Gửi anh… Người yêu kỳ lạ!

Lại thêm một năm nữa mình yêu nhau rồi nhỉ? Năm nay hai đứa không còn mải chơi như trước nữa. Lớn hơn nhiều. Trưởng thành hơn nhiều để cùng nhau bước qua từng cánh cửa cuộc đời đầy hứa hẹn: đi du học, công việc fulltime đầu tiên, tốt nghiệp thạc sĩ, khởi nghiệp, tự lập,… và… yêu anh. Cảm ơn đã ở bên em từ những phút đếm ngược đầu tiên đến những giây đếm ngược cuối cùng của một năm đầy biến động.

Cảm ơn đã dành tặng em một kỳ nghỉ lễ tuyệt vời và đặn đầy một tháng phiêu lưu nơi chân trời xa tắp. Có những bí mật chỉ để riêng nhau. Có những góc trời chỉ để cho nhau. Có những vùng đất mãi chôn chặt những dòng hoài niệm nhỏ.

Kéo tay em đi khắp xứ người, chưa từng lỡ một giây phút gần nhau như anh đã hứa. Gió lạnh. Thành phố trên cao. Vùng quê bình yên với áng mây hình trái tim nhỏ xíu.

Đưa em về chốn nội đô, hai đứa cố gắng thích nghi với mọi thứ tưởng quen rồi thật mới. Cảm ơn anh đã không một lần mắng mỏ. Luôn sẵn sàng chạy đến bên em lúc nửa đêm chỉ để nghe em khóc, đưa em đi vòng vòng giữa cái tiết sương hè và vực em đứng dậy, mạnh mẽ và lớn hơn.

Năm nay anh hiền hơn, chiều chuộng em hơn và chắc là yêu thương em nhiều hơn nhỉ? Anh không còn cáu mỗi lần em buồn vu vơ, không trách em mỗi khi em vấp ngã, không đuổi em đi mỗi lúc em trẻ con đòi hỏi. Những cái xoa đầu nhẹ nhàng, cười hiền cảm thông, vỗ về em mỗi lần em tưởng như gục ngã.

Cảm ơn vì đã vẽ thêm cho cuộc sống của em vô vàn điều mới lạ. Nơi ghi dấu nhiều nhất chắc sẽ là những vòng hồ Tây, nơi mà không có anh, chắc sẽ chẳng bao giờ em đủ sức vực mình lên và rong ruổi nhiều chặng dài như thế. Cái nắng, cái gió, cái hơi ẩm đượm chút vị ngoài khơi khiến lòng người nhẹ tênh trong chốc lát.

Anh đưa em len lỏi từng ngóc ngách thủ đô những ngày cuối thu se dịu. Anh chỉ cho em những góc khuất, những nét tối nơi trời thành nội; đưa em đi dọc triền những con phố nhỏ đủ để nghe thoảng chút mùi hương hoa sữa, ngắm thành cổ trong gió chiều, hít hà ít nắng nhẹ ban trưa quyện hương sách mới.

Em thích đoạn cầu đêm hai đứa mình khám phá vào ngày gió ấy. Đẹp, lung linh và luôn làm em thèm một lần trở lại. Một chút hơi men. Một ít ấm nồng mùi ngô nướng hay cái lạnh run khi nhấm nháp kem dừa, chân ngồi vắt vẻo luôn trực sợ rơi xuống dòng siết chảy dài bên dưới. Một đoạn tàu đêm và những niềm riêng.

Năm nay mình lỡ với nhau nhiều cái hẹn lắm anh biết không? Làm em hết lần này đến lần khác giận anh rồi hờn dỗi. Anh hứa đưa em đi rất nhiều… nhưng rồi lại thất hứa em rất nhiều. Có lẽ cả hai đứa cùng lớn rồi đấy. Khi thì anh bận, khi thì em bận, khi thì cả hai đứa cùng đang lao đầu vào chạy deadline cho xong dự án. Cũng không biết là nên vui hay nên buồn cho những lí do trên trời dưới bể vậy. Chỉ biết rằng cuộc sống hai đứa giờ không còn bay bổng lãng mạn như ngày này hai năm trước. Mọi thứ rõ ràng hơn, thực tế hơn và cần quyết tâm hơn rất nhiều để cùng nhau bước tiếp.

Phải. Sẽ không như hồi xưa nữa. Em sẽ không trẻ con ghen tuông nữa. Không kiếm cớ chia tay anh nữa đâu. Cùng khoác thêm một lớp áo nữa và bước đi cùng em nhé! Anh cũng chỉ già thêm 1 tuổi thôi, 2014 của em ạ.

Mong cho 365 ngày tới mình sẽ không còn thất hứa với nhau nhiều nhiều nữa. Còn anh… thì cứ ở bên em như thế đi! Người yêu kỳ lạ ạ!

HN1115

Jessy

Này em… Có khi nào dừng chân?

Này em…

Hãy chậm thôi những bước lang thang… chậm thôi những mơ màng… chậm thôi những yêu thương vội vã.

Chậm thôi em cho hương hoa sữa quẩn quanh… cho gió hồ hiu hiu làn tóc rối… cho tiếng thành phố lắng đọng những cung bổng trầm… cho tôi… được một lần… yêu em.

Nếu có một lần dừng lại… Hãy để gã si tinh là tôi bước vào con tim em chốc lát… để em không còn những bước lẻ loi trên con đường dài rợp bóng… để em không còn những chiều ngẩn ngơ trên thành cầu nhìn thành phố lên đèn làm ánh lên khóe mắt em một niềm riêng… để em không còn bơ vơ những ngày gió về tìm thành nội khẽ run lên sau tấm áo khoác mỏng cuối mùa.

Chân trời của em rất xa. Thế giới của em quá lớn với con tim tôi để tôi cứ mải mê theo bước em rất lẹ. Em ở đó mà dương như không ở đó. Nhịp đập tim em hợt hời nhẹ lướt qua bờ môi rồi chợt biến… nhưng sao vẫn đủ gợi lên chút xuyến xao… chút ngọt ngào… chút thầm duyên khó dứt…

Liệu có khi nào em dừng chân? Chỉ một lát thôi. Tôi sẽ đưa em vào những khoảng lặng dịu êm mà em thầm mong ước.

Đó là khi gió chợt lặng, mặt sông chỉ còn tĩnh lại một con thuyền trôi xuôi dòng yên ắng, khi tôi kể cho em nghe về đôi vợ chồng ngư dân già cả đời gắn lấy con thuyền dòng sông, thương người, thương đời, thương nhau…

Đó là khi em tựa đầu vào vai tôi lim dim buổi cuối ngày, chợt một đoàn tàu sáng loáng chạy vụt qua, tôi nhắc em câu chuyện về “Hai đứa trẻ”, rồi hai đứa sẽ cùng đoán xem chuyến tàu đêm đó chạy về đâu và tôi sẽ lại kể em nghe những chặng đường về đêm, những mảnh ghép cuộc đời dọc triền quốc lộ.

Đó là khi tôi dắt tay em đi dọc những con phố già cổ kính, chỉ cho em những vết tích của Hà Nội một thời, đưa em qua những tiếng ca cổ truyền đầy lắng đọng chút hồn quê rồi cùng nhau nhấm nháp cốc sấu chín cuối mùa.

Em đang vội gì cho những yêu thương? Em trốn chạy gì những sạn đau tình cạn? Em sợ mất gì trước thời gian?

Chậm thôi em… Vì yêu thương cuồng si dẫu vội vã cũng cần chút đôi khoảng lặng, để nhớ thương đong đầy chuỗi ngày xa, để em hiểu rằng ta trân trọng.

Chậm thôi em… Vì môi hôn có mê đắm đến say lòng cũng cần phút buông lơi để ta cảm cái lả lướt mịn màng trong hơi thở của nhau.

Chậm thôi em… Vì ái ân mặn nồng hay cháy bỏng cũng cần khúc nhạc tình êm ngọt và vòng tay dịu dàng siết nhẹ lúc tàn canh.

Chậm thôi em…

Để tôi khỏi lạc giữa dòng đời em trôi vội…

Để nhịp lang thang nơi tim tôi kịp ở bên lúc em dừng chân…

Liệu… Có khi nào?

HN231014

23h38

Jessy

Hà Nội… Anh ở đâu?

Vậy là cũng qua sinh nhật thứ n của anh được vài ngày rồi, miền đất em yêu.

Nhớ ngày này 4 năm trước, em vẫn còn lang thang quanh con tim anh, làm vô vàn những điều ngớ ngẩn. Ngày đó mọi thứ cũng đông đúc chật chội như mấy hôm trước. Có điều em của hôm nay lại chọn cách rời xa con tim anh.

Anh biết không? Lúc đầu ngày em thèm lắm cảm giác lao về phía anh để tìm lại nhịp tim thổn thức. Em thèm lắm những tầng cao, nơi em có thể ngắm nhìn anh tuy xa xôi mà gần gụi. Em thèm lắm hơi thở se se nhưmg ấm nồng ngày cuối mùa đọng lắng…Nhưng rồi… Em trùng lại.

Em tự hỏi mình có còn đủ cuồng si? Ừ. Em không còn trẻ con thèm thuồng hào nhoáng như trước nữa. Em muốn tìm góc nhỏ của riêng em, dù biết có chạy đến đâu cũng ko thoát ra được vòng tay anh ôm trọn.

Và đúng ngày hôm đó, em chạy trốn. Chọn cách rời xa con tim anh là thứ khiến em có nuối tiếc đôi phần. Em bước vào giấc mơ riêng em, vào thế giới em tự vẽ ra cho riêng mình. Tự tạo kí ức đẹp trong bộ sưu tập hoài niệm, em chắt lọc từng khoảnh khắc bên anh… Đúng rồi… Chỉ cần ở bên thôi. Không quan trọng anh ở phía nào vì em tin anh sẽ mãi chở che em cả đời như thế.

Kỉ niệm sinh nhật anh… đôi khi em coi đó như ngày kỉ niệm của hai đứa. Anh biết không? Hết năm này qua năm khác… Lần nào em cũng thấy anh rất gần. Có những lúc tưởng đã kề nhau rồi anh lại vụt mất. Chưa từng lấy một lần hiển hiện. Chưa từng lấy chút tỏ tường. Anh như cơn gió thu nhẹ qua đời em chỉ mấy mùa lẻ loi rồi trả lại em bơ vơ giữa phố.

Hôm qua em trốn lên ngó trộm anh đâu đó. Dường như có tiếng dương cầm văng vẳng như chỉ để riêng em. Là anh tặng em hay người con gái dịu dàng nào khác? Ồ. Em vẫn thường quên con tim anh luôn có quá nhiều ngăn mà em chỉ là một trong vô vàn con tim thầm thương anh tự thuở sơ khai.

Ghen tuông vậy nhưng rồi em vẫn quyết định ở lại bên anh. Đơn giản vì em vẫn thích những lúc bên cạnh anh. Dù bằng cách này hay cách khác.

Em thích cùng anh lang thang đường ven hồ, cầu Long Biên, bãi đá và các ngóc ngách phố cổ ở trên cao để đón gió lạnh đầu mùa, ngắm hoàng hôn và tận hưởng góc trời sao hiếm hoi chốn nội độ hoa lệ. Em thích cùng anh ngồi lơ lửng nhìn tàu hỏa vụt qua như hai đứa trẻ, nhấm nháp kem dừa ngày gió bấc. Em thích những ngày hai đứa rong ruổi vào góc bar nghe nhạc, trò chuyện cùng chút hơi men. Em thích cùng anh chạy mưa cuối hè, dầm mưa bụi đầu xuân qua những con đường xanh rợp trời thành nội.

Vậy nên em vẫn luôn thích có anh ẩn hiện đâu đó quanh góc đời em. Nhẹ nhàng và êm dịu thế thôi.

Chỉ duy có điều, Hà Nội ạ… Anh ở đâu?…

HN121014

12:27

Jessy

Người nào đó! Anh đừng vội xuất hiện trước đời em!

Phải rồi! Anh cứ trốn đi đâu thật xa… thật xa vào! Vì đến chính em còn không biết sẽ phải đối mặt với anh như thế nào cho phải.

Hóa ra yêu thương là vậy. Là khi em đủ lớn (đối với em) để nhận ra có thể làm tổn thương người em quan tâm và tự biết nhắc mình dừng chân lại.

Những điểm chạm lửng lơ luôn là cái mà em ghét nhất nhưng lại luôn là quyết định em đưa ra nhiều nhất để giữ lại những gì đẹp đẽ trong nhau.

Ừ. Em biết em là đứa ngốc nhất thế gian khi không đủ ích kỷ để sống cho bản thân… để mạo hiểm… để thử một lần đau nữa… cho một con tim.

Vậy nên, anh đừng vội xuất hiện trước đời em. Anh cứ tự do lai vãng đi đâu đó đi. Sống cuộc sống của anh… thật vui vào… cho đến khi nào không vui được thêm nữa hắng tìm đường quay lại ngã rẽ về phía em. Vì em không đủ can đảm để đánh mất thêm một người nào nữa.

Còn trong lúc đó, em sẽ cố gắng để trả lại nguyên vẹn cho anh một con bé luôn vui vẻ nói nói cười cười, trêu chọc mọi người, nghịch ngợm đủ trò trẻ con, hát long rong, ôm đàn ngâm nga và hay phát cuồng vì những trò lãng mạn.

Nhớ đấy! Đừng vội đến bên em lúc em chưa sẵn sàng. Em sợ rồi anh sẽ lại biến mất như bao người khác. Vì mấy ai chịu đựng được em những lúc như thế này. Em vốn đã là đứa chẳng thể dễ dàng nín khóc.

Thôi em mệt rồi… Nói với anh vậy thôi. Chắc hết ốm sẽ vào hoàn thiện lại câu chuyện này vì rõ là em còn quá nhiều thứ để bắt anh hứa… để em không lạc mất anh lần nữa…

Chúc anh ngủ ngon, người nào đó!

HN011014

00:36

Jessy

Ổn rồi! Anh yêu em! (P1)

Cuộc gọi lúc 9h tối kéo nó ra khỏi không khí ảm đạm của buổi hẹn lúc đó. Một đám bạn tốt thật sự, nhưng không phải một nhóm đủ thú vị cho một Song Tử như nó. Cả buổi, nó chỉ ngồi cười nhạt, mong cho qua cái mốc 9h để bảo muộn rồi, về đi thôi. Một phần cũng vì chưa bao giờ nó được coi là con gái trong cái đám thật-thà-vô-tư-hoặc-hùa-theo đấy.

Nhấc điện thoại trong tâm trạng không mấy vui vẻ, nó nhận được cuộc hẹn cho 30 phút sau đó ở một nơi hẳn là xa lắc. Nghĩ đi nghĩ lại, tặc lưỡi, nó phóng xe đi trong vô thức đến một chốn vui vẻ hơn. Ừ. Đúng là vui vẻ hơn.

Mải mê ngắm nhìn gã trai “baby kute” mà nó vẫn thầm để ý, nguyên một tối u ám của nó được kéo lại vẹn nguyên. Hôm đó, gã mặc quần dài và áo phông rất tử tế. Vậy nên việc gã hiện diện trước mặt nó đã là cả một thú vui tao nhã.

Sau 15 phút mải mê xem bài cho mấy đứa bạn, một dáng người dong dỏng cao đi đến nhập hội – Anh. Anh có gương mặt sắc cạnh kiểu nhà tướng, môi mỏng, mắt nhỏ, mũi cao… đủ thứ tướng số làm nó thấy ác cảm. Nó không nói gì với anh ngoài vài câu xã giao lúc xem bài cho anh. Dù sao thì cũng là mình rộng dáng dài nên cũng không đến nỗi làm nó khó chịu lắm. Câu chuyện buổi tối đó kéo dài giữa đám bạn nó đến gần khuya.

Đêm đó anh đưa nó về. Anh hỏi nhiều chuyện mà đến nó cũng bất ngờ. Hẳn là nó đã hãnh diện lắm khi trước đó đã được dặn dò, đào tạo đầy đủ, bài bản về việc giữ bình tĩnh trước tất cả các bài tần công của nửa thế giới còn lại. Mở đầu và kết thúc chặng đường bằng việc xin số. Nó quyết tâm giữ nguyên quan điểm về việc không cho số trong lần đầu gặp mặt. Thử thách nhỏ cho chàng trai mới, nó ngỏ đúng một câu về việc đã công khai số trên mạng xã hội và còn rất nhiều kênh anh có thể tìm được số liên lạc của nó. Cái dáng gãi đầu bất lực của anh lúc cuối… vô tình… rất dễ thương.

Song Tử ham chơi không nhớ được gì lâu. Nó quên bẵng anh sau hẳn một buổi sáng không thấy động tĩnh gì. Vậy là thêm một chàng trai nữa đi vào quên lãng. Nó tặc lưỡi thế rồi lại quay lại ngắm ảnh gã trai đẹp đáng yêu của nó.

Một ngày đẹp trời sau khi lang thang ăn chay cùng nhỏ bạn, hai đứa nó quyết định kết thúc ngày bằng việc ra cà phê ngồi tâm sự thì nhỏ bạn nó đã kịp hò ngay hội còn lại đến góp vui. Dĩ nhiên, trong đó có anh. Tối đó anh gọi một ly cocktail xanh biển trong vắt, nó gọi một ly martini trắng thơm. Câu chuyện chuyển từ việc góp ý cho dự án của gã trai nhà nó sang đàm đạo về cocktail, về rượu, về bar,… thứ lâu rồi nó không thu xếp nổi thời gian lên hàn huyên lại. Ừ. Hóa ra anh cũng không ngây ngô đến độ như gã trai đó. Mặc dù việc chính ngày hôm đó của nó vẫn chỉ là ngắm gã làm việc. Thật bực mình khi khuôn mặt gã chưa bao giờ bớt “kute” đi được cho cam. Đúng. Gã rất đẹp. Phải. Đáng yêu nữa. Hừm!

Anh đưa nó về. Một lần nữa. Nó vẫn không hiểu vì sao sau một thời gian dài như vậy. Anh vẫn đưa nó về. Tiễn nó vào tận cổng nhà, anh vẫn đứng thao thao bất tuyệt vài chuyện không liên quan. Nó… ngoài việc vẫn mải nhớ cái khuôn mặt “baby” kia thì thứ duy nhất còn đọng lại trong đầu là “Nó buồn ngủ!”. Mạnh dạn bá vai anh và quay anh lại về phía xe. Nó gửi lời chào thân ái – quyết thắng và khẳng định lần nữa là không có số đâu. Anh nói sẽ không tự tìm đâu cho đến khi nó cho. Nó vẫy tay rồi đóng cổng không quên kèm theo một nụ cười dạng “Ok. Thanks! You’ll see!”.

Sau đấy thì hẳn là nó đã bị ám ảnh bởi bờ vai đó. Ừ. Chắc chắn. Vững chãi. Có lẽ đủ mạnh để dựa vào… đủ ấm để tin tưởng. Phải. Nhưng khuôn mặt đó. Nét e dè của nó vẫn không thể dứt.
Bất giác, nó nghĩ… nếu có lần thứ ba, có lẽ, nó sẽ cho anh số.

Quả là một ngày mệt nhoài đầu tháng sau một chuỗi những tin vui từ sáng đến tối. Đi xem hàng với mấy đứa bạn cùng shop xong, dĩ nhiên vẫn là mấy nhỏ bạn đó, tụi nó lại tiếp tục chiến dịch gọi cà phê xả stress cuối ngày. Ngày mùng một âm của tháng 9. Ngày mà nó mong chờ không biết bao lâu để tìm xem hoàng tử của nó là ai. Cũng có tí run run khi biết đc việc hai nhỏ bạn muốn đi cà phê, vì vốn nó đã bỏ qua hi vọng trong ngày này khi nhìn lịch chỉ thấy toàn là đi làm và xem hàng, nhập hàng.

Dĩ nhiên. Anh xuất hiện… và nó thì đang ở đủ xa để chỉ còn nước bám càng anh về nhà nếu không muốn bị lạc.

Ngày hôm đó nó đủ đáng yêu theo tiêu chuẩn, nó biết. Váy xòe và voan trắng cơ bản luôn là thứ dễ nhất để biến một đứa như nó trở nên điệu đà. Hình như cả tối anh chỉ để mắt vào hai thứ: nó và cái điện thoại. Hoặc là độ tự tin trong nó lên quá cao… hoặc là linh cảm của nó đúng. Dù sao thì cũng phải có cái gì đó để nó vin vào cho cái ngày vốn nên đặc biệt này.

Anh đưa nó về. Không nói gì. Cuộc thoại duy nhất có lẽ là lúc nó tò mò hỏi một chuyện gì đó. Rồi lại im lặng. Có chút hoang mang. Là anh đang có chuyện hay là vốn không muốn nói chuyện với nó nữa. Nó lặng lẽ nhủ thầm nếu anh không rẽ vào hẳn nhà thì coi như anh chính thức bước vào danh sách tổng hợp anh trai không giới hạn của nó.

Dừng xe trước cổng nhà nó. Ngạc nhiên là anh vẫn đứng đó chờ nó vào nhà. Vậy là câu chuyện có lẽ theo đúng được kịch bản của nó một phần. Nó bảo anh đưa máy, vừa lưu số vừa cười thâm và lung túng thoát ra vụng về vì vốn không quen dùng hệ điều hành đó. “Le Lady” – Nó thích thủ tự nhủ lại cái tên rất tâm đắc, đóng cổng và chạy vào nhà.

Gọi nhỏ bạn, khoe loạn xạ trước khi đi ngủ, nó đã kịp đòi được số anh để chuẩn bị cho trò chơi sáng hôm sau.

(còn tiếp)

HN25914

Jessy