[…Con người…]

Có lẽ sẽ là cái note cuối cùng cho cái chuỗi triết lý này. Cũng tại độ này tự dưng có hứng đi sâu vào những chủ đề cổ điển. Cảm giác đang nhìn đời bằng con mắt thứ ba để nhận ra tất cả những gì tốt đẹp mình đang có. Đặt dấu chấm cho note Sự thật. Chủ đề tiếp theo mình nghĩ ngay đến là Con người. Trăn trở mãi, băn khoăn mãi, suy tư mãi rồi cũng đến được ngày hôm nay. Note Con người được khai bút.

20 năm… Có lẽ quá ngắn để hiểu hết được 2 chữ ấy. Đôi khi chạm đến bước chân cuối cùng rồi vẫn hoài nghi về giá trị của nó – giá trị của chính mình. Thế nên cũng chỉ xin mạn phép được lan man đôi ba chữ về con người trong tình yêu…về những sự  thật tận sâu thẳm trái tim mà thoáng đâu đó được cảm, được nhận.

Con người trong tình yêu giống như con thiêu thân trước ánh đèn sáng rọi. Lao đến và mù quáng. Bất chấp và si mê. Đôi lúc là sự thèm khát. Đôi lúc lại như cầu xin sự thương xót của thần ái tình. Và cũng đôi lúc, đánh đổi cả mạng sống cho cái vô hình khó nắm bắt ấy. Nhưng sự thật là những con thiêu thân không hề suy nghĩ khi lao vào vầng hào quang trước nó, còn con người thì có. Không hề có cái gọi là mù quáng trong tình yêu. Bởi trước khi quyết định làm những việc người đời cho là điên rồ đó, con người đã phải suy nghĩ rất nhiều, đắn đo rất nhiều, và có lẽ đã đánh đổi vô vàn điều khác. Có chăng là cái sức mạnh vô biên của tình yêu, cái hạnh phúc hứa hẹn mà bao người ao ước khiến ta muốn níu giữ nó, khiến ta có thể hi sinh vì nó, bởi ta biết đó luôn là cái đích cuối cùng ta muốn hướng tới. Vậy đi theo đường nào cũng vậy mà thôi.

Con người trong tình yêu sẽ trở nên ích kỉ nhất và vị tha nhất. Dù phủ nhận hay không thì khi yêu, suy nghĩ đầu tiên luôn xuất hiện trong đầu con người là 2 chữ “duy nhất”. Khi yêu, người ta khao khát được có nhau, được ở gần nhau, được sánh bước trên từng đoạn đường dù êm đềm hay gian khó. Khi yêu, người ta luôn muốn giữ khư khư người yêu cho riêng mình, luôn nắm chặt tay, luôn siết chặt cái ôm như thể ngày mai là ngày cuối. Khi yêu, người ta ích kỉ cho mình, ích kỉ cho cả nửa kia mà cho đến hơi thở cuối cùng cũng không muốn xa lìa nhau nửa bước. Và cũng chính cái ích kỉ của tình yêu khiến cho người ta trở nên vị tha nhất, cái sự vị tha mà cuộc đời đôi khi khó có thể chấp nhận. Người đang yêu ích kỉ. Họ ích kỉ cho chính tình yêu của mình, chính hạnh phúc của mình nên có thể vị tha những lỗi lầm sai trái nhất của đối phương, chỉ vì muốn giữ tình yêu ở lại. Họ sẵn sàng tha thứ, sẵn sàng chịu đựng chỉ để người mình yêu được vui, còn họ thì được thỏa mãn cái hạnh phúc ích kỉ trong chốc lát. Họ sẵn sàng bỏ qua những kì thị của xã hội, những hiểu lầm, những buồn bã để có được những phút giây yêu đương ngọt ngào. Và vị tha có lẽ là cái ích kỉ nhất trong tình yêu, là cái níu giữ dai dẳng nhất mà ta khó lòng dứt bỏ.

Con người trong tình yêu là những mặt đối lập không bao giờ dứt. Người đời nhìn tình yêu đẹp như một bông hồng nhưng con người phải nuôi nấng nó bằng chông gai và nước mắt. Người đời nghe tình yêu bằng những bản tình ca còn con người viết lên khúc nhạc đó qua thăng trầm và vô vàn những đoạn điệp buồn. Người đời chứng kiến tình yêu 99 phần đau khổ nhưng con người thì luôn mải miết kiếm tìm 1% hạnh phúc êm đềm. Và rồi bằng cách này hay cách khác, mọi tình yêu luôn vươn đến được hạnh phúc ở đoạn cuối con đường nó đi, dù nhỏ nhoi hay tuôn trào. Dẫu có là tình yêu đơn phương không lời hay tình yêu bị chối từ phụ bạc thì hạnh phúc vớt vát được cũng là đã biết yêu, đã được một lần sống trong tình yêu – cái mà nhiều người đến cuối đời vẫn không thể nào hiểu nổi.

Đó là những giá trị tuyệt đối. Ít hay nhiều thì tình yêu nào rồi cũng sẽ bộc lộ những điều này. Ai dám nói là không biết ghen. Ai dám khẳng định sẽ không một lần cãi vã. Ai dám chắc rằng tình yêu sẽ chỉ có tiếng cười. Không hề và cũng chẳng bao giờ có. Một trong những điều khoản mà con người phải kí trong hợp đồng tình yêu là trắc trở và vượt qua trắc trở. Cái hợp đồng vĩnh cửu đó có bền vững hay không lại phụ thuộc rất nhiều vào 2 bên liên quan. Và cách duy nhất cho tới giờ con người tìm được ra là hãy nắm tay nhau, sát vai bên nhau mà vững bước, mà sẻ chia, mà cảm thông rồi vượt qua, rồi vươn lấy cái giá trị lớn lao là hạnh phúc. Chỉ những ai dám dũng cảm đứng lên, dám đương đầu, dám chống chọi lại tất cả, kể cả số phận ẩm ương thì mới xứng đang có được bản hợp đồng vô giá đó. Bởi trong tình yêu, giữa cái đúng và cái sai, giữa cái hư và cái thực, giữa lí trí và con tim,… tất cả chỉ cách nhau trong gang tấc…và đôi khi mọi giá trị lại trở nên vô nghĩa khi những thứ đối lập hòa vào nhau trong ma trận tình yêu. Hãy yêu và trải lòng mình. Đó là thứ ánh sáng duy nhất giúp ta tìm ra lối thoát cho hạnh phúc. Hãy cứ để cho tình yêu chảy theo đúng quỹ đạo của nó. Hãy cứ bước qua những trải nghiệm từ nỗi sung sướng đến sự khổ đau. Đừng né tránh. Đừng trốn chạy. Một bước chân thôi. Rồi ta sẽ vượt qua. Và tình yêu được ở lại. Mãi mãi. Bên đời.

23h05′

HN 25211

Jessy

 

[…Truth…]

Tiếp sau bài viết tâm huyết về Tình yêu và Hạnh phúc, hôm nay mình quyết định dành thời gian đọc 8 quyển giáo trình, tương đương 1 tiếng đợi ty ol để viết tiếp cái note về Sự thật. Căn cơ là tại chiều nay m ko được vui. Mà mỗi lúc ko vui thì m sẽ k cười và nhiều khi mặt mếu. Nguyên nhân đơn giản là mình bị lo thái qua 1 số chuyện và chịu thêm ít áp lực công việc dồn về từ nhiều phía. Mình bị stress. Hệ quả là m thấy mọi người đều như đang không vui hoặc có thể vì mình mà người ta ko vui thật. Mình ko vui nên m ko phân biệt được. Chỉ biết là giờ này mình hơi buồn và muốn thú nhận vài thứ gọi là Sự thật.

Người ta nói mình là người mạnh mẽ. Ừ. Nhìn bề ngoài mình có vẻ chây lì, cứng đầu và khó bảo. Cái kiểu chịu đựng khó khăn, bất chấp vất vả của mình dễ khiến người ta nghĩ rằng mình cứng rắn. Nhưng Sự thật mình là đứa vô cùng yếu đuối. Mình dễ khóc. Chỉ cần một chút phật lòng, một chút mệt mỏi, một chút áp lực, một chút đau, một chút buồn, một lời mắng, một lời trách,… và những thứ tương tự như thế đều sẽ làm mình rơi nước mắt. Chỉ khác những người yếu đuối khác là mình hay khóc 1 mình khi đang ôm gối ngủ.

Người ta nói mình giỏi. Nghe có vẻ hay. Đôi khi mình cũng tự nhủ bản thân thế cho đỡ tủi. Nhưng Sự thật mình chả giỏi gì cả. Mỗi thứ biết một ít. Chả hiểu sâu được cái gì bao giờ. Đủ để chém gió. Hết. Nhiều lúc cũng muốn đầu tư cái gì đó cho hẳn hoi. Song y như rằng là sẽ bị cuốn theo cái gì đó. Vô thức. Chắc thế. Xong là thây kệ, mình vẫn vốn sống bằng may mắn. Mọi thứ rồi sẽ suôn sẻ như nó phải thế. Vẫn luôn nghĩ thế. Và để lười một cách hợp pháp.

Người ta cũng nói mình công tư phân minh. Mình cũng hay khuyên người ta đừng nên để cảm xúc chi phối công việc. Nhưng Sự thật mình là đứa dễ bị tình cảm chi phối. Mình không thể làm được việc gì khi không vui nếu việc đó không có deadline quá gấp. Đấy cũng 1 phần là lý do mình ngồi viết cái note này. Việc duy nhất không phải suy nghĩ và trải được bớt nỗi buồn của mình ra cho nhẹ người để tiếp tục làm việc (hoặc không). Mà điều quan trọng là mình dễ bị buồn. Bố mình và tình yêu mình đều không thích điều này. Mình đang cố gắng sửa để nghĩ thoáng mọi chuyện. Nhưng tình hình không khả quan cho lắm.

Người ta nói mình là người của công việc. Nhưng ở Sự thật cuối cùng này mình xin đính chính mình là con người của tình yêu và gia đình. Khi phải chọn lựa, tình yêu luôn là thứ đầu tiên mình nghĩ đến, dù lựa chọn đó có gây tổn hại như thế nào đi chăng nữa. Và đảm bảo nó là thứ duy nhất mình sẵn sàng đánh đổi, hi sinh « tất cả » để giữ lại bên mình. Thật sự.

Cũng dài rồi. Thôi đi vào vấn đề chính. Những Sự thật trong Tình yêu.
truth-in-love

Trong Tình yêu, nước mắt có nhiều hơn tiếng cười. Yêu nhau và có thể khóc vì nhau, cảm thấy nhói đau vì nhau, tình yêu đó sẽ đậm sâu thêm 1 cung bậc nữa.

Tình yêu là thứ duy nhất có đủ sức mạnh để người ta có thể từ bỏ tất cả để đánh đổi lấy. Chắc bạn đang cười. Ừ. Dĩ nhiên là bạn sẽ cười cái sự thật trẻ con này rồi. Vì bình thường bất cứ ai cũng nghĩ giữa một công việc có lương cao, một cơ hội tuyệt vời cho sự phát triển của bản thân hay một niềm đam mê cuồng si nào đó với tình yêu thì họ có thể tạm gác tình yêu lại để chạy theo những thứ chỉ có 1 lần trong đời kia. Nhưng đến khi gặp tình huống đó trong đời thực, thì đảm bảo rằng, bạn sẽ chạy ngay đến với tình yêu của mình mà không cần biết sẽ đánh mất những gì khi từ bỏ những phù hoa kia. Đó là lí do tại sao bình thường thì nói tình yêu thật lằng nhằng, rắc rối, tốn kém, mất thời gian, mất công,… mà đến khi yêu thì lại cứ ngẩn ngơ chờ 1 tin nhắn, 1 lời offline, 1 cái nick bật sáng, 1 tiếng chuông,.. rồi chần chừ ko muôn nói câu tạm biệt cuối ngày, tiết kiệm đủ cách, nghĩ đủ cái thú vị cho người mình yêu. Đến lúc đó, chả còn ai nhớ lại hồi xưa đã chạy trốn tình yêu như thế nào mà chỉ biết sống hết mình vì nó.

Khi bạn buồn nhất, người ở bên cạnh bạn không bao giờ là người yêu bạn. Bởi nỗi buồn chỉ lớn nhất khi phải xa cách người mình yêu. Xa cách theo nhiều kiểu. Có thể là xa thật. Có thể là cảm giác. Có thể. Sự thật là khi tình yêu đủ lớn, mọi sự xa cách đều khiến 2 người rất khó chịu. Có thể họ sẽ tìm được nhiều cách lấp chỗ trống. Nhưng tất cả đều không xuể với cái khát khao được gặp gỡ, được tiến đến với nhau.

Và Sự thật cuối cùng là không có Tình yêu nào là hoàn hảo. Con người thường hay mơ mộng và vẽ ra cho mình những thứ kì diệu nhất về tình yêu của chính mình. Thế rồi họ bắt đầu kén chọn, bắt đầu chê bai và phán xét các cuộc tình khác. Nhưng rồi khi đến lượt mình thì mọi thứ lại lặp lại tất cả những gì đã từng chê bai và phán xét. Một số người thất vọng. Một số người tự nhủ và sống yên vị với tình yêu của mình. Có người chạy trốn ngay khỏi điều tưởng chừng như khủng khiếp đó. Nhưng số ít người hiểu được rằng, số phận sinh ra họ để dành cho nhau. Dù tình yêu của họ không hoàn hảo, nhưng hạnh phúc của họ đáng để người ta ngưỡng mộ. Cứ trách móc người ta không biết yêu. Nhưng bản thân mình cũng đâu đã hiểu được tình yêu là gì. Chỉ là thấy người ta yêu như thế thì cũng muốn được yêu như thế, thấy hạnh phúc của người ta đẹp như thế thì cũng muốn có cái tương tự. Nhưng Sự thật là tình yêu luôn đặc biệt theo cách của riêng nó. Người ta được ăn ngon, được chơi nhiều nhưng chắc gì họ đã được chăm sóc tận tình như bạn. Người ta được âu yếm, nghe những lời yêu chiều nhưng liệu họ có được những câu chuyện ăn ý, vui vẻ như bạn. Người ta tài giỏi và sang trọng nhưng người ta đâu đã được sống và yêu thoải mái và vô tư như bạn. Đó không chỉ dừng lại ở sự hài lòng mà là ở sự trân trọng và tìm ra những gì đáng nâng niu trong tình yêu của bạn.

Tình yêu là thế. Sự thật Tình yêu là thế. Tin hay không là tùy trải nghiệm và niềm tin của từng người. Chắc sẽ không có một cái kết lãng mạn như note trước. Chỉ là muốn nhắn nhủ một Sự thật cuối cùng. Đừng điên điên khi cứ tự hỏi cái gì quan trọng, cái gì đáng giá, cái gì đáng gìn giữ trong khi trong thâm tâm bạn đã biết rõ câu trả lời. Tình yêu.

HN18211

21:56

Jessy

[…Love…]

love-is-you-love-30949107-960-854Trong đám hỗn độn của tạo hóa tự thưở sơ khai, con người tạo ra thời gian rồi ngẫu nhiên trở thành nô lệ của nó. Không một ai thức dậy mà ko tự nhủ trong đầu hôm nay là ngày mấy tháng mấy, mấy giờ mình có việc gì, phải làm xong cái gì trong 24 giờ tới,… Trở thành chủ nô của chính đấng kiến tạo, thời gian tưởng chừng như bất bại. Nó nghiễm nhiên tự coi mình có quyền lực vô song, có thể cho đi và cướp lại mọi thứ bất cứ lúc nào nó muốn. Nó tự cao rằng nó bất diệt, rằng nó trường tồn.

Rồi cũng trong lúc hỗn độn của kỷ khởi tạo, thời gian tìm ra một thứ bất tử ẩn sâu trong đấng sinh thành ra nó. Thứ sức mạnh có thể chạy đua với nó, có thể thách thức nó và có chăng sẽ thành bạn đồng hành của nó. Tình yêu.

Tình yêu là gì? Câu hỏi thật muôn thưở. Chưa lúc nào loài người thôi tìm kiếm câu trả lời cho thắc mắc đó. Nhưng suy cho cùng thì đến cả thời gian cũng không thể giải đáp được cái băn khoăn ấy dù đã đồng hành với nó qua hàng vạn vạn kiếp người.

Bất lực trước việc định nghĩa 1 thứ mông lung, sâu xa và đầy bí ẩn như thời gian. Con người chuyển sang tìm kiếm lời giải cho câu hỏi tưởng chừng đơn giản hơn: “Tại sao ta lại yêu?”. Bắt đầu có nhiều người, nhiều thế hệ đưa ra những câu trả lời nhất định. Nghe thoáng qua, ta tìm được phần nào đồng cảm. Nhưng nhìn kĩ lại thì phải chăng cũng chỉ là những lí lẽ ta đưa ra để trấn an chính con tim non nớt của mình?

Yêu vì yêu. Nhiều người lúng túng hay nói câu này. Cũng chỉ là một cách nói khác của việc yêu không vì gì cả, yêu vô điều kiện. Nhưng có thất sự là có cái tình yêu như thế? Tự dưng yêu mà chả có lí do gì? Không thể. Bởi chả lí gì lại yêu khi lần đầu gặp mặt không có ấn tượng gì. Chí ít cũng phải là vẻ bên ngoài toát ra được nội tâm bên trong, hay nghe đâu đó tiếng lành đồn xa rồi đến khi gặp gỡ tình đơm hoa cũng vừa. Cho nên ví như mới yêu mà thốt lên lời đó thì âu cũng là lời có cánh để cho ta thấy chút lâng lâng vị lãng mạn của tình yêu. Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Bởi không dưng mà cái từ tình yêu vô điều kiện lại sinh ra rồi để người ta ngưỡng mộ và vươn tới đến thế. Dĩ nhiên là không thể hiểu trần ra cái nghĩa đen của nó, mà phải tiến đến một cái mốc xa hơn khi tình yêu trở nên thân thuộc với thời gian. Đó là lúc người ta yêu nhau đủ lâu để thấy được hết những mặt trái của đối phương và chấp nhận tất cả, không oán trách, không hối hận. Chính lúc đó, tình yêu mới là vô điều kiện. Chính lúc đó, mọi lí do trước đó được vin vào để nuôi giữ tình yêu trở nên vô nghĩa. Chính lúc đó, con người mới thực sự hiểu thế nào là yêu vì yêu.

Cùng với sự song hành của tình yêu cùng với thời gian, con người ngộ ra được cái quý giá trong cuộc sống mà đôi khi đánh đổi cả đời nhiều khi cũng không tìm thấy. Đó là hạnh phúc. Không khó để tìm hiểu về 2 từ này, nhưng cũng như tình yêu, thật khó để định nghĩa thế nào là hạnh phúc. Với nhiều người, hạnh phúc là sự giàu có, sung túc, được ăn ngon mặc đẹp, không phải động chân động tay. Số khác thì cho rằng hạnh phúc chỉ đơn giản là được sống mà không bị ràng buộc. Cao thượng hơn thì có những suy nghĩ cho rằng hạnh phúc là được làm cho người khác hạnh phúc. Nhìn chung lại, thì có thể kết luận 1 điều đơn giản là hạnh phúc bắt nguồn từ tình yêu. Nếu không yêu sự giàu sang, phú quý, không yêu ô tô, nhà lầu thì bạn sẽ chẳng hạnh phúc khi có được ngần ấy thứ. Nếu không yêu đời, bạn cũng không hạnh phúc khi được sống. Và tương tự như vậy, nếu không có tình yêu với 1 điều gì đó, bạn cũng sẽ chẳng bao giờ thấy hạnh phúc khi có được nó. Dù vô tình hay cố ý, thì tạo hóa cũng đã vẽ nên sợi dây vô hình gắn kết hạnh phúc và tình yêu rồi trao cho loài người như 1 món quà tinh thần vô giá. Đó có lẽ là thứ duy nhất con người nên nâng niu khi phải lựa chọn giữa muôn vàn cái nhân loại đã tạo ra.

Hiểu được những điều trên không khó. Sống từng ấy năm, chứng kiến từng ấy việc, qua mấy câu chuyện yêu đương trong sách vở, đủ để đúc kết vài điều đơn giản như trên. Có lẽ điều đau đầu hơn đáng để quan tâm là tìm hạnh phúc ở đâu và như thế nào. Có người nói nếu bạn ngừng tìm kiếm và định nghĩa hạnh phúc là gì, thì nó sẽ tự đến với bạn. Nghe thì có vẻ cao siêu, nhưng sao ngăn nổi cái khát khao, đặc biệt là của tuổi trẻ đi kiếm tìm thứ gọi là hạnh phúc. Mỗi người có một quan niêm khác nhau, mỗi người có một cái mốc khác nhau cho mức độ hạnh phúc thỏa mãn của mình. Có người thành công. Có người thất bại. Nhưng cách họ chọn đều giống nhau, chạy đua với niềm khát khao cháy bỏng, đôi khi trong mù quáng. Vậy những ai đang vấp váp, đang lạc giữa vô vàn lối rẽ hay băn khoăn không biết phía cuối còn đường mình đang đi, hạnh phúc liệu có đó không? Hãy tin tôi, phía cuối mọi con đường đều có hạnh phúc. Vì dù nếu con đường đó đẹp đẽ thì sẽ là kết cục hiển nhiên, còn nếu nó khổ đau thì cái kết cuối cùng âu cũng là siêu thoát. Hãy chậm lại, hãy kiềm chế sự khát khao của mình lại, để tĩnh tâm, để cảm một chút trước khi tiếp tục cuộc đua cùng thời gian.

Kiểm nghiệm lại sự tĩnh tâm của bạn. Nếu 1 lần thử chậm lại, nhìn cuộc sống như 1 đoạn băng quay chậm, từ từ, từ từ, bạn sẽ dễ dàng nhận ra những nụ cười người ta trao nhau khi sáng sớm, những lời ân cần quen thuộc lúc tan sở, những ánh mắt trìu mến trong bữa cơm chiều, những câu chuyện đời thường giản dị người ta kể cho nhau mỗi tối quây quần sau 1 ngày làm việc. Bạn đang nhìn thấy hạnh phúc. Đừng vội nghĩ tôi đang nói chuyện phiếm khi bạn đọc đến đoạn này. Hãy tự vấn lương tâm mình xem cái bạn thật sự cần là gì khi sống chỉ được vài chục năm, khi mà mọi thứ bạn có được rồi sẽ theo quy luật tự nhiên trở về với thời gian ngoại trừ tình yêu còn mãi. Có người ước nhiều tiền. Cũng hay. Nhưng còn hay không khi thiếu đi tiếng cười và những ánh mắt thân thương mỗi bữa. Có người ước lãng mạn, ước cuộc sống như cổ tích. Nhưng giữa việc chọn sống trong cổ tích được vài giờ rồi trở lại với thực tại lẻ loi gần 1 thế kỷ với việc sống trong hạnh phúc giản dị, nói thật long đi, bạn sẽ chọn gì. Đừng nghĩ một lời yêu nói ra là thừa. Đừng nghĩ một cái ôm trao đi là ngại. Đừng nghĩ một ánh mắt thân thiện, hay một nụ cười vu vơ sẽ khiến bạn thành đứa dở hơi. Tin tôi đi. Tất cả những điều đó sẽ làm cho những người xung quanh thấy ấm lòng. Và khi bạn nhận lại được những điều giản đơn đó, bạn cũng sẽ như tôi, thấy mọi thứ thật tuyệt.

Thời gian kiếm chứng và nuôi dưỡng tình yêu. Để rồi tình yêu tạo ra hạnh phúc. Và hạnh phúc nuôi nấng con người. Tất cả nuôi ta từng li một, bao bọc ta từng giây từng khắc của thời gian. Hãy biết trân trọng. Trân trọng mọi thứ đang thật sự nằm trong lòng tay, đang thật sự tồn tại trong đời mà ta tưởng chừng như nghiễm nhiên là thế. Không có gì là tự nhiên có. Cũng không có gì tự đồng lìa xa. Có chăng là ta vô tình đánh mất cái ta tìm kiếm. Hãy thử vươn tay ra. Hãy thử cất 1 bước chân. Chưa cần chạy đua đâu. Bạn đã chạm tới hạnh phúc rồi.

…HAPPY VALENTINE FOR ALL IN LOVE, WILL BE IN LOVE OR WERE IN LOVE…

HN14211

21:37

Jessy