Này anh! Hè kìa!

Này anh!

Hè rồi. Đến tháng sinh của em rồi đấy! Cũng tròn 120 ngày em viết thư cho anh trong cái tiết lạnh căm khi Hà Nội chuyển mình sang năm mới.

Anh nhớ nhé! Đúng ngày sinh nhật đấy nhé! Mặc áo này và chặn ngang cuộc đời em bằng một cách nào đó. Hoặc tự nhảy vào thùng quà có bánh xe và lăn đến chỗ em. Ừ. Thế nào cũng được. Miễn anh vui :))

10926817_904490929561754_1993898868110383612_o

Nói vậy thôi. Dù anh có còn mải chơi ở đâu thì em cũng sẽ tự tặng mình 1 cái áo đôi giống anh rồi nên chẳng lo lạc mất nhau đâu. Anh cứ bay nhảy tiếp đi đến khi nào cần hạ cánh, người nào đó!

Tự dưng viết linh tinh cho anh lúc đầu hè này thật lạ. Trốn khỏi Hà Nội có chưa đầy 1 tuần mà mọi thứ đã khác xa quá nhiều. Mới đầu tuần cuối hai thầy trò con kháo nhau về cây vông cuối cùng của Hà Nội trên đường Thanh Niên vừa chớm nở. Thầy bảo sắp hè rồi đấy! Hoa vông nở là báo hiệu đến hè.

Cũng mới đó thôi, em còn chăm chú nghe giảng và ghi chép về mấy mùa hoa Hà Nội để khoe khi anh xuất hiện, để dẫn anh đi khắp các ngóc ngách nơi thành nội em yêu, để ngắm những mùa hoa riêng em. Cũng mới đó thôi, cái háo hức đón phượng đầu mùa, được tận mắt nhìn thấy những cánh bằng lăng, cánh điệp đầu tiên chạm mặt vỉa hè lốm đốm nắng trưa dọc bờ hồ lặng gió. Ấy vậy mà, vèo cái, Hà Nội của em đã ngập màu hè chẳng kịp đợi con nhóc ngô nghê đi kiếm tìm góc trời phượng chớm.

Chẳng hẫng mấy đâu. Chỉ là hơi chạnh lòng khi chẳng còn được như thời sinh viên hay lúc học trò có thời gian chạm mùi hè, màu hè hanh nắng. Cái mùa của biết bao nhiệt huyết, biết bao sức trẻ, biết bao dự án từng vang bóng một thời. Em của ngày ấy, sống cho đời, cho người, cho biết bao tình thương trải khắp.

Thật muốn quay về cuộc sống đó. Liệu, có khi nào?

Thôi không nói chuyện với anh nữa. Anh cứ lang thang đi. Giờ này tuần sau chắc em lại đang vi vu ngóc ngách nào đó, tự kiếm bộ ảnh đầu hè cho riêng mình ngập màu tím vàng dọc phố. Hà Nội có phượng tím đó, khoe khoang tí cho anh thèm. Em sẽ thử tìm để điểm thêm một nơi trên bản đồ có thể kéo anh đi vòng vòng chiều vắng.

Hà Nội của em, miền đất của em, anh chỉ cần bước theo dấu chân thôi, mọi việc, cứ để em lo.

HN3515
13:03
-J-

Công thức “Cuối tuần của trẻ con”

Làm-trẻ-con là cái đam mê khó cưỡng. Ước mơ muôn đời không phải lớn, cứ mãi bé bỏng như thế, cứ mãi được nuông chiều như thế luôn tồn tại mọi lúc mọi nơi và được tranh thủ vào mọi thời điểm. Tuy nhiên thì càng lớn, đặc quyền được làm trẻ con sẽ ngày càng bị giới hạn thời gian, công việc, cuộc sống tất bật thường nhật hay nhiều khi là những toan tính, lo lắng cho gia đình theo nhiều nghĩa.

Bạn chẳng thể bé mãi được, chẳng thể giữ ước mơ đó mãi được, và cũng chẳng thể lạm dụng đặc quyền đó mãi được. Bạn buồn bã bước ra khỏi thế giới con nít quen được cưng chiều; tự đặt lên vai vài gánh nặng mang tên “người lớn”; ngoan ngoãn xếp mình vào cái gọi là “khuôn khổ”, “nề nếp”… những thứ bố mẹ thường bảo là sẽ tốt cho “tương lai” ở một nơi xa vời nào đó… cho đến khi…

…3 người đàn ông quan trọng nhất của cuộc đời bạn xuất hiện cùng một ngày với cùng một mục đích chăm bẵm một đứa trẻ con là bạn… và công thức “Cuối tuần của trẻ con” ra đời ngay tắp lự.

Tên món: Cuối tuần của trẻ con

Nguyên liệu:

Cặp: 01

Mũ: 01

Ví: 01

Điện thoại/Máy nghe nhạc: 00-01

Tai nghe: 00-01

Áo khoác đồng phục: 01

Giày thể thao: 01

Quần áo gọn nhẹ: 01

Bố, sư phụ & 1 người lớn.

Công thức

Chuẩn bị:

Ngoan ngoãn đi ngủ từ 10h tối hôm trước để sáng hôm sau có thể nhẹ nhàng bình minh lúc 7h và chuẩn bị đi làm như mọi ngày. Trang phục cho ngày đi làm cuối tuần nên gọn nhẹ vì sáng thứ 7 nhìn chung mà nói sẽ không quá cần thiết phải đóng bộ với váy vóc, cao gót hay “make-up”. Đặt sẵn 1 cái cardigan và 1 cái áo đồng phục cấp 3 bên cạnh, chờ điều kỳ diệu xảy ra khi bắt đầu chế biến.

Về món này mà nói thì người chế biến không cần phải làm gì quá nhiều vì nguyên liệu đều đã được sơ chế trước và gần như chỉ việc ăn liền hoặc cùng lắm là bỏ lò cho nóng lại thôi ❤

Chế biến:

Việc chuẩn bị nên kết thúc vào lúc 8h và ngồi ngoan ngoãn chờ bố gõ cửa hỏi:

– Mấy giờ đi làm?

– Con đi bây giờ.

– Đi ăn sáng không?

– Có ạ! Bố đèo con đi làm luôn nhé?

– Ai đón về?

– Bạn. Đồng nghiệp. Nhiều lắm.

– Thế đi.

Và thế là việc duy nhất trẻ con cần làm là không lưỡng lự khoác ngay áo đồng phục và chạy ra xe bố, ngồi tung tẩy chân ở sau từ nhà cho đến quán phở gà quen thuộc.

Bữa sáng ngon lành, nóng hổi đủ để kéo tâm trạng một ngày sau đêm đao đần hôm trước lên rất lẹ.

Đặt chân xuống trước cổng công ty, cảm giác giống hệt như hồi bé được đưa đi học. Cũng xách cặp chạy vội như sợ muộn điểm danh, chỉ kịp chào vọng lại mà không nghe rõ bố dặn với theo cái gì.

Tiếp tục ngoan ngoãn lên công ty và thích thú khoe về một buổi sáng được làm-trẻ-con trở lại.

Công việc của cuối tuần không có gì nhiều nhặn. Vèo cái là đến trưa. Khi bụng bắt đầu sôi, tiếp tục bước thứ 2 sau một cuộc hội thoại ngắn:

– Alo! Sư phụ ơi đi ăn thôi. Đói quớ.

– Ờ. Nhưng chỗ này đóng cửa rồi. Ăn gì?

– Đệ tử không có xe.

– Ờ. Chờ đấy sư phụ qua đưa đi.

Nhanh thế thôi là món ăn lại được tiếp tục. Trẻ con lại được đưa đi ăn bún thang *for-the-first-time* (chỗ này thay bằng món gì cũng được) và tiếp tục kể lể về câu chuyện ban sáng.

Chiều ngồi ngoan ngoãn làm việc ở một góc quen thuộc trong lòng Hà Nội, tua đi tua lại bài nhạc quen thuộc, nhẹ nhàng, giọng ấm nồng luôn được. Làm trẻ con là để được mơ mộng. Và thứ nhạc đó là để dành cho trẻ con lúc đang bay bay.

Một vài người bạn ghé thăm phút cuối chiều. Những câu chuyện nhẹ nhàng bên ly cà phê nhỏ. Cuộc sống nhiều mảng đời qua góc nhìn của trẻ con tự nhiên đơn giản lạ.

Đến chập tối là bắt đầu bơ vơ. Bố ở rất xa. Sư phụ đi có việc. Mấy cô bạn đã về. Còn một mình trẻ con với list nhạc… một mình.

Khi bắt đầu cảm thấy lo lắng cho buổi tối, bước cuối cùng để hoàn thiện món ăn đơn giản là lại thêm một cuộc gọi ngắn nữa.

– Alo tình hình là em đang bị bỏ rơi ở ***…

*tiếng trả lời ở đầu dây bên kia bập bõm*

*tiếng chuông tin nhắn*

– Ok. 10 phút nữa anh qua đón.

Tiếp tục ốp tai nghe, bật full volumn và yên tâm ngồi làm trẻ con, tung tẩy, múa may, xoay xoay người theo nhạc.

Một lúc sau thôi là người lớn xuất hiện và sẽ tự kéo trẻ con tỉnh dậy bằng mấy cái vẫy tay huơ huơ trước mặt, để trẻ con còn biết đường ngoan ngoãn tắt nhạc, tắt máy, xếp đồ để còn được xách đi cho khỏi bơ vơ.

Trẻ con sau đó sẽ được thả về cùng vùng trời với một vài trẻ con khác để người lớn tiếp tục làm việc. Vài câu chuyện nhỏ bên bàn trà. Mấy đứa trẻ con đồng tình với việc thi thoảng phải được làm trẻ con và đừng bao giờ quên là mình còn rất bé.

Khi bắt đầu hết hơi cũng là lúc vừa kịp để người lớn xong việc và xách đi ăn. Làm trẻ con và được nuôi ăn là hai việc dễ chịu và khoan khoái nhất. Mọi trẻ con đều thích điều này.

Ăn tối xong, trẻ con tiếp tục được xách lên cầu ngắm tàu và cái cầu bên cạnh. Gió to đùng. Kem xoài ngọt lịm. Tàu đêm nhiều hơn bình thường làm con bé cứ ngẩn ngơ đếm toa, cười cười với mấy bạn trong khoang giường nằm, thích thú nhìn thứ ánh sáng trên tàu vụt qua tầm mắt. Trẻ con chưa bao giờ ngừng thích những hình dung trong “Hai đứa trẻ”.

Sông Hồng về đêm. Đoạn cầu về đêm. Mắt dán chặt vào từng gợn chuyển mình của lòng sông. Những suy nghĩ lung tung của trẻ con về những người trên đò dội về buồn lặng. Một vài câu chuyện. Một ít lao xao đâu đó bên trong.

Món ăn kết thúc khi mấy tòa nhà bắt đầu xuống đèn. Trẻ con được đưa về nhà an toàn trước nửa đêm với chỉ thị đi ngủ sớm của người lớn được “tick-seen” khi trẻ con vừa cắm mặt xuống giường, chìm vào trong đống bùng nhùng màu hồng ấm áp.

Rồi. Giờ thì chụp ảnh ký ức, lưu lại và share ra cho thiên hạ thèm như những món ngon trước đấy!

Chúc các bạn ngon miệng và thành công!

Live Happy. Be Pretty. Work Effectively.

HN30315

-J-

Mơ đầu mùa (P20)

Ngủ thiếp đi trong dòng hạnh phúc miên man, tiếng chuông báo thức kéo nó dậy khi trời đã ngả chập tối. Khệ nệ kéo va li xuống, lang thang một vòng ở sân ga, mọi thứ đẹp hơn, sang hơn rất nhiều so với nhà ga bé xíu nơi miền quê của nó. Loanh quanh một lúc nó cũng tìm được chốn ẩn náu cho riêng mình. Còn hơn một tiếng nữa, chị bạn đồng hành cùng nó mới đến, và điểm chờ đợi không thể thú vị hơn một chiếc ghế đối diện cái piano màu nâu trầm đặt ngay giữa sảnh sân bay, thi thoảng lại có vài người bản xứ ra dạo vài bài dân ca hay cổ điển. Nó lôi quyển truyện đang đọc giở ra ngồi nghiền ngẫm tiếp. Không gian ánh vàng cùng tiếng piano đập vào tường vang lên êm ái không khỏi làm nó xuýt xoa, thích thú tận hưởng như đang ở trong một khán phòng nhạc giao hưởng vậy. Một vài du khách đi qua bắt chuyện với nó bằng thứ tiếng Á Đông kỳ lạ. Nó nhún vai cười rồi quay lại với thế giới của riêng nó qua từng trang sách, thi thoảng lại khẽ ngước lên ngắm nhìn anh nhạc công trong bộ vest truyền thống với cà vạt đen và sơ mi trắng. Nó mê mân đôi bàn tay nhẹ nhàng lướt nhẹ trên từng phím đàn trắng nõn. Hình như nó ngâm nga theo… vài lời ca quen thuộc.

Tiếng chuông điện thoại lôi tuột nó ra khỏi mạch truyện đang dang dở. Chị bạn đồng hành gọi nó giọng hoang mang. Phải mất một lúc hai chị em mới tìm được thấy nhau ở bến tàu điện. Loay hoay tìm cách mua vé tàu, lần đầu một mình đến thành phố lớn, việc tự làm quen với hệ thống vé tự động khiến hai đứa thật sự bối rối. Ở chốn bé xíu của nó, chỉ có xe bus chạy nửa tiếng một chuyến. Chỗ bán vé thì ngay trong tạp hóa, chỉ cần vài câu đơn giản là có đủ tập vé đi cả tuần. Đang không biết phải xoay sở ra sao thì một giọng Hà Nội đặc sệt cất lên từ phía sau.

– Hai bạn mới đến thành phố này hả?

– Ơ. Ừ. Bọn mình đi du lịch.

– Đưa mình chỉ cho. Đây này.

Nói rồi, bạn ý lạnh lùng len lên chỉ hai đứa cách dùng máy. Chưa hết ngỡ ngàng, lâng lâng vì chất giọng ấm nống lâu không được nghe, nó bị gọi giật lại.

– Của hai bạn đây. 15 phút nữa có chuyến. Đi chơi vui vẻ.

Bạn ý nói rồi dúi hai cái vé vào tay hai đứa rồi chạy vội lên tàu, không kịp để hai đứa nói lời cảm ơn.

Trở lại trạng thái bình thường, hai chị em bắt đầu chủ đề xung quanh chàng trai bí ẩn. Chị ở Sài Gòn nên mê giọng con trai ngoài Bắc. Còn nó, một đứa trót phải lòng Hà Nội thì mọi thứ thuộc về thủ đô sẽ nghiễm nhiên trở nên thân thuộc. Trời lạnh dần. Câu chuyện ríu rít hòa vào tiếng tàu, tiếng người cười nói, tiếng đàn hát từ một nhóm nhỏ trên chuyến tàu về khu chung cư nhỏ ở ngoại ô.

Đếm từng bến để không nhầm điểm xuống, chợt thứ ánh sáng xanh đỏ nhấp nháy ngoài cửa sổ hút lấy nó không rời. Hai đứa ham chơi xách đồ chạy xuống, chẳng kịp nhìn tên bến. Đó là đêm đặc biệt, ngày duy nhất trong thành phố có hội chợ và khu mua sắm mở xuyên đêm. Nó thích thú ngó nghiêng từng gian hàng nhỏ. Những thứ đồ ăn lạ lùng khói bay nghi ngút thơm lừng khu phố. Khu vui chơi lấp lánh tỷ thứ đèn màu làm đêm long lanh cả một góc trời. Leo chừng hai chục bậc thang lên chỗ có đài phun nước và khu tượng trên cao, nó thích thú ngắm nhìn trời đêm hòa vào dải ánh sáng phía dưới. Mọi thứ như một giấc mơ bày ra trước mắt nó. Lần đầu tiên trong hai tháng, thành phố không xuống đèn lúc chín giờ.

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P19)

Khí – Lửa và những mối tình ngang trái

Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.

Em đến với đời nhẹ như làn gió. Không ồn ào. Không sắc màu. Không thoảng hương như bao cô gái kiêu kì sang trọng khác.

Em thích lang thang thành nội. Một mình. Em ưng cái nắng trải dọc triền phố, cái gió thoảng qua vành tai gáy tóc em lúc ban trưa. Em yêu cái vị nhẹ nhàng chớm hè, đầu thu, cuối xuân man mát. Thói quen nhấm nháp vị mùa vị gió vị màu không gian khiến em nhiều khi trẻ con lạ.

Người ta nói em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em.

Em lạc bước vào khung trời thật lạ. Ngọn lửa diệu kỳ đầu tiên cuốn em đi. Đơn giản. Nhẹ nhàng. Vô tình đến bên nhau. Vô tình thương yêu. Vài dòng nhắn gửi. Một chút vỗ về mỗi lần em khóc. Chưa từng nắm tay. Chưa từng hơi ấm. Em nhẹ nhàng mơn mác xung quanh, ngắm nhìn ngọn lửa của em tỏa sáng… đẹp đẽ… rồi lụi dần để sáng lên nơi nào đó… Ngọn lửa đầu tiên rời em như vậy, xa em như vậy, ngỡ ngàng… hụt hẫng… bơ vơ khó tả…

Cái lóng lánh quen thuộc sau một chặng đường dài. Đầy nắng. Ấm áp. Đến độ em có thể quên hết giận hờn dù sau bao lâu xa cách. Em hòa mình vào những đốm lấp lánh, lướt quyện theo những nụ cười, những lời quan tâm hiếm hoi nhưng đủ cho em ấm lòng đôi chút… Hơi ấm xa dần nhạt nhòa nơi em. Em cũng tự mình thả trôi theo làn gió. Vốn chẳng cần em. Vốn chẳng của riêng em. Thời em lại trôi về chốn cũ.

Em dừng chân bên đốm lửa nơi cao nguyên đầy gió. Tiếng sáo vi vu kéo em lại bên tình, bên người, bên những mộng mơ mới chớm. Mọi lần đầu tiên… Những gì thật sự của em… rất gần… rất chân…Em đang mơ không? Người bảo em là thật. Cơn mưa đầu tiên. Lạnh. Em chạy trốn những giá băng. Còn không em… nét gió vương đầy thơ… đầy mộng… Em còn tin… còn mơ… còn chờ…? Nhẹ lắc đầu. Em ẩn vào màn bụi phùn hoen mi.

Vấp. Vô tình. Nhóm lửa vui gọi mời em thật lạ. Em quyện mình trong hơi ấm đầu xuân… trong những câu chuyện kể… trong những miền đất thật xa của nhiệt huyết, của chân trời em vốn biết chẳng thể của em. Từng nhịp bập bùng, lời mời chào mật ngọt. Niềm vui ở lại nơi xứ ấy. Lặng lẽ rời đi chỉ riêng em.

Một giấc mơ xa đâu đó. Em lạc về không gian nguyên sở tự thuở ban đầu, nhưng là miền đất mới. Phố nhỏ. Gác nhỏ. Một tình yêu nhỏ. Khoảng trời riêng em. Miền đất riêng em. Có những cái siết tay thật chặt. Có những giọt nước mắt hạnh phúc là thật. Tiếc nuối là thật. Em cháy lên trong ngọn lửa ấy. Em bị hút quyền vào chốn mơ ấy. Mãnh liệt là thật. Yêu thương là thật. Và… Chia ly là thật… Em vẫn mỉm cười lời yêu phút cuối lúc bị hút ra khỏi hơi ấm từng là của em chốc lát… Liệu em có quên… Hay âu là vì những dở dang là thật.

Bơ vơ. Em vô hồn về thực tại. Nghiễm tưởng chẳng bao giờ. Mà phải. Hình như là chẳng bao giờ. Em thử đặt mình vào lưng chừng cơn mơ lạ. Thử đi lại những giấc mơ lạc mất. Kỉ niệm em vẽ ra… Thương yêu em vẽ ra… Tương lai em vẽ ra… Chỉ riêng em… Một mình. Lời hứa chưa từng thật. Môi hôn chưa từng thật… Em.. Yêu… Chưa từng thật. Em cẩn trọng mỗi lần lướt qua ánh lửa mờ đó. Không dám. Không thể. Không muốn cháy hết mình cho một thứ mơ hồ. Em ghét những thứ không rõ ràng… nhưng lại thèm cái ấm nồng mùi đốm lửa… Em say thôi. Em nghiện thôi. Em mơ thôi.

Đau. Vốn chẳng thể tổn thương mà rồi em đau những vụng về, dại dột… Đã bao lần em tự nhắc mình không quay lại. Để rồi bao lần em lại tìm về bên những hơi ấm lạnh lùng. Yêu thương. Em kiếm tìm gì cho đêm đông. Em chờ mong gì cho ngày vội. Em tìm ai… tìm em… lang thang…

Em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em…

HN23115

-J-

Phái mày râu và tự họa về những lựa chọn éo le của *con gái*

Lưu ý! Bài này chỉ dành cho con gái. Các bạn không thuộc tập này nên suy nghĩ kỹ trước khi đọc!

Con gái và tiêu chuẩn người yêu

Mọi cô gái đều có mẫu hình lý tưởng. Ừ. Đúng. Nó cũng đơn giản thôi. Không cầu kỳ. Không quá phức tạp. Không quá khó để các chàng trai vươn tới được. Dù có mơ mộng đến đâu thì cô ấy luôn nghĩ nếu có gặp được ai đấy thật, thì chắc mình cũng sẽ hạ mức chuẩn xuống để đồng ý 1 anh chàng như sau:

1. Ngoại hình ổn, không cần phải giống hotboy.
2. Có công việc ổn định, thu nhập ổn định, đủ nuôi thân, đủ nuôi thêm được mình nữa thì tốt.
3. Có nhà (bé cũng được), có xe (máy trở lên).
4. Tâm lý, hiểu con gái.
5. Biếu điều, biết nhường nhịn mỗi lần cô ấy nổi nóng.
6. Biết làm cô ấy cười, có thể tiếp chuyện được với cô ấy dù tào lao đến đâu.
7. Không giáo điều, không áp đặt, không đòi hỏi và xen vào cuộc sống công việc của người yêu quá nhiều.

Nhưng con gái ạ. Mức chuẩn kiểu đó 90% nằm ở các anh chàng đã có chủ, và không một cô chủ nào nhận ra được mình đang may mắn sở hữu một chàng trai đúng chuẩn như thế nào.

1. Ngoại hình ổn, không cần phải giống hotboy. 

Cái này thì nó tùy vào độ tương hợp hormone của mỗi người Mà thực ra thì nhìn riết rồi cũng thấy quen và phát hiện ra nét duyên *ngầm* nào đó thôi.

2. Có công việc ổn định, thu nhập ổn định, đủ nuôi thân, đủ nuôi thêm được mình nữa thì tốt.

Các anh có được cái này mà chưa có người yêu thì thường sẽ không có được 4 tiêu chuẩn cuối.

Các bạn đáp ứng được điều này và 4 điều cuối thì thường đều đã gặp được ý trung nhân từ khi còn chưa có công việc ổn định, thu nhập chưa đủ nuôi thân. Còn mọi hệ lụy trong lúc bôn ba đó đều được một cô gái mang tên “người yêu” hoặc “vợ” gánh vác, thúc giục, động viên, đe dọa,… bạn ý phải phấn đấu để được như “ngày hôm nay”

3. Có nhà (bé cũng được), có xe (máy trở lên).

Ờm… Cái này thì… Giống cái trên. Hên ra thì giấy tờ nhà xe là của mẹ. Còn không thì chắc là của vợ, cho an toàn :-j

4. Tâm lý, hiểu con gái.
5. Biếu điều, biết nhường nhịn mỗi lần cô ấy nổi nóng.
6. Biết làm cô ấy cười, có thể tiếp chuyện được với cô ấy dù tào lao đến đâu.
7. Không giáo điều, không áp đặt, không đòi hỏi và xen vào cuộc sống công việc của người yêu quá nhiều.

Bạn nghĩ ai là người *training* cho *anh ý* về tất cả những điều trên?
Hên ra thì là chị gái. Còn không thì thường là vợ và người yêu :v
Nếu may mắn rơi vào đúng lúc *anh ý* đang thất tình thì chúc mừng bạn chứ còn không thì chắc nên đọc tiếp :v

Âu cũng là cái liễn khi các cô gái cứ hay chết đứ đừ những đấng mày râu đã có gia đình hay đã yên bề gấu mèo (thật ra là rất muốn dùng từ “gấu chó” cho nó vần, nhưng thôi tôn trọng các chị em đang tận hưởng hạnh phúc tí :v). Vầng. Hẳn là hào nhoáng và đáng ngưỡng mộ. Nhưng lúc khổ thì ai khổ cho. Thời bạn cũng đâu có diễm phúc được thấy anh ấy lúc bi đát, nát bét thuở sơ khai chưa mài dũa. Nên là, đọc tiếp đi :-j

Những cuộc tình dead-end
Tính viết dài phần này. Nhưng thôi chắc để khi khác. Đại khái là. Nó là những mối quan hệ kiểu “Ôi thích quá. Anh ý hay quá. Chỉ là đi chơi thôi mà. Người hay thế này mà không đi chơi cùng một lần thì phí.”

Và thế là bạn vui vẻ *dating* trong tâm thế *chỉ là bạn*. Rồi bạn nhận ra anh ý quá hoàn hảo để yêu. Và bạn rơi vào bài toán “con gà – quả trứng”

Giả thiết thứ nhất: Bạn cũng *quá hay* đi và anh ý bỏ lại tất cả, cùng bạn xây dựng tương lai mới.

Bạn: *Hừ. Hắn bỏ gái được thì cũng bỏ mình được. Hắn chả hoàn hảo như mình nghĩ. Biến!*

Giả thiết thứ hai: Anh ý vững như bàn thạch. Chiều bạn như cô em gái ruột. Và chỉ dừng lại ở đấy.

Bạn: *Ôi anh ý thật hoàn hào, thật chung thủy, thật đáng ngưỡng mộ… Ơ! Cơ mà!… Ơ!… Mình vẫn một mình =.= Hừm. Biến!*

Nói chung là đường nào thì bạn cũng quay về với kiếp sống độc thân. Vâng. Xin giới thiệu. Đó là mối quan hệ dead-end. Thực ra nó chả liên quan quái gì đến phần trên đâu. Chỉ là một ít hệ lụy từ việc con gái mơ mộng đến mẫu hình tưởng đơn giản mà không hiểu rằng rất nhiều cô gái khác phải hi sinh nhiều thứ để có được mẫu đàn ông như ý rồi lúc nào cũng chê bôi người đàn ông của mình. (cái này là đa phần thôi nhá :v còn lại thì mình vẫn gặp những trường hợp thần tượng ông chồng cho nên là không dám quy chụp cả :v) 

Lời khuyên không liên quan đến đề bài nhưng thời gian tận hưởng mối quan hệ dead-end đẹp nhất là từ 1 đến 2 tháng. Và tốt nhất là mối quan hệ này nên có hợp đồng đàng hoàng nếu như bạn không muốn rơi vào trạng thái khổ sở vật vã từ 6 tháng đến 1 năm sau đó. Hoặc dài hơn :-/

“Anh xin lỗi nhưng phải là cô ấy!”

Có nhiều câu chuyện về người yêu cũ, người yêu ngoài luồng, bồ nhí, vợ nhí, người yêu đơn phương,… dạng dạng như này:
– Hồi đó, anh có yêu em chứ?
– Ừ có.
– Vậy sau anh không đến với em? Đi với em không vui hả?
– Không. Ở bên em anh rất vui. Nhưng… Anh xin lỗi. Phải là cô ấy.
– Tại sao?
– Vì dù trời có sập xuống, thì người cuối cùng anh muốn nhìn thấy sẽ là cô ấy.

Thực ra thì… Trái Đất vốn phức tạp. Cam đoan là Sao Hỏa dễ chịu hơn nhiều. Nên thành ra là người Trái Đất cũng phức tạp vậy thôi. Còn đàn ông thì luôn tỉnh táo hơn phụ nữ.

Thầy mình từng nói: “Để chọn được đúng bạn đời, thì cần quên hết cảm giác yêu đương đi, vứt tình yêu vào một xó, để xem là nếu người đó chỉ là bạn thì mình có ở trọ được với họ trong khoảng 50-80 năm mà không có xích mích, khó chịu gì quá lớn không?”Nếu câu trả lời là có thì hẵng tự tin nói “Con đồng ý”.

Các đấng mày râu thì hình như đơn giản hơn “Ở bên cô ấy, mình có được yên thân không?”. Có cái là thôi triển đã rồi tính tiếp. Nhưng thường thì sẽ đúng.

Còn bạn, với câu hỏi “Ở bên anh ấy mình có hạnh phúc không?”… Ờm… Cái này thì… đố bạn trả lời được đấy? À. Đố bạn giữ được câu trả lời nguyên vẹn đến cuối đời đấy? Ừ thì trừ khi bạn trả lời được câu hỏi trên của thầy mình. Không thì. Đố đấy! Hừ.

Sự thật bên dưới những tấm chăn

Giở đi giờ lại thì không phải ngẫu nhiên các cụ nói “Trong chăn mới biết chăn có rận”. Không phải vì các ông chồng lười tắm (dù thường thì là như thế) mà đơn giản là thuyết tương đối tồn tại ở mọi nơi. Mà như mình đã nói ban đầu thì “không một cô chủ nào nhận ra được mình đang may mắn sở hữu một chàng trai đúng chuẩn” trong mắt nhiều người.

Chồng/Người yêu là đối tượng xin nhất quyết không cho, mua tuyệt nhiên không bán nhưng cứ hở ra là bị phê bình và động cái là tuyến lệ các nàng lại có vấn đề… mà chả vì lý do gì hay họa hoằn lắm có nặn được ra cái gọi là lý do thì có khi chỉ vì anh ý không mặc cái áo mới nhất nàng vừa tặng. Trong khi thì tỉ đứa đứng ngoài thòm thèm mà không được, mấy *cô chủ* ạ.

Nói thế thôi chứ rồi đến khi vớt được đấng lang quân về nhà thì bạn, với tư cách là kẻ đứng ngoài một thời, cũng sẽ lại đồng cảm với những *cô chủ* khó tính kể trên. Và chúc mừng. Vòng lặp lại tiếp tục.

Dĩ nhiên là chẳng cái gì hoàn hảo cả. Gia đình nào chả có vỏ bọc đẹp đẽ nhu mì bên ngoài để đậy hết những cãi vã, xích mích, bất đồng bên trong. Ông chồng nào chả có tính xấu chỉ phô ra với một mình vợ mà không bao giờ thể hiện với các gái bên ngoài. Và gã người yêu nào chả chỉ lươn khươn với mỗi cô gái của đời mình vì chỉ cô ấy mới đủ vị tha để tha thứ cho mọi khiếm khuyết anh mang. Còn với gái, thì anh phải phong độ!

Biết thế cũng để thế thôi. Vì không có hắn, thì bạn cũng sẽ lạnh chết run mỗi mùa rét mướt như thế này. Không có hắn, sẽ chẳng có ai chăm chỉ đưa bạn đi làm, đi chơi, đi mua sắm, và tỉ thứ công chuyện khác. Không có hắn, sẽ không có ai mua đồ ăn cho bạn vô điều kiện vào những lúc oái oăm dù vừa mua vừa lầm bầm trong đầu hai từ *phiền phức*. (Đương nhiên là đây đang nói đến “hắn” với tư cách “the right one” nhé!). Và không có hắn, sẽ chẳng có ai gọi là “người yêu” để bạn có thể hãnh diện với đám FA, tíu tít tâm sự với mẹ về “anh ý” (cái này tùy gái, cơ mà thấy có nhiều nên vẫn đề cập), và *cảm thấy* “hạnh phúc” mỗi lần hắn chìa vai ra khi bạn mệt mỏi và cần chỗ dựa. (Nhân tiện thì hắn sẽ hạnh phúc hơn nếu bạn mệt quá đến độ không lảm nhảm được nữa và để hắn yên thân làm việc)

Sà vào yêu như cách bạn muốn. Có điều… Đừng hối hận!

Thôi tám thế đủ rồi. Đọc xong đừng buồn, đừng hoang mang, hay thất vọng về những gì bạn đang có. “The right one” của bạn cũng chưa hẳn là tuyệt chủng đâu. Hắn chỉ đang đi lạc đâu đó thôi.

Và vì bạn rất khó để lọt vào top 0.01% may mắn nên luôn nhớ rằng “Đằng sau một người đàn ông hoàn hảo, luôn có bóng dáng *ít nhất* 1 người phụ nữ”  (hên là mẹ, còn thường thì là vợ, đen nữa là cả 2 :v) và “Việc thay đổi lẫn nhau là rất khó, trừ khi bạn tìm được cách dung hòa với họ cả về tâm và sinh lý” (Cái này là nói về bản tính, chứ thói quen thì có thể có cơ hội cứu vớt, nhưng tốt nhất thì đừng hi vọng)

Nên là nếu đọc đến đây rồi thì quên hết đi :)) rồi lao vào mà yêu như chưa biết gì ý =)) Rồi đến một ngày đẹp trời, ăn mặc thật đẹp, đi một đôi giày đẹp, suy nghĩ thật kỹ về câu hỏi “Nếu hắn chỉ là bạn thì mình có ở trọ yên bình được với hắn trong 80 năm tới không?”, sau đó dắt hắn lên cầu, nắm tay hắn nhẹ nhàng và hỏi “Anh muốn cưới em ở đây hay dưới đó?” :v

Có điều là. Một khi đã quyết định. Thì đừng hối hận!

Chẳng có cái gì gọi là tiêu chuẩn cho một người phù hợp đâu. Không đủ can đảm đánh đổi ít thời gian, công sức, tâm huyết, tình cảm, hi sinh thì bạn chỉ còn nước lên giời tìm người yêu thôi. Tin vui cho bạn thì giai sao Hỏa cũng đẹp và kute overload. Nhưng tin buồn là cũng khó cưa lắm và thường các anh ấy không yêu nhau thì cũng có gu lạ nên là chắc bạn cũng chẳng đủ may mắn nữa để mà rơi vào 0.001% đâu. Chưa kể còn phải cạnh tranh với gái Sao Hỏa nữa :v.

Con gái ạ. Bi kịch của đàn ông là không được có bi kịch vì sinh ra là phụ nữ đã là cả một bi kịch lớn lao cho phái đẹp rồi. Nên là. Phải thông cảm. Kiềm chế. Không được đánh người. Không thông cảm thì không yêu được. Đã yêu rồi thì đừng kêu ca nhiều. Ôm đi! Không yếu đấy! :v

Thôi đùa đấy! Dọa thế thôi. Bắt đầu đến đoạn nói nhảm vô nghĩa rồi. Đi ngủ đây. Chúc các bạn yêu đương vui vẻ.

HN 11115
01:11

*Nói nhảm nhân ngày rét mướt*

Jessy

Này em… Có khi nào dừng chân?

Này em…

Hãy chậm thôi những bước lang thang… chậm thôi những mơ màng… chậm thôi những yêu thương vội vã.

Chậm thôi em cho hương hoa sữa quẩn quanh… cho gió hồ hiu hiu làn tóc rối… cho tiếng thành phố lắng đọng những cung bổng trầm… cho tôi… được một lần… yêu em.

Nếu có một lần dừng lại… Hãy để gã si tinh là tôi bước vào con tim em chốc lát… để em không còn những bước lẻ loi trên con đường dài rợp bóng… để em không còn những chiều ngẩn ngơ trên thành cầu nhìn thành phố lên đèn làm ánh lên khóe mắt em một niềm riêng… để em không còn bơ vơ những ngày gió về tìm thành nội khẽ run lên sau tấm áo khoác mỏng cuối mùa.

Chân trời của em rất xa. Thế giới của em quá lớn với con tim tôi để tôi cứ mải mê theo bước em rất lẹ. Em ở đó mà dương như không ở đó. Nhịp đập tim em hợt hời nhẹ lướt qua bờ môi rồi chợt biến… nhưng sao vẫn đủ gợi lên chút xuyến xao… chút ngọt ngào… chút thầm duyên khó dứt…

Liệu có khi nào em dừng chân? Chỉ một lát thôi. Tôi sẽ đưa em vào những khoảng lặng dịu êm mà em thầm mong ước.

Đó là khi gió chợt lặng, mặt sông chỉ còn tĩnh lại một con thuyền trôi xuôi dòng yên ắng, khi tôi kể cho em nghe về đôi vợ chồng ngư dân già cả đời gắn lấy con thuyền dòng sông, thương người, thương đời, thương nhau…

Đó là khi em tựa đầu vào vai tôi lim dim buổi cuối ngày, chợt một đoàn tàu sáng loáng chạy vụt qua, tôi nhắc em câu chuyện về “Hai đứa trẻ”, rồi hai đứa sẽ cùng đoán xem chuyến tàu đêm đó chạy về đâu và tôi sẽ lại kể em nghe những chặng đường về đêm, những mảnh ghép cuộc đời dọc triền quốc lộ.

Đó là khi tôi dắt tay em đi dọc những con phố già cổ kính, chỉ cho em những vết tích của Hà Nội một thời, đưa em qua những tiếng ca cổ truyền đầy lắng đọng chút hồn quê rồi cùng nhau nhấm nháp cốc sấu chín cuối mùa.

Em đang vội gì cho những yêu thương? Em trốn chạy gì những sạn đau tình cạn? Em sợ mất gì trước thời gian?

Chậm thôi em… Vì yêu thương cuồng si dẫu vội vã cũng cần chút đôi khoảng lặng, để nhớ thương đong đầy chuỗi ngày xa, để em hiểu rằng ta trân trọng.

Chậm thôi em… Vì môi hôn có mê đắm đến say lòng cũng cần phút buông lơi để ta cảm cái lả lướt mịn màng trong hơi thở của nhau.

Chậm thôi em… Vì ái ân mặn nồng hay cháy bỏng cũng cần khúc nhạc tình êm ngọt và vòng tay dịu dàng siết nhẹ lúc tàn canh.

Chậm thôi em…

Để tôi khỏi lạc giữa dòng đời em trôi vội…

Để nhịp lang thang nơi tim tôi kịp ở bên lúc em dừng chân…

Liệu… Có khi nào?

HN231014

23h38

Jessy