Dành tặng 1 nửa còn lại của em

Anh à. Em không biết giờ này anh đang ở đâu, làm gì. Em cũng mong là anh không tồn tại. Vì em biết em không xứng đáng để nhận được thêm yêu thương từ 1 người con trai nữa. Nhưng nếu thật sự anh đang bước đi ở 1 đâu đó và chấp nhận em vô điều kiện bởi 1 tình yêu đủ lớn để chấp nhận con người và quá khứ của em, để giữ em không bay nhảy với những chân trời mới, thì em muốn nói với anh là em thích…

a_part_of_my_heart_6-983712

Em thích được đón đưa, được ngồi sau để ôm anh, tựa đầu vào lưng anh, ngửi mùi nước xả trên áo anh, vì con trai thì sẽ được mẹ giặt quần áo, và quần áo của các mẹ giặt thì rất thơm.

Em thích nhận được 1 cái mail xin lỗi đầy yêu thương mỗi lần anh lỡ hẹn.

Em thích hát và thích được nghe anh hát, nhất là khi bài hát đó được anh vất vả đợi đến đêm mới dám thu vì sợ tạp âm, rồi gửi mail cho em vào lúc tờ mờ sáng, và em sẽ bật khóc trong hạnh phúc khi nghe được giai điệu đó vào sáng hôm sau.

Em thích nhận được những món quà do tự tay anh làm, nhất là đồ ăn nhé. Dù em biết anh đã phải cất công tra youtube, google, suýt làm nổ tung cái bếp với những thử nghiệm đầu tư mạo hiểm, biến cả nhà thành chuột bạch.

Em thích được đọc note của anh về em. Đương nhiên là phải những lời yêu thương khiến cho thiên hạ phải ghen tị về tình yêu anh dành cho em.

Em thích được nắm tay anh đi dọc bờ hồ. Em sẽ kể cho anh nghe những câu chuyện thú vị về gia đình em, nhất là bố mẹ em. Em sẽ hỏi anh rất nhiều thứ về gia đinh và cuộc sống của anh nữa.

Em thích được ôm từ đằng sau sau buổi đi dạo nói trên, để được nghe anh thì thầm vào tai em, để được áp má vào anh, để được dựa dẫm.

Em thích cách anh siết chặt tay em trong túi áo dù trời nắng hay mưa, dù ngay đông hay hạ.

Em thích những chuyến ghé thăm bất ngờ trước cổng nhà em với 1 câu chuyện phiếm hay 1 túi đồ ăn.

Em thích được anh mua bánh ga tô mỗi lần em ốm.

Em thích được nằm gọn trong lòng anh những lúc mệt mỏi để được khóc, được than vãn. Dù biết anh chẳng thể đưa ra lời khuyên, chỉ cần anh yên lặng bên em. Vậy là đủ.

Em thích nhìn anh đùa giỡn với các cô gái khác, để cuối ngày trở lại bên em và nói “Em vẫn là người tuyệt nhất!”

Em thích nhìn anh và bố em nói chuyện, uống rượu và chém gió hợp nhau.

Em thích những ngày mưa có anh, được cùng anh dầm mưa và lội qua những con phố ngập lụt ngày Hà Nội.

Em thích những ngày nắng được cùng anh bước dọc con đường vắng với cái ô làm bằng lá khoai nước.

Em thích được nghe anh kể chuyện, chuyện cuộc đời anh, chuyện gia đình, bạn bè, chuyện chúng mình, để em có thể hiểu được anh hơn.

Em thích nghe anh nói về em, dù khen hay chê. Nhưng nếu gắt gao quá thì em sẽ giận thật đấy.

Em thích 1 cái ôm thật chặt lúc anh xin lỗi. Dù em đúng hay sai, em vẫn thích anh là người đến ôm em và nói: “Mình làm lành nhé! Anh yêu em lắm!”. Em hứa là sẽ gật đầu vô điều kiện.

Em thích những tin nhắn yêu thương cuối ngày của anh, dù cho cả ngày em chả thèm hỏi han anh câu nào và đôi lúc cũng quên không trả lời những tin nhắn đó. Nhưng chắc chắn là em có đọc và ngủ quên trong yêu thương.

Em thích yêu và được yêu. Nhưng em lại là một đứa vô tâm và luôn ưu tiên công việc. Vậy nên em thíchanh chấp nhận con người em và luôn ủng hộ em dù em đúng hay sai. Em thích được nghe câu “Cố lên! Mọi việc rồi sẽ ổn thôi!” và “Không sao đâu! Em đừng buồn! Anh luôn ở bên em!”. Vậy là đủ.

Đừng khuyên nhủ em trừ khi anh được hỏi. Đừng ngăn cấm em vì em không muốn có 1 người bố thứ 2.Đừng hỏi em những câu vì sao, tại sao, vì bản thân em cũng không có câu trả lời. Đừng suy diễn những hành động và lời nói của em.

Hãy hiểu đơn giản là em yêu anh vậy thôi.

Thân gửi 1 nửa còn lại của em.

HN02042012

Jessy

Hà Nội – Ngày gọi nắng

71810980

Hà Thành một sớm vương màu nắng

Nội đô yên lắng đón hè sang

Nhớ mùa hoa đỏ tràn sân vắng

Anh gửi lời thơ nơi cánh bằng lăng

Nhiều lắm mộng mơ tuổi mùa trăng

Sẽ lưu hoài dòng lệ nhòa trang vở

Đợi mùa sau trở về trong miền nhớ

Anh có về trọn kí ức tuổi thơ?

Mặc thời gian xóa gọt chút tình mơ

Tháng năm học trò, lời hẹn hò bỏ ngỏ

Năm ngón tay đan tròn lời ca đó

Trôi miên man góp nhặt nhịp tiếng tơ

Em trở về trọn kí ức tuổi thơ

Yêu tha thiết nắng hè ve mời gọi

Anh đưa bước bóng điệp vàng le lói

Nhiều lắm thay những xúc cảm gợi mùa

HN13412

Jessy

 

Hà Nội – Ngày của gió

Hà Nội. Một ngày trở gió…

Đợt gió mùa đầu tiên kéo về mang theo hơi se se lạnh đầu đông. Hà Nội thật lạnh, thật buồn. Cái hơi gió se lạnh không còn làm tôi cảm thấy ấm áp như bao mùa trước. Cô đơn quá! Cái lạnh làm tôi cảm thấy mình thật lẻ loi, cô độc. Buồn và nhớ! Nhớ hắn! Nhớ những ngày hè! Nhớ những con người thân thiết! Ba tháng hè trôi qua quá nhanh làm tôi không kịp nhận ra điều gì ngoài việc dường như tôi thích hắn. Những tháng ngày vui vẻ đó vụt qua trước mắt tôi như một cơn gió vậy. Nhẹ nhàng. Êm dịu. Đẹp… Bản nhạc Out of the blue vẫn vang lên nhưng có lẽ sẽ còn rất lâu nữa tôi mới thoát ra khỏi nỗi buồn này. Ít ra thì cũng phải chín tháng nữa cho đến khi tôi gặp lại hắn. Hơi đông Hà Nội cuộn con người vào lòng nó, làm cho tất cả trở nên bé nhỏ. Nó có thể làm ai đó cảm thấy ấm áp khi thu mình vào trong tấm áo khoác mỏng, trong vòng tay của bạn bè, của người mình yêu thương. Nhưng nó cũng có thể làm một trái tim cô đơn cảm thấy lạnh lẽo, giá buốt. Nhớ một người… Một con người ở rất gần nhưng dường như lại thật xa xôi. Nhớ một ánh mắt, một nụ cười. Nhớ da diết… Liệu ai đó có biết, trong cái lạnh đầu tiên của mùa đông, có một con bé đang ngồi đây, thu mình trong căn phòng trống, thầm mong có một người ở bên để sẻ chia hơi ấm của tình bạn, tình yêu, anyway… Liệu ai đó có biết nơi đây có một trái tim đang thầm khóc, chờ mong một dòng tin nhắn ấm áp, một câu nói, hay một cái gì đó đủ để sưởi ấm con tim, để dù “Vũ trụ bao la vẫn mãi là vũ trụ” nhưng “Tình yêu không chỉ mãi đơn phương”

Hà Nội hôm nay. Cũng là một ngày trở gió…

Đợt gió mùa cuối cùng níu kéo lại chút hơi giá buốt. Hà Nội thật lạnh, thật buồn. Cái hơi gió rét không làm tôi cảm thấy ấm áp như ngày này 10 năm trước, ngày tôi bắt đầu viết những dòng đầu tiên về cuộc đời mình. Vẫn là cái cảm giác lạc lõng, hụt hẫng, lẻ loi, đôi phần cô đơn. Vẫn là cái sự buồn và nhớ. Nhưng không còn là 1 người 1 mùa hay 1 thời kỉ niệm.

Ngày vào đại học, tình yêu của tôi dàn trải hơn cho nhiều người. Tôi không còn quá ủy mị vào 1 trái tim, 1 tình cảm, 1 con người vì cách đó 2 năm, niềm tin trong tôi về 1 tình yêu trọn vẹn đã không còn nữa. Và cũng cách đó 2 năm, tôi đã không còn đủ dũng cảm để đặt trọn niềm tin vào 1 ai nữa. Tổn thương thì vẫn là tổn thương. Và vết sẹo thì vẫn luôn tồn tại trong góc khuất của con tim.

3 năm. Tình yêu được sẻ chia mang lại cho tôi niềm vui sống, những chỗ dựa tinh thần lớn, những vòng tay sẵn sàng đón lấy tôi mỗi lần tôi vấp ngã. 3 năm. Niềm tin dần trở lại trong tình yêu thương ấm áp giữa 1 mùa yêu với 17 con người, giữa 1 đại gia đình tư tưởng lớn gặp nhau về văn hóa, giữa 1 mái nhà nơi những con người cùng chung đam mê luôn cuồng nhiệt cùng nhau. 3 năm. Đủ dài để biến 1 con bé nội tâm, hay nghĩ, hay khóc, dễ xúc động, dễ tổn thương trở nên cứng cáp, mạnh mẽ, sôi nổi hơn, hay ít ra nhìn bề ngoài là như vậy.

Quay trở lại với cái buồn và nhớ của ngày hôm nay. Không hiểu sao bên trên lại lan man như vậy. 3 ngày. Nhận được liên tiếp 3 tin buồn. Nội dung giống hệt nhau. Cũng may là mức độ giảm dần theo thời gian nên còn vớt vát lại được chút hi vọng. Đứng về góc độ công việc mà nói. Tôi không nên buồn. Việc 1 người dám bày tỏ quan điểm với bạn, chia sẻ với bạn, có chính kiến riêng khi nghe bạn nói là 1 điều tốt. Ít ra thì họ không còn là con rối trong tay bạn, và đáng để bạn tự hào cho việc thay đổi đó. Nhưng đứng ở góc độ tình cảm mà nói, thì tôi cũng nên cho phép mình buồn.

HRlogo[1]

1 người quay lưng lại, đó là lỗi của họ. 2 người quay lưng lại, cũng có thể là họ có lỗi. Nhưng đến người thứ 3 thì bạn nên nhận lỗi về mình.

Nhân sự là vấn đề muôn thuở của mọi tổ chức, nhất là trong các câu lạc bộ hiện nay. Hà Nội đang cảm nhận 1 đợt thay máu của hàng loạt các cây cổ thụ trong hoạt động xã hội. Nhà nhà tuyển dụng. Người người nộp đơn. Nguyên nhân luôn luôn được đưa ra đầu tiên là thiếu người. Có nhiều kiểu thiếu người. Có nhiều người nhưng không dùng được ai cũng gọi là thiếu, có mỗi 1 vài người giỏi cũng gọi là thiếu, có nhiều người giỏi nhưng không ai tâm huyết cũng gọi là thiếu,…

Có nhiều nguyên nhân để người giỏi ra đi, người mới không đến để dẫn đến tình trạng thiếu người ẩm ương như kiểu trên. Theo như một người bạn của tôi nói thì đặt quy luật cung – cầu vào đây là hợp lý. Mỗi người đều có mục tiêu về lợi ích khác nhau. Mỗi tổ chức đều có 1 giá trị thỏa mãn khác nhau cho những lợi ích mong muốn đó. Và một khi giá trị của tổ chức thỏa mãn lợi ích của cá nhân, họ và tổ chức sẽ giao thoa, tổ chức sẽ giữ chân được họ. Ngược lại, đến một lúc nào đó, các tác động khiến lợi ích và giá trị không còn hòa hợp nữa, họ sẽ ra đi. Mọi lý do chỉ là ngụy biện.

Giữ chân nhân sự là 1 câu hỏi hóc búa trong bài toán nhân sự.

Đau đầu hơn là trong một tổ chức hoạt động xã hội, giá trị không đo được bằng tiền và thời gian phát huy lợi ích của nó cũng khá lâu. Cái duy nhất bạn có thể cho đi về mặt lợi ích thực dụng là những cơ hội để cá nhân phát triển bản thân về kĩ năng, kinh nghiệm, quan hệ. Tuy nhiên, những cái đó luôn có 1 giới hạn nhất định trong năng lực của tổ chức. Một khi bạn đi đến được tận cùng của những giá trị đó, bạn sẽ tự đặt câu hỏi mình còn ở trong tổ chức để làm gì?

Ở vị trí điều hành, bạn hầu như chẳng thể nâng cao thêm năng lực bản thân từ nguồn giá trị của tổ chức. Mọi quyết định thuộc về bạn. Deadline là của bạn. Bạn hoàn toàn có thể lựa chọn việc ra đi để nhường lại vị trí cho 1 người vẫn còn có thể tiếp tục phát triển trong tổ chức. Bạn có quyền lựa chọn một nguồn cung khác dồi dào hơn thay vì việc phải cố gắng nâng cao giá trị cho tổ chức để nó tiếp tục thỏa  mãn lợi ích bạn mong muốn. Điều này là rất khó khăn như việc bạn tự thay đổi bản thân. Nhưng vẫn có những con người ở lại. Động lực và niềm tin của họ ở đâu? Đa phần nằm ở tình cảm.

Tình yêu, nhiệt huyết và trách nhiệm.

Để giữ chân những người giỏi, bạn cho họ thấy lợi ích mà họ có thể đạt được khi hoạt động. Một khi những lợi ích đó không còn đủ để thỏa mãn họ, cái bạn cần là nuôi dưỡng họ bằng tình cảm và nhiệt huyết để khơi dậy trách nhiệm gắn bó trong họ. Lý thuyết thì nghe có vẻ đơn giản. Nhưng thực tế việc cân bằng giữa lý trí và tình cảm để vừa đảm bảo sự cương quyết trong công việc vừa giữ được sự hài hòa trong tình cảm là việc hết sức khó khăn. Đặc biệt là với một đứa nóng tính và vội vàng như tôi.

Chưa nói vội đến việc xây dựng sự gắn kết bằng tình cảm sau khi 1 cá nhân đã khai thác hết giá trị của tổ chức để thỏa mãn lợi ích bản thân. Ngay như việc làm sao để cho họ nhìn ra được những lợi ích vẫn đang còn hiện diện trong tổ chức mà họ chưa khai thác hết được cũng là một vấn đề. Tranh cãi không giải quyết được mâu thuẫn này. Vậy là bạn lại phải tốn rất nhiều thời gian để giảng giải cho họ tại sao cơ hội đó lại có lợi, có lợi ở những mặt nào, bạn sẽ đánh mất những gì nếu bỏ qua cơ hội đó. Giải thích thôi chưa đủ, bạn lại phải tiếp tục tạo niềm tin qua mối ràng buộc tình cảm giữa hai người, để họ có đủ độ tin cậy vào lời nói của bạn.

Nhưng rồi bản thân nhà điều hành cũng là con người, không thể lúc nào cũng đủ tỉnh táo để chạy theo bạn, vun đắp tình cảm với bạn, nhận ra bạn đang thiếu gì, ở đâu để bù đắp ngay, để khơi dậy tinh thần, trách nhiệm trong bạn. Mệt mỏi, cáu gắt là điều không thể tránh. Và chính những lúc vô tình đó đã tạo ra áp lực cho những người vốn đã không còn thấy được giá trị từ tổ chức – lại còn phải chịu thêm những thứ không đâu. Vậy là quyết định ra đi đến rất nhanh, để lại một chỗ trống lớn trong tổ chức.

Nguyên tắc là không được giận dỗi, thù hằn hay phân biệt đối xử.

Phải vui vì họ đã biết tự chọn đường đi cho mình và thỏa mãn với con đường đó. Ờ chính cái nguyên tắc đấy làm tôi bị buồn. Đồng ý là có mừng. Cơ mà rồi vẫn buồn. Nhưng không được nản. Vẫn phải tiếp tục yêu thương, chia sẻ niềm tin và nhiệt huyết. Vẫn phải tiếp tục những nụ cười, những cái ôm có giá trị. Một khi muốn người ta mang lại lợi ích cho mình, cần đem lại cho họ những cơ hội gắn liền với mong muốn lợi ích của họ dù nó hoặc chẳng liên quan đến những gì mình cần, hoặc có thể sẽ dẫn họ đi chệch hẳn con đường mình muốn hướng họ tới, hay thâm chí có thể đánh đổi cho họ 1 cơ hội mà đáng ra mình sẽ được nhận.

Chia sẻ, cho đi trước khi nhận lại.

Ít người vượt qua được rào cản này. Việc bạn ấn share 1 đường link là việc chia sẻ vô cùng đơn giản. Chia sẻ đồ ăn chắc cũng không có gì khó khăn. Quần áo cũng có thể không làm bạn lăn tăn nhiều cho lắm. Sách vở chắc càng không. Nhưng hay thử đặt bạn vào trong trường hợp bạn biết được 1 cơ hội đi nước ngoài (free 100%) chỉ dành cho số lượng có hạn. Bạn biết bạn có đủ tiêu chuẩn để được nhận và những người bạn quan tâm cũng vậy hoặc hơn thế. Vậy liệu bạn có đủ dũng cảm chia sẻ nó cho mọi người để tự làm tăng tỷ lệ chọi của chính mình? Bạn có sẵn sàng từ bỏ cơ hội đó để đem nó tặng cho 1 người khác? Sự ích kỷ luôn tồn tại đâu đó trong mỗi con người, và đa phần người ta ít nhiều cũng đều bị nó chi phối. Quan trọng là người quản lý nhân sự phải nhận ra nó đang hiện diện ở đâu để dập tắt nó hoặc đuổi nó đi chỗ khác. Một khi bạn làm được điều này, bạn sẽ có thêm được những mối quan hệ bền vững hơn với những người xung quanh, với những người bạn muốn giữ chân trong tổ chức.

Nhưng vẫn phải nhắc lại là nhà điều hành cũng chỉ là con người, không phải là thần thánh gì mà lúc nào cũng có thể cao thượng được.

Vậy nên, tôi vẫn sẽ buồn. Và còn buồn nhiều. Từ “you” được hiểu theo số nhiều sẽ rất tốt nếu mọi thứ đều vui vẻ, mọi người đều đang đi chung con đường với 1 nhiệt huyết hừng hực và tình yêu trọn vẹn với nhau. Nhưng nó cũng sẽ thật thảm hại khi bắt đầu có lung lay và trúc trắc. Vui tới bến. Buồn tới độ. Cuộc sống rồi sẽ thú vị theo cách nó phải thế. Vẫn phải tiếp tục mở những cánh cửa mới để tìm lại niềm vui cho bản thân. Tôi sẽ vui trở lại.

HN110312.

Jessy

Mưa… Nắng… & Gió…

Trời gần trưa… Nó vẫn theo phản xạ tự nhiên mọi ngày tắt chuông điện thoại thành nghệ thuật. Lần thứ bao nhiêu nó cũng không thể nhớ nữa. Nó chỉ biết là nó đang hơi bực bội vì một giấc mơ đẹp dở dang mà không thể nào mơ tiếp.

 

Tự tặng cho mình một ngày lười biếng, nó với tay kéo rèm, mở cái cửa sổ cạnh giường, ngồi tựa gối ngắm nhìn người ta bận rộn. Tán lá rợp của mấy cây cổ thụ ven đường bắt nhẹ những sợi nắng lướt dịu trên má nó. Trời vẫn hơi thoảng gió và phảng chút se se.

 

 

Nó giật mình tỉnh dậy, hình như nó ngủ quên lúc mải ngắm phố, nhìn xa xăm theo cái cách nó vẫn thích. Trời mưa. Vào một ngày lười biếng thì với nó mưa rất đẹp và rất yêu. Nó thích nhìn những hạt mưa rào vỡ òa mặt sân, thích chạm nhẹ sợi mưa mỏng manh mà nó vẫn quen gọi là mưa lụa, thích hít hà bụi mưa lây phây, thích ngắm mưa, thích nghịch mưa, thích được mưa ôm vào lòng rồi nó yêu mưa từ lúc nào không hay nữa… Và vừa kịp mỉm cười nhận ra thì mưa đã ngớt…

 

Hửng nắng. Những dấu vết nhạt nhòa của mưa cũng dần tan biến trong cái ấm áp của nắng sớm. Nó mở cửa bước ra lan can. Không gian mênh mang trước mắt nó. Nắng nâng nó lên những ngọn cây nhẹ nhàng, đưa nó lướt qua những dãy đồi thoải cỏ hoa còn quyện hơi sương. Nó thích thú vắt vạt nắng lên người, điểm xuyết 1 ngày ấm đẹp… Nó yêu nắng. Cái cảm giác nhẹ nhàng, lãng mạn, vi vu, mềm mại mỗi lần nắng khẽ khàng vuốt nhẹ mắt môi…

 

Trời trở giông… Nó mơ màng mở mắt. Vẫn căn phòng đó. Vẫn khung cửa đó. Hình như mưa về. Nó hơi bực bội. Nó nhớ nắng, nhớ những giờ phút rong ruổi vu vơ cùng những vạt nắng dịu dàng. Ngắm nhìn mưa được lúc thì tâm trạng nó bắt đầu ổn định. Nó nhận ra đã có lúc nó yêu mưa. Và nó hiểu là nó vẫn còn muốn được đùa giỡn, đắm mình trong làn mưa xối xả. Nó ùa vào lòng mưa như một đứa trẻ con. Nó cố quên đi giọt nắng thưở nào. Nó tập yêu lại, tập vui lại. Ừ. Nó vẫn yêu mưa.

 

Bất giác… nó lạnh. Nó dần lánh xa mưa như một điều khó chịu. Nó dần quên đi cách nghịch mưa, cách yêu mưa. Nó khép cửa lại, chờ đợi 1 điều gì đó. Có lẽ nó ước giọt nắng của nó quay lại…

 

Bằng 1 phép màu diệu kì nào đó, nắng quay lại với nó, nhưng ko còn vẹn nguyên… không lãng mạn… ko dịu dàng… ko vi vu như giọt nắng nó hằng mong… Nó vẫn mỉm cười. Nụ cười mãn nguyện 1 phần. Tấm rèm cửa lại được mở ra… Nó lại lười biếng vờn cái nắng mới tinh nghịch, ngây ngô… Nó hài lòng dù đôi lúc hơi thở vẫn kéo dài hơn, suy nghĩ cũng nhiều hơn… Nó bỏ qua tất cả những vướng víu, nóng nảy của cái nắng đứng bóng… Miễn là nắng. Nó yêu. Nó vui…

 

Nhưng rồi thì cái nóng bức cũng ko thể khiến nó ngồi yên được lâu hơn để yêu thương. Nó vùng dậy. Cố chạy thật xa, thật xa, xa khỏi cái khó chịu vướng bận nơi nó, xa cái nắng, cái nóng dồn nén nó từng cảm thông… Và nó gặp gió.

 

Gió xoa dịu cơn bực tức khó chịu của nó, xua tan cái nóng ức trong nó, khiến tâm hồn nó dịu lại. Gió khẽ vờn tóc nó, quyện ôm lấy nó, kéo nó vào lòng chở che, thì thầm với nó những giai điệu đẹp đẽ của cuộc sống… Nó chạy chậm lại. Nó dần quen với sự có mặt của gió, với những lời thì thầm, với vòng tay vô hình nhẹ nhàng gió vô tình tạo quanh nó. Nó có cảm giác vẹn nguyên như ngày đầu tiên đón nắng. Gió đưa nó đến những không gian bao la với vùng trời trải rộng đến vô cùng. Gió đem đến cho nó những niềm vui nhỏ nhoi, ngọt ngào, bay bổng. Nó … …

 

 

Tiếng nhạc Breakfast Show. Nó cười và thở phào nhẹ nhõm. Nó nhớ… Tất cả…

[…Hi vọng…]

Cũng lâu rồi mởi trở lại với đôi dòng tâm trạng. Lần này sẽ là chủ đề về Hi vọng. Dành cho tất cả những trái tim đang cần điều đó.

hope-in-focus

Trước thích trắng và xanh dương vì sự ngây thơ và thanh bình của nó. Sau thích thêm đen, ghi, khoác thêm vẻ trầm lặng, thu mình. Rồi 1 cơn gió lạ… 1 hơi thở mới… 1 luồng suy nghĩ mới… đem đến cái sở thích mà trước giờ vẫn cho là kì lạ, là tiểu thư… Hồng… màu của hi vọng và tin yêu.

Mọi thứ cứ đến thật tự nhiên, thật gần, thật quen… để rồi thoáng cái… đã gần 2 năm từ ngày mình thích cái màu đấy và cũng đã tròn 1 năm từ ngày thứ màu ấy đánh dấu bước ngoặt lớn đầu tiên trong đời sinh viên… Tình yêu… Nó cũng là nguồn cơ cho 1 loạt những hỉ nộ ái ố, những bài triết lí và những vần thơ lúc ẩm ương, lúc hờn dỗi, lúc chứa chan… Và nó cũng hiển nhiên trở thành cảm hứng cho bài triết lí tiếp theo này.

Hi vọng là cái giảm dần đều và tỉ lệ nghịch với độ tuổi… Dường như càng lớn, càng trưởng thành, con người ta càng cảm thấy hi vọng là thứ gì đó thật phù phiếm, viển vông. Người lớn chỉ tin vào hiện thực, vào cuộc sống bon chen thường nhật. Người lớn thật thiển cận và không hiểu trẻ con như thể họ chưa từng là trẻ con. Lúc trước mình đã từng nghĩ như thế và tự nhủ sẽ ko bao giờ cư xử như người lớn đã làm với mình. Nhưng càng ngày, càng dấn chân sâu vào cái gọi là sự trưởng thành, tự lập, mình càng cảm thấy mình dần dần giống với những gì mình đã trách móc. Dường như đã ít đi cái trẻ con ngây thơ, ít đi sự vị tha vốn có, ít đi sự bao dung, vô tư lự, ít đi cái thông cảm, sẻ chia. Dường như nhiều hơn những ganh đua, những bon chen bộn bề, nhiều hơn những ích kỉ, nhỏ nhen, những ghen tuông, đố kị, nhiều hơn những trách móc, giận hờn. Đôi lúc giật mình thoáng sợ. Đôi lúc thầm trách, thầm  nhắc rằng xưa mình đâu có thế. Mình đã từng bỏ qua những thứ còn to tát hơn nhiều mà. Rồi tĩnh tâm. Rồi  ngồi lại. Rồi tự chỉnh đốn lại bản thân. Và nhận ra rằng cần phải giảm cái hệ số góc của hàm “hi vọng” xuống.

Hi vọng vẽ nên những ý nghĩa trong cuộc sống. Với bất cứ việc gì, nếu không đặt vào đó 1 chút hi vọng hay niềm tin nhất định, thì dù kết quả có mĩ mãn đến đâu, cũng chẳng mang 1 ý nghĩa nào và chẳng thể để lại 1 dấu ấn nào trong suốt chặng đường chạy đua với thời gian. 1 đứa bé không mong có 1 cái bánh thì dù người lớn có cho nó cả 1 đĩa bánh thì với nó cũng chỉ là việc thường ngày và khi lớn lên, nó cũng chả buồn nhớ xem hồi xưa nó ăn gì. Cũng như 1 trái tim không mong mỏi 1 tình yêu, dù chỉ 1 ý nghĩ thoáng qua, thì sẽ chẳng bao giờ nhận ra 1 nửa còn lại của mình dù người đó ở ngay trước mắt. Hi vọng là đứa con cưng của Tình yêu và cũng như Tình yêu, Hi vọng cũng cần được nâng niu, trân trọng, và nuôi dưỡng.

Và cuối cùng, dù có bị lãng quên, có trôi dạt về đâu trong sâu thẳm tâm hồn thì hi vọng sẽ không bao giờ biến mất. Bởi ít nhất thì đâu đó, trong 1 giây thoáng qua nào đó, ta không thể không từng nghĩ về 1 ước mơ, về 1 khát khao, về 1 ham muốn. Chính những ý nghĩ đó là khởi nguồn cho 1 tia hi vọng, 1 chút niềm tin gì đó để ta tiếp thêm động lực bước đi và vượt qua, và nắm lấy những gì thuộc về ta. Ai dám khẳng định rằng mình chưa  từng mong có 1 cuộc sống bình yên, giản dị và hạnh phúc? Ai dám chắc rằng chưa từng mong được về ăn cơm? Ai dám nói là chưa bao giờ ước mơ 1 điều gì? Bởi trong mỗi người đều tồn tại 1 đứa trẻ con của riêng mình. Nó biết khóc, biết cười, biết vòi vĩnh, biết dỗi hờn, biết ước mơ dù là những điều điên rồ nhất. Chính đứa nhóc đó nuôi nấng hi vọng trong mỗi chúng ta. Và cũng chính đứa nhóc đó đang từng ngày vật lộn với cái tôi người lớn trong mỗi người để cố gắng reo rắc chút ít hi vọng còn sót lại trong những trái tim bộn bề lo toan cuộc sống. Hãy cùng chậm lại. Hãy 1 lần nữa tua lại thước phim cuộc đời thật từ từ, từ từ, cho đứa nhóc đó có không gian và thời gian để tạo lại những gì bạn đã lãng quên, để vẽ lại những gì bạn đã vô tình xóa đi trong lúc mải mê chạy theo những hào nhoáng, danh lợi trong cuộc sống. Và hãy 1 lần nữa, nhắm mắt, thật chậm, thật chậm để cảm nhận những hi vọng xung quanh cũng như của chính bạn, để tìm lại con đường mình muốn đi, đang đi và sẽ đi. Hãy tự dành cho mình 1 khoảng lặng cần thiết tiếp theo bởi nào ai đánh thuế 1 phút giây sống chậm…

HN2611

22:36

Jessy

[…Con người…]

Có lẽ sẽ là cái note cuối cùng cho cái chuỗi triết lý này. Cũng tại độ này tự dưng có hứng đi sâu vào những chủ đề cổ điển. Cảm giác đang nhìn đời bằng con mắt thứ ba để nhận ra tất cả những gì tốt đẹp mình đang có. Đặt dấu chấm cho note Sự thật. Chủ đề tiếp theo mình nghĩ ngay đến là Con người. Trăn trở mãi, băn khoăn mãi, suy tư mãi rồi cũng đến được ngày hôm nay. Note Con người được khai bút.

20 năm… Có lẽ quá ngắn để hiểu hết được 2 chữ ấy. Đôi khi chạm đến bước chân cuối cùng rồi vẫn hoài nghi về giá trị của nó – giá trị của chính mình. Thế nên cũng chỉ xin mạn phép được lan man đôi ba chữ về con người trong tình yêu…về những sự  thật tận sâu thẳm trái tim mà thoáng đâu đó được cảm, được nhận.

Con người trong tình yêu giống như con thiêu thân trước ánh đèn sáng rọi. Lao đến và mù quáng. Bất chấp và si mê. Đôi lúc là sự thèm khát. Đôi lúc lại như cầu xin sự thương xót của thần ái tình. Và cũng đôi lúc, đánh đổi cả mạng sống cho cái vô hình khó nắm bắt ấy. Nhưng sự thật là những con thiêu thân không hề suy nghĩ khi lao vào vầng hào quang trước nó, còn con người thì có. Không hề có cái gọi là mù quáng trong tình yêu. Bởi trước khi quyết định làm những việc người đời cho là điên rồ đó, con người đã phải suy nghĩ rất nhiều, đắn đo rất nhiều, và có lẽ đã đánh đổi vô vàn điều khác. Có chăng là cái sức mạnh vô biên của tình yêu, cái hạnh phúc hứa hẹn mà bao người ao ước khiến ta muốn níu giữ nó, khiến ta có thể hi sinh vì nó, bởi ta biết đó luôn là cái đích cuối cùng ta muốn hướng tới. Vậy đi theo đường nào cũng vậy mà thôi.

Con người trong tình yêu sẽ trở nên ích kỉ nhất và vị tha nhất. Dù phủ nhận hay không thì khi yêu, suy nghĩ đầu tiên luôn xuất hiện trong đầu con người là 2 chữ “duy nhất”. Khi yêu, người ta khao khát được có nhau, được ở gần nhau, được sánh bước trên từng đoạn đường dù êm đềm hay gian khó. Khi yêu, người ta luôn muốn giữ khư khư người yêu cho riêng mình, luôn nắm chặt tay, luôn siết chặt cái ôm như thể ngày mai là ngày cuối. Khi yêu, người ta ích kỉ cho mình, ích kỉ cho cả nửa kia mà cho đến hơi thở cuối cùng cũng không muốn xa lìa nhau nửa bước. Và cũng chính cái ích kỉ của tình yêu khiến cho người ta trở nên vị tha nhất, cái sự vị tha mà cuộc đời đôi khi khó có thể chấp nhận. Người đang yêu ích kỉ. Họ ích kỉ cho chính tình yêu của mình, chính hạnh phúc của mình nên có thể vị tha những lỗi lầm sai trái nhất của đối phương, chỉ vì muốn giữ tình yêu ở lại. Họ sẵn sàng tha thứ, sẵn sàng chịu đựng chỉ để người mình yêu được vui, còn họ thì được thỏa mãn cái hạnh phúc ích kỉ trong chốc lát. Họ sẵn sàng bỏ qua những kì thị của xã hội, những hiểu lầm, những buồn bã để có được những phút giây yêu đương ngọt ngào. Và vị tha có lẽ là cái ích kỉ nhất trong tình yêu, là cái níu giữ dai dẳng nhất mà ta khó lòng dứt bỏ.

Con người trong tình yêu là những mặt đối lập không bao giờ dứt. Người đời nhìn tình yêu đẹp như một bông hồng nhưng con người phải nuôi nấng nó bằng chông gai và nước mắt. Người đời nghe tình yêu bằng những bản tình ca còn con người viết lên khúc nhạc đó qua thăng trầm và vô vàn những đoạn điệp buồn. Người đời chứng kiến tình yêu 99 phần đau khổ nhưng con người thì luôn mải miết kiếm tìm 1% hạnh phúc êm đềm. Và rồi bằng cách này hay cách khác, mọi tình yêu luôn vươn đến được hạnh phúc ở đoạn cuối con đường nó đi, dù nhỏ nhoi hay tuôn trào. Dẫu có là tình yêu đơn phương không lời hay tình yêu bị chối từ phụ bạc thì hạnh phúc vớt vát được cũng là đã biết yêu, đã được một lần sống trong tình yêu – cái mà nhiều người đến cuối đời vẫn không thể nào hiểu nổi.

Đó là những giá trị tuyệt đối. Ít hay nhiều thì tình yêu nào rồi cũng sẽ bộc lộ những điều này. Ai dám nói là không biết ghen. Ai dám khẳng định sẽ không một lần cãi vã. Ai dám chắc rằng tình yêu sẽ chỉ có tiếng cười. Không hề và cũng chẳng bao giờ có. Một trong những điều khoản mà con người phải kí trong hợp đồng tình yêu là trắc trở và vượt qua trắc trở. Cái hợp đồng vĩnh cửu đó có bền vững hay không lại phụ thuộc rất nhiều vào 2 bên liên quan. Và cách duy nhất cho tới giờ con người tìm được ra là hãy nắm tay nhau, sát vai bên nhau mà vững bước, mà sẻ chia, mà cảm thông rồi vượt qua, rồi vươn lấy cái giá trị lớn lao là hạnh phúc. Chỉ những ai dám dũng cảm đứng lên, dám đương đầu, dám chống chọi lại tất cả, kể cả số phận ẩm ương thì mới xứng đang có được bản hợp đồng vô giá đó. Bởi trong tình yêu, giữa cái đúng và cái sai, giữa cái hư và cái thực, giữa lí trí và con tim,… tất cả chỉ cách nhau trong gang tấc…và đôi khi mọi giá trị lại trở nên vô nghĩa khi những thứ đối lập hòa vào nhau trong ma trận tình yêu. Hãy yêu và trải lòng mình. Đó là thứ ánh sáng duy nhất giúp ta tìm ra lối thoát cho hạnh phúc. Hãy cứ để cho tình yêu chảy theo đúng quỹ đạo của nó. Hãy cứ bước qua những trải nghiệm từ nỗi sung sướng đến sự khổ đau. Đừng né tránh. Đừng trốn chạy. Một bước chân thôi. Rồi ta sẽ vượt qua. Và tình yêu được ở lại. Mãi mãi. Bên đời.

23h05′

HN 25211

Jessy