó ăn sâu vào máu cùng với cái tôi sẽ trở thành một tai họa khó lường và khó sửa.

Tâm lý sính ngoại khiến các bạn trẻ quen miệng rồi trở nên thần tượng từ “Leader” trong khi nó vốn chẳng phải là 1 chức vụ gì cụ thể cả và hoàn toàn mang ý nghĩa về tinh thần là chính. Việc nhận các vị trí cụ thể đang hoàng như “Quản lý”“Trưởng nhóm”,“Đội trưởng”,… có vẻ đang dần gây tâm lý ái ngại cho các  bạn vì nghe nó không được hoành tráng và chuyên nghiệp.

Nói chuyện sính ngoại thì vốn bản thân tôi cũng chẳng phải đứa chính nghĩa gì nên vẫn thường xuyên dùng tiếng Anh cho các vị trí trong những nhóm tôi từng quản lý. Tuy nhiên,không dùng thì thôi. Một khi đã dùng mà còn không phân biệt được sự khác nhau giữa những từ đó thì thật là thảm họa.

Lãnh đạo – Leader chỉ đơn thuần là một tố chất mà mỗi người nên tích lũy, rèn luyện để có được và phục vụ cho công việc, cuộc sống của mình. Nó không phải là danh hiệu mà bạn muốn tự phong là sẽ được mọi người công nhận. Nó cũng không phải là một chức danhmà chỉ cần bạn được kí roẹt một cái là có thể ngồi chễm trệ lên cái ghế mang tên “Lãnh đạo” đó.

Với đầy đủ 5 cấp độ (Chức vị – Sự chấp thuận – Định hướng mục tiêu – Phát triển con người – Cá nhân), dù có đi hết cả đời người thì số người có thể đứng ở cấp độ thứ 4 hay thứ 5 cũng không hề nhiều. Và tôi, có lẽ vẫn đang còn chới với và trầy trật giữa bậc thang số 2 và số 3 sau 4 năm hoạt động. Vậy nên, khi tự cho mình chức danh “Lãnh đạo” hay“Leader”, có lẽ, bạn sẽ cần cân nhắc thật kĩ xem mình đang ở đâu vì chưa chắc bạn đã đang đặt chân dù là ở bậc thềm trước nấc thang đầu tiên của con đường chinh phục ngôi vị này.

Vậy tất cả những gì bạn đang làm với “nhóm của mình” là gì? Thực chất, đa phần, tất cảchúng ta đều chỉ đang nắm trong tay một danh hiệu duy nhất là “Quản lý” hay “Trưởng nhóm” – nếu có đang phụ trách vài người trong tay để có thể giao việc nọ việc kia theo định hướng của 1 người phụ trách cao hơn. Nói một cách an ủi thì bạn đang đặt 1 chân lên nấc thang thứ nhất của con đường trở thành một nhà lãnh đạo thực thụ, khi mà chí ít, cái bạn có trong tay là một “Chức vị” có tên đàng hoàng và được ghi nhận một cách danh chính ngôn thuận.

Và câu chuyện bắt đầu từ đây.

Ở vị trí như kể trên, bạn tự cho mình đầy đủ sự tự tin để ứng dụng cái gọi là “Tư duy lãnh đạo”, thể hiện một trách nhiệm đầy mình, hào hứng xông pha gánh vác, đứng mũi chịu sào. Và như một thói quen, bạn tự thần thánh hóa vị trí của mình với cái tên “Leader” và tự cho mình cái quyền đặt người khác ở phía chân tòa tháp. Bạn ngẩng cao đầu đón nắng, đón gió, mãn nguyện với cái vị trí của mình *like a boss*. Bạn hài lòng với cái đỉnh tháp bạn đang đứng và mặc định những người phía dưới phải giữ cho tòa tháp *của bạn* (?!) đứng yên. Đơn giản là vì trời vẫn chưa trở giông và bạn thì vẫn chưa hề biết vị sét đánh là như thế nào.

Cơn bão nghiêng đêm.

Bạn rơi xuống ngang hàng như bao người. Bạn không sai khi giữ lại cái “Tư duy lãnh đạo”làm vốn sống để tiếp tục khẳng định bản thân ở môi trường mới. Tuy nhiên, việc đứng mãi trên cao khiến cái tôi của bạn vô tình lơ lửng chưa kịp xuống và bạn dĩ nhiên sẽ cảm thấy vô cùng khó khăn để hòa nhập lại với *những người ở dưới chân tháp*. Việc cần bằng giữa sự ngoan ngoãn, hài hòa trong nhóm với cái tham vọng, khát khao khẳng định lại vị trí bản thân từng có, có thể làm bạn nổ tung ngay tại trận. Cái cảm giác đúng kiểu như đưa kẹo cho trẻ con thì dễ nhưng để đòi lại que kẹo từ tay nó thì khó ngang lên giời.

Ranh giới giữa “Tư duy lãnh đạo” và “Thái độ kẻ cả” bắt đầu mong manh dần từ đây. Và nhìn chung con đường chính đạo ở những giai đoạn như thế này chỉ như sợi chỉ bắc qua sông vậy.

Viễn cảnh xấu nhất có thể xảy ra là khi bạn nhầm tưởng thái độ coi mình hơn người vì từng có thời gian làm *leader* để cao giọng với thành viên trong nhóm hay thậm chí với trưởng nhóm trực tiếp của bạn là “tư duy lãnh đạo”. Nhu nhược mà nói, nếu chỉ dừng lại ở vấn đề chia sẻ, thảo luận, bạn có thể không sai khi đưa kinh nghiệm của mình ra đóng góp. Nhưng nếu bạn tự chiều chuộng bản thân và cho phép những hành vi đó ăn bám vào công việc thật sự của nhóm thì cái bạn đang có không còn là “Tư duy lãnh đạo” mà chỉ đơn giản là “Thái độ kẻ cả” và việc tự huyễn hoặc bản thân rằng bạn đang có ý tốt muốn dẫn dắt nhóm theo hướng đi chính nghĩa và biết đâu một ngày bạn có thể lấy lại vị trí đã từng là *của mình*. (?!)

Việc hội nhập quá nhanh khiến các đội nhóm loay hoay trong đủ thể loại mô hình tổ chức. Cơ cấu ma trận lên ngôi một thời gian tạo điều kiện cho biết bao khối óc được thỏa sức sáng tạo, thể hiện mình. Xu hướng đề cao cá nhân du nhập chóng mặt làm ai cũng có thể tự vỗ ngực khen mình giỏi khi được giao một dự án độc lập và được nhận người từ các bộ phận khác nhau về để quản lý. Và bạn, cũng như ai, chễm trệ được làm *leader* của một nhóm.

Việc quản lý đa cấp từ mô hình này gây xáo trộn không ít từ các tổ chức còn non yếu về khâu quản lý. Mỗi *leader* chạy theo một hướng mục đích riêng thuần của dự án mình và quên mất rằng đằng sau họ còn 1 hệ thống ban bệ có người quản lý đàng hoàng và một ông sếp tổng đang ngồi chành ành ở cái ghế quản lý to nhất.

Tuy nhiên, bạn cũng chẳng hơi đâu quan tâm quá nhiều chuyện đến thế vì chính sếp tổng nhấc bạn lên cái vị trí này, còn hệ thống các cấp quản lý ở dưới với bạn cũng chỉ để làm màu vậy thôi. Số đen cho bạn là vị trí của bạn chỉ tạm thời trong giai đoạn đó. Còn hệ thống to đùng kia sẽ còn mãi đấy cho đến khi sếp bạn thấy chán và muốn thay hay muốn phá. Điều nữa là dù nỗ lực vượt cấp khẳng định bản thân với cái “tư duy lãnh đạo” ngộ nhận cũng sẽ được sếp tổng cất gọn vào cặp tài liệu vì không phải ngẫu nhiên các vị trí còn lại kia đều có chủ.

Tư duy lãnh đạo hay Thái độ kẻ cả và Sự ảo tưởng? Rất khó để phân biệt nhưng lại vô cùng dễ để cảm nhận. Chỉ cần lạc mất lí trí một lúc, bạn hoàn toàn có thể ngã ngay vào vòng xoáy huyễn hoặc kia và có dội cả tỉ lần nước sông cũng không hết tiếng. Và *ùm*! Tất cả niềm tin bạn xây dựng được vỡ tan như gạch vụn.

Đồng ý việc cân bằng giữa thực tế và ham muốn luôn là thử thách mà mỗi người phải trải qua liên tục trong suốt con đường đã chọn và nó quả thật gian khó vô cùng. Dù sao thì  cũng sẽ là một niềm an ủi lớn đối với xã hội nếu bạn có thể giữ cho mình đủ tỉnh táo để kiếm soát được phần *con* trong mình. Bởi nếu bạn không biết mình đang đứng ở đâu thì dù có thấy đích rõ ràng như thế nào, bạn cũng sẽ chẳng bao giờ chạm nổi 1 ngón tay vào nó!

HN29513

01:46

Jessy

 

Say nắng

say_nang.538x879.w.bSay nắng là một trong những hiện tượng thường gặp ở TRẺ trong mùa hè. Nguyên nhân thường là cơ thể bị phơi dưới ánh nắng nóng quá lâu, vượt quá mức chịu đựng của cơ thể, dẫn đến nhiều rối loạn ở các cơ quan, có thể gây choáng, thậm chí tử vong. Vậy làm gì khi TRẺ bị say nắng?

– http://www.baomoi.com –

Theo nghiên cứu trong những năm gần đây thì tỉ lệ TRẺ say nắng tăng đáng kể. Đặc biệt, năm 2012, cơn bão say nắng A Gentlement’s Dignity – Phẩm Chất Quý Ông đã khiến một bộ phận cả gái lẫn giai phát cuồng các anh U40 làm các bạn U22 không ngừng nuối tiếc.

Biểu hiện của cơn say nắng phụ thuộc vào từng độ tuổi và mức độ. Tuy nhiên, sau một thời gian khảo sát trải nghiệm, có thể tóm gọn trong một vài biểu hiện ngớ ngẩn như sau:

1. Tim đập mạnh khi nghe thấy tên đối tượng.

 

2. Cười vô thức khi đối tượng được nhắc đến hoặc vô tình lướt qua đầu.

 

3. Hiền lành hơn bình thường khi tiếp xúc.

 

4. Học thuộc lòng ngày sinh và đôi khi là số điện thoại.

 

5. Hỏi tán loạn về sự kết hợp 2 cung hoàng đạo cho đến khi nhận được câu trả lời ưng ý & bắt đầu ngồi cười sướng.

 

6. Có thể nhảy dựng lên khi nhìn thấy thông báo like, comment,… hay bất cứ tương tác nào với tài khoản của mình.

 

7. Tha thứ cho mọi khuyết điểm được đám bạn đưa ra làm lý do tỉnh lại.

 

8. Lấy việc nhìn/ngắm đối tượng online làm cái thú.

 

9. Dễ hụt hẫng dẫn đến giận dỗi nếu đối tượng tự dưng offline không-xin-phép dù vẫn chưa-nói-chuyện.

 

10. Dễ rơi vào trạng thái vô thức, nhìn xa xăm, mơ về tương lai.

Liều thuốc hữu hiệu cho căn bệnh này tính đến nay cũng đã được lưu truyền kha khá nhưng đa phần đều dẫn đến các thể loại tác dụng phụ không mong muốn.

Phương thuốc bí truyền 01: Để yên cho mọi cảm xúc trôi qua rồi cơn say nắng sẽ tự hết.

2 tháng sau, câu chuyện sẽ là việc chàng/nàng vô tình đọc được vài trang nhật ký của nhau có nội dung tương tự như sau:

“Ngày… tháng… năm…

Ôi mình thích bạn ý mất rồi. Có nên nói ra không nhỉ?”

… và sẽ hậm hực cái đứa kê đơn lên tận cổ.

Phương thuốc bí truyền 02: Thích thì nhích. Sao phải xoắn.

– Này! Anh thích em mất rồi. Làm sao bây giờ nhỉ?

G1: Xin lỗi. Em có người yêu rồi.

G2: Anh rất tốt. Nhưng em chỉ coi anh là bạn.

G3: Xin lỗi, em chỉ là… và là… nữa là…

G4: Em cần thời gian để suy nghĩ.

G5: Chém gió. Anh cứ đùa…

Gn: *troll face* *offline*

… Và dĩ nhiên là cái đứa lang băm sẽ trở thành bờ vai ngấm nước hoặc chén chú chén anh gật gù bên cái bàn ngược.

Phương thuốc bí truyền 03: Tìm hiểu đối tượng qua các kênh vệ tinh, âm thầm quan tâm, chăm sóc chàng/nàng cho đến ngày nhận được dấu hiệu tốt.

20 năm sau, các đồng chí này vẫn đang trong tình trạng âm thầm like mọi post của một facebook nào đó hoặc vô ý yêu nhầm bạn thân của chàng/nàng vì đi cafe hỏi han quá nhiều. Ờ cơ mà tỉ lệ thứ 2 thì có thể lặp lại vòng quay tương tự cho những dấu hiệu bệnh tình ở trên.

***

Hậu quả của những hành động ngớ ngẩn dẫn đến tai họa như này đơn giản là vì con bệnh luôn có tâm lý vùng vẫy khỏi các triệu chứng được kê là bất thường, dễ gây tại nạn ở trên. Việc tăng xông liên tục trong thời kỳ mắc bệnh khiến bệnh nhân đôi lúc lo lắng và có xu hướng tự kiểm điểm lại cảm xúc và độ thần kinh cho phép. Người bệnh đủ nặng có thể lâm vào trạng thái đa nghi, tầm nhìn mở rộng, có thể phát hiện ra mọi thái độ được-cho-là-đáng-ngờ của đối tượng. Tự AQ bản thân là cấp độ tiếp theo của căn bệnh này.

Tóm lại, Say nắng là một bệnh nguy hiểm và không có phương thuốc chữa trị triệt để. Lời khuyên cho các con bệnh là hãy cứ thỏa mãn với các triệu chứng ẩm ương, ngớ ngẩn, đáng yêu của nó để xoa dịu cái trạng thái FA thường nhật của mình. Việc tự cho phép bản thân chìm vào những cảm xúc bộc phát đó sẽ giúp người bệnh cảm thấy dễ chịu hơn, bớt hờn ghen với thiên hạ hơn và TRẺ lâu hơn.

SAY NẮNG – MỌI CHỐNG CỰ ĐỀU TRỞ NÊN VÔ NGHĨA.

Chúc các bạn ngủ ngon & có nhiều cơn say đẹp

HN13513

00:08

Jessy