Nhảm. Hỗn độn.

… Tháng 12…

Còn 30 ngày nữa là sang năm mới. Cái sự hào hứng tiết cuối năm giảm dần theo độ tuổi. Hoài niệm hơn về mọi thứ. Cái bản ngã bên trong cứ chực ùa ra siết chặt con tim đang đi qua giới hạn chịu đựng của chính nó. Tâm trạng hỗn độn không phải lần đầu và có lẽ cũng không phải là lần cuối. Đầu óc mông lung lạc giữa bộn bề những thứ nửa thực nửa mơ… mà với ta chẳng bao giờ là đủ.

Cứ thế. Ta mơ những giấc mơ ngọt lành mà đến khi tỉnh lại, ta chẳng thể nhớ nổi đã trải qua những chuyện gì. Ta đã lạc rất sâu trong miền xa xăm… mơ hồ… trốn chạy cái thực tại ngổn ngang trước mặt. Ta lang thang nơi ngã rẽ không tên sắp rơi vào lối cụt chẳng phải của riêng ta… Mơ thôi… mơ thôi… mơ thôi…

Khúc nhạc buồn thảm nhất thế kỷ. Ta vô thức tua đi tua lại nó như muốn vẽ thêm… đánh dấu chuỗi ngày kì lạ. Ngẩn ngơ. Ta thèm một bờ vai… thèm được chạy thật nhanh về cuối chân trời nơi hừng đông nắng rọi… thèm chút chở che… ngọt dịu. Ta khẽ run lên gọi về dòng hồi ức… tự thức tỉnh mình những mộng mị u mê…

Con tim ta gào thét thứ âm sắc nhói lòng… vẫy vùng lời tuyệt vọng. Lý trí gồng lên như nó vốn phải thế… xoa dịu cái ấm ức nghẹn sâu… Có những sự thật mãi sẽ chẳng nói nên lời… Có những lời ca chẳng bao giờ rời khỏi đôi môi… Có những ký ức mãi chỉ là ký ức… trốn thật gọn… thật gọn… thật gọn…

Ta trở về đúng nghĩa với yêu thương

Nhặt niềm nhớ ôm dặn lòng nhịp thở

Hừng đông qua dịu nhòa cơn nức nở

Xua hơi mơ mang nắng ngọt tình thơ

 

60 left

 

P11213

23:32

Jessy

Trái tim Bọ Cạp và lá bài định mệnh

Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.

Hơn 5 tháng từ ngày nó rút được lá bài định mệnh. Ngót nghét 3 tháng từ khi lá bài ứng nghiệm lên nó và nó hiểu cái trực giác của nó chưa một lần sai. Nó yêu. Nó ghen. Nó đau. Cái vòng luẩn quẩn mà nó cứ càng lún càng sâu nhưng lại dường như chết lịm trong cái men ngọt đắng của ái tình.

Nỗi đau do nó tự cầm kiếm đâm vào tim. Nỗi đau do nó tự tạo ra để một mình gặm nhấm cái khổ sở… để khi tỉnh lại còn biết rằng mình đang được yêu nhiều lắm. Cứ như thế, trái tim nó rung lên từng đợt theo dòng nức nở chỉ để đổi lấy một ngày nắng đẹp cười hiền cho miền kí ức vẹn nguyên hạnh phúc. Thói quen lạ lùng đó của nó thật khó để gọi tên.

Nó đếm từng ngày. Ghi chép lại bực dọc, buồn vui từng ngày chả cần biết vì cái gì cả. Có thể nó sẽ cho anh đọc… hoặc không. Chỉ biết trò chơi đó với nó như một thú vui tính toán ghi sổ… chắc cho đời. Hoặc nó là một đứa trẻ con. Hoặc nó tự cho mình là kẻ thấu đời thấu người, nên tự cho mình cái quyền ích kỷ. Mà trong trường hợp này của nó thì có lẽ cả hai đều đúng.

163… Nó cũng đã đi được hơn phân ba chặng đường mà nó cho là khó khăn nhất. Câu chuyện của quá nhanh trước sự ngỡ ngàng của thiên hạ nhưng lại vừa đủ cho con tim đầy toan tính và tham vọng của nó. Chưa bao giờ nó chịu hi sinh vì cái gì vô nghĩa hay ít ra với nó điều đó không vô nghĩa.

Nó sẽ không ngừng đếm thời gian. Phải. Ai bảo số phận vô duyên ném vào mặt nó cái thử thách to đùng như thế. Ai bảo đưa người ta đến với nhau rồi vứt ngay cái cầu gãy đôi ở giữa sông như thế. Ừ. Nó sẽ lấy lại những gì của nó bằng mọi giá. Nó tin cuối con đường có điều xứng đáng cho hi sinh của nó.

Cầm lá bài lên, úp xuống và tiếp tục đi. Nó tự nhủ đám gai dưới chân cũng chỉ có thể làm đau nó trong chốc lát và thảm hổng trước mặt sẽ xoa dịu trong nó những niềm riêng… Thèm một ngày vỡ òa tâm cảm…

72 left…

 

P191113

12:46

 

Jessy

Đông trời lạ

Trốn lẹm trong nhà cả ngày với tâm thế hả hê vô cùng vì ngoài trời đang dở nắng dở mưa. Thiết nghĩ một ngày như thế này mà phải chui ra ngoài đường thì ko còn gì tệ bằng. Ngồi nghe Richard Clayderman, lắc lư theo tiếng piano kỳ diệu, nó trôi nhẹ nhàng trong đống bài tập một cách thoải mái hơn, nhanh gọn hơn. Cảm giác ở lì trong nhà nghe tiếng mưa lách tách và tiếng gió rít ngoài cửa sổ trở thành thú vui tao nhã của nó ở cái thành phố im lìm này. Nghĩ cũng thú…

b19elements130

Một vài câu bâng quơ… vài tin nhắn ngẫu nhiên… và bùm… nó có một cuộc hẹn. Đi học. Cuối giờ chiều.Còn gì tệ được hơn câu chuyện này trong ngày thư thái của nó… Bước vội ra khỏi phòng với cái áo khoác to đùng. Nó tin là có nắng đến mấy cũng chả làm nó lạnh nổi nữa. Câu chuyện thời tiết ở xứ vùng cao này đủ thể loại lạ lùng mà nó phải tin dần dần thành quen. Trời lạnh hơn nó tưởng… quá nhiều. Và hiển nhiên, nó run lập bập. Khu kí túc nó ở trở thành ranh giới giữa sáng tối, nắng gió, nóng lạnh… Còn nó… thẩn thơ ở bến bus… tay phải ra mồ hôi và tay trái thì run cầm cập. Nó nghe vài khúc nhạc buồn, gọi một cuộc điện thoại vu vơ chỉ để được nghe giọng và nghe dỗ rồi lại chìm vào lời nhạc. Dĩ nhiên là không quên làm vài tấm nhân lúc trời lạ và cầu vồng chỉ hiện mỗi cái chân rất vô duyên gợi đòn.

sky

Nó vừa bước lên xe thì nghe tiếng cào cửa… Mưa. To. Rất to. Rồi dịu lại. Rồi e lệ. Nó ước có thể quay lại chính xác những gì nó nhìn thấy trên chuyến xe đó. Lần đầu nó bắt gặp mưa lụa ở xứ xa xôi này. Mưa nghiêng theo nhịp gió như người ta xối vòi hoa sen nhẹ nhẹ. Tán cây vàng ươm cũng ngả mình tiễn biệt lớp áo cũ màu còn mơn mởn. Cây trút lá như bồ công anh trước gió. Ra là ở cái xứ này, lá rời cây đẹp mê hồn như vậy… Lần đầu tiên mọi thứ giống trong tưởng tượng của nó một ngày tháng 7. Nhẹ nhàng. Lắng đọng. Cái đẹp dịu dàng say đắm lâu rồi nó mới được chiêm ngưỡng trầm trồ.

stock-footage-falling-leaves-blowing-in-the-wind-looped-and-masked

Rảo bước từ bến bus đến trường. Nó nghĩ vu vơ đủ thứ chuyện. Ánh mắt nó tội nghiệp trước cái lạnh điếng người, cứ ngẩn ngơ nhìn vô định. Một hình dáng quen lướt qua nó, nụ cười lạ và hai cái tai nghe cùng mau vụt vội qua nhau khiến nó bất giác mong anh ở đó… Sẽ không chỉ còn là giây phút thoảng qua nhau vô tình mà sẽ có cái giữ tay, siết chặt cùng những gì nồng ấm nhất trong ngày đông lạnh giá… Nó khẽ mỉm cười rồi cất bước nhanh hơn về phía thực tại… miệng không ngừng nhủ thầm… 77 ngày nữa thôi…

P141113

21:52

Jessy

Ngày gió và em

Em bừng tỉnh sau cơn mộng mị vu vơ. Cái sợ hãi còn đọng hoài nét mặt. Đôi mắt em còn thoáng ngấn lệ vơi. Ngày trở gió nơi trời xa xứ lạ. Chút cô đơn bám lặng cảnh – tình.

a_dream_about_you_by_slider05-d3jojda

Đêm mơ qua. Em mải miết chạy theo hình bóng lạ. Chới với. Cố gắng bám níu thứ gì đó mờ ảo, xa xăm. Em lạnh. Khẽ run lên tiếng thì thào hơi khói. Nghẹn. Đắng.

a2176605195_10

Gió rít từng đợt những lời thương ai oán. Nước mắt em rơi cho chút hờn tủi, xót xa. Em mơ gì ngày lạ? Thổn thức gì ngày qua? Em lạc lối dấu chân nhòa hơi gió.

crying-girl-sad-tear-tears-favim-com-84296

Bất giác một bàn tay. Em vội vàng quơ lấy giữ chặt nơi bờ má. Gió thổi tan khóe mắt giọt niềm riêng. Trôi. Còn mình em… Hụt hẫng…

lovinghands2bycurtaincajk5

Lững thứng… Vô hồn… Em trải bước chân vô định. Mây chẳng buồn trôi cho đời em thấm lặng. Gió ơ hờ rạch tiếng xác xơ. Lá rạo rạc chốn lòng em rạo rạc.

cover05

Con đường lá đủ dài cho đôi chân mỏi mệt. Em quỵ xuống vừa kịp đôi tay đỡ. Hơi ấm quẩn quanh em nét thân thương. Vòng tay lâu rồi em không tìm lại. Bất thần. Em giữ vội cho con tim ấm lại… thổn thức nhịp tình trôi. Em òa lên những nức nở… âm thầm. Siết chặt. Run khẽ. Em không còn nghe gió… nghe mây… nghe lá… tiếng tổn thương.

hug_7_sr

Em bừng tỉnh sau cơn mộng mị vu vơ. Cái sợ hãi còn đọng hoài nét mặt. Đôi mắt em còn thoáng ngấn lệ vơi. Ngày trở gió nơi trời xa xứ lạ. Chút cô đơn bám lặng cảnh – tình.

P271013

14h00

Jessy

Mưa… Nắng… & Gió… [P2]

Một ngày dài và lặng khi cơn gió của nó vô tình tan đi mất… Nó chợt nhớ nắng như một phản xạ tự nhiên. Nó bước đi vô định, cố kiếm tìm lại cái nắng đứng bóng của nó ngày nào. Đôi lúc tưởng như nó đã có thể chạm lại dù chỉ khẽ một ngón tay… nhưng dường như nắng không còn ấm áp như nó nghĩ. Cái nắng đó hanh… khô… rất lạnh…

 

Nó hụt hẫng bước chân ra. Tự nhủ lòng rồi nắng sẽ lại ấm nồng bên nó. Tự nhủ rằng lá chỉ lướt qua thôi… rồi cũng thoáng nhanh thôi. Cứ thế… cứ thế… Nó mải mê chạy theo cái nắng chiều trong vô vọng. Hơn một lần nó tuột mất nắng khỏi tầm tay… Sương buông… Đêm xuống… Chỉ còn nó… và mình nó…

 

Nó lặng khuất trong đêm… Cái giá sương bên đèn mờ le lắt siết chặt tâm hồn nó. Với nó, đêm luôn dài như những lời ca thở than ngày muộn. Nó chẳng đủ sức lang thang, cũng chẳng đủ hơi để trút gọn buồn tàn. Đôi lúc nó nhớ nắng, thèm cái sự trở lại của nắng… nhưng có lẽ đêm đủ dài và cay cho nó hận nắng và ước không bao giờ trời rạng. Nó tự mình sống với phố đêm… mình nó… vài người bạn già… mấy lời thơ hiu hắt.

 

Hừng đông. Những tia sáng le lói đầu ngày rạng lên e ấp sau một đêm dài mòn mỏi. Vài tia sáng nhẹ dịu chạm vào da nó. Cái cảm giác thân thuộc từ bấy lâu như cái nắng nó vẫn kiếm tìm 7 năm về trước. Nó chột dạ, tính thử với tay ra kéo rèm xem là thực hay hư.

 

Giọt nắng đầu ngày len lỏi dần xung quanh nó, kéo trôi nó theo những dòng chảy rất đỗi đời thường mà quá lâu rồi nó bỏ lại sau lưng cùng bao kỉ niệm. Xoa dịu cái mặc cảm trong nó, con nắng ngọt lành kéo nó vi vu về miền nhớ… nơi đã từng có vệt nắng đầu tiên, cơn mưa lạ, nắng đứng bòng, gió vô tình… Nó sống lại vẹn nguyên những xúc cảm… Nắng gọi về nguyên vẹn những lời ca.

 

Đôi lúc, bất giác nó thu mình lại, cố dụi mắt, nhủ lòng giọt nắng bên thềm chưa chắc đã dành cho nó. Đôi lúc, nó lại muốn để cho bản thân 1 chút ích kỷ được giữ chút hương mịn sớm sương bên nắng hiền ngày nhẹ. Có lẽ nó vẫn chưa thoát khỏi cơn mê để đủ tình táo cho yêu thương mới chớm. Chỉ biết dường như nó cười nhiều hơn… hiền hơn… nhẹ lòng hơn cho ngày mới bình yên…

 

(to be continued…)

 

Mưa… Nắng… & Gió… [P1]