… Tháng 12…
Còn 30 ngày nữa là sang năm mới. Cái sự hào hứng tiết cuối năm giảm dần theo độ tuổi. Hoài niệm hơn về mọi thứ. Cái bản ngã bên trong cứ chực ùa ra siết chặt con tim đang đi qua giới hạn chịu đựng của chính nó. Tâm trạng hỗn độn không phải lần đầu và có lẽ cũng không phải là lần cuối. Đầu óc mông lung lạc giữa bộn bề những thứ nửa thực nửa mơ… mà với ta chẳng bao giờ là đủ.
Cứ thế. Ta mơ những giấc mơ ngọt lành mà đến khi tỉnh lại, ta chẳng thể nhớ nổi đã trải qua những chuyện gì. Ta đã lạc rất sâu trong miền xa xăm… mơ hồ… trốn chạy cái thực tại ngổn ngang trước mặt. Ta lang thang nơi ngã rẽ không tên sắp rơi vào lối cụt chẳng phải của riêng ta… Mơ thôi… mơ thôi… mơ thôi…
Khúc nhạc buồn thảm nhất thế kỷ. Ta vô thức tua đi tua lại nó như muốn vẽ thêm… đánh dấu chuỗi ngày kì lạ. Ngẩn ngơ. Ta thèm một bờ vai… thèm được chạy thật nhanh về cuối chân trời nơi hừng đông nắng rọi… thèm chút chở che… ngọt dịu. Ta khẽ run lên gọi về dòng hồi ức… tự thức tỉnh mình những mộng mị u mê…
Con tim ta gào thét thứ âm sắc nhói lòng… vẫy vùng lời tuyệt vọng. Lý trí gồng lên như nó vốn phải thế… xoa dịu cái ấm ức nghẹn sâu… Có những sự thật mãi sẽ chẳng nói nên lời… Có những lời ca chẳng bao giờ rời khỏi đôi môi… Có những ký ức mãi chỉ là ký ức… trốn thật gọn… thật gọn… thật gọn…

Ta trở về đúng nghĩa với yêu thương
Nhặt niềm nhớ ôm dặn lòng nhịp thở
Hừng đông qua dịu nhòa cơn nức nở
Xua hơi mơ mang nắng ngọt tình thơ
60 left
P11213
23:32
Jessy

Nỗi đau do nó tự cầm kiếm đâm vào tim. Nỗi đau do nó tự tạo ra để một mình gặm nhấm cái khổ sở… để khi tỉnh lại còn biết rằng mình đang được yêu nhiều lắm. Cứ như thế, trái tim nó rung lên từng đợt theo dòng nức nở chỉ để đổi lấy một ngày nắng đẹp cười hiền cho miền kí ức vẹn nguyên hạnh phúc. Thói quen lạ lùng đó của nó thật khó để gọi tên.









