“Khi đủ thấu hiểu, bạn sẽ thấy cảm thông rồi từ đó yêu thương nhiều hơn.”, tôi đã thực hành liên tục tâm niệm này trong suốt 5 năm qua và thực sự cảm thấy biết ơn vì mình đã luôn đi theo tôn chỉ đó. Mới nghe qua, có thể bạn sẽ thấy dường như tôi đang hơi dễ dãi với tất cả mọi thứ xung quanh. Thế nhưng, chỉ khi thực sự trải nghiệm điều này, bạn mới có thể cảm thấy những nhẹ nhõm, hân hoan trong tâm trí và mới thực sự hiểu câu tôi vừa nói.
Đó là những lần tôi bị mắng té tát bởi một lỗi nhỏ nào đó tôi còn chẳng nhớ mình từng làm. Trí nhớ ngắn hạn của tôi không cho phép tôi lưu trữ quá nhiều dữ kiện trong đầu nên những việc thường ngày ít quan trọng với tôi sẽ “được quên” ngay sau khi làm. Dĩ nhiên, không phải kiểu xoá hẳn, tôi vẫn nhớ mình từng làm điều đó, chỉ không nhớ chính xác mình đã làm như thế nào hay các tiểu tiết khác xoay quanh việc đó ra sao. Nhưng, với nhiêu đó dữ liệu trong đầu, tôi vẫn có thể phản kháng, biện minh cho chính mình rằng tôi không làm, hoặc tôi vì lý do nào đó đã làm nhầm, hoặc việc đó quá nhỏ để bị lôi ra phàn nàn và ai cũng có thể mắc lỗi tương tự, kể cả người vừa trách mắng tôi. Tuy nhiên, nếu để ý, bạn sẽ thấy, mọi cuộc tranh luận kiểu đó đều sẽ chìm vào im lặng, thứ im lặng đáng sợ kéo dài vài tiếng sau đó, làm không khí như đặc quánh lại, khiến tâm trạng của bạn trùng xuống đầy ngao ngán.
Vậy, hãy lật sang một trang khác và viết lại câu chuyện này. Đúng rồi. Chuyện tôi bị mắng và kể cả là tôi biết mình bị mắng oan. Câu hỏi đầu tiên thường trực trong đầu tôi sẽ là: “Vì sao người ta lại nổi nóng với mình?”. Bạn biết đấy, mỗi khi bạn tức giận cũng vậy thôi. Bạn sẽ nhằm ngay vào thứ khiến bạn ngứa mắt gần nhất và nói dăm ba câu nặng nhẹ với khổ chủ khi ấy cho bõ cơn tăng xông đang diễn ra. Vì sao bạn tức giận ư? Có thể chẳng vì người bị mắng kia. Có thể bạn đang mệt mỏi, buồn bực vì một điều nào đó khác và cần được giải toả. Có thể bạn đang gặp áp lực ở đâu đó, chẳng thể trút đi đâu. Và còn vô vàn các lý do trên trời dưới biển khác, kể cả chuyện giận cá chém thớt hay chuyện bản tính của người mắng bạn chẳng hạn. Và ngay khi tôi mờ mờ nhận ra được lý do vì sao tôi lại trở thành đối tượng bị mắng, vì sao người mắng tôi lại trở nên bực bội với tôi, mọi chuyện hoàn toàn được giải quyết.
Nếu lý do nằm ở tôi, hẳn rồi, tôi sẽ xin lỗi.
Nếu lý do nằm ở phía đối phương, tôi sẽ thực hành bước tiếp theo, cảm thông. Tôi thông cảm cho họ, thông cảm cho những lý do cá nhân khiến họ trở nên bực bội và vô tình hay cố ý trút cơn bực đó vào tôi.
Nếu lý do quá vô lý, tôi sẽ giải thích lại cho họ, nhưng sẽ chỉ nói một lần duy nhất và không đôi co lại. Tôi không cần chiến thắng trong cuộc tranh luận. Tôi chỉ cần họ nghe được thông tin từ phía tôi. Vậy là đủ. Bởi khi cơn giận qua đi, những gì tôi nói vẫn nằm ở đó, còn họ thì sẽ đủ bình tĩnh hơn để nhận ra mình đã từng vô lý, và không còn chiến tranh lạnh với tôi nữa. Tôi không trách móc, nhưng cũng không vồn vã làm hoà. Đơn giản là, tôi không sai hẳn, nhưng cũng không đúng hẳn. Việc tôi xuất hiện trước cơn thịnh nộ của họ đã là không đúng. Và việc tôi từng làm gì đó khiến họ có thể biến nó thành cái cớ để họ tức tôi cũng là sai ở tôi một phần. Thế nên, tôi sẽ không đưa mối quan hệ vào bế tắc chỉ vì mong muốn giành chiến thắng. Tôi không hổ thẹn với lòng mình là được. Cho đối phương thời gian để bình tĩnh nhìn nhận lại có lẽ là giải pháp hoà bình hơn tất cả.
Tôi không cần chiến thắng trong cuộc tranh luận. Tôi chỉ cần họ nghe được thông tin từ phía tôi. Vậy là đủ.
J
Sau mỗi lần như vậy, tâm trí tôi lắng xuống nhiều nhất như tôi từng thấy có lẽ khoảng 72 giờ, rồi mọi thứ lại bừng sáng và hân hoan khi đối phương thoát khỏi tâm trí giận dữ, trở về trạng thái bình ổn của thường nhật và bù đắp lại những vết xước đã gây ra cho tôi. Tôi nhận lời xin lỗi vô hình ấy một cách tự nhiên, không nhắc lại, không trì chiết lại những gì đã xảy ra. Đôi khi, tôi khiến đối phương cảm thấy như đang tạo thêm vài ân huệ. Không sao cả, miễn là tôi biết họ đã vui vẻ và bình ổn trở lại, không còn thấy bức bối trong người nữa.
Dần dà, tôi cảm thấy tâm tư mình nhẹ bẫng. Tôi ít oán thán hơn, ít than thở hơn, ít kêu ca hơn vì những ấm ức thường ngày. Vốn tôi là người nhạy cảm, và chuyện “bán than” là điều diễn ra thường xuyên trước khi tôi thực hành phương pháp này.
Dĩ nhiên, mọi mối quan hệ chẳng thể duy trì một chiều. Sẽ có lúc, thời gian bạn dành cho đối phương để nguôi một cơn giận vô lý là vô thời hạn. Họ không sẵn sàng đối diện với sự thật bạn đã đưa ra. Họ quá sĩ diện vì một điều gì đó mà không thể xuống nước với bạn. Họ chẳng thể bỏ qua cái tôi để tiếp tục mối quan hệ với bạn. Khi đó, mọi thứ sẽ dần trôi vào dĩ vãng, và bạn cũng không cần phải nuối tiếc những dạng quan hệ kiểu vậy.
Tương tự với mọi điều nhỏ nhặt khác trong cuộc sống, khi đột nhiên bạn bị gán những chiếc mác xấu xí không thuộc về mình. Hãy thử hỏi xem “Vì sao lại thế?” và trả lời câu hỏi đó theo cách khách quan nhất bạn có thể nhìn nhận. Sau đó, bắt đầu thực hành thấu hiểu để cảm thông và từ đó lan toả yêu thương.
Biết đâu đấy, một ngày nào đó, bạn cũng sẽ giống như tôi, đủ tĩnh tâm ngồi lại và kể về hành trình riêng của mình, nơi tâm tư bạn chẳng còn mấy xung động của cái tôi vị kỷ.
90% nhu cầu thiết kế của bạn. Đấy là nói một cách khiêm tốn, vì Canva vẫn hỗ trợ tạo custom dimension, nên về cơ bản muốn lên thiết kế gì mà chẳng được.
Biết đến Canva từ năm 2018 do sếp giới thiệu. Hào hứng lập tài khoản, nhưng ngày ấy hệ thống còn đơn sơ, chưa có tính năng gì nhiều nên thoát ra rất nhanh, không còn mấy để tâm tới.
2020… Tần suất phải làm báo cáo, kế hoạch bằng slide ngày một nhiều. Vô tình quay trở lại với Canva để tìm template slide và… BOOM!!! Một cú sốc lớn.
Canva thay đổi chóng mặt, giống một cô gái vừa dậy thì thành công và đang dấn thân vào showbiz vậy.
Sau 2 năm sử dụng, không thể chần chừ hơn, lên lưu lại luôn các mẹo sử dụng Canva theo tính năng cập nhật tới hiện tại, dành riêng cho các bạn có nhu cầu thiết kế mà lại không biết dùng bất kỳ phần mềm máy tính nào ngoài word, excel, powerpoint cơ bản và paint.
Nguyên lý của Canva
Các mẫu thiết kế của Canva dựa trên nền của Powerpoint, nên về bản chất mọi thiết kế bản gốc download từ trên Canva xuống để có thể chỉnh sửa sẽ đều là file *.pptx
Canva có thể thiết kế được những gì?
90% nhu cầu thiết kế của bạn. Đấy là nói một cách khiêm tốn, vì Canva vẫn hỗ trợ tạo custom dimension, nên về cơ bản muốn lên thiết kế gì mà chẳng được.
Một phần rất nhỏ trong tất cả những gì bạn có thể làm được trên Canva.
Các file xuất ra có thể là file ảnh, video, pdf, html… và rất rất nhiều thể loại publish khác nữa.
Nhá nhẹ 1 phần các file có thể xuất, đủ thấy độ đồ sộ và thần kỳ của Canva.
Đặc biệt, với nguồn ảnh bản quyền rõ ràng, Canva giúp giảm đi nỗi lo canh cánh về việc bị đánh bản quyền khi chạy quảng cáo trên các mạng xã hội. Dĩ nhiên, giảm 80-90% thôi.
Mẹo dùng Canva dành cho dân siêu nghiệp dư.
Xác định loại hình thiết kế cần làm
định dạng: ảnh, video…
kích thước: pixel hoặc cm
Riêng với file ảnh/video dành cho các mạng xã hội, nên tạo custom dimension với độ phân giải tăng gấp đôi so với kích thước thực để ảnh/video đăng lên được sắc nét.
VD: Facebook Post mặc định trên Canva la 600 x 400 px thì nên tạo custom dimension 1200 x 800 px hoặc cao hơn nữa.
Chọn template
Có thể tìm kiếm template theo chủ đề.
Có thể sử dụng bộ lọc màu và ngôn ngữ.
Ghi nhớ cơ bản các font tiếng Việt từng dùng qua trên Canva. (thường sau khoảng 10 thiết kế thì cũng nhớ được khoảng 10 font để dùng thay đổi)
thay thế các item trả phí
Icon:
Tìm kiếm icon free tương tự icon trả phí đang có. 90% đều có thể tìm thấy icon gần giống, hơi xấu hơn một chút.
Có thể đổi màu (trên Canva hoặc PowerPoint khi tải về) nên về cơ bản chỉ cần giống hình là được.
Nên giữ lại icon thay vì xoá để đảm bảo bố cục, thẩm mỹ của thiết kế gốc.
Hình ảnh
Tìm và thay hình gần giống.
Có thể thay đại một hình rồi replace ở PowerPoint sau.
điều chỉnhnội dung
Nên giữ nguyên bố cục thiết kế, chỉ thay đổi nội dung.
Khi bắt đầu quen với các bố cục cơ bản, có thể điều chỉnh một chút cho phù hợp với nhu cầu (không khuyến khích, trừ khi bạn có thẩm mỹ tốt)
Nếu cảm thấy thiếu font và vướng mắt thì có thể tải file PowerPoint xuống để sửa offline.
tải file thiết kế: Tải xuống định dạng theo nhu cầu phù hợp.
Với Canva, người dùng dù nghiệp dư hay low-tech đến đâu cũng có thể tự tạo ra những mẫu thiết kế đẹp xuất thần mà không cần phải suy nghĩ nhiều về việc tạo bố cục, chọn màu hay thậm chí sắp xếp câu từ… Bản thân nội dung trên các mẫu thiết kế của Canva cũng đã được xây dựng theo các template trình bày nội dung chuẩn (CV, business portfolio, finance report, marketing plan…), hoàn toàn có thể tham khảo hoặc dùng luôn và thay nội dung tương ứng.
Trên đây là review sơ sơ bề nổi của Canva với phiên bản miễn phí. Tính năng và kho free còn chưa khai thác hết nên cũng chưa có nhu cầu nâng cấp lên premium.
Chúc các bạn có những trải nghiệm hiệu quả với kho thiết kế thần kỳ như túi của Doraemon này!
Ổi vốn không phải một em bé được theo nề nếp từ sớm. Mẹ khá chiều. Ngoài việc giãn cứ ăn ra thì… SAO CŨNG ĐƯỢC.
Dù ngủ riêng giường từ khi lọt lòng, nhưng có một giai đoạn mùa đông, từ tháng 12 đến hết tháng 2, Ổi khoảng 2 tháng đến hết 5 tháng, trời lạnh nên mẹ ấp xuống giường. Ổi từ đấy quen hơi mẹ, đêm thích dậy ăn lúc nào thì dậy, mẹ ngủ thôi, tuỳ con. 6 tháng đầu của Ổi trôi qua trong hoà bình tương đối vì được mẹ chiều.
Vẫn là câu chuyện tháng thứ 6 mẹ đi làm. Ổi thiếu hơi mẹ không ngủ được. Đêm vẫn lọ mọ đòi ăn, dù là mẹ ngủ nhưng ngủ kiểu chập chờn giữa đêm thì chỉ đảm bảo sức khoẻ nếu ban ngày vẫn ở nhà với con, chơi cùng con, ngủ ngày cùng con. Đến lúc đi làm mới thấm sự mệt của một giấc ngủ không tròn vẹn.
Vậy là quyết định cho Ổi đi lính. Nhẹ nhàng thôi. Vẫn không phải là tự ngủ. Mục tiêu chỉ là ngủ xuyên đêm khoảng 10-12 tiếng.
Hành trình bắt đầu từ tuần thứ 28, đến giờ là tuần thứ 36, trái ngọt mới bắt đầu he hé. Thôi thì trộm vía có còn hơn không. Tiếp tục lưu lại cho các em của Ổi sau này.
Chuẩn bị:
Nhộng ngủ.
Máy tạo tiếng ồn trắng (white noise – WN).
Nhiệt ẩm kế.
Điều hoà.
Bài 1: Ngủ đúng giờ – đủ giấc
Ổi không có thói quen ngủ liền mạch buổi tối. Trước 28 tuần là ngủ ngắn từ 18h đến khoảng 20h sẽ dậy và được cho chơi đến khi mẹ ngủ đêm thì đưa đi ngủ cùng. 100% ti ngủ, kể cả vào giấc hay chuyển giấc. Vì vậy, nhiệm vụ đầu tiên là giúp cho Ổi hiểu giấc đêm con cần ngủ liền mạch, không nên thức chơi.
Ổi quen ti ngủ nên mục tiêu này thực hiện tương đối mượt. Gần 7h tối là Ổi vào phòng ngủ, mặc nhộng, tắt điện, bật WN, đèn ngủ, điều hoà. Nằm chơi một lúc đến khi có dấu hiệu đòi ti ngủ thì bắt đầu đi ngủ.
Ổi dứt ti thì mẹ đi ra ngoài. Khóc thì vào bế lên (pick up) vỗ thử. Sau 5 phút không ổn thì lại đặt xuống (put down) cho ti ngủ.
Nhìn chung thời gian đầu không lần pick up nào thành công cả. Có hôm mệt quá thì mẹ nằm cạnh đủ 12 tiếng đến sáng luôn.
Điều tiên quyết cần nhớ trong bài 1 là dù có dậy, mắt mở như sáo, cũng không được cho ra khỏi môi trường ngủ. Muốn con ngủ một giấc dài bao lâu thì cần giữ con trong môi trường ngủ đúng bấy nhiêu thời gian, để con hiểu khi đó là lúc nên đi ngủ, chưa đến lúc dậy.
Sự thật là, trong một không gian tối tối có đèn mờ ảo, có tiếng mưa rơi hay sóng biển rì rì đều đều, các bạn bé sẽ rất dễ rơi vào trạng thái ngái ngủ. Dĩ nhiên, điều này chỉ đi kèm với việc bé đã thức đủ thời gian cần thiết từ lần dậy gần nhất và đã no bụng, sạch mông.
Bài 2: Chuyển giấc không cần #buti
30 tuần… Ổi bắt đầu quen với việc 7h tối đi ngủ và ngủ nối các giấc liên tục đến sáng, không dậy chơi đêm nữa. Trong suốt quá trình ngủ đêm, nếu có đứt giấc thì sẽ khóc đòi được vỗ ngủ lại, không thi thoảng bị tỉnh như sáo nữa.
Chiến dịch cắt dần từng cữ ti ngủ bắt đầu.
Ổi vẫn vào giấc bằng ti ngủ, vì đây là bước khó nhất. Ngủ đúng giờ thì việc nối liền giấc trong 12 tiếng mới có hiệu quả. Để quá giấc là rất mệt.
Mục tiêu là chừng nào mẹ còn khoẻ thì còn vỗ. Sau 15 phút vỗ không nổi thì lại put down cho ti ngủ.
Thường mẹ chỉ cố được đến 12h đêm. Pick up từ 2-3 lần. Thành công khoảng 70% vì vẫn còn ít nhất 1 lần phải cho ti ngủ lại. Các giấc từ 12h đêm đến sáng thì vẫn phải cho ti ngủ khoảng 1-2 lần vì mẹ đã quá mệt.
Bài 3: Vào giấc không cần #buti
Khoảng tuần 32, trước khi vào bão WW33-37, Ổi dần quen với việc được pick up put down (PUPD) mà không cần phải #buti. Có những lần chuyển giấc, mẹ mệt, định cho ti ngủ còn nhất quyết không chịu. Dĩ nhiên, chỉ là những lần trước 12h đêm vì đang còn no từ bữa ăn dặm tối.
Nhộng khi này cũng không cần mặc nữa vì có dấu hiệu muốn cai.
Số lần chuyển giấc bị tỉnh chỉ còn 1-2 lần trước 12h đêm và 1 lần từ 12h đêm đến sáng. Khi này, 90% số lần chuyển giấc đều chỉ cần PUPD, không cần ti ngủ. Ổi đã sẵn sàng bỏ nốt phần ti ngủ khi vào giấc.
Tuần này nhìn chung cũng vật vã. Lần nào cũng mất tầm 10-15 phút mới ngủ được. Khóc lóc vật vã trên vai mẹ nhưng rồi thì cũng ngủ. Hơi mỏi tay nhưng cũng đỡ mỏi hơn việc phải nằm bất động 20-30 phút chờ Ổi ti ngủ. Mà ngủ khi không cần ti thì sẽ ngủ được sâu giấc hơn vì dạ dày bé không cần tiếp nhận và tiêu hoá thêm thức ăn nữa.
Thời gian để Ổi quen với việc vào giấc không cần #buti ngắn hơn hẳn. Có lẽ do đã quen quy trình của các lần cai ti chuyển giấc trước đó. Vừa khéo trước bão WW33-37, Ổi đã có thể vào giấc và chuyển giấc không cần #buti, kể cả lần tỉnh giấc tầm 2-3h sáng.
Bài 4: Tự chuyển giấc
Vốn không hi vọng Ổi học được bài này nên cũng không có kế hoạch luyện phần này. Cộng thêm việc đang trong WW nữa nên lại càng chẳng có lí do gì để ép Ổi thêm. Thế nhưng, có những lần vô tình rất tình cờ của cả nhà lại giúp Ổi học được rằng mình có thể tự chuyển giấc mà không cần vỗ.
Là những lần Ổi khóc, mẹ vừa vào ôm, đang định bế lên thì thấy chàng o oe bé dần, không quẫy đạp. Thế là thử vỗ trên giường. Thế là ngủ lại.
Là những ngày nắng nóng, Ổi ngủ sớm trong phòng điều hoà, WN to hết cỡ, đóng cửa, cả nhà cũng ngồi ăn cơm trong phòng điều hoà khác. Cách âm 2 3 lớp nên chẳng ai nghe thấy Ổi khóc. Ổi vô tình được trải qua các nút chờ chắc phải 15 phút trở lên, và lần nào đến khi mẹ nghe thấy, chạy sang đến nơi thì Ổi đã ngủ lại luôn rồi, hoặc chỉ còn cần vỗ thêm tại giường một chút xíu.
Việc trải nghiệm nút chờ của Ổi tiếp thêm động lực để mẹ xài thử nút chờ một cách nghiêm túc hơn. Dĩ nhiên thì mẹ chỉ chịu được tầm 5 phút. Nếu sau 5 phút mà Ổi vẫn khóc to hay lật sấp, bò với sang giường bố mẹ, thì lại PUPD.
Tỉ lệ thành công là 50%. Đến giờ đang tuần 36 cũng chưa khá khẩm hơn, nhưng chí ít là cũng có những lần 3-4h sáng khóc thảm thiết gần 5 phút thì ngủ lại, như một cơn mơ.
Tuần 36… Ổi chuyển giấc mượt từ 12h đêm trở đi. Khoảng 5h REM sáng thì được ti luôn coi như bữa ti đầu ngày, vì 7h sáng là ngồi ăn dặm tứ tung đồ rồi.
Trước 12h đêm vẫn còn phải vỗ 1 lần.
Mấy ngày nay chuẩn bị vào tâm bão WW37 nên thi thoảng lại phải hỗ trợ #buti vào giấc, nhất là giấc đêm. Các lần chuyển giấc còn lại trộm vía vẫn vỗ được. Số lần phải vỗ cũng tăng lên như hồi tuần 32, nhưng không sao, đang WW thì như vậy cũng ổn rồi.
Bài 5: Tự vào giấc
Những suy nghĩ từ tuần 36…
Đây là bài học của tương lai… hoặc đến khi nào Ổi quá nặng, không thể bế vác được nữa thì ông bà sẽ đồng ý cho học bài này, vì nó tốn siêu nhiều nước mắt.
Mẹ thì vẫn cho Ổi vào môi trường ngủ trước 15 phút, cho gặm ti giả hoặc gặm nướu, vỗ nhẹ, shuh shuh cho chàng buồn ngủ, hi vọng chàng hiểu là nằm giường cũng có thể ngủ được luôn chứ không cần bế.
Dĩ nhiên, chàng trai đã lớn và tương đối khó sửa. Có những lần, mồm nhai vành ti giả, mắt nhắm nghiền, khóc niệm chú gần thành công rồi thì có lẽ nhớ ra là mình đang không được bế, thế là giơ tay lên hướng về phía mẹ khóc vật vã, mắt vẫn nhắm nghiền.
Thực ra, mẹ đi ra ngoài cũng được. 5-10 phút sau chàng sẽ ngủ thôi, như những lần chuyển giấc vậy. Nhưng để cả nhà nghe chàng gào thảm thiết trong nhiêu bấy thời gian thì… Thế nên là lại PUPD cho hoà bình. Mỗi ngày luyện một xíu, một xíu thế thôi.
Thực tế tuần 37 sau bão…
Sau bão WW37, Ổi đột nhiên:
Thoải mái hơn khi quay trở lại với nhộng.
Chịu hợp tác với ti giả.
Hiểu được quy trình đi ngủ. Chỉ cần đến trước giờ ngủ, được vào nhộng, được ngậm ti giả là sẽ tự động lơ mơ, ngáp và ê a.
Thi thoảng bị tỉnh lúc chuyển giấc, chỉ cần ngậm được ti giả vào là sẽ ngủ lại.
REM sáng cũng êm nhờ ti giả. REM nào đói quá (do tối trước mải chơi ăn ít hoặc tỏ thái độ không muốn ăn) thì không chịu ti giả mà sẽ đòi #buti.
Ngủ ngày đều đều mỗi giấc 80-120 phút.
Đến khi này, mình mới hiểu. Con mất hẳn gần 10 tuần để nhận ra quy trình ngủ của mình và làm quen với nó. Khi đã hiểu và tự đưa bản thân vào nề nếp, con thấy dễ chịu hơn và có thể ngủ dễ dàng hơn việc cứ thấy buồn ngủ là quấy khóc như trước đây.
Mỗi WW quả thật là một đợt phát triển kỹ năng, tinh thần vượt trôi. Và ở WW37, có lẽ con đã chọn phát triển kỹ năng vào giấc trong hoà bình, không quấy khóc. Dù vẫn phải dùng 4S để cho đi ngủ, nhưng được như vậy là mừng lắm rồi, vì PUPD nhiều rất là đau lưng.
Từng đọc đâu đó một câu, quên tên tác giả luôn rồi, rằng: “Nếu bạn chịu được nước mắt, bạn sẽ tốn ít thời gian hơn, còn tôi lựa chọn đánh đổi thời gian để con tốn ít nước mắt hơn.”
Hành trình tự ngủ của Ổi còn dài và gian truân lắm. Nhưng chí ít thì Ổi cũng đã tốt nghiệp được hợp phần ngủ một mạch từ 7h tối tới sáng cùng hỗ trợ. Không còn chơi giữa tối nữa. Mẹ có hẳn 2 tiếng buổi tối dành cho các dự án cá nhân đang dang dở. Mừng rớt nước mắt được.
Nếu Ổi tốt nghiệp tự ngủ thành công, bài này sẽ được cập nhật tiếp. Mà chắc chắn là phải cập nhật tiếp, chỉ là thời gian thôi.
Đặc biệt dành cho các mẹ đang nuôi con trong điều kiện có quá nhiều tư duy truyền thống vây quanh.
Đính chính ngay từ đầu là EASY với Tự ngủ tuy là đôi bạn cùng tiến, nhưng tuỳ vào đặc thù của từng gia đình mà có thể 2 bạn này không thể song hành được cùng nhau. Mỗi mẹ có thể có một ưu tiên riêng để cho con làm quen. Như mình thì chỉ ưu tiên EASY để Ổi có nếp sinh hoạt ổn định.
Tự ngủ = luyện cho con cách tự vào giấc, tự chuyển giấc mà không cần ôm ấp, bế ẵm, ru hời.
Việc #đến_giờthìđi_ngủ với #đến_giờ_thì_tự_ngủ không giống nhau. Đến giờ đi ngủ, có nhiều cách để cho con vào giấc, không nhất thiết phải áp dụng các phương pháp luyện tự ngủ.
Luyện tự ngủ là cuộc chiến kinh hoàng. Mẹ không nghe được con khóc. Gia đình không đủ không gian độc lập. Cả nhà không ủng hộ… Cùng vô vàn các lý do trên trời dưới biển khác… Thì tốt nhất là không nên thử vì sẽ gây stress cho cả mẹ, cả con và cả nhà.
Giờ thì bắt đầu ạ!
Ngày đầu tiên…
Ổi về với mẹ sau 5 tiếng. Nhiệm vụ chiến lược đầu tiên: #BUTI
Trong 72 giờ đầu sau sinh, em bé vẫn còn nhiều dưỡng chất lấy từ rau rốn của mẹ nên việc ưu tiên chính của bé lúc này là ngủ để hồi sức sau quá trình vượt cạn cùng mẹ.
Thứ đến là dụ con #buti mỗi khi con tỉnh để gọi sữa mẹ về. Việc này cũng giúp con bình tĩnh hơn khi mới tiếp xúc với thế giới, đang tập tành vận hành toàn thể các cơ quan trong cơ thể.
Con cứ thức thì mẹ nên mời #buti ngay, nhớ đổi đều 2 bên để không bị lệch nữa ạ.
Vẫn là những giờ đầu sau sinh, với Ổi là 24 giờ, bụng con còn tương đối nhiều nước ối bị nuốt phải, kể cả sinh thường hay sinh mổ. Vậy nên, nếu con không có vấn đề sức khoẻ đặc biệt, trên 3kg, khoẻ mạnh bình thường thì mẹ bình tĩnh, chưa cần nhồi thêm gì vào bụng con đâu, để con còn tiêu hoá nước ối.
24 giờ đầu Ổi không ăn gì. Ông ngoại lo lắm, nhưng mẹ kiên quyết là kiên quyết, chỉ cho #buti thôi, mà nào đã có sữa về =]].
24 giờ đầu tiên, đừng nhồi con ăn sữa công thức, chỉ cần ti mẹ thôi là đã đủ.
Sau đúng 24 giờ, Ổi làm một pha vòi rồng tống hết nước ối ra ngoài. Kể từ đó, phân xu cũng hết, chuyển sang phân vàng luôn. Bác sĩ với các cô y tá ai cũng trầm trồ.
Đưa hết được nước ối với phân xu ra khỏi người là bụng con rỗng và sạch sẽ rồi. Mẹ vẫn cho #buti trước. #Buti chán đến khó chịu rồi mới cho uống thêm sữa ngoài. Căn bản là mấy ngày đầu sữa chưa về ngay nên con cáu là đúng thôi. Cơ mà không cho ti hẳn thì về sau bye luôn và lúc nào cũng lọ mọ đi vắt hết.
Bật mí là ở Bệnh viện Phụ sản Hà Nội có phòng dịch vụ chuyên chữa tắc tia, kích sữa. Ngày thứ 2 mà mẹ tỉnh táo thì nên xuống đó để được hỗ trợ, tư vấn cách massage gọi sữa về. Đảm bảo sữa về dồi dào ngay. Chi phí lại rẻ hơn dịch vụ ngoài.
Chuyện thực đơn “Làm thế nào để nhiều sữa”
Câu chuyện về việc ngây ngô để bị tức sữa rồi áp xe thì có lẽ ai làm mẹ lần đầu cũng đều can qua. Mình chỉ lưu lại đây danh mục các món mà cứ ăn vào là tự động chảy sữa, lại không béo, không gây tăng cân, tài tình lắm.
Nguyên lý chung: đồ càng nóng, càng lỏng càng kích sữa ra nhanh.
Canh (có thể nấu nước trong hoặc hầm xương cục cho ít mỡ)
Canh đu đủ xanh.
Canh bí đỏ.
Canh bí xanh.
Canh rong biển.
Cơm sốt nóng:
gạo trắng hoặc gạo lứt tẻ sẽ dễ ăn hơn gạo lứt đỏ
ăn cho đỡ tụt đường huyết thôi chứ cũng không cần nhồi nhét, canh nóng/ sữa nóng/ nước nóng ra sữa nhiều hơn cơm
Sữa ông thọ (ưu tiên loại vỉ, tính ra là 5K/cốc sữa, chứ sữa công thức nhẹ nhàng là 20-25K/cốc)
Uống siêu nhiều nước nóng ấm liên tục.
Cứ thế, ngày nào cũng ăn quay vòng nhiêu đấy thứ trước giờ con #buti để kiếm sữa về. Ổi mất 1 tháng đầu dùng 50 sữa mẹ – 50 sữa công thức. Từ tháng thứ 2, sau khi chữa áp xe ở Sản Hà Nội xong là 100% sữa mẹ.
Giữ niềm tin mình nhiều sữa, luôn tin tưởng cơ thể mình thì mới có đủ sữa cho con được.
Chuyện EASY
EASY là kỹ thuật mới so với thế hệ ông bà Ổi nên việc giải thích thế nào là EASY với ông bà là mình đã từ bỏ ngay khi còn bầu Ổi. Mình chỉ đưa ra vấn đề thế này: Ổi cần được ăn đúng bữa, ngủ đúng giờ, không ăn vặt, không ngủ vặt.
Mình thống nhất với ông bà khoảng 2-3 giờ cho Ổi ăn 1 lần. Tổng giờ ngủ theo độ tuổi thì bóc trong sách Nuôi con không phải là cuộc chiến (NCKPLCC), dán giữa nhà để ông bà tham khảo.
Bạn nào mà cả nhà không ủng hộ việc theo EASY thì chắc chỉ còn cách gồng lên tự ôm con, tự chăm con, đừng nhờ. Sẽ mệt cả mẹ cả con. Nhưng con mình thì mình quyết! Nổi đoá lên một chút cũng được, để không ai động vào con nữa. Khi đó, mẹ kiên trì theo EASY bằng được thì cả nhà sẽ dần hiểu và thông cảm. Mẹ sẽ cực mệt, xin thưa là vậy. Nhưng trái ngọt sẽ xuất hiện sau khoảng 30 ngày thôi. Mẹ vừa quan sát con, vừa tuân thủ lịch EASY, vừa điều chỉnh theo con một chút cho hợp lý. Mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Dĩ nhiên thì, chuyện của Ổi cũng không như là mơ.
Ổi chỉ theo được giờ ăn, không theo được giờ ngủ. Nguyên nhân thì đủ việc giời ơi đất hỡi, dẫn đến cuối cùng đành phải say bye hành trình Tự ngủ là như thế.
Phần E trong EASY với Ổi vốn dĩ không cần rèn. Cái bụng chàng tự động biểu tình khi đến giờ. Trộm vía. Nếu khóc mà chưa đến giờ ăn thì ắt là không phải chàng đói, chỉ là ướt bỉm, muốn bế, buồn ngủ, muốn đi chơi…
2 tháng đầu…
Ổi chủ yếu ngủ.
Cứ 2-3 tiếng chàng dậy ăn 1 lần. Ăn xong lại ngủ. Có những ngày khó ở, chàng không ngủ, chỉ khóc đòi bế. Mình canh giờ cứ đủ 2-3 tiếng thì cho ăn, rồi lại bế. Có ngày liền 12 tiếng. Giờ nghĩ lại thì là do mình hết, chưa tạo cho con được môi trường ngủ phù hợp nên chàng không biết ngủ ra sao. Nợ ngủ ngày một nhiều. Khóc lóc thảm thiết thế cũng phải.
Cũng vì khóc lóc thảm thương nên chàng nghiện luôn việc được bế ẵm, ôm ấp, ru hời. Không trách được. Khi này chàng còn nhẹ, ông bà còn hăng hái. Giờ chàng gần 1 tạ rồi thì chỉ tội mẹ với bà nội vác vai thôi.
Tháng thứ 3…
Ổi tự động 3-4 tiếng dậy ăn 1 lần. Ăn xong thì ngủ, hoặc chơi một lúc rồi gắt ngủ. Nghĩ lại vẫn thấy dại. Đúng ra ăn xong là vào môi trường ngủ luôn thì chàng đã không bị gắt ngủ suốt 6 tháng đầu đời như thế. Nhọc tâm lắm.
Đây cũng là giai đoạn chàng bắt đầu nghiện ti ngủ. Một phần là mùa đông, để nằm cũi một mình thì lạnh, phòng lại không có điều hoà hai chiều nên ấp xuống giường. Thế là thôi. Khỏi cai.
Tháng thứ 4…
Chàng giữ chắc nhịp đúng 4 tiếng dậy ăn 1 lần. EASY với Ổi lúc này thực chất là AESY, tức là chơi chán rồi #buti và ngủ luôn.
Ngủ thì chập chờn tuỳ hôm. Tại mẹ chủ quan nên catnap và ti ngủ trở thành đặc sản với chàng, chuyện ngủ chả có tí nề nếp khoa học nào. Ấy thế mà về quê hay đi đâu ai cũng khen trộm vía bạn này chả quấy nhỉ =]].
Tháng thứ 5…
Đứng trước ngưỡng cửa mẹ đi làm, lấy đâu ra ti ngủ để mà trấn an. Đọc lại bộ NCKPLCC lần nữa rồi quyết định đưa Ổi vào nề nếp.
Thoả hiệp với ti ngủ, chỉ đặt ra một số tiêu chí như thế này:
Ăn đúng giờ.
Ngày ngủ đủ nap.
Tối ngủ xuyên đêm từ 6-7 giờ tối tới 6-7 giờ sáng, không dậy chơi, không mất giấc, chấp nhận hỗ trợ chuyển giấc bằng ti mẹ nếu không thể vỗ nổi.
Ngủ giường riêng.
Giờ chàng 7 tháng rưỡi, vẫn catnap ngày như cơm bữa. Tối không chuyển giấc được, dài nhất chắc tầm 3 tiếng là phải hỗ trợ. Nếu tính bỏ rẻ 40 phút/giấc thì chàng đang dậy theo kiểu 1 giấc – 2 giấc – 3 giấc – ngủ liền – REM sáng.
Hiện chàng đang cai ti ngủ 2 lần chuyển giấc đầu. Khi nào thành công sẽ cai nốt lần chuyển giấc thứ 3, nhưng kỳ tình ở khung 12 giờ đêm đó là rất dễ thoả hiệp =]]
Kinh nghiệm là…
Trước khi sinh, mẹ nên lên sẵn lịch E3 cho con. Áp dụng ngay sau khi con chào đời hoặc sau đầy cữ. Dĩ nhiên, sẽ có những ngày phải biến thể 2-2,5 gì đó, nhưng quán triệt ngay từ đầu nền nếp EASY chuẩn thì con đỡ khổ, cả nhà đỡ khổ.
Ưu điểm của EASY mà các mẹ có thể thấy rõ nhất là con ngủ liền mạch từ 6-7h tối đến 6-7 giờ sáng (có hỗ trợ chuyển giấc)… và mẹ có khung giờ tối dành riêng cho mình khá rõ rệt, đặc biệt là sau 9 giờ tối.
Con nên ngủ giường/cũi riêng ngay từ đầu. Khi trong viện thì nên nằm nôi từ ngày thứ 2 (mẹ nào không bện thì ngày đầu tiên cũng được) vì ấp nhau ban ngày cũng nhiều, tối không cần thiết phải ấp tiếp cả đêm, để con ngủ cho thoải mái.
Tự ngủ rèn từ những ngày đầu sẽ dễ hơn là để khi đã có tháng.
Không nên áp lực quá. Theo EASY nhưng quan trọng hơn là theo con. EASY là để mẹ con hiểu nhau chứ không phải để ép con hay gì cả.
Cứ thoả hiệp nếu mẹ thấy thoải mái. Theo EASY mà mẹ stress liên tục vài tháng liền thì là đang theo sai cách. Thường chỉ stress vài ngày, vài tuần, cùng lắm là 1 tháng thôi ạ.
Chuyện ăn dặm
Trộm vía phần này không phải rèn nên cũng ít có gì để chia sẻ.
Tháng thứ 4…
Cứ đến giờ cơm là Ổi dậy, dù mới ngủ sâu hay đã ngủ lâu.
Ban đầu là bóc chuối cho mút. Răng thì chưa có nhưng dùng lợi nún lấy nún để. Kết quả là mỗi lần cũng ăn được 1/5 quả chuối tiêu.
Món tiếp theo là hạt sầu riêng còn dính ít cơm sầu. Ổi ngồi vào xe tập đứng, hạt sầu còn ít cơm đặt trên khay ăn. Bốc 1 tay, fail. Bốc 2 tay, fail. Lấy 2 tay ôm về gần ngực, cúi đầu xuống gặm, mission completed!!!
Làm quen với bột loãng, chưa thích lắm.
Tháng thứ 5…
Làm quen với bánh ăn gạo ăn dặm.
Ổi ngồi trên xe tập đứng, bát chống trượt đặt trên khay ăn, bánh gạo ăn dặm (Pigeon) được thả vào bát. Động tác bốc bánh lúc này đã chuyên nghiệp hơn. Bánh dính vào lòng bàn tay thì đút cả tay vào mồm để liếm bánh ra.
Răng hàm dưới lên được 2 chiếc cửa.
Làm quen với bột đặc, nhai gọn gàng không trượt một thìa nào.
Bắt đầu thái độ với bình sữa. Cho ăn ok. Uống nước lọc ok. Uống nước hoa quả ok. Uống sữa… nhất quyết không. Đút sữa bằng thìa thì vật vã mãi mới hết. Mà là sữa mẹ vắt ra chứ không phải sữa công thức. Ấy thế mà vẫn #buti tì tì. Buồn cười.
Tháng thứ 6 giống tháng thứ 5. Tháng thứ 7 giống tháng thứ 6.
Số các đồ tự bốc ăn được ngày một nhiều lên.
Răng đã mọc thêm được 4 chiếc cửa hàm trên.
Sữa mẹ vẫn không chịu ti bình, chỉ #buti trực tiếp thôi.
Quan điểm là KHÔNG ÉP.
Hãy chờ CON SẴN SÀNG.
Chuyện đi chơi
Ổi ra ngoài chơi lúc vừa tròn 2 tháng. Đặt vào xe đẩy, chạy loanh quanh khắp xóm.
Ban đầu thì chàng không ưa cái xe lắm. Nhưng về sau lại ưa trò driff cua, cứ xe chạy nhanh với tổ lái là yên, nằm tận hưởng. Sau dần thành quen. Ngày đi chơi 2 cữ.
Tháng thứ 3, chuyến đi xa đầu tiên: Ba Vì – Phú Thọ.
Tháng thứ 4, lên xe khách về Thanh Hoá, nghỉ dưỡng qua Tết. Lên thành phố chơi 1 chuyến (~50km khứ hổi). Sang ông ngoại 1 chuyến (~80km khứ hồi). Ăn đám cưới đầu tiên.
Tháng thứ 7, chuyến đi xa tiếp theo: Ninh Bình. Đi chơi tẹt ga. Ăn đám cưới thứ 2.
Giờ thì đang Covid…
Đi chơi từ sớm nên trộm vía Ổi tương đối dạn. Ai bế cũng được, miễn không quá… nặng vía. Chàng trai Thiên Bình thân thiện, hoà đồng… đi đâu cũng được hỏi là sao ngoan thế… (vì chàng chỉ khóc lóc thảm thiết ở nhà thôi…)
Còn chuyện gì nữa nhờ? Khi nào nhớ ra sẽ viết tiếp vậy. Giờ tạm lưu lại nhiêu bấy ý để rút kinh nghiệm cho mấy đứa em của Ổi thôi.
Chuyến đi bão táp có thể được hiểu là ký sự của Adam Lashinsky về cuộc đời của Travis Kalanick trong giai đoạn khởi nghiệp và thời kỳ đỉnh cao nhưng cũng không kém phần thị phi của Uber cùng những quyết định mang tính bước ngoặt của ông trên chặng đường khởi sự kinh doanh. Cũng giống như đa số các nhà khởi sự khác, Kalanick sở hữu sự ngạo mạn, cứng đầu, gan lì trong mọi tình huống. Ông luôn kiên định một mục tiêu khởi sự xuyên suốt, dù phải bước qua bao nhiêu thất bại. Từ Scour, Red Swoosh đến quãng thời gian dài hoạt động dưới vai trò nhà đầu tư và cố vấn chiến lược, rồi cuối cùng dừng chân tại Uber, ngọn lửa khởi sự trong Kalanick chưa lúc nào ngừng lại. Ông chỉ cần một lý do đủ thuyết phục, mọi kinh nghiệm sẽ được gom lại để làm hành trang bước tiếp.
Thất bại với Scour, thành công đi kèm cay đắng với Red Swoosh, những tích luỹ trong quá trình đánh giá đầu tư, tư vấn khởi sự cho thế hệ doanh nhân mới, tất cả những điều đó đều được Kalanick dùng làm bước đệm để bắt đầu hành trình cùng Uber.
Dĩ nhiên, lần này, không còn là một Kalanic 24 tuổi với những loay hoay nữa mà ở tâm thế chững chạc hơn rất nhiều khi ông từ chối những cơ hội lớn để về với Uber.
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời, Travis Kalanick có lẽ là một trong những thiên tài tạo lập scandal của làng khởi nghiệp hay như Adam ví là cậu con “hư” của thung lũng Silicon. Ông không lặp lại cùng một thất bại hai lần, nhưng sẽ luôn có những cú “phốt” mới, không lần nào giống lần nào và rất thường xuyên.
Có lẽ vì lý do này mà Kalanick nhanh chóng tạo cảm giác về hình ảnh một nhà khởi sự luôn biết cách đứng dậy sau những thất bại và lấy việc đó làm dày kinh nghiệm cho quá trình điều hành Uber.
Việc Kalanick có thực sự bị hiểu nhầm không không quan trọng. Điều quan trọng qua Chuyến đi bão táp là một tinh thần không sợ thất bại, không biết đầu hàng và luôn kiên định một mục tiêu.
Thất bại không phải một hố đen không thể thoát ra. Nó chỉ là một bước đệm để người gặp thất bại lấy làm nền tảng bước lên, tiếp tục vươn tới những mục tiêu cao hơn. Làm hỏng thì làm lại. Từng sai lầm thì cố gắng không phạm phải lần hai. Từng thua đau thì dũng cảm nhìn nhận nguyên nhân và không lăn vào vết xe đổ thêm lần nữa.
Nghe thì có vẻ dễ, nhưng sau những lần trả giá đắt đỏ thì không phải ai cũng có đủ can đảm tiếp tục bước đi trên những thất bại của mình giống Kalanick. Điều này đòi hỏi một tinh thần thép, đôi khi là một bộ mặt dày và một ý chí xây dựng sự nghiệp bền bỉ.
Trong cuộc sống thường ngày, đối với một nhân viên cổ cồn trắng thông thường, điều này có thể dễ dàng hơn đôi chút. Nhưng nếu không để ý, gần như cũng chẳng ai có thể phát triển được theo đúng nguyện vọng.
Mạnh dạn tự nhìn nhận đâu là điều mình đã làm sai, đâu là thất bại của mình. Bạn có hàng vạn lý do để đổ lỗi cho khách hàng, đồng nghiệp, sếp và bất cứ ngoại cảnh nào xung quanh, nhưng lại chẳng đủ dũng cảm để đối diện với một lý do duy nhất dẫn đến thất bại, đó là sai lầm của chính mình.
Đối mặt với yếu kém của mình trong thất bại vừa qua, ghi nhớ lại khâu mình đã làm hỏng và tự nhắc bản thân không tắm hai lần trên một dòng sông. Chẳng ai muốn nghĩ mình là một kẻ vô dụng. Bạn cũng vậy. Và đôi khi, sự sĩ diện khiến bạn chẳng thể tin là mình đã mắc một lỗi ngớ ngẩn đến như thế với ngần ấy năm kinh nghiệm.
Sẵn sàng nhận lại nhiệm vụ một lần nữa cùng những cam kết mang tính trách nhiệm cao để đảm bảo bạn sẽ không lặp lại thất bại đã từng. Suy cho cùng, công ty không phải của bạn và mọi doanh thu nếu có đều thuộc phần lớn về một ông chủ đầu tư nào đó. Bạn chỉ nhận lương cứng cùng những cơ chế phạt khắc nghiệt được thiết lập để tối ưu chi phí và năng suất trong hệ thống. Vì sao bạn cần đặt trách nhiệm lên vai?
Mọi rào cản đó đều là bức vách ngăn dày dặn khiến cho kinh nghiệm của bạn chẳng thể dạn dày.
Thế nhưng, bạn thấy Kalanick rồi đấy, về bản chất vẫn là một vị CEO đi làm thuê cho những nhà đầu tư và ôm một giấc mộng riêng. Nếu chỉ đơn giản giữ tư duy nhân viên, hẳn ông đã nhanh chóng giải quyết mọi khiếu nại theo cách êm thấm nhất và không phải gây thù chuốc oán với quá nhiều nhà đầu tư như vậy.
Vậy bạn, giấc mộng của bạn là gì? Và hãy chắc rằng, nó cần đủ lớn để vách ngăn giữa bạn và việc đối diện thất bại không còn tồn tại.
You are a Mogul – Chinh phục những điều bất khả là cuốn sách tâm huyết của Tiffany Phạm – cô gái gốc Việt có tên trong danh sách “30 Under 30” về lĩnh vực truyền thông của tạp chí Forbes; “30 phụ nữ dưới 30 có tầm ảnh hưởng nhất” trong lĩnh vực công nghệ của Business Insider, “30 phụ nữ dưới 30 đang thay đổi thế giới” của tạp chí Elle…
Cuốn sách giống như một thiên tự truyện tưởng như bình thường nhưng lại hàm chứa những giá trị sâu sắc mà mỗi cô gái nói riêng cũng như mọi độc giả nói chung đều cần chiêm nghiệm cho chính mình.
Từ năm 14 tuổi, Tiffany đã bắt đầu hành trình thực hiệm đam mê của mình. Dĩ nhiên, phải mất tời 13 năm cô mới có thể cất những bước đi chính thức đầu tiên. Nhưng xuyên suốt hành trình trong 13 năm đó, cô gái Á châu đã không ngừng nắm bắt mọi cơ hội để vươn lên, tích lũy từng thành tựu nhỏ cho riêng mình, chờ ngày thời cơ chín muồi để thực sự khởi nghiệp theo đúng nghĩa.
Từ việc học, việc chọn trường, việc lựa chọn những cơ hội nghề nghiệp thích hợp, hết lòng với mọi đối tác, luôn chủ động tìm kiếm và chớp lấy mọi cơ hội lướt qua tầm tay, suốt chặng đường hơn 10 năm, Tiffany cứ lặng lẽ làm những gì mình yêu thích và cho là đúng đắn, lặng lẽ phát triển như một cô gái công sở bình thường cho đến một ngày, khi trực giác trở nên mạnh mẽ, cô đã quyết định bắt đầu với Mogul – điều cô vẫn ước ao từ ngày niên thiếu.
Thành công luôn là thứ đến sau, nhưng điều đáng để kể và học hỏi trong You are a Mogulchính là tinh thần nắm bắt mọi cơ hội của tác giả trên hành trình chinh phục đam mê. Qua cuốn sách, bạn sẽ nhận ra có những cơ hội tưởng như chẳng liên quan gì, nhưng cuối cùng lại mang tới trái ngọt cho chính đam mê về sau bạn theo đuổi. Kén chọn cơ hội không phải là cách Tiffany làm. Chỉ cần thấy cơ hội phù hợp với bản thân, có thể giúp bản thân học hỏi được nhiều điều, phát triển thêm được nhiều góc cạnh mới, chắc chắn cô sẽ không bỏ qua.
Nắm bắt mọi cơ hội mới – chìa khóa của sự khác biệt giữa ‘thành công’ và ‘mờ nhạt’
Khép lại cuốn sách, độc giả có thể nhận ra điểm khác biệt lớn nhất giữa một cuộc đời ‘mờ nhạt’ và một cuộc sống được cho là ‘thành công’ nằm chính ở chỗ người đó có chủ động nắm bắt các cơ hội mới hay không. Nếu đặt ví dụ cuộc đời bạn là một con đường trải dài với khung cảnh không bao giờ thay đổi dù bạn có đi xa đên đâu, thì việc nắm bắt các cơ hội mới giống như việc bạn luôn để tâm tìm những ngã rẽ, dù không biết khung cảnh mới sẽ ra sao, nhưng chắc chắn sẽ khiến bạn cảm thấy háo hức và phấn chấn hơn rất nhiều việc mãi chỉ nhìn thấy những điều đã cũ.
Nếu ai đó luôn than vãn rằng “Cuộc đời tôi chẳng có gì thú vị” thì thực chất đó là do họ chẳng bao giờ bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình và nắm bắt lấy những cơ hội mới vốn dĩ vẫn đang tồn tại xung quanh.
Nếu đột nhiên bạn cảm thấy “Công việc dạo này thật nhàm chán”, hãy tự hỏi ngược lại bản thân xem “Mình có thể làm gì khác biệt hơn trong công việc này?” hay “Đã bao lâu rồi mình không làm thêm gì khác ngoài việc biên chế thường ngày?”.
Thế giới nói chung và cuộc sống của bạn nói riêng vốn không ‘nhạt’ đến thế. Điều nhạt nhẽo duy nhất là sự đứng yên của bạn, sự không chịu nhúc nhích của bạn trong tư duy cũng như hành động. Đa phần chẳng ai muốn làm công việc lặp đi lặp lại cả một đời. Điều đó sẽ nhanh chóng khiến bạn phát ngấy nếu xung quanh không có những việc khác đa dạng hơn để bạn bận rộn thêm. Vấn đề nằm ở chỗ, chẳng ai tự dưng mang điều đó đên cho bạn cả. Chính bạn phải là người đi hỏi han, tìm hiểu và chủ động nhận lấy cơ hội đang treo lửng cho tất-cả-mọi-người đó.
Nắm bắt mọi cơ hội mới để bạn của ngày hôm nay luôn có phần tiến bộ hơn bạn của ngày hôm qua. Chỉ có như vậy, bạn mới cảm thấy cuộc sống của mình không vô nghĩa. Và biết đâu, vào một ngày nào đó sau nhiều năm bền bỉ nắm bắt mọi cơ hội mới khi có thể, bạn lại có được một cuốn tự truyện của riêng mình giống như Tiffany vậy?