Chữ “Hiếu” bỏ quên

Lâu rồi mới lại biết sợ.

Lâu rồi tôi mới gặp lại nỗi sợ hãi ấy.

Nỗi sợ một ngày tôi chẳng thể cố gắng yêu thương ba mẹ mình thêm nữa.

Nỗi sợ một ngày tôi vì những yêu thương chẳng thể cố nặn thành hình, mà lãng quên mất đấng sinh thành của mình.

Nỗi sợ rằng rồi con cái tôi sau này cũng sẽ noi gương theo người sinh thành dưỡng dục nó mà cũng sẽ rời bỏ tôi theo cách tôi đã vô thức rời bỏ ba mẹ như bây giờ.

*

Tuổi thơ của tôi gắn liền với mục tiêu, kỳ vọng, sự quản giáo, những luật lệ, những nguyên tắc, những việc được và không được, những việc phải và không phải. Hoặc là thật thế. Hoặc là tiềm thức ấu trĩ của tôi chỉ lưu lại những ấn tượng sâu sắc nhất, khiến mọi yêu thương dù có cũng sẽ nhạt nhòa vào vùng quên lãng.

Nhưng không sao. Tôi vốn quen với những khô cứng ấy. Tôi biết ơn những nghiêm khắc ấy gọt dũa nên một tôi của ngày hôm nay.

*

Ngày tôi bắt đầu biết loay hoay với con tim loạn nhịp của mình, tôi thảm thiết cầu xin một điểm tựa. Nhưng tuổi niên thiếu của tôi vẫn vậy. Vẫn chỉ gắn chặt với những mục tiêu, kỳ vọng, sự quản giáo, những luật lệ, những nguyên tắc, những việc được và không được, những việc phải và không phải.

Tôi ngậm ngùi rời xa hai mối tình đầu tiên. Con tim đau như cắt, chỉ biết một mình chịu đựng. Mối tình thứ ba diễn ra trong câm lặng rồi cũng đành lỡ dở vì tôi chẳng dám công khai. Mối tình thứ tư dù được thừa nhận nhưng dường như con tim chằng chịt tổn thương của tôi đã chẳng thể nào rung động lại được nữa… thế nên cũng chẳng thể coi đó là một tình yêu.

Tôi chưng hửng. Tôi chẳng biết trách ai. Có lẽ tôi nên tự trách chính mình đã không kiên định với tình cảm của mình. Ai lại trách móc bậc sinh thành cấm cản. Tôi vẫn tự nhủ lòng họ có lý do riêng. Còn con tim tôi. Thôi thì. Là do tôi không mạnh mẽ.

*

Ngày tôi hào hứng với cuộc đời mới sau cánh cổng trường đại học. Tôi tĩnh tại hơn cho tôi của thực tại. Tôi cảm ơn những tổn thương, áp lực trong quá khứ đã tạo nên một tôi của ngày đó, tự lập, vững vàng cho mọi chông gai trước mắt. Tôi đã bước đi những bước đầu tiên trên hành trình sự nghiệp thuận chèo xuôi mái như vậy cho tới tận bây giờ, mặc cho đang đứng dưới bất cứ mái nhà nào.

Với tất cả lòng biết ơn, tôi háo hức báo hiếu theo kỳ vọng ba mẹ thường nói với tôi. Tôi mong mỏi việc cố gắng trưởng thành, cố gắng trở thành con người ba mẹ tôi vẫn nói sẽ giúp tôi thoát khỏi thế giới của những mục tiêu, kỳ vọng, sự quản giáo, những luật lệ, những nguyên tắc, những việc được và không được, những việc phải và không phải.

Nhưng dường như…

… càng nỗ lực, tôi càng thấy mình đuối.

… càng cố gắng, tôi càng thấy thêm kỳ vọng đặt rải dần ra trước mắt.

… càng đi, tôi càng thấy tương lai về một cái gật đầu mãn nguyện của ba mẹ trở nên xa vời.

Thoáng chốc, tôi chợt nghĩ, nếu như đã chẳng thể đáp ứng được, chi bằng tôi cứ an yên với thực tại của riêng tôi thôi vậy.

Tôi ngừng cố gắng. Ngừng lại tất cả. Bắt đầu cuộc sống cho riêng mình. Chôn chặt những tổn thương quá khứ xuống. Không truy cứu thêm nữa. Tôi tưởng mình… đã có thể thứ tha…

*

Ngày nhận ra sự tổn thương của tôi, ba mẹ tôi quay lại, cố gắng hàn gắn, cố gắng bù đắp cho tâm hồn đã mong manh rạn nứt của tôi những ngày ấu thơ, niên thiếu. Tôi biết ơn lắm. Cố gắng mở lòng ra đón nhận. Cố gắng cảm nhận tình thương được thêm chút nào hay chút ấy. Chẳng phải tôi đã từng khát khao sao? Giờ có trong tay rồi. Nên tận hưởng chứ. Tôi biết thế. Tôi cảm ơn nhiều lắm.

Nhưng rồi tôi chợt nhận ra. Tất cả chỉ là tôi đang giả vờ sống trong thực tại vừa mới có. Hóa ra. Tôi chưa từng quên đi những thương tổn trong quá khứ. Hóa ra. Tôi chưa từng buông bỏ những chấp niệm đã lỡ hằn in quá sâu trong tiềm thức. Hóa ra. Tôi chỉ đang cố gắng hoàn thành nghĩa vụ của một đứa con theo như những gì xã hội đã liệt kê. Chứ không hề có chút thực lòng nào với đấng sinh thành. Bất giác, tôi thấy sợ hãi chính mình.

*

Tôi hiểu tình yêu phải đến từ cả hai phía mới là một tình yêu trọn vẹn. Thế mà điều gì đã xảy ra để đến giờ này tôi không có cách nào cảm nhận được tình yêu từ ba mẹ… để rồi chẳng thể trao đi thực lòng thứ tình cảm vốn được cho là cao quý nhất của vũ trụ này. Tôi không thấy yêu ba mẹ. Hẳn vậy. Ba tôi. Tôi có thương ông. Ý nghĩ về việc một ngày không còn ông nữa đủ khiến tôi đau lòng và muốn chạy thật nhanh đến bên ông. Nhưng mẹ tôi. Tất cả chỉ là để làm tròn nghĩa vụ. Tôi vẫn đang loay hoay với chính cõi lòng mình, loay hoay làm sao để cảm xúc dành cho mẹ tôi tối thiểu giống được cảm xúc tôi đang dành cho ba mình lúc này.

Có lẽ, đứng ở góc nhìn của một người thứ ba, tôi sẽ là đứa bất hiếu, bất trị nhất dải ngân hà. Làm gì có đứa con nào lại có thể thừa nhận mình không hề yêu ba mẹ. Ở bất cứ đạo nào, đó cũng là hành vi bất hiếu không thể dung thứ. Tôi vẫn không thể tự ép bản thân mình đi nghe các buổi diễn thuyết về hiếu đạo, hay tiếp xúc với bất cứ thứ gì liên quan đến hiếu đạo cũng chỉ vì mấy chữ không-thể-yêu đó. Bất hiếu là đấy chứ là đâu.

Giờ này. Tôi đang khẩn nài một ý niệm. Một ý niệm đủ để tôi vin vào và xây dựng tình thương thực tâm bên trong cho ba mẹ mình. Về lý trí, tôi không muốn 30 năm hưu trí của ba mẹ tôi phải chìm trong áy náy hay hối hận về những gì đã gây ra cho ấu thơ và niên thiếu của tôi. Nhưng cảm xúc và tiềm thức vẫn luôn là thứ tréo ngoe khiến tôi không phải lúc nào cũng có thể tự kiểm soát tâm thân mình. Tôi đã từng may mắn có được những ý niệm giúp tôi buông bỏ được sân si trong tình yêu, công việc, cuộc sống… Và giờ, tôi tiếp tục lang thang, đi tìm ý niệm để buông bỏ được sân si, sân hận với những tình thân dưới cùng một mái nhà hiện tại của tôi. Nếu may mắn, có lẽ ai đó sẽ vô tình mang tới cho tôi câu trả lời. Nếu không, tôi cũng đành chấp nhận, cho bản thân thêm vài năm nữa để trường thành, để giác ngộ, và hi vọng đến một ngày tôi có thể tự thân tìm ra ý niệm của riêng tôi, làm đầy lại chính tôi, yêu thương ba mẹ tôi theo đúng định nghĩa của yêu thương chứ không chỉ còn là giả vờ cho xong chuyện.

Cảm ơn vũ trụ đã dắt tôi đi được tới những dòng này.

Tâm tôi chỉ yên hơn được một phần.

Nhưng rồi sẽ ổn.

Cảm tạ nhiều.

Bằng tất cả lòng thành.

Tôi.

Tôi và gã

Tôi đang đọc một trải nghiệm lạ lẫm về cận tử, về hai con người chẳng còn biết làm gì với cuộc đời trước mắt, quyết định chọn việc chấm dứt sinh mệnh của chính mình, xóa nhòa đi phiên bản không hoàn hảo của mình trên cõi tạm. Họ gặp nhau. Vô tình. Chẳng có gì kết nối. Chỉ là hai điểm chấm song hành cùng nhau vài ngày cuối. Không phải yêu. Chẳng là gì cả. Chỉ là chung đường. Thế thôi.

Bất giác. Tôi nghĩ đến gã. Nếu nói về sự mông lung tương lai, có lẽ, gã là câu hỏi lớn nhất cuộc đời tôi lúc này. Tôi là kẻ duy lý. Chẳng có thứ gì không có logic lại có thể thuyết phục được tôi, dù là trong công việc hay cuộc sống thường nhật. Quãng thời gian chông chênh của 22 năm mơ hồ đầu đời đủ khiến tôi không còn tin tưởng con tim mình thêm một lần nào nữa. Nhưng gã… và việc tôi gặp gã vô tình trên hành trình tạm bợ này gần như đã phá tan tất cả những khuôn nghĩ của tôi về đời… về mình.

Gã giống như cuộc đời đối với hai con người trong câu chuyện lạ tôi nhắc tới ở trên. Tôi không biết làm gì với gã cho quãng đời phía trước. Tôi chỉ an yên khi có gã ở hiện tại. Tôi không nhìn thấy tương lai. Hoặc giả như có thấy, tôi cũng thấy giữa tôi và gã rồi sẽ xuất hiện một thứ rất sai, đủ để kéo tuột chúng tôi ra khỏi bức tranh hiện tại.

Gã có năng lực đóng băng cuộc đời tôi tại những điểm chẳng thuộc bất kỳ một không gian hay thời gian nào. Chỉ cần gã xuất hiện, tôi lại như nhảy vào một thước phim khác, đóng một vai khác là tôi… mà cũng chẳng là tôi. Một bản ngã gã lôi tận sâu thẳm bên trong tôi ra ngoài ánh sáng. Một bản ngã mà chỉ có ở bên cạnh gã mới không sợ bị thiêu đốt bởi ánh mặt trời và ánh nhìn đời.

Gã là một bản thể tréo ngoe. Việc duy nhất gã làm khi thi thoảng tạt ngang qua đời tôi là chọc cho tôi tức điên lên sau hàng loạt những lãng mạn bột phát gã tự tạo cho mình, cho tôi, cho không gian buộc lòng phải có vài điều ngọt ngào mới đáng được lưu vào tâm trí. Ấy vậy rồi, cảm xúc duy nhất tôi nhận được từ gã là “nghiện”. Tôi nghiện những quãng lạc nhịp như thế, đủ nhiều để xí xóa cho những hụt hẫng gã gây ra cho tôi khi đột nhiên biến mất.

Về lý mà nói, một kẻ như tôi sẽ chẳng bao giờ chọn gã cho tương lai của mình. Gã bất ổn, vô định, chơi vơi như một cuộc đời cận tử bị kéo ngược lại nhân gian. Thế nhưng, bằng một cách khó hiểu nào đó, chỉ cần gã xuất hiện, tôi sẽ tự nguyện đóng băng cuộc đời mình lại vài ngày, chỉ để đổi lấy sự lơ lửng, chơi vơi ấy bên gã, mặc cho những trống rỗng, cô độc có dội lên và vây chặt lấy tôi sau đó vài ngày.

Gã là thế. Đột nhiên xuất hiện và coi tôi như một điều mặc định. Có chăng là giống như chiếc vòng gỗ hạt tròn gã vẫn quen gọi là bùa trừ yêu, chỉ đeo lên khi rong ruổi hay có cảm giác gặp nguy hiểm… ví như lúc gã chạy xe chăng?! Còn ngày thường sẽ nằm gọn ghẽ đâu đó trên bàn làm việc hoặc một góc nào đó trong căn phòng chắc là chật chội của gã.

Gã tự cho mình quyền đặt tôi ở một nơi nào đó trong ký ức. Thi thoảng gọi ra chuyện trò vài câu, làm vài chuyện điên rồ, rồi lại cất kỹ vào góc cũ. Với gã… tôi dường như… chưa từng là một kẻ không quen biết. Đôi lúc. Tôi vẫn tự hỏi tôi và gã tại sao đang ở đoạn đường này. Thân mà không thân. Quen mà không quen. Nhưng cả vũ trụ thì như cứ mặc định chúng tôi…

Tôi chẳng giận gã. Cũng chẳng có đủ quyền năng để giận hờn gã. Gã chẳng sai. Tôi thì…

Hoài nghi trong tôi bắt đầu trỗi dậy.

Giả như đột nhiên gã nghiêm túc lại.

Giả như đột nhiên gã muốn trở thành cuộc đời có nghĩa trước mắt tôi.

Giả như đột nhiên gã thực sự muốn làm tấm phiên lớn che cho cái bản ngã sâu thẳm trong tôi mãi mãi để chẳng phải trốn lẩn khuất trong góc tâm hồn tôi như hiện tại.

Liệu tôi sẽ bồng bột theo cảm xúc mà gật đầu.

Liệu tôi sẽ gạt hết lý trí và lựa chọn sự chông chênh lần nữa của tuổi 22.

Liệu tội sẽ đủ dũng cảm tẩy đi bức tranh mông lung về tương lai giữa tôi và gã mà tôi từng vẽ lên trước đó.

Tôi khựng lại. Thực sự. Chẳng còn gì có thể tuôn ra khỏi cái đầu nhỏ vốn nhiều suy nghĩ của tôi lúc này.

Gã vẫn là một dấu hỏi lớn lơ lửng ngang dòng đời tôi.

Tôi vẫn sẽ lựa chọn đóng băng cuộc sống mỗi lần bên cạnh gã.

Viết thêm gì, chắc cũng, chẳng còn quan trọng nữa.

Cho gã.

Tôi.

#Lê_Di

Hoài bão, an nhiên hay… thôi?

Tháng thứ 4 gắn bó với con đường mới. Tôi tiếp tục xuất hiện những suy nghĩ trốn chạy trách nhiệm, niềm tin của chính mình vào những điều lớn lao, to tát. Giống như cách đây nửa năm, tôi đã từng trốn chạy con đường trở thành quản lý trong ngành quản trị – truyền thông vậy.

Tôi vẫn thế. Luôn hoang mang với cuộc đời mình. Luôn đắn đo giữa việc là một cá thể rong chơi mơ hồ trên Trái Đất hay là một điểm nhấn lớn, khắc tạc hình bóng mình trong tâm trí những người ở lại mãi về sau.

Dĩ nhiên. Tôi là kẻ tham lam. Nên chuyện thường làm vẫn là kêu gào thảm thiết để tạo hóa cho thêm tôi thời gian chứ chẳng buồn màng tới việc mình phải lựa chọn.

Ai chẳng muốn một cuộc sống an yên, nhẹ nhàng mà vẫn tạo được thành tựu, điểm nhấn, tiền tài, danh vọng. Hỡi ôi. Con người. Cái phần “con” dường như vẫn chẳng bao giờ chịu nhường nhịn phần “người” dù chỉ là một giây.

Những ngã rẽ từng vẽ ra cho chính mình ngày chuyển bước, tôi vẫn treo gọn gàng trước mặt, cố gắng giữ vài cái kim chỉ nam cho mình, dù tôi vẫn chưa thực sự cầm lên tay một cái la bàn nào để chính thức bước đi. Tôi sợ cảm giác của nửa năm trước có thể sẽ quay trở lại bất cứ lúc nào. Khi mà tôi điên cuồng chạy theo một viễn cảnh nào đó, leo lên đỉnh cao ở một vùng trời nào đó chỉ để đổi lại cảm giác trống rỗng, vô vị, cô đơn, lạc lõng đến gai người. Tôi không muốn quá khứ lặp lại. Không muốn đạt được một thứ mà đến tận cùng chỉ để nhận ra nó không nên thuộc về mình. Suy cho cùng thì tôi cũng chưa thực sự biết mình thèm gì cụ thể.

Tôi lạc giữa vòng xoay cơm áo gạo tiền. Ừ. Mọi thứ xoay đều quanh tôi. Còn đứa lãng đãng tôi may mắn đứng giữa tâm, nhìn vạn vật xoay vần như chẳng can hệ gì đến mình. Tôi băn khoăn nhìn những tất tả, những ngược xuôi dần quật ngã biết bao ý chí, khát khao, tham vọng… hoặc có khi còn chẳng để những thứ “xa xỉ” đó kịp thành hình trong mỗi cá thể xung quanh. Ai rồi cũng có những sứ mệnh riêng của mình, tôi đặng nghĩ, mọi dòng chảy miễn khớp chiều đều có thể trôi chung về cùng một hướng, cùng một mục tiêu, cùng một lý tưởng, mặc cho động cơ mỗi nhịp có khác nhau, hay thậm chí chẳng liên can gì tới nhau. Chỉ duy có một điều lưng chừng làm tôi trăn trở mãi… là sự cô đơn, độc hành lặng lẽ đến nao lòng của những con sóng dẫn dòng trôi duy nhất mang trên mình lý tưởng, đam mê và tầm nhìn đủ lớn. Tôi từng đứng đó, từng trốn chạy… và giờ đây, tôi đang chứng kiến phiên bản lặp lại của chính mình ở nơi ẩn náu tôi tự ấn mình vào, đặng mong bình yên.

Thương… Thứ cảm xúc khó chịu tôi từng cố tẩy xóa ra khỏi từ điển giác quan của mình dội về gào thét. Tôi vốn là kẻ dễ đồng cảm với tâm tư và những điều tiêu cực từ các tâm hồn khác vây quanh.

Những manh nha về việc dấn thân bắt đầu nhen nhóm. Tôi chẳng thích ý niệm này hình thành trong mình một chút nào. Nhưng dường như, tôi bắt đầu thích hình ảnh về một tôi chín chắn, trưởng thành trên chặng đường phát triển ấy; hình ảnh của những quả ngọt tôi có thể gặt hái và tự hào với nó dù mơ hồ; hình ảnh tôi chấp nhận chính tôi tự tin với sự nghiệp của mình, với con đường tôi cống hiến, dù còn chút mông lung.

Tôi không biết cảm giác này sẽ kéo dài bao lâu, không biết niềm tin trong tôi là hư ảo nhất thời hay đã được lát vững vào tâm trí. Chỉ biết, có lẽ, tới đây thôi, tháng thứ 5 của tôi trên con đường mới sẽ có một tâm thế khác, một tâm thế của tôi như 10 năm về trước, như những ngày đầu của thanh xuân khi tôi chọn xây một mái nhà vững chãi đầu tiên cho chính mình.

Viết cho một ngày chuẩn bị vào tháng mưa ngâu…

Cho Hà Nội…

Cho một tôi trở lại…

Lê Di.

Hà Nội – Mùa ve sớm

Thứ âm thanh rạo rực kéo vào phòng nó cùng hơi nắng sớm còn chưa kịp chớm oi phút đầu hè. Khoảng trời nhỏ sau vòm tán cây già bên phố đã hé những chấm đỏ đầu tiên điểm xuyết trên phông nền xanh trắng.

Hè về.

Mùa sớm.

Đâu đó mới chỉ mấy ngày đầu tháng 5.

20150514150217-2

Bước ra khỏi ghế nhà trường cũng đã gần 7 năm, nhưng nó vẫn bằng cách này hay cách khác níu giữ trong mình chút cảm giác xôn xao tiết đầu hè rạo rực hoài trong lồng ngực khi bắt gặp những cánh phượng đầu mùa, dải bằng lăng tím đột nhiên xuất hiện, đám điệp vàng chưa nở đã tàn rải đầy dọc phố hay chỉ đơn giản là vài tiếng râm ran.

Thứ cảm giác…

…báo hiệu mùa thi tất bật;

…háo hức kỳ nghỉ hè;

…xốn xang mùa chia tay;

…hồi hộp như sắp thêm tuổi mới.

Thứ cảm giác đầy sức sống khi nó sẽ có ít nhất hai tháng để vẽ những mộng mơ, hoài bão của mình cho năm học mới, cho tuổi mới, để sắp xếp lại mọi thứ ngổn ngang kì trước; để làm mọi thứ nó thích; được sống cuộc sống cho nó… chí ít… trong hai tháng.

Năm nay hè vội. Chợt nó nhớ hôm qua mẹ cũng vừa “phê bình” nhà đài: “Phượng còn chưa nở mà đã tổ chức Lễ hội hoa phượng đỏ. Chả có ý nghĩa gì.” Ấy vậy mà mơ sáng nay thôi, Hà Nội của nó đã kịp mang cánh phượng đầu tiên về thành nội.

Cái hẹn với mùa hoa học trò sớm hơn khiến nó bối rối đôi phần, trước công việc bộn bề đang xếp hàng trước mắt.

Nó còn…

…chưa kịp ghi lại đủ gốc phượng trong thành phố;

…chưa kịp tìm lại hết những khoảng không đủ rộng cho tầm mắt;

…chưa kịp sắp xếp lại những ngổn ngang để dành thời gian cho mảnh mùa mới chớm;

…mà lòng thì vẫn vội vã, nơm nớp lo những màu của đầu mùa tan mất.

 

Hè chỉ đẹp lúc này thôi. Nó đủ hiểu điều đó. Thêm chốc nữa là cảm xúc sẽ ngợp lên theo thời tiết, để lại những oi ả, những xúc cảm man mác, lắng vị gì đó tiêng tiếc đọng sâu nơi cuống họng. Tiết hè vậy thôi… mà dễ buồn lắm… hoặc âu lòng người cũng chỉ đủ để vui trọn mấy ngày mát mẻ.

Hè đầu mùa…

…có vị ngọt lành tan nhanh trong miệng;

…có màu trong veo hòa vào đáy mắt;

…có thứ mùi nhẹ, khoan khoái, nâng bỗng hồn lên với gió;

…có âm thanh rạo rạc, lao xao xô khẽ vào mặt hồ phẳng trơn như tảng gương phản nắng;

…có những dư vị phảng phất chạm nhẹ lên cánh tay, lên bờ vai gầy của người em gái nhỏ.

Cũng phải mất thời gian rất lâu để lữ khách ngày nào nhận ra những nét thật nhỏ đó trong lòng hạ. Bởi rất nhanh thôi, phút đầu mùa hiếm hoi sẽ tan vội vào trong nắng, trả lại cho hè những nhịp ả oi vốn có, rồi dễ vô tình làm khó chịu lòng người xa xứ.

Ấy vậy mới nói, chỉ những con tim đủ kiên nhẫn với chốn nội đô mới có thể đủ bình tĩnh để tĩnh tâm tìm chút điểm xuyết ngọt ngào nơi tiết mùa ngày càng khắc nghiệt…

HN17516
22:15
-J-

Chào anh!

10883_1083136515030527_2616959235397656090_n[1]
Chào!
Lâu rồi không gặp. Anh khỏe không, đồ ngốc? Xin lỗi vì bỏ anh một mình non nửa năm nay nhé. Em bận lắm. Đừng hỏi.
Thật ra cũng không biết tả lại chuyện hai đứa trong năm vừa rồi như thế nào nữa. Cái gì cũng có. Cứ làm như là yêu nhau thật ý. À. Ừ. Mà cũng lâu rồi. Không thật thì giả à.
Để đếm lại xem nào. Năm vừa rồi hả. Em thích nhất điều gì á? Thật là anh phải hỏi câu đấy à? Không thấy thật hả? Ai dà.
Năm vừa rồi bên cạnh nhau có 6 tháng thôi, nên anh không nhớ cũng phải. Đây nhé. Em thích…
…những lúc được để yên cho em làm việc, đọc sách, ngủ, chơi đàn,… và thi thoảng chán chán ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy anh. Anh làm gì cũng được, chỉ cần ngồi yên đó và yên lặng bên em. Bình thường cuộc sống của em đã quá ồn ào rồi.
…những buổi chiều vô tình có nắng, có gió, có mùi hương hoa theo mùa làm tim em vô tình bay loạn nhịp.
…những vòng quay bánh xe dọc dưới hàng cây có thứ hoa vàng rủ xuống thành chùm mà em cũng chẳng nhớ nổi tên.
…những lúc anh bỏ bê hết công việc chỉ để đưa đứa hay nhõng nhẽo như em đi ăn kem rồi lại hộc tốc chạy về đi họp.
…những lúc anh đưa em lên cầu trốn, dù sau đấy bị bố mẹ mắng cho tơi tả.
…những lúc anh không quản ngại đường xá để chạy đến ăn với em một bữa cơm, hoặc chỉ đơn giản là ngồi nhìn em ăn, rồi lại lọc cọc đi về.
…những lúc em dù chỉ là buột miệng mà rồi sau đấy cũng nhận được quà.
…những lúc anh luôn ở đó nghe em than thở, nghe em kêu ca, nhìn em khóc, dù rất lâu…
…và ti tỉ những đoạn lãng mạn vô tình anh tạo ra trong năm nay nữa, đồ ngốc ạ.
Năm nay anh vẫn nợ em 1 cặp áo đôi. Đợi đấy! Kiểu gì em cũng đòi. Hừm.
Ơ. Cơ mà. Em bị hết chuyện muốn nói với anh rồi. Vì căn bản là năm nay anh cũng không ở bên em nhiều đó. Hừ. Sao tự dưng em hậm hực với anh thế nhỉ? Rõ là năm nay em có nhiều chuyện vui mà. À. Nhưng không phải với anh. Thế đấy.
Thôi anh cứ đi lượn lờ tiếp đâu đó đi ha. Khi nào rảnh mình ngó nghiêng nhau sau hén. Chắc đến lúc đấy em có thể chơi một bản nhạc hoàn chỉnh cho anh nghe và hát tặng anh cái gì đấy nữa.
Vậy ha. Yên tâm. Không chia tay đâu. Tặng anh thêm cái áo mới, 2015 ạ. Giờ anh tên là 2016… và lại tiếp tục yêu em tiếp như thế nhé!
Love you!

Hà Nội ngày gió về bất chợt

Cuộn tròn trong chăn dưới 3 tầng giấc mơ kỳ lạ, cái se lạnh đầu thu và cái mũi ẩm ướt bé tí đỏ hỏn khẽ lay nó trở mình run lên đôi chút.

“Hà Nội trở gió thật rồi ấy hả?” – nó vẫn lơ mơ tự hỏi. Ừ. Lạnh thật rồi kìa. Cái lạnh nó vẫn nghĩ phải sau hai tuần nữa mới đến đột nhiên ghé thăm nó sớm một cách kỳ lạ.


Hít hà – thói quen muôn thưở mỗi ngày gió lên – hơi lạnh chạm từng nhịp thở. Ngày đủ đẹp để dạo vòng vòng bên phố. Ngày đủ thảnh thơi để tự thưởng cho mình một góc thật cao của thành phố, nhâm nhi thứ trà thơm lừng nóng hổi cùng vài trang sách cũ kỹ về Hà Nội của một ngày xưa.


3 tháng. Không quá dài nhưng đủ cho lần bình ổn nhịp tim đầu tiên lâu nhất trong 24 mùa thu vừa qua. Ngừng rung động cho một con tim xa lạ đâu đó. Thứ tình yêu duy nhất quay về với bản thân và gia đình. Gánh nặng âu cũng đáng cho những tình cảm có lý và chưa bao giờ sai. Cảm nhận những tổn thương có vẻ “người lớn”. Hiểu phần nào chặng đường sau này với những điều bức bối hiển nhiên phải đối mặt, chịu đựng và học cách để không nổ tung với nó.


Gió về. Hà Nội cười hiền. Con phố nhỏ cùng gốc cây già lặng thinh cho vài miền nhớ chạy về bất chợt. Chút mưa phảng phất xoa dịu những bộn bề mùa vội. Miền đất nghìn năm luôn biết cách chiều lòng người con lơ đãng, khi nhớ khi quên một bóng hình. Chì duy có cái sự thèm được hòa mình vào lòng thành nội là chưa bao giờ dứt. Một khoảnh khắc nào đó thôi, được khẽ đặt bước chân đầu tiên cho chặng đường nhẹ thả chân vài dặm đường qua cách ngóc ngách cất giấu những niềm riêng Hà Nội. Thế thôi. Đủ cho khách vãng lai vương hồn phố. Đủ cho kẻ đang sầu cũng thoáng nét vui.


Mùa nào cho em
Lặng giữa trời thành nội
Nguệch ngoạc câu thơ tôi
Đưa em về khắp lối
Em cứ ruổi rong
Những bánh xe chẳng vội
Để tôi mãi tìm
Nhịp dừng bước chân côi

HN17515
7:54
-J-

HN13915

15:35

-J-