Có gì trong mắt em

????????????????????????????????????

Này em
Có gì trong mắt em
Nét trầm nghe lơ đãng
Có gì khi gió qua
Em nhòa vào một sáng
Em nghe không
Tiếng thương tôi thầm lặng
Tôi vẫn đây
Vẫn nhẹ cạnh đời em
Này em
Em nghi gì tiếng thương
Em ngờ gì lòng người trắc trở
Tôi có gì đâu
Mấy bóng hồng chỉ nhẹ lướt qua
Em ngoan
Cho tôi nhẹ lau khô bờ má
Cho gió khẽ thổi cơn hờn lạ
Cho em vui, tôi yêu, chỉ vậy, cũng chẳng xa.

HN21515
08:07
-J-

Mùa nào cho em

WP_20150517_08_27_08_Pro

Mùa nào cho em
Lặng giữa trời thành nội
Nguệch ngoạc câu thơ tôi
Đưa em về khắp lối
Em cứ ruổi rong
Những bánh xe chẳng vội
Để tôi mãi tìm
Nhịp dừng bước chân côi

HN17515
7:54
-J-

Hà Nội nhân ngày ảm đạm…

WP_20150516_07_36_42_Pro

Có một góc trời riêng quen thuộc

Có một nét Hà thành nhẹ thoáng

Có một chút niềm riêng giấu vội

Có những mùa chỉ để riêng nhau…

HN16515
8:00
-J-

Ồ! Mưa!

WP_20150516_21_38_05_Pro

Này em!
Hà Nội mưa kìa.
Ngọt nhé.
Nhẹ thôi
để mình đi cùng
những tháng năm xa.
Lặng nhé!
Bên tôi như thế nhé!
Đến hết đường Hà Nội
để tôi nói yêu em.

HN11515
07:36

-J-

Câu chuyện bên tấm gương

WP_20150510_08_04_07_Pro

Này em…
Có gì lặng trong em
Thoáng buồn nghe mỏi mệt
Có gì lặng trong em
Tôi đi hoài chẳng đến

Này em…
Một chút thôi
Đợi tôi vừa kịp bước
Kịp đan hờ
Đôi ngón tay xinh

Này em…
Vai áo tôi mãi chẳng sờn màu
Em đừng mải hoài sang bên đó
Chẳng có ai đâu
Chỉ còn tôi

HN6515
21:04
-J-

Này anh! Hè kìa!

Này anh!

Hè rồi. Đến tháng sinh của em rồi đấy! Cũng tròn 120 ngày em viết thư cho anh trong cái tiết lạnh căm khi Hà Nội chuyển mình sang năm mới.

Anh nhớ nhé! Đúng ngày sinh nhật đấy nhé! Mặc áo này và chặn ngang cuộc đời em bằng một cách nào đó. Hoặc tự nhảy vào thùng quà có bánh xe và lăn đến chỗ em. Ừ. Thế nào cũng được. Miễn anh vui :))

10926817_904490929561754_1993898868110383612_o

Nói vậy thôi. Dù anh có còn mải chơi ở đâu thì em cũng sẽ tự tặng mình 1 cái áo đôi giống anh rồi nên chẳng lo lạc mất nhau đâu. Anh cứ bay nhảy tiếp đi đến khi nào cần hạ cánh, người nào đó!

Tự dưng viết linh tinh cho anh lúc đầu hè này thật lạ. Trốn khỏi Hà Nội có chưa đầy 1 tuần mà mọi thứ đã khác xa quá nhiều. Mới đầu tuần cuối hai thầy trò con kháo nhau về cây vông cuối cùng của Hà Nội trên đường Thanh Niên vừa chớm nở. Thầy bảo sắp hè rồi đấy! Hoa vông nở là báo hiệu đến hè.

Cũng mới đó thôi, em còn chăm chú nghe giảng và ghi chép về mấy mùa hoa Hà Nội để khoe khi anh xuất hiện, để dẫn anh đi khắp các ngóc ngách nơi thành nội em yêu, để ngắm những mùa hoa riêng em. Cũng mới đó thôi, cái háo hức đón phượng đầu mùa, được tận mắt nhìn thấy những cánh bằng lăng, cánh điệp đầu tiên chạm mặt vỉa hè lốm đốm nắng trưa dọc bờ hồ lặng gió. Ấy vậy mà, vèo cái, Hà Nội của em đã ngập màu hè chẳng kịp đợi con nhóc ngô nghê đi kiếm tìm góc trời phượng chớm.

Chẳng hẫng mấy đâu. Chỉ là hơi chạnh lòng khi chẳng còn được như thời sinh viên hay lúc học trò có thời gian chạm mùi hè, màu hè hanh nắng. Cái mùa của biết bao nhiệt huyết, biết bao sức trẻ, biết bao dự án từng vang bóng một thời. Em của ngày ấy, sống cho đời, cho người, cho biết bao tình thương trải khắp.

Thật muốn quay về cuộc sống đó. Liệu, có khi nào?

Thôi không nói chuyện với anh nữa. Anh cứ lang thang đi. Giờ này tuần sau chắc em lại đang vi vu ngóc ngách nào đó, tự kiếm bộ ảnh đầu hè cho riêng mình ngập màu tím vàng dọc phố. Hà Nội có phượng tím đó, khoe khoang tí cho anh thèm. Em sẽ thử tìm để điểm thêm một nơi trên bản đồ có thể kéo anh đi vòng vòng chiều vắng.

Hà Nội của em, miền đất của em, anh chỉ cần bước theo dấu chân thôi, mọi việc, cứ để em lo.

HN3515
13:03
-J-