Khi yêu thương trao đi bị ném trả như một hòn đá rơi tõm xuống mặt biển sâu…

Chống chỉ định với những ai đang tư duy logic!

Đều đặn mỗi năm một lần, tôi lại thử một lần trao đi, dù biết mình có thể sẽ nhận lại những gì.

Có những cố chấp tôi giữ cho riêng mình, khi lựa chọn hi sinh nốt kiếp này cho những thế hệ về sau yên ấm.

Yêu thương trao đi. Năm nào cũng thử lại, dù là gượng ép. Năm nào cũng “được” ném trả lại như một hòn đá rơi tõm xuống mặt biển sâu.

Có năm tôi đau như mặt nước bị viên đá xé ra rồi chìm xuống.

Có năm tôi như tầng nước biển thật sâu chỉ lặng lẽ nhìn viên đá chìm dần và nằm lại.

Hơn 20 năm… và tôi vẫn chưa biết phải đối mặt thực sự với vết sẹo hở đó như thế nào cho phải.

Có lẽ do hệ giá trị khác nhau.

Có lẽ do hệ quan điểm khác nhau.

Có lẽ do nhận thức quá khác nhau.

Cố gắng mấy mà chẳng có điểm chung thì thương yêu thế nào cũng trở nên sai cách.

Cách yêu thương của tôi dù thay đổi thế nào cũng không bao giờ đúng với người nhận.

Cách nhận từ phía bên kia cũng chẳng khá khẩm hơn.

Duy có điều, nghĩa vụ trao đi của tôi không được ngừng, mặc cho việc “nhận” sai cách tôi muốn cứ mỗi năm lại đặt thêm một vết cứa vào trong tiềm thức.

Phải. Chỉ là sự đón nhận yêu thương tôi trao đi không đúng như cách tôi muốn, không phải cách làm tôi thoải mái. Chỉ do vậy thôi. Chẳng thể trách hờn ai. Cũng chẳng thể trách hờn vũ trụ.

Tập sống quen với những “tự nhiên” như thế, vết sẹo hở nơi tôi liệu có một ngày lành.

Tôi vẫn tự bù đắp cho mình những thương yêu nơi khác, vẫn tự tìm cho mình những “đón nhận” đủ làm tôi thoải mái lại đôi phần.

Góc nhức nhối mỗi năm vẫn một đầy lên.

Nhưng góc hạnh phúc mỗi năm trong tôi cũng đong đầy dần để cân bằng cục diện.

Chúng ta quá nhỏ bé để nói với nhau thế nào là đúng sai phải trái. Chỉ có thể nhìn nhau mỉm cười một cái rồi lúc lắc đầu, miệng lẩm bẩm “That’s life…” – “Cuộc sống mà…”

Thế thôi… Nhỉ?

Xét đến cùng, ta cần gì ở một con người?

Ai cũng nói, mỗi người sinh ra đều có một mảnh ghép của riêng mình đang tồn tại ở đâu đó, vấn đề chỉ là sớm hay muộn rồi sẽ tìm thấy nhau. Thế rồi ai cũng mơ, mơ một tương lai ngọt lành với một mảnh ghép ẩn giấu đâu đó, hy vọng không ngừng rằng chắc chắn một ngày sẽ xuất hiện như một thước phim.

Nhưng dĩ nhiên thì cuộc sống chẳng bao giờ đơn giản vậy, và có khi, người ta phải ghép qua vô vàn những mảnh ghép lệch pha rồi mới có thể tìm được một người vừa khít cho riêng mình.

Nghịch cảnh nằm ở chỗ, số phận chỉ thì thầm vào tai ta những lời đường mật đầy hy vọng, mà lại chẳng cho ta một chút manh mối nào về một nửa được thiết kế cho riêng ta đang lang thang đâu đó trong vũ trụ. Đôi khi ta ước, giá mà mỗi người đều được cầm một mảnh gợi ý, có thể là chiều cao, cân nặng, sắc vóc… hay chỉ đơn giản là một cái tên thôi cũng được, hành trình tìm kiếm bến đỗ của ta sẽ giản đơn hơn biết bao nhiêu.

Ấy nhưng không, chẳng có gì dễ dàng như thế, nhất là với tình yêu. Ngay cả như cô phù thủy trẻ Phoebe dù đã biết được chàng trai định mệnh của đời mình có tên bắt đầu bằng chữ “C”, thì vẫn trải qua biết bao thăng trầm với Cole, Jason Dean, Leslie St. Claire, Drake… rồi mãi cuối cùng mới tìm được Coop.

Thế là ta loay hoay. Loay hoay với chính niềm tin của mình vào thứ mơ hồ là tình yêu. Loay hoay với chính lựa chọn của mình, như thế nào mới là người đúng. Loay hoay với những điều cần và muốn bên trong. Lộn xộn. Hỗn độn. Thực sự.

Thoạt đầu ta nghĩ mình cần rung động. Con tim phải thổn thức, phải bồi hồi, phải có những nhịp đập mạnh dồn dập nơi lồng ngực. Thế mới gọi là yêu. Nhưng rồi mọi thứ vỡ vụn khi thực tế gõ cửa. Những rung động nơi ta chẳng thể bù đắp vào những bon chen thường nhật cả hai phải nắm tay nhau vượt qua, chẳng thể khe khuất những cám dỗ luôn chực kéo cả hai về hai phía với những tham vọng của riêng mình, chẳng thể cho ta một tương lai cả hai có nhau như đã hứa.

Lặng lẽ cất những mơ mộng vào trong, ta bắt đầu thực tế hơn với những lựa chọn của mình. Ta chọn những điểm tựa ổn định bằng lý trí trước, trước khi thả cho con tim mình tìm nhịp rung động, đồng cảm. Sẽ thật tuyệt khi để trí não hoạt động trước, khi bỏ trái tim ra khỏi đỉnh đầu, ta thoáng nghĩ. Nhưng mọi thứ cũng chẳng thể khá khẩm hơn. Ta chẳng có điểm giao thoa nào với đối phương. Và con tim ta thì hình như chẳng chịu đập thêm lần nữa. Một cuộc tình môn đăng hộ đối… vậy mà hoàn toàn vô cảm. Nghịch lý làm sao.

Hoang mang. Ta bỗng chốc rơi vào tuyệt vọng với câu chuyện yêu đương của chính mình.

Rồi đột nhiên, đến một ngày. Ta bắt gặp một chốn bình yên đến lạ giữa nhân gian.

Không phải là tình yêu. Con tim ta không hề thổn thức.

Không phải là điểm tựa. Lý trí hiểu rõ rằng cả hai đều có cuộc sống riêng và chẳng thể bao bọc che chở hoàn toàn cho nhau.

Nhưng bằng một phép màu nào đó, hai cá thể dừng lại bên nhau giữa dòng đời, sánh bước, chung đôi, trao cho nhau những an yên khẽ khàng, dung dị. Hai cá thể, hai cuộc đời, tìm đến nhau như một lẽ hiển nhiên, không cưỡng cầu, không nài ép, không trả bài. Chỉ là luôn cần nhau và luôn cần tự do cùng thời điểm. 

Cùng lúc cảm thấy cô đơn rồi ngồi lại với nhau.

Cùng lúc cảm thấy cần không gian riêng rồi trả nhau về khung trời một mình trước đó.

Một mối gắn kết mà nếu có ai đó hỏi rằng liệu có thể ở với nhau trọn kiếp hay không, ta cũng sẵn sàng ký cam kết thêm đến cả vài kiếp nữa.

Không phải tình yêu.

Không phải chỗ dựa.

Vậy là điều gì mà sao diệu kỳ đến thế?

Ta không biết. Số phận cũng không biết.

Có lẽ nên gọi là tình thân, dù cái tên vẫn có phần không đúng lắm.

Hoặc cứ tạm gọi nó là sự gắn kết tự nguyện, một định nghĩa mối quan hệ mới mà ta cũng vừa khám phá ra trong vũ trụ.

Hóa ra, cái gọi là trăm năm với một đời người cũng chỉ cần những điều như thế.

Tình nghĩa vợ chồng, để đầu bạc răng long, cũng chỉ cần sự gắn kết tự nguyện, tự nhiên khó lý giải ấy để mà bền vững. Nó là thứ mà khi gạt bỏ hết tất cả những định danh, khuôn thước, lề thói, quy chuẩn, giấy tờ hành chính… của xã hội, ta vẫn có thể ở bên nhau không gợn chút băn khoăn suy nghĩ.

Ta bước bên nhau vì cái cảm giác an yên khi ở cạnh nhau, không phiền muộn, không gánh nặng, không ràng buộc, hoàn toàn là tự nguyện, hoàn toàn là dễ chịu, là những phút lặng im dẫu thật dài nhưng cũng không hề làm ta khó chịu, là những tiếng cười đồng điệu vì những điều không tên luôn cùng lúc cất lên, là ánh mắt chỉ cần chạm nhau cũng đủ hiểu được rất nhiều điều… không cần ngôn từ can thiệp.

Và. Chợt. Ta hiểu mình cần khao khát gì cho kiếp sống hiện tại.

Con đường ta đi chẳng còn vô định. Ta biết chính xác mảnh ghép của mình sẽ trông như thế nào, chẳng cần số phận phải rỉ tai vài manh mối không đâu. Ta trân quý từng mối liên kết lạ kỳ ta có được theo đúng hình dung của mình. Không còn quá câu nệ có phải tình yêu hay hôn nhân không nữa.

Thế giới xung quanh ta cũng vì thế mà giản đơn đi nhiều phần.

Ta còn muốn tình yêu không? Ta còn muốn kết hôn không? Thật ra là có. Ta chẳng phải thánh nhân nên vẫn muốn được một lần thăng hoa, dù có phải vụt tắt ngay sau đó.

Nhưng ta tin. Một niềm tin dù ngây thơ rằng, chắc chắn sẽ có một ngày, ta tìm được một người vừa có thể khiến tim ta đập rộn ràng, vừa có thể làm điểm tựa vững chắc cho ta, vừa có thể mang tới cho ta cảm giác về sự gắn kết tự nguyện vô điều kiện.

Chắc là ngốc lắm khi viết ra những điều này.

Nhưng một khi đã thật tâm mong muốn… thì biết đâu đấy, cả vũ trụ sẽ hội tụ lại để trao tặng ta một món quà… thì sao.

#Lê_Di

 

Trực giác?

Một ngày nào đó cuối tháng 9, mọi may mắn của tôi dường như biến mất.

Rạp chiếu phim phải trái trước sau đều xuất hiện những tiếng nói cười vô duyên thấy sợ và những thứ mùi bốc lên khiến tất cả không còn chút gì gọi là đẳng cấp của rạp phim sang chảnh nhất cả nước.

Đường đông đột biến, cảm tưởng như mọi phương tiện đều đang bị hút vào chúng tôi như một chiếc nam châm vô hình.

Đồ ăn đắt và không ngon.

Phim không hay.

Mặt trời lặn trước khi chúng tôi kịp tới.

Sự kiện chán chưa từng thấy.

Trời lạnh ẩm.

Buồn.

Bất giác, tôi băn khoăn liệu có phải cuộc sống đang vặn ngược.

Thông thường, khi mọi may mắn ngẫu nhiên dồn về, tôi sẽ chuẩn bị trước tinh thần cho những cơn down sắp tới.

Nhưng giờ thì, hiếm hoi thay, tất cả đều không như ý nguyện… tôi có nên chuẩn bị sẵn tinh thần đón đợi những điều ngọt ngào?

Dĩ nhiên thì, với một kẻ đa nghi như tôi, chuyện đó thật ngược đời. Tôi đã ngừng tin từ rất lâu, rằng số phận rồi sẽ có một ngày ưu ái dành tặng cho tôi những điều tôi vẫn hằng mong bấy lâu. Với tôi, điều đó giống như một nghịch lý mà thậm chí chẳng có nhà khoa học hay kẻ khù khờ nào có thể nghĩ tới, chứ đừng nói đến nó có thể tồn tại.

Thế mà giờ, chính tôi lại hoang mang với cảm giác nó sắp diễn ra. Ngang trái thật.

Tôi tìm đến đồ ngọt như một cách để chữa lành. Dường như mong mỏi rằng chút ngọt ngào tự mua ấy sẽ giảm bớt xác suất xuất hiện những điều ngọt ngào có thể diễn ra như tôi đang lo lắng.

Phải. Tôi không hiểu nổi mình. Sợ được yêu thương, sợ được ưu ái có lẽ cũng là một căn bệnh nan y. Tôi không chắc chắn với trực giác của mình. Nhưng có lẽ lại thấy tốt hơn nếu như có cách nào đó để trực giác ấy đừng biến thành hiện thực. Mặc cho nó có là thứ tôi khát khao đến mấy.

Ừ. Chắc bạn đang cười rồi. Tôi sợ hạnh phúc… nhưng lại luôn đi tìm hạnh phúc. Nực cười mà. Tôi đang yêu đơn phương hạnh phúc sao? Thật đáng chế nhạo.

*

Một ngày đẹp trời đầu tháng 10, vũ trụ trả lại cho tôi đôi món quà. Một cuốn sách. Một lọ toner. Một chiếc tâm thư ngọt ngào. Một mùa thu. Và vài điều nhẹ nhàng nữa.

Tôi mừng quýnh, ghi nhận lại ngay những ưu ái vừa mới chớm bắt đầu. Tưởng như là vậy thôi. Vậy đủ rồi. Chắc hết rồi. Giờ là cân bằng. Giờ là an yên.

Thế nhưng, thứ trực giác ấy vẫn tồn tại. Hoang mang ấy vẫn còn. Tôi làm sao thế nhỉ?

Tất cả tín hiệu đều chỉ là nhấn nhá. Mọi thứ vẫn chưa kết thúc. Tương lai vẫn hấp hé những pha đau tim sắp ập đến. Bực mình thay. Tôi như kẻ hèn nhát chỉ dám dò dẫm từng bước chân. Giả như có thể quay lưng lại rồi chạy hộc mạng, có lẽ tôi cũng đã làm. Nhưng quy luật thời gian lại chẳng cho tôi quyền cài số lùi cho đôi chân của mình.

Bao giờ mới kết thúc cái trực giác này?

Sợ hãi và hoang mang càng lúc càng lớn dần lên khiến tôi ngộp thở thực sự.

Ốm mất. Chắc là ốm thôi. Chao ôi. Sao mà thèm mùi bệnh viện pha mùi nắng mới.
Chao ôi…

– J –

Photo by Ivan Jevtic on Unsplash

Tôi và gã (2)

Bữa nay gã nói tôi mong manh.

Gã là Nhân Mã thứ hai nói với tôi điều đó.

Chàng Nhân Mã đầu tiên ôm lấy tôi trên thành cầu, thủ thỉ những lời như vậy với tôi, đã lặng lẽ rời xa tôi theo một cô gái khác, sau khi dẫn tôi về gặp gia đình.

Thế nên, câu mong manh từ gã… đáng để giật mình sao.

Đến cả gã, đến cả tâm hồn tôi tưởng như đã gần đồng điệu ấy, hóa ra vẫn e ngại tâm hồn luôn chực vỡ tan nơi tôi. Hóa ra, gã chẳng phải tấm phiên lớn, hoặc sẽ chẳng muốn trở thành tấm phiên lớn che chở cho đời tôi, cho bản ngã thẳm sâu trong tôi được tự do vẫy vùng dưới nắng. Hóa ra, gã cũng như bao người, cũng chỉ cần một chốn yên thân, an toàn cho mọi sự.

Tôi chẳng thể trách gã.

Cũng chẳng muốn trách mình.

Tôi là vậy. Không khước từ.

Cái mong manh ấy, tôi vẫn có thể tự che chở mình suốt bao năm qua. Gã không sai khi chẳng thể chở thành bức tường đủ lớn để thay tôi che chở chính tôi. Chỉ là tôi sai khi vô tình nuôi hi vọng.

Mỗi năm một cánh cửa khép lại. Mỗi năm một con tim khép lại. Có lẽ năm nay sẽ là gã. Tôi cũng đã quen dần.

Quen có người đến bên thế giới của tôi. Quen vui vẻ mở lòng đến những gì mong manh nhất. Quen đợi chờ người ta suy nghĩ thật kỹ xem có muốn thay tôi canh gác tâm hồn dễ vỡ của riêng tôi. Quen những cái lắc đầu ái ngại.

Tôi không nề hà những bước lùi chân ấy.

Tôi chỉ cười chính mình vẫn có thể tiếp tục đón nhận khách viếng thăm như chưa từng bị tổn thương.

Có lẽ tôi trung dung thật.

Hoặc có lẽ khát khao yêu và được yêu trong tôi lớn tới mức có thể kiên nhẫn đến thế chỉ để chờ đợi một cái gật đầu.

Tôi không biết.

Số phận có lẽ cũng không biết.

Chúng tôi chỉ biết lặng lẽ song hành cùng nhau cho đến một ngày tìm ra lời giải đáp… hoặc không.

Ừ thì. Gã vẫn ở đấy thôi. Câu chuyện vẫn chưa tới một hồi kết nào cụ thể. Năm còn dài. Tháng còn dài. Vội chi.

#Lê_Di

Chữ “Hiếu” bỏ quên

Lâu rồi mới lại biết sợ.

Lâu rồi tôi mới gặp lại nỗi sợ hãi ấy.

Nỗi sợ một ngày tôi chẳng thể cố gắng yêu thương ba mẹ mình thêm nữa.

Nỗi sợ một ngày tôi vì những yêu thương chẳng thể cố nặn thành hình, mà lãng quên mất đấng sinh thành của mình.

Nỗi sợ rằng rồi con cái tôi sau này cũng sẽ noi gương theo người sinh thành dưỡng dục nó mà cũng sẽ rời bỏ tôi theo cách tôi đã vô thức rời bỏ ba mẹ như bây giờ.

*

Tuổi thơ của tôi gắn liền với mục tiêu, kỳ vọng, sự quản giáo, những luật lệ, những nguyên tắc, những việc được và không được, những việc phải và không phải. Hoặc là thật thế. Hoặc là tiềm thức ấu trĩ của tôi chỉ lưu lại những ấn tượng sâu sắc nhất, khiến mọi yêu thương dù có cũng sẽ nhạt nhòa vào vùng quên lãng.

Nhưng không sao. Tôi vốn quen với những khô cứng ấy. Tôi biết ơn những nghiêm khắc ấy gọt dũa nên một tôi của ngày hôm nay.

*

Ngày tôi bắt đầu biết loay hoay với con tim loạn nhịp của mình, tôi thảm thiết cầu xin một điểm tựa. Nhưng tuổi niên thiếu của tôi vẫn vậy. Vẫn chỉ gắn chặt với những mục tiêu, kỳ vọng, sự quản giáo, những luật lệ, những nguyên tắc, những việc được và không được, những việc phải và không phải.

Tôi ngậm ngùi rời xa hai mối tình đầu tiên. Con tim đau như cắt, chỉ biết một mình chịu đựng. Mối tình thứ ba diễn ra trong câm lặng rồi cũng đành lỡ dở vì tôi chẳng dám công khai. Mối tình thứ tư dù được thừa nhận nhưng dường như con tim chằng chịt tổn thương của tôi đã chẳng thể nào rung động lại được nữa… thế nên cũng chẳng thể coi đó là một tình yêu.

Tôi chưng hửng. Tôi chẳng biết trách ai. Có lẽ tôi nên tự trách chính mình đã không kiên định với tình cảm của mình. Ai lại trách móc bậc sinh thành cấm cản. Tôi vẫn tự nhủ lòng họ có lý do riêng. Còn con tim tôi. Thôi thì. Là do tôi không mạnh mẽ.

*

Ngày tôi hào hứng với cuộc đời mới sau cánh cổng trường đại học. Tôi tĩnh tại hơn cho tôi của thực tại. Tôi cảm ơn những tổn thương, áp lực trong quá khứ đã tạo nên một tôi của ngày đó, tự lập, vững vàng cho mọi chông gai trước mắt. Tôi đã bước đi những bước đầu tiên trên hành trình sự nghiệp thuận chèo xuôi mái như vậy cho tới tận bây giờ, mặc cho đang đứng dưới bất cứ mái nhà nào.

Với tất cả lòng biết ơn, tôi háo hức báo hiếu theo kỳ vọng ba mẹ thường nói với tôi. Tôi mong mỏi việc cố gắng trưởng thành, cố gắng trở thành con người ba mẹ tôi vẫn nói sẽ giúp tôi thoát khỏi thế giới của những mục tiêu, kỳ vọng, sự quản giáo, những luật lệ, những nguyên tắc, những việc được và không được, những việc phải và không phải.

Nhưng dường như…

… càng nỗ lực, tôi càng thấy mình đuối.

… càng cố gắng, tôi càng thấy thêm kỳ vọng đặt rải dần ra trước mắt.

… càng đi, tôi càng thấy tương lai về một cái gật đầu mãn nguyện của ba mẹ trở nên xa vời.

Thoáng chốc, tôi chợt nghĩ, nếu như đã chẳng thể đáp ứng được, chi bằng tôi cứ an yên với thực tại của riêng tôi thôi vậy.

Tôi ngừng cố gắng. Ngừng lại tất cả. Bắt đầu cuộc sống cho riêng mình. Chôn chặt những tổn thương quá khứ xuống. Không truy cứu thêm nữa. Tôi tưởng mình… đã có thể thứ tha…

*

Ngày nhận ra sự tổn thương của tôi, ba mẹ tôi quay lại, cố gắng hàn gắn, cố gắng bù đắp cho tâm hồn đã mong manh rạn nứt của tôi những ngày ấu thơ, niên thiếu. Tôi biết ơn lắm. Cố gắng mở lòng ra đón nhận. Cố gắng cảm nhận tình thương được thêm chút nào hay chút ấy. Chẳng phải tôi đã từng khát khao sao? Giờ có trong tay rồi. Nên tận hưởng chứ. Tôi biết thế. Tôi cảm ơn nhiều lắm.

Nhưng rồi tôi chợt nhận ra. Tất cả chỉ là tôi đang giả vờ sống trong thực tại vừa mới có. Hóa ra. Tôi chưa từng quên đi những thương tổn trong quá khứ. Hóa ra. Tôi chưa từng buông bỏ những chấp niệm đã lỡ hằn in quá sâu trong tiềm thức. Hóa ra. Tôi chỉ đang cố gắng hoàn thành nghĩa vụ của một đứa con theo như những gì xã hội đã liệt kê. Chứ không hề có chút thực lòng nào với đấng sinh thành. Bất giác, tôi thấy sợ hãi chính mình.

*

Tôi hiểu tình yêu phải đến từ cả hai phía mới là một tình yêu trọn vẹn. Thế mà điều gì đã xảy ra để đến giờ này tôi không có cách nào cảm nhận được tình yêu từ ba mẹ… để rồi chẳng thể trao đi thực lòng thứ tình cảm vốn được cho là cao quý nhất của vũ trụ này. Tôi không thấy yêu ba mẹ. Hẳn vậy. Ba tôi. Tôi có thương ông. Ý nghĩ về việc một ngày không còn ông nữa đủ khiến tôi đau lòng và muốn chạy thật nhanh đến bên ông. Nhưng mẹ tôi. Tất cả chỉ là để làm tròn nghĩa vụ. Tôi vẫn đang loay hoay với chính cõi lòng mình, loay hoay làm sao để cảm xúc dành cho mẹ tôi tối thiểu giống được cảm xúc tôi đang dành cho ba mình lúc này.

Có lẽ, đứng ở góc nhìn của một người thứ ba, tôi sẽ là đứa bất hiếu, bất trị nhất dải ngân hà. Làm gì có đứa con nào lại có thể thừa nhận mình không hề yêu ba mẹ. Ở bất cứ đạo nào, đó cũng là hành vi bất hiếu không thể dung thứ. Tôi vẫn không thể tự ép bản thân mình đi nghe các buổi diễn thuyết về hiếu đạo, hay tiếp xúc với bất cứ thứ gì liên quan đến hiếu đạo cũng chỉ vì mấy chữ không-thể-yêu đó. Bất hiếu là đấy chứ là đâu.

Giờ này. Tôi đang khẩn nài một ý niệm. Một ý niệm đủ để tôi vin vào và xây dựng tình thương thực tâm bên trong cho ba mẹ mình. Về lý trí, tôi không muốn 30 năm hưu trí của ba mẹ tôi phải chìm trong áy náy hay hối hận về những gì đã gây ra cho ấu thơ và niên thiếu của tôi. Nhưng cảm xúc và tiềm thức vẫn luôn là thứ tréo ngoe khiến tôi không phải lúc nào cũng có thể tự kiểm soát tâm thân mình. Tôi đã từng may mắn có được những ý niệm giúp tôi buông bỏ được sân si trong tình yêu, công việc, cuộc sống… Và giờ, tôi tiếp tục lang thang, đi tìm ý niệm để buông bỏ được sân si, sân hận với những tình thân dưới cùng một mái nhà hiện tại của tôi. Nếu may mắn, có lẽ ai đó sẽ vô tình mang tới cho tôi câu trả lời. Nếu không, tôi cũng đành chấp nhận, cho bản thân thêm vài năm nữa để trường thành, để giác ngộ, và hi vọng đến một ngày tôi có thể tự thân tìm ra ý niệm của riêng tôi, làm đầy lại chính tôi, yêu thương ba mẹ tôi theo đúng định nghĩa của yêu thương chứ không chỉ còn là giả vờ cho xong chuyện.

Cảm ơn vũ trụ đã dắt tôi đi được tới những dòng này.

Tâm tôi chỉ yên hơn được một phần.

Nhưng rồi sẽ ổn.

Cảm tạ nhiều.

Bằng tất cả lòng thành.

Tôi.

Nhật ký 72 giờ “down”

ld20180722

Một cơn “down”, tên thuần Việt là một cơn “chán nản”, một cảm giác hết sức thông thường nhưng đôi khi lại khiến bạn cảm thấy khó chịu, hoang mang, thậm chí là hoảng sợ… cho đến khi bạn chịu tĩnh lại… và quan sát nó… thật nghiêm túc.

Ngày đầu tiên, bạn chỉ thấy mình hơi mệt, đột nhiên không muốn làm bất cứ việc gì, hoặc dù có muốn thì cũng không biết bắt đầu từ đâu. Kế đó, cơn buồn ngủ bắt đầu. Bạn hủy toàn bộ lịch tập, đói nhưng không thiết tha ăn uống, sức lực còn lại chỉ đủ để xem mấy tập phim truyền hình và vài chương trình thực tế. Nói chính xác ra thì bạn chỉ còn đủ sức ngồi yên một chỗ và vô tình ngẩng đầu lên gặp đúng cái ti vi đang mở.

Ngày thứ hai, bạn thức dậy trong trạng thái vô thức, lẫn lộn giữa cơn mơ miên man đêm hôm trước và thực tại mơ hồ sáng hôm sau. Sức ép từ gia đình và cuộc sống dẫu làm bạn bận rộn đôi phần, nhưng mọi hành xử trong ngày hôm đó đều không mang tới cho bạn bất cứ cảm giác gì cụ thể. Bạn rơi vào trạng thái lơ lửng của cảm xúc, cảm giác như vừa bị số phận ném thẳng vào cõi hư không không thương tiếc. Thay vì chống trả, bạn thả lỏng bản thân, kệ cho cơn “down” bắt đầu ngấu nghiến từng thớ cơ, từng hơi thở; kệ cho trọng trường Trái Đất kéo trọn tấm thân bạn xuống, khiến bạn như đang bước đi trên một hành tinh khác; kệ cả thế giới đang vận hành, bạn đóng băng chính mình lại và bắt đầu chìm xuống cõi hư không bạn vừa bị số phận ném vào. Giấc ngủ kéo dài, những đờ đẫn kéo dài, những thẫn thờ kéo dài, vô nghĩa cũng kéo dài theo cũng những cơn mơ bất tận, nhiều tầng lớp.

Ngày thứ ba, tất cả còn lại chỉ là cảm giác muốn ngủ. Cơ thể bạn không phản hồi bất cứ yêu cầu nào của não bộ. Bạn chỉ buồn ngủ, tới mức có thể sẽ nghĩ rằng tất cả những gì vừa trải qua chỉ là hệ quả của những ngày thiếu ngủ trong tuần. Bạn bắt đầu đói, nhưng lại quá thèm ngủ để thức dậy. Bạn tiếp tục chìm vào những giấc nửa mơ nửa tỉnh đến tận giữa trưa. Ngay sau bữa ăn tạm bợ giữa trưa, bạn lại tiếp tục buồn ngủ, lại tiếp tục chìm vào cơn mộng mị. Vật vờ không khác một con nghiện, đôi chút lo lắng bắt đầu trỗi dậy, nhưng rồi cơn “down” tiếp tục thuyết phục được bạn sẵn sàng đóng băng nguyên cả tuần tới bên cạnh nó, sẵn sàng tin rằng thời gian của bạn còn dài, còn nhiều cơ hội để cứu vớt lại những gì bạn đang dần dần bỏ lỡ. Dĩ nhiên, trong giấc mơ miên man và cơn thèm ngủ mãi không dứt, bạn thỏa hiệp ngay lập tức với những suy nghĩ đường mật. Âu cũng là điều dễ hiểu.

Bạn tỉnh dậy đúng giờ cơm tối. Ăn uống đại khái rồi thở nhẹ ra một cái đầy vô nghĩa. Bạn bắt đầu bước ra khỏi nhà, mua một vài nhu yếu phẩm, bật điện thoại, thả một “comment” có phần buồn cười lên bức ảnh bìa một người bạn mới đăng, cười một cái đắc chí cho khiếu hài hước của mình, bước đi bắt đầu có phần hào hứng.

Vừa khớp giờ thứ 72, bạn nhận ra mình bắt đầu phấn chấn lên mà chẳng có lý do giải thích nào cụ thể. Cơn “down” bắt đầu lui dần. Bạn cảm nhận rõ ràng nó đã nói lời tạm biệt và đi vào giấc ngủ của riêng nó, trả lại cơ thể và lý trí cho bạn. Và ngay lúc đó, bạn biết, mình bắt đầu hồi phục.

Một cơn “down” vốn dĩ không đáng sợ nếu bạn dám nương theo nó đến tận cùng. Cũng giống như một người sẽ chán chẳng muốn trêu bạn nếu bạn không có phản ứng chống đối mà chỉ mỉm cười chấp nhận.

Quan sát sự thay đổi của cơ thể, quan sát cơn “down” khi nó bắt đầu xuất hiện, thả lỏng bản thân và để nó trôi qua cơ thể một cách tự nhiên, bạn sẽ nhanh chóng thoát khỏi nó hơn là cố chấp chống lại, cố gắng gồng mình để nó không thâm nhập vào cơ thể. Vốn dĩ, sự dồn nén của một cơn “down” không phát sinh từ bên ngoài, mà bùng nổ từ bên trong. Bạn càng nén nó xuống, sức phản đòn của nó càng lớn, bạn càng dễ bị tổn thương.

Mọi sự diễn ra đều cần thuận theo tự nhiên. Một cơn “down” cũng vậy. Hãy để nó phát triển tự nhiên bên trong cơ thể bạn, rồi tự nó sẽ tan theo lẽ tự nhiên, giống câu chuyện 72 giờ ở trên vậy.

Lê Di.