[…Truth…]

Tiếp sau bài viết tâm huyết về Tình yêu và Hạnh phúc, hôm nay mình quyết định dành thời gian đọc 8 quyển giáo trình, tương đương 1 tiếng đợi ty ol để viết tiếp cái note về Sự thật. Căn cơ là tại chiều nay m ko được vui. Mà mỗi lúc ko vui thì m sẽ k cười và nhiều khi mặt mếu. Nguyên nhân đơn giản là mình bị lo thái qua 1 số chuyện và chịu thêm ít áp lực công việc dồn về từ nhiều phía. Mình bị stress. Hệ quả là m thấy mọi người đều như đang không vui hoặc có thể vì mình mà người ta ko vui thật. Mình ko vui nên m ko phân biệt được. Chỉ biết là giờ này mình hơi buồn và muốn thú nhận vài thứ gọi là Sự thật.

Người ta nói mình là người mạnh mẽ. Ừ. Nhìn bề ngoài mình có vẻ chây lì, cứng đầu và khó bảo. Cái kiểu chịu đựng khó khăn, bất chấp vất vả của mình dễ khiến người ta nghĩ rằng mình cứng rắn. Nhưng Sự thật mình là đứa vô cùng yếu đuối. Mình dễ khóc. Chỉ cần một chút phật lòng, một chút mệt mỏi, một chút áp lực, một chút đau, một chút buồn, một lời mắng, một lời trách,… và những thứ tương tự như thế đều sẽ làm mình rơi nước mắt. Chỉ khác những người yếu đuối khác là mình hay khóc 1 mình khi đang ôm gối ngủ.

Người ta nói mình giỏi. Nghe có vẻ hay. Đôi khi mình cũng tự nhủ bản thân thế cho đỡ tủi. Nhưng Sự thật mình chả giỏi gì cả. Mỗi thứ biết một ít. Chả hiểu sâu được cái gì bao giờ. Đủ để chém gió. Hết. Nhiều lúc cũng muốn đầu tư cái gì đó cho hẳn hoi. Song y như rằng là sẽ bị cuốn theo cái gì đó. Vô thức. Chắc thế. Xong là thây kệ, mình vẫn vốn sống bằng may mắn. Mọi thứ rồi sẽ suôn sẻ như nó phải thế. Vẫn luôn nghĩ thế. Và để lười một cách hợp pháp.

Người ta cũng nói mình công tư phân minh. Mình cũng hay khuyên người ta đừng nên để cảm xúc chi phối công việc. Nhưng Sự thật mình là đứa dễ bị tình cảm chi phối. Mình không thể làm được việc gì khi không vui nếu việc đó không có deadline quá gấp. Đấy cũng 1 phần là lý do mình ngồi viết cái note này. Việc duy nhất không phải suy nghĩ và trải được bớt nỗi buồn của mình ra cho nhẹ người để tiếp tục làm việc (hoặc không). Mà điều quan trọng là mình dễ bị buồn. Bố mình và tình yêu mình đều không thích điều này. Mình đang cố gắng sửa để nghĩ thoáng mọi chuyện. Nhưng tình hình không khả quan cho lắm.

Người ta nói mình là người của công việc. Nhưng ở Sự thật cuối cùng này mình xin đính chính mình là con người của tình yêu và gia đình. Khi phải chọn lựa, tình yêu luôn là thứ đầu tiên mình nghĩ đến, dù lựa chọn đó có gây tổn hại như thế nào đi chăng nữa. Và đảm bảo nó là thứ duy nhất mình sẵn sàng đánh đổi, hi sinh « tất cả » để giữ lại bên mình. Thật sự.

Cũng dài rồi. Thôi đi vào vấn đề chính. Những Sự thật trong Tình yêu.
truth-in-love

Trong Tình yêu, nước mắt có nhiều hơn tiếng cười. Yêu nhau và có thể khóc vì nhau, cảm thấy nhói đau vì nhau, tình yêu đó sẽ đậm sâu thêm 1 cung bậc nữa.

Tình yêu là thứ duy nhất có đủ sức mạnh để người ta có thể từ bỏ tất cả để đánh đổi lấy. Chắc bạn đang cười. Ừ. Dĩ nhiên là bạn sẽ cười cái sự thật trẻ con này rồi. Vì bình thường bất cứ ai cũng nghĩ giữa một công việc có lương cao, một cơ hội tuyệt vời cho sự phát triển của bản thân hay một niềm đam mê cuồng si nào đó với tình yêu thì họ có thể tạm gác tình yêu lại để chạy theo những thứ chỉ có 1 lần trong đời kia. Nhưng đến khi gặp tình huống đó trong đời thực, thì đảm bảo rằng, bạn sẽ chạy ngay đến với tình yêu của mình mà không cần biết sẽ đánh mất những gì khi từ bỏ những phù hoa kia. Đó là lí do tại sao bình thường thì nói tình yêu thật lằng nhằng, rắc rối, tốn kém, mất thời gian, mất công,… mà đến khi yêu thì lại cứ ngẩn ngơ chờ 1 tin nhắn, 1 lời offline, 1 cái nick bật sáng, 1 tiếng chuông,.. rồi chần chừ ko muôn nói câu tạm biệt cuối ngày, tiết kiệm đủ cách, nghĩ đủ cái thú vị cho người mình yêu. Đến lúc đó, chả còn ai nhớ lại hồi xưa đã chạy trốn tình yêu như thế nào mà chỉ biết sống hết mình vì nó.

Khi bạn buồn nhất, người ở bên cạnh bạn không bao giờ là người yêu bạn. Bởi nỗi buồn chỉ lớn nhất khi phải xa cách người mình yêu. Xa cách theo nhiều kiểu. Có thể là xa thật. Có thể là cảm giác. Có thể. Sự thật là khi tình yêu đủ lớn, mọi sự xa cách đều khiến 2 người rất khó chịu. Có thể họ sẽ tìm được nhiều cách lấp chỗ trống. Nhưng tất cả đều không xuể với cái khát khao được gặp gỡ, được tiến đến với nhau.

Và Sự thật cuối cùng là không có Tình yêu nào là hoàn hảo. Con người thường hay mơ mộng và vẽ ra cho mình những thứ kì diệu nhất về tình yêu của chính mình. Thế rồi họ bắt đầu kén chọn, bắt đầu chê bai và phán xét các cuộc tình khác. Nhưng rồi khi đến lượt mình thì mọi thứ lại lặp lại tất cả những gì đã từng chê bai và phán xét. Một số người thất vọng. Một số người tự nhủ và sống yên vị với tình yêu của mình. Có người chạy trốn ngay khỏi điều tưởng chừng như khủng khiếp đó. Nhưng số ít người hiểu được rằng, số phận sinh ra họ để dành cho nhau. Dù tình yêu của họ không hoàn hảo, nhưng hạnh phúc của họ đáng để người ta ngưỡng mộ. Cứ trách móc người ta không biết yêu. Nhưng bản thân mình cũng đâu đã hiểu được tình yêu là gì. Chỉ là thấy người ta yêu như thế thì cũng muốn được yêu như thế, thấy hạnh phúc của người ta đẹp như thế thì cũng muốn có cái tương tự. Nhưng Sự thật là tình yêu luôn đặc biệt theo cách của riêng nó. Người ta được ăn ngon, được chơi nhiều nhưng chắc gì họ đã được chăm sóc tận tình như bạn. Người ta được âu yếm, nghe những lời yêu chiều nhưng liệu họ có được những câu chuyện ăn ý, vui vẻ như bạn. Người ta tài giỏi và sang trọng nhưng người ta đâu đã được sống và yêu thoải mái và vô tư như bạn. Đó không chỉ dừng lại ở sự hài lòng mà là ở sự trân trọng và tìm ra những gì đáng nâng niu trong tình yêu của bạn.

Tình yêu là thế. Sự thật Tình yêu là thế. Tin hay không là tùy trải nghiệm và niềm tin của từng người. Chắc sẽ không có một cái kết lãng mạn như note trước. Chỉ là muốn nhắn nhủ một Sự thật cuối cùng. Đừng điên điên khi cứ tự hỏi cái gì quan trọng, cái gì đáng giá, cái gì đáng gìn giữ trong khi trong thâm tâm bạn đã biết rõ câu trả lời. Tình yêu.

HN18211

21:56

Jessy

[…Love…]

love-is-you-love-30949107-960-854Trong đám hỗn độn của tạo hóa tự thưở sơ khai, con người tạo ra thời gian rồi ngẫu nhiên trở thành nô lệ của nó. Không một ai thức dậy mà ko tự nhủ trong đầu hôm nay là ngày mấy tháng mấy, mấy giờ mình có việc gì, phải làm xong cái gì trong 24 giờ tới,… Trở thành chủ nô của chính đấng kiến tạo, thời gian tưởng chừng như bất bại. Nó nghiễm nhiên tự coi mình có quyền lực vô song, có thể cho đi và cướp lại mọi thứ bất cứ lúc nào nó muốn. Nó tự cao rằng nó bất diệt, rằng nó trường tồn.

Rồi cũng trong lúc hỗn độn của kỷ khởi tạo, thời gian tìm ra một thứ bất tử ẩn sâu trong đấng sinh thành ra nó. Thứ sức mạnh có thể chạy đua với nó, có thể thách thức nó và có chăng sẽ thành bạn đồng hành của nó. Tình yêu.

Tình yêu là gì? Câu hỏi thật muôn thưở. Chưa lúc nào loài người thôi tìm kiếm câu trả lời cho thắc mắc đó. Nhưng suy cho cùng thì đến cả thời gian cũng không thể giải đáp được cái băn khoăn ấy dù đã đồng hành với nó qua hàng vạn vạn kiếp người.

Bất lực trước việc định nghĩa 1 thứ mông lung, sâu xa và đầy bí ẩn như thời gian. Con người chuyển sang tìm kiếm lời giải cho câu hỏi tưởng chừng đơn giản hơn: “Tại sao ta lại yêu?”. Bắt đầu có nhiều người, nhiều thế hệ đưa ra những câu trả lời nhất định. Nghe thoáng qua, ta tìm được phần nào đồng cảm. Nhưng nhìn kĩ lại thì phải chăng cũng chỉ là những lí lẽ ta đưa ra để trấn an chính con tim non nớt của mình?

Yêu vì yêu. Nhiều người lúng túng hay nói câu này. Cũng chỉ là một cách nói khác của việc yêu không vì gì cả, yêu vô điều kiện. Nhưng có thất sự là có cái tình yêu như thế? Tự dưng yêu mà chả có lí do gì? Không thể. Bởi chả lí gì lại yêu khi lần đầu gặp mặt không có ấn tượng gì. Chí ít cũng phải là vẻ bên ngoài toát ra được nội tâm bên trong, hay nghe đâu đó tiếng lành đồn xa rồi đến khi gặp gỡ tình đơm hoa cũng vừa. Cho nên ví như mới yêu mà thốt lên lời đó thì âu cũng là lời có cánh để cho ta thấy chút lâng lâng vị lãng mạn của tình yêu. Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Bởi không dưng mà cái từ tình yêu vô điều kiện lại sinh ra rồi để người ta ngưỡng mộ và vươn tới đến thế. Dĩ nhiên là không thể hiểu trần ra cái nghĩa đen của nó, mà phải tiến đến một cái mốc xa hơn khi tình yêu trở nên thân thuộc với thời gian. Đó là lúc người ta yêu nhau đủ lâu để thấy được hết những mặt trái của đối phương và chấp nhận tất cả, không oán trách, không hối hận. Chính lúc đó, tình yêu mới là vô điều kiện. Chính lúc đó, mọi lí do trước đó được vin vào để nuôi giữ tình yêu trở nên vô nghĩa. Chính lúc đó, con người mới thực sự hiểu thế nào là yêu vì yêu.

Cùng với sự song hành của tình yêu cùng với thời gian, con người ngộ ra được cái quý giá trong cuộc sống mà đôi khi đánh đổi cả đời nhiều khi cũng không tìm thấy. Đó là hạnh phúc. Không khó để tìm hiểu về 2 từ này, nhưng cũng như tình yêu, thật khó để định nghĩa thế nào là hạnh phúc. Với nhiều người, hạnh phúc là sự giàu có, sung túc, được ăn ngon mặc đẹp, không phải động chân động tay. Số khác thì cho rằng hạnh phúc chỉ đơn giản là được sống mà không bị ràng buộc. Cao thượng hơn thì có những suy nghĩ cho rằng hạnh phúc là được làm cho người khác hạnh phúc. Nhìn chung lại, thì có thể kết luận 1 điều đơn giản là hạnh phúc bắt nguồn từ tình yêu. Nếu không yêu sự giàu sang, phú quý, không yêu ô tô, nhà lầu thì bạn sẽ chẳng hạnh phúc khi có được ngần ấy thứ. Nếu không yêu đời, bạn cũng không hạnh phúc khi được sống. Và tương tự như vậy, nếu không có tình yêu với 1 điều gì đó, bạn cũng sẽ chẳng bao giờ thấy hạnh phúc khi có được nó. Dù vô tình hay cố ý, thì tạo hóa cũng đã vẽ nên sợi dây vô hình gắn kết hạnh phúc và tình yêu rồi trao cho loài người như 1 món quà tinh thần vô giá. Đó có lẽ là thứ duy nhất con người nên nâng niu khi phải lựa chọn giữa muôn vàn cái nhân loại đã tạo ra.

Hiểu được những điều trên không khó. Sống từng ấy năm, chứng kiến từng ấy việc, qua mấy câu chuyện yêu đương trong sách vở, đủ để đúc kết vài điều đơn giản như trên. Có lẽ điều đau đầu hơn đáng để quan tâm là tìm hạnh phúc ở đâu và như thế nào. Có người nói nếu bạn ngừng tìm kiếm và định nghĩa hạnh phúc là gì, thì nó sẽ tự đến với bạn. Nghe thì có vẻ cao siêu, nhưng sao ngăn nổi cái khát khao, đặc biệt là của tuổi trẻ đi kiếm tìm thứ gọi là hạnh phúc. Mỗi người có một quan niêm khác nhau, mỗi người có một cái mốc khác nhau cho mức độ hạnh phúc thỏa mãn của mình. Có người thành công. Có người thất bại. Nhưng cách họ chọn đều giống nhau, chạy đua với niềm khát khao cháy bỏng, đôi khi trong mù quáng. Vậy những ai đang vấp váp, đang lạc giữa vô vàn lối rẽ hay băn khoăn không biết phía cuối còn đường mình đang đi, hạnh phúc liệu có đó không? Hãy tin tôi, phía cuối mọi con đường đều có hạnh phúc. Vì dù nếu con đường đó đẹp đẽ thì sẽ là kết cục hiển nhiên, còn nếu nó khổ đau thì cái kết cuối cùng âu cũng là siêu thoát. Hãy chậm lại, hãy kiềm chế sự khát khao của mình lại, để tĩnh tâm, để cảm một chút trước khi tiếp tục cuộc đua cùng thời gian.

Kiểm nghiệm lại sự tĩnh tâm của bạn. Nếu 1 lần thử chậm lại, nhìn cuộc sống như 1 đoạn băng quay chậm, từ từ, từ từ, bạn sẽ dễ dàng nhận ra những nụ cười người ta trao nhau khi sáng sớm, những lời ân cần quen thuộc lúc tan sở, những ánh mắt trìu mến trong bữa cơm chiều, những câu chuyện đời thường giản dị người ta kể cho nhau mỗi tối quây quần sau 1 ngày làm việc. Bạn đang nhìn thấy hạnh phúc. Đừng vội nghĩ tôi đang nói chuyện phiếm khi bạn đọc đến đoạn này. Hãy tự vấn lương tâm mình xem cái bạn thật sự cần là gì khi sống chỉ được vài chục năm, khi mà mọi thứ bạn có được rồi sẽ theo quy luật tự nhiên trở về với thời gian ngoại trừ tình yêu còn mãi. Có người ước nhiều tiền. Cũng hay. Nhưng còn hay không khi thiếu đi tiếng cười và những ánh mắt thân thương mỗi bữa. Có người ước lãng mạn, ước cuộc sống như cổ tích. Nhưng giữa việc chọn sống trong cổ tích được vài giờ rồi trở lại với thực tại lẻ loi gần 1 thế kỷ với việc sống trong hạnh phúc giản dị, nói thật long đi, bạn sẽ chọn gì. Đừng nghĩ một lời yêu nói ra là thừa. Đừng nghĩ một cái ôm trao đi là ngại. Đừng nghĩ một ánh mắt thân thiện, hay một nụ cười vu vơ sẽ khiến bạn thành đứa dở hơi. Tin tôi đi. Tất cả những điều đó sẽ làm cho những người xung quanh thấy ấm lòng. Và khi bạn nhận lại được những điều giản đơn đó, bạn cũng sẽ như tôi, thấy mọi thứ thật tuyệt.

Thời gian kiếm chứng và nuôi dưỡng tình yêu. Để rồi tình yêu tạo ra hạnh phúc. Và hạnh phúc nuôi nấng con người. Tất cả nuôi ta từng li một, bao bọc ta từng giây từng khắc của thời gian. Hãy biết trân trọng. Trân trọng mọi thứ đang thật sự nằm trong lòng tay, đang thật sự tồn tại trong đời mà ta tưởng chừng như nghiễm nhiên là thế. Không có gì là tự nhiên có. Cũng không có gì tự đồng lìa xa. Có chăng là ta vô tình đánh mất cái ta tìm kiếm. Hãy thử vươn tay ra. Hãy thử cất 1 bước chân. Chưa cần chạy đua đâu. Bạn đã chạm tới hạnh phúc rồi.

…HAPPY VALENTINE FOR ALL IN LOVE, WILL BE IN LOVE OR WERE IN LOVE…

HN14211

21:37

Jessy

 

[♥Be mine♥]

nnn-tranfer-eze

A sorrow cloud, a sorrow rain

A sorrow night fills me with pain

How to touch you to change my mind

How to see you, so love I’ll find

Whatever I try, I still feel so bad

Keep the tears inside almost makes me mad

Everything I said, hope you understand

Everything I did, hope you feel right, man

My love isn’t like words written on the sand

It’s real in my heart. It’s real in your hand

You’re not like a trend of fashion

You are all my life’s reasons

Your smile makes me feel thousand times better

Your love gives me strength to pass all failure

When you get closer, I see the sunshine

When you are further, I hear the rain cry

I pray all the times I am by your side

Could be frozen like a winter night

I pray all my life could live in your love

To keep you, sweetheart, permanently mine

23h40′

HN, July 29th

Jessy

Gió lạnh đầu mùa

4068988952_9339457869_z

Hơi lạnh đầu mùa vương khung cửa

Khẽ chút run run nhịp thì thào

Lặng chút bồi hồi nương tà áo

Nhẹ chút lâng lâng vị xôn xao

Hà Nội ngày nay ngỡ ngày nao

Ngỡ chút mùi xưa thân thuộc quá

Ngỡ chút thời xưa sao gần lạ

Ngỡ thoáng này xưa thoáng ngày xa

Hà Nội của tôi chốn phồn hoa

Phố bộn bề người đi kẻ ở

Phố vội vàng theo từng hơi thở

Tấp nập phố chiều, rộn rã phố tinh mơ

Hà Nội của tôi chốn thẩn thơ

Lữ khách ngỡ ngàng cái lặng yên ngõ nhỏ

Lữ khách mơ hồ nhịp thơ còn bỏ ngỏ

Đặt chút dịu dàng lỡ cảm một tiếng tơ

Hà Nội tình yêu thuở ngây ngô

Để nay thoáng xa ta chợt nhớ

Thoáng thờ ơ âu cũng thành trăn trở

Bởi con tim thơ trót vương tiếng Hà thành.

HN031109

Jessy

Cảm giác và cảm xúc

… cảm giác là điều kiện cần… cảm xúc là điều kiện đủ để chứng minh một bài toán mà chẳng ai tìm ra nghiệm đúng…

… cảm giác là cái mịn màng bóng láng khi chạm tay vào một món đồ mới… cảm xúc là sự ngậm ngùi, tiếc nuối khi phải xa rời một món đồ cũ…

… cảm giác là cái mơn man của ngọn gió thoảng qua… cảm xúc là niềm bồi hồi đọng lại sau làn gió đó…

… cảm giác là cái lắc đầu trước một bài khó… cảm xúc là niềm vui nhảy lên khi làm xong bài tập đã có lúc lắc đầu…

… cảm giác là sự bày biện ngon lành của một món ăn… cảm xúc là hương vị của món ăn đó…

… cảm giác là ngôi nhà đẹp… cảm xúc là tổ ấm thực sự dưới mái nhà…

… cảm giác là lời hứa vu vơ… cảm xúc là khi lời hứa đó thành hiện thực bất ngờ…

… cảm giác là hơi se se đầu đông… cảm xúc là hơi ấm lòng nhận được trong ngày đông mới…

… cảm giác là cái lất phất phùn… bùi bụi… mưa xuân… cảm xúc là khi hít hà cái hơi đất… hơi cỏ cây mát lành… tinh khôi… trong trẻo…

… cảm giác là vị âm ấm, ran ran nắng hè… cảm xúc là cái cuồng nhiệt, đắm say, mê mải lướt theo cái sục sôi náo nhiệt đó…

… cảm giác là khi chiếc lá khẽ nhẹ đặt lên vai… cảm xúc là khi nhòa vào kỉ niệm giữa thu hoài niệm…

… cảm giác là rung động bất chợt, mơ hồ… cảm xúc là dư âm dai dẳng, nhiều khi ám ảnh của rung động đó…

… cảm giác là cái “thinh thích”, “ngường ngượng” nhẹ nhàng của sự gặp gỡ… cảm xúc là tình yêu – thứ cảm giác vượt qua tất cả những khoảng cách, những thời gian… để trở thành cảm xúc thực nhất của mọi niềm cảm xúc…

… cảm giác?… cảm xúc?… câu hỏi vẫn là điều bí ẩn…

 CS2251690-02A-BIG

HN12709

10h48

 Jessy

Hà Nội đêm

dungkang_xd_1303

Hà Nội phố đêm

Nghe thoáng dịu êm

Chẳng nêm miền nhớ.

Hà Nội bơ vơ

Đèn phố lờ mờ

Tình phố ngẩn ngơ.

Hà Nội ngày thơ

Gảy nhẹ tiếng tơ

In dòng chờ đợi.

Hỏi Thành nội ơi

Gọi khẽ Người ơi

Nơi đời vời vợi.

HN3808 

21:10

Jessy