Hà Nội… Anh ở đâu?

Vậy là cũng qua sinh nhật thứ n của anh được vài ngày rồi, miền đất em yêu.

Nhớ ngày này 4 năm trước, em vẫn còn lang thang quanh con tim anh, làm vô vàn những điều ngớ ngẩn. Ngày đó mọi thứ cũng đông đúc chật chội như mấy hôm trước. Có điều em của hôm nay lại chọn cách rời xa con tim anh.

Anh biết không? Lúc đầu ngày em thèm lắm cảm giác lao về phía anh để tìm lại nhịp tim thổn thức. Em thèm lắm những tầng cao, nơi em có thể ngắm nhìn anh tuy xa xôi mà gần gụi. Em thèm lắm hơi thở se se nhưmg ấm nồng ngày cuối mùa đọng lắng…Nhưng rồi… Em trùng lại.

Em tự hỏi mình có còn đủ cuồng si? Ừ. Em không còn trẻ con thèm thuồng hào nhoáng như trước nữa. Em muốn tìm góc nhỏ của riêng em, dù biết có chạy đến đâu cũng ko thoát ra được vòng tay anh ôm trọn.

Và đúng ngày hôm đó, em chạy trốn. Chọn cách rời xa con tim anh là thứ khiến em có nuối tiếc đôi phần. Em bước vào giấc mơ riêng em, vào thế giới em tự vẽ ra cho riêng mình. Tự tạo kí ức đẹp trong bộ sưu tập hoài niệm, em chắt lọc từng khoảnh khắc bên anh… Đúng rồi… Chỉ cần ở bên thôi. Không quan trọng anh ở phía nào vì em tin anh sẽ mãi chở che em cả đời như thế.

Kỉ niệm sinh nhật anh… đôi khi em coi đó như ngày kỉ niệm của hai đứa. Anh biết không? Hết năm này qua năm khác… Lần nào em cũng thấy anh rất gần. Có những lúc tưởng đã kề nhau rồi anh lại vụt mất. Chưa từng lấy một lần hiển hiện. Chưa từng lấy chút tỏ tường. Anh như cơn gió thu nhẹ qua đời em chỉ mấy mùa lẻ loi rồi trả lại em bơ vơ giữa phố.

Hôm qua em trốn lên ngó trộm anh đâu đó. Dường như có tiếng dương cầm văng vẳng như chỉ để riêng em. Là anh tặng em hay người con gái dịu dàng nào khác? Ồ. Em vẫn thường quên con tim anh luôn có quá nhiều ngăn mà em chỉ là một trong vô vàn con tim thầm thương anh tự thuở sơ khai.

Ghen tuông vậy nhưng rồi em vẫn quyết định ở lại bên anh. Đơn giản vì em vẫn thích những lúc bên cạnh anh. Dù bằng cách này hay cách khác.

Em thích cùng anh lang thang đường ven hồ, cầu Long Biên, bãi đá và các ngóc ngách phố cổ ở trên cao để đón gió lạnh đầu mùa, ngắm hoàng hôn và tận hưởng góc trời sao hiếm hoi chốn nội độ hoa lệ. Em thích cùng anh ngồi lơ lửng nhìn tàu hỏa vụt qua như hai đứa trẻ, nhấm nháp kem dừa ngày gió bấc. Em thích những ngày hai đứa rong ruổi vào góc bar nghe nhạc, trò chuyện cùng chút hơi men. Em thích cùng anh chạy mưa cuối hè, dầm mưa bụi đầu xuân qua những con đường xanh rợp trời thành nội.

Vậy nên em vẫn luôn thích có anh ẩn hiện đâu đó quanh góc đời em. Nhẹ nhàng và êm dịu thế thôi.

Chỉ duy có điều, Hà Nội ạ… Anh ở đâu?…

HN121014

12:27

Jessy

Người nào đó! Anh đừng vội xuất hiện trước đời em!

Phải rồi! Anh cứ trốn đi đâu thật xa… thật xa vào! Vì đến chính em còn không biết sẽ phải đối mặt với anh như thế nào cho phải.

Hóa ra yêu thương là vậy. Là khi em đủ lớn (đối với em) để nhận ra có thể làm tổn thương người em quan tâm và tự biết nhắc mình dừng chân lại.

Những điểm chạm lửng lơ luôn là cái mà em ghét nhất nhưng lại luôn là quyết định em đưa ra nhiều nhất để giữ lại những gì đẹp đẽ trong nhau.

Ừ. Em biết em là đứa ngốc nhất thế gian khi không đủ ích kỷ để sống cho bản thân… để mạo hiểm… để thử một lần đau nữa… cho một con tim.

Vậy nên, anh đừng vội xuất hiện trước đời em. Anh cứ tự do lai vãng đi đâu đó đi. Sống cuộc sống của anh… thật vui vào… cho đến khi nào không vui được thêm nữa hắng tìm đường quay lại ngã rẽ về phía em. Vì em không đủ can đảm để đánh mất thêm một người nào nữa.

Còn trong lúc đó, em sẽ cố gắng để trả lại nguyên vẹn cho anh một con bé luôn vui vẻ nói nói cười cười, trêu chọc mọi người, nghịch ngợm đủ trò trẻ con, hát long rong, ôm đàn ngâm nga và hay phát cuồng vì những trò lãng mạn.

Nhớ đấy! Đừng vội đến bên em lúc em chưa sẵn sàng. Em sợ rồi anh sẽ lại biến mất như bao người khác. Vì mấy ai chịu đựng được em những lúc như thế này. Em vốn đã là đứa chẳng thể dễ dàng nín khóc.

Thôi em mệt rồi… Nói với anh vậy thôi. Chắc hết ốm sẽ vào hoàn thiện lại câu chuyện này vì rõ là em còn quá nhiều thứ để bắt anh hứa… để em không lạc mất anh lần nữa…

Chúc anh ngủ ngon, người nào đó!

HN011014

00:36

Jessy

Ổn rồi! Anh yêu em! (P1)

Cuộc gọi lúc 9h tối kéo nó ra khỏi không khí ảm đạm của buổi hẹn lúc đó. Một đám bạn tốt thật sự, nhưng không phải một nhóm đủ thú vị cho một Song Tử như nó. Cả buổi, nó chỉ ngồi cười nhạt, mong cho qua cái mốc 9h để bảo muộn rồi, về đi thôi. Một phần cũng vì chưa bao giờ nó được coi là con gái trong cái đám thật-thà-vô-tư-hoặc-hùa-theo đấy.

Nhấc điện thoại trong tâm trạng không mấy vui vẻ, nó nhận được cuộc hẹn cho 30 phút sau đó ở một nơi hẳn là xa lắc. Nghĩ đi nghĩ lại, tặc lưỡi, nó phóng xe đi trong vô thức đến một chốn vui vẻ hơn. Ừ. Đúng là vui vẻ hơn.

Mải mê ngắm nhìn gã trai “baby kute” mà nó vẫn thầm để ý, nguyên một tối u ám của nó được kéo lại vẹn nguyên. Hôm đó, gã mặc quần dài và áo phông rất tử tế. Vậy nên việc gã hiện diện trước mặt nó đã là cả một thú vui tao nhã.

Sau 15 phút mải mê xem bài cho mấy đứa bạn, một dáng người dong dỏng cao đi đến nhập hội – Anh. Anh có gương mặt sắc cạnh kiểu nhà tướng, môi mỏng, mắt nhỏ, mũi cao… đủ thứ tướng số làm nó thấy ác cảm. Nó không nói gì với anh ngoài vài câu xã giao lúc xem bài cho anh. Dù sao thì cũng là mình rộng dáng dài nên cũng không đến nỗi làm nó khó chịu lắm. Câu chuyện buổi tối đó kéo dài giữa đám bạn nó đến gần khuya.

Đêm đó anh đưa nó về. Anh hỏi nhiều chuyện mà đến nó cũng bất ngờ. Hẳn là nó đã hãnh diện lắm khi trước đó đã được dặn dò, đào tạo đầy đủ, bài bản về việc giữ bình tĩnh trước tất cả các bài tần công của nửa thế giới còn lại. Mở đầu và kết thúc chặng đường bằng việc xin số. Nó quyết tâm giữ nguyên quan điểm về việc không cho số trong lần đầu gặp mặt. Thử thách nhỏ cho chàng trai mới, nó ngỏ đúng một câu về việc đã công khai số trên mạng xã hội và còn rất nhiều kênh anh có thể tìm được số liên lạc của nó. Cái dáng gãi đầu bất lực của anh lúc cuối… vô tình… rất dễ thương.

Song Tử ham chơi không nhớ được gì lâu. Nó quên bẵng anh sau hẳn một buổi sáng không thấy động tĩnh gì. Vậy là thêm một chàng trai nữa đi vào quên lãng. Nó tặc lưỡi thế rồi lại quay lại ngắm ảnh gã trai đẹp đáng yêu của nó.

Một ngày đẹp trời sau khi lang thang ăn chay cùng nhỏ bạn, hai đứa nó quyết định kết thúc ngày bằng việc ra cà phê ngồi tâm sự thì nhỏ bạn nó đã kịp hò ngay hội còn lại đến góp vui. Dĩ nhiên, trong đó có anh. Tối đó anh gọi một ly cocktail xanh biển trong vắt, nó gọi một ly martini trắng thơm. Câu chuyện chuyển từ việc góp ý cho dự án của gã trai nhà nó sang đàm đạo về cocktail, về rượu, về bar,… thứ lâu rồi nó không thu xếp nổi thời gian lên hàn huyên lại. Ừ. Hóa ra anh cũng không ngây ngô đến độ như gã trai đó. Mặc dù việc chính ngày hôm đó của nó vẫn chỉ là ngắm gã làm việc. Thật bực mình khi khuôn mặt gã chưa bao giờ bớt “kute” đi được cho cam. Đúng. Gã rất đẹp. Phải. Đáng yêu nữa. Hừm!

Anh đưa nó về. Một lần nữa. Nó vẫn không hiểu vì sao sau một thời gian dài như vậy. Anh vẫn đưa nó về. Tiễn nó vào tận cổng nhà, anh vẫn đứng thao thao bất tuyệt vài chuyện không liên quan. Nó… ngoài việc vẫn mải nhớ cái khuôn mặt “baby” kia thì thứ duy nhất còn đọng lại trong đầu là “Nó buồn ngủ!”. Mạnh dạn bá vai anh và quay anh lại về phía xe. Nó gửi lời chào thân ái – quyết thắng và khẳng định lần nữa là không có số đâu. Anh nói sẽ không tự tìm đâu cho đến khi nó cho. Nó vẫy tay rồi đóng cổng không quên kèm theo một nụ cười dạng “Ok. Thanks! You’ll see!”.

Sau đấy thì hẳn là nó đã bị ám ảnh bởi bờ vai đó. Ừ. Chắc chắn. Vững chãi. Có lẽ đủ mạnh để dựa vào… đủ ấm để tin tưởng. Phải. Nhưng khuôn mặt đó. Nét e dè của nó vẫn không thể dứt.
Bất giác, nó nghĩ… nếu có lần thứ ba, có lẽ, nó sẽ cho anh số.

Quả là một ngày mệt nhoài đầu tháng sau một chuỗi những tin vui từ sáng đến tối. Đi xem hàng với mấy đứa bạn cùng shop xong, dĩ nhiên vẫn là mấy nhỏ bạn đó, tụi nó lại tiếp tục chiến dịch gọi cà phê xả stress cuối ngày. Ngày mùng một âm của tháng 9. Ngày mà nó mong chờ không biết bao lâu để tìm xem hoàng tử của nó là ai. Cũng có tí run run khi biết đc việc hai nhỏ bạn muốn đi cà phê, vì vốn nó đã bỏ qua hi vọng trong ngày này khi nhìn lịch chỉ thấy toàn là đi làm và xem hàng, nhập hàng.

Dĩ nhiên. Anh xuất hiện… và nó thì đang ở đủ xa để chỉ còn nước bám càng anh về nhà nếu không muốn bị lạc.

Ngày hôm đó nó đủ đáng yêu theo tiêu chuẩn, nó biết. Váy xòe và voan trắng cơ bản luôn là thứ dễ nhất để biến một đứa như nó trở nên điệu đà. Hình như cả tối anh chỉ để mắt vào hai thứ: nó và cái điện thoại. Hoặc là độ tự tin trong nó lên quá cao… hoặc là linh cảm của nó đúng. Dù sao thì cũng phải có cái gì đó để nó vin vào cho cái ngày vốn nên đặc biệt này.

Anh đưa nó về. Không nói gì. Cuộc thoại duy nhất có lẽ là lúc nó tò mò hỏi một chuyện gì đó. Rồi lại im lặng. Có chút hoang mang. Là anh đang có chuyện hay là vốn không muốn nói chuyện với nó nữa. Nó lặng lẽ nhủ thầm nếu anh không rẽ vào hẳn nhà thì coi như anh chính thức bước vào danh sách tổng hợp anh trai không giới hạn của nó.

Dừng xe trước cổng nhà nó. Ngạc nhiên là anh vẫn đứng đó chờ nó vào nhà. Vậy là câu chuyện có lẽ theo đúng được kịch bản của nó một phần. Nó bảo anh đưa máy, vừa lưu số vừa cười thâm và lung túng thoát ra vụng về vì vốn không quen dùng hệ điều hành đó. “Le Lady” – Nó thích thủ tự nhủ lại cái tên rất tâm đắc, đóng cổng và chạy vào nhà.

Gọi nhỏ bạn, khoe loạn xạ trước khi đi ngủ, nó đã kịp đòi được số anh để chuẩn bị cho trò chơi sáng hôm sau.

(còn tiếp)

HN25914

Jessy

Này!… Em đang yêu ai?

01Ừ. Em đang không yêu ai đâu, người nào đó. 19 năm rồi và lần đầu tiên em không mang trong tim một bóng hình lâu đến thế.

Phải. Em vẫn chưa quên được chuyện của 3 năm về trước. Chưa bao giờ em quên được. Và có lẽ nó vẫn sẽ cứ hiển hiện ở mãi đấy thôi. Giống một cái bóng vô hình thi thoảng lướt ngang qua đời em để lại vài vết cắt. Để rồi em lại vô thức chạy theo… ngơ ngác một hồi… khẽ lắc đầu tự nhủ mình thật ngốc. Em biết, giờ thứ quyền lực duy nhất em còn chỉ là việc “nhớ nhung” và “quan sát”. Em biết, đã hứa với tất cả mọi người là sẽ buông tay. Chỉ có điều… em vẫn chưa tự hứa với bản thân mình.

Dù sao thì cũng là câu chuyện của 3 năm về trước. Tổn thương cũng đã thành sẹo. Nỗi đau cũng đã chai dần. Em chỉ còn khẽ nấc lên đôi lúc… còn chưa kịp ướt trọn khóe mi. Cũng chẳng còn nơi nào để cứa nên em chỉ cười nhẹ nhàng cho qua như hơi thở. Em vẫn có thể hòa mình vào nắng… vào gió… vào mưa… vào cái lạnh cắt da lúc đêm về… một mình… cười cho ngày qua lặng lẽ.

00Đúng rồi. Em tự bước đi được đó. Không còn là con nhóc hay quỵ lụy níu kéo như hồi xưa nữa. Không còn là mối vướng bận của anh mỗi lần em đau. Em lớn rồi. Em ngoan rồi. Em không còn khóc nữa.

Giờ thì em đang không yêu ai, không thật sự quan tâm ai, không thật sự vướng bận ai trong lòng. Con tim em nhẹ nhàng hơn cho những kỷ niệm. Ký ức đến với em rất nhanh và vụt qua rất nhanh. Em chỉ còn chắt lọc lại những gì đẹp đẽ nhất của ngày trôi để lưu lại vài dòng trong nhật ký.

Người nào đó, anh biết không? Suốt mấy tuần đầu tiên khi em nhận lời bước đi trên con đường này, em luôn tự hỏi “Có thật sự em cần một tình yêu đến thế?”. Em buồn rất nhiều, hụt hẫng, lạc lõng rất nhiều trong cái cảm giác chạy xe một mình, về nhà một mình, đi lang thang một mình và viết những câu chuyện chỉ có mình em như thế. Khẽ chút mưa lạnh khiến em tủi hờn. Se chút gió thu làm em trống vắng. Nhẹ ngày nắng lên, em chỉ biết dạo bước lan man vô định.

enakeigirl_km93izab

Bước chân em trải dài theo những bộn bề cuộc sống, kéo em tuột khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ. Cho đến một ngày… gió sang… mưa xuống… nắng nhẹ trôi về… khi em một mình… cười khẽ.

Bất giác. Em nhận ra. Ồ. Không có ai cũng ổn. Không yêu ai cũng ổn. Không vướng bận ai cũng ổn. Em vẫn sẽ tủi thân vào mỗi tối cuối tuần khi người ta bên nhau còn em thì vẫn đang ngồi sau xe một đứa bạn thân nào đó. Em vẫn sẽ rối rít khi có chút lãng mạn thoảng qua và ước ao những bất ngờ có thể đến xung quanh em khi anh hay ai đó xuất hiện với một cụm hồng đỏ nhỏ xinh quấn dải ruy băng dài bé xíu… trong một quán cà phê khi em đang đọc sách… trên một đoạn đường lúc em đang bước lang thang… hay trước cổng một nơi nào đó khi em vừa xong việc bước ra… Nhưng em sẽ vẫn ổn mỗi khi… một mình.

largeMột mình… Em tự do lạc vào những khoảng trời em muốn. Không phải báo cáo ai. Không phải lo bị tìm thấy (*dù đôi lúc em vẫn mong anh hay ai đó xuất hiện làm phiền nhiều chỉ vài giây rồi trả lại cho em khoảng không yên tĩnh*).

Một mình… Em sẽ không còn có thể làm tổn thương thêm ai khác. Thiên hạ chắc thái bình được thêm vài ba năm khi em còn mải mê tìm kiếm những góc nhỏ Hà thành chỉ chứa vừa riêng vùng trời của mình em.

Một mình… Em không còn khóc… không còn những phút xé lòng tưởng như có thể bóp nát con tim em ngay lúc đó. Em một mình, em chẳng thể tự dội mình vào niềm đau. Khóe mi em khô mềm tươi lên cùng ngày nắng đẹp.

Phải rồi… Em đang không yêu ai cả!

 

HN2914

00:20

Jessy

Vì em là con gái

10013401_738930772784438_555196128_o

Vì con gái mỏng manh như ngọn hoa trước gió…

Vì những phút con gái làm hồng màu đời lên chút đỉnh…

Vì nụ cười con gái làm không gian trong veo một thoáng…

Vì mắt buồn con gái làm ngày ảm đạm bao nhiêu…

Vì sinh ra là con gái…
… em thổn thức những nỗi lo thường nhật…
… em hoang mang cô đơn đến thật gần…
… em thương yêu trọn từng phút từng phần…
… em vụng dại vẽ mùa yêu ngần ngại…

 Em đến với đời, em mang tên con gái…

… vì em mong một bờ vai ngày sớm san gánh nỗi lo em…
… vì em mong một làn hơi thật ấm ôm lấy lúc cô đơn…
… vì em mong một lời yêu ngọt dịu…
… vì em là để yêu.

HN8314

DSC_2422.01Hà Nội vào thu đem theo cái nắng gắt đến rát người và những trận mưa ngâu xốn xang lòng người lang thang thành nội. Em thả nhẹ làn tóc mai vừa khẽ chấm ngang vai mặc cho con gió hiếm hoi hiu hiu trưa nắng khẽ luồn qua dìu dịu. Ngày vội cuốn em đi theo nhịp sống bộn bề. Chợt em quên phút lặng của ngày trôi.

Lật nhẹ vài trang nhật ký, em cười hiền cho những hồi ức sớm mai, cho những yêu thương vụng dại. Khách vãng lai vương hồn nơi bờ mi em ngấn lệ. Giọt hờn bay thổi nhẹ nét em buồn.

Nét bút em run nguêch ngoạc mấy vần thơ. Người kêu em sao khờ chi lầm lạc. Tình bên em chẳng như hồng trước gió. Trót nặng lòng, em nghẹn lắng lời thương.

Em vô tình gửi trọn chút niềm vui nơi con tim chẳng phải riêng em. Ngây ngô. Em cười nỗi vui, em buồn nỗi thương chuyện chẳng nơi em. Câu hát vu vơ chạm khẽ nhịp tim em thổn thức. Mấy giọng bâng quơ lỡ gọi giọt u hoài.

Em đắm mình vào tiếng đàn du dương bên dòng nhạc Trịnh. Em lẩn tránh thực tại chốn bộn bề. Em chạy trốn những rung động thoáng qua, những thương yêu khẽ chớm. Em sợ lắm những tổn thương… những nước mắt bên đời.

photo01

Mưa tan gội lòng em gạn bớt sầu thương. Em nhẹ kéo lại niềm vui dính chặt nơi vô định. Cất gọn vào trong tim, em chẳng muốn một lần trao nỗi vui ít ỏi sang tay ai khác. Có chăng, em đợi chờ vài nét sáng bên cầu vồng vài lúc vẩn vơ.

Gấp lại dòng ký ức, em nhẹ cất lời ca ngọt dịu, tô điểm thêm nét con gái chốn nội đô. Em xếp gọn sau lưng những muộn phiền. Em trả lại cho mình nét hồn nhiên dịu dàng người thiếu nữ Hà thành trong trẻo.

Là con gái… em để niềm vui vây quanh chỉ riêng em… em để con tim thổn thức nhịp riêng em… em để yêu thương tự lan về nơi chốn chỉ riêng em…

Là con gái… đừng để cho người là lí do em sống… đừng để cho tình là cớ em tồn tại… đừng để đời ai làm lạc mất đời em…

Là con gái… là để yêu… là để thương… là để vấn vương bao con tim khờ dại… là… em…

 HN5814

00:55

Jessy

Mưa… Nắng… & Gió… [P3]

Thả hồn dưới cái nắng nhẹ của buổi sớm mai, nó thích thú hít hà hơi sương ngày mới quyện chút thanh thanh vị gió mơn man. Nó nhẹ nhàng hơn cho chuỗi ngày dài u ám vừa vụt mất. Con nắng sớm đủ dịu dàng để khỏa lấp khoảng trống bấy lâu, để làm lành con tim nó.

Dải nắng chạy dọc dài triền đê đưa bước chân nó đi thật chậm kéo quanh một vòng thành phố. Nó lặng lẽ với nhịp lang thang vô định quãng ngày tàn, lững thững bước theo ánh hừng đông mới chớm, cảm nhận lại chốn thành thị xô bồ bằng lăng kính của riêng nó. Nó như tỉnh mộng sau cả quảng thời gian dài đắm chìm trong những câu chuyện lãng mạn, mộng mơ của Mưa, Nắng và Gió. Hừng Đông… vẽ lại cho nó những nét nguyên sơ nhất của thứ gọi là yêu thương.

Cuối đoạn bờ đê dẫn nó đến một cầu cảng nhỏ. Mệt nhoài. Nó vốn quen được nắng ôm vào lòng kéo tuột đi, được mưa cuốn nhẹ cùng dòng chảy, được gió nâng bước chân đến những chốn trời xa.

Đưa mắt ra xa phía chân ngọn hải đăng bé xíu, dường như sóng đang dồn về đầy mời gọi. Cái háo hức phiêu lưu thưở nào trào về trong nó. Và nó, cũng như bao lần, nó bước đi, không kịp một lần quay lại chào hừng đông của nó. Con sóng mang nó đi xa… rất xa… đưa nó qua những nơi vốn nó chỉ coi là trong mộng – những giấc mơ tưởng như không bao giờ nó có thể vươn đến. Nó chìm sâu trong thứ hạnh phúc ngọt lành của một miền cổ tích.

Ngấm đượm cái nắng, cái gió và hơi ẩm ngoài khơi, ánh chiều tà làm nó sực nhớ ra đã bỏ quên ánh hừng đông quá lâu. Con sóng dịu dàng trả lại nó về nơi chốn cũ, cất giữ khoảng trời bí mật nơi miền cổ tích xa xôi.

Đặt chân lại lên đầu cầu cảng, nó muốn ước cái gì đó đủ đẹp, đủ lớn để bù đắp cho những hờ hững khi nó chạy theo con sóng lạ. Và… Nó ước… Cầu vồng… Phải. Cầu vồng bên ánh hừng đông. Sẽ thật đẹp cho ước nguyện nhỏ nhỏi của nó.

Lời ước vừa dứt cũng là lúc cơn mưa xối xả ùa về che lịm đi hừng đông của nó. Nó quên mất rằng nó từng sợ mưa thế nào, từng ghét cái lạnh của mưa thế nào. Và nó… cũng quên mất rằng… cầu vồng chỉ đến… sau những cơn mưa.

Nó bất giác lùi lại. Nó chạy trốn. Nó không đủ can đảm để vượt qua cơn mưa giông ấy để bắt lại chút le lói của cùng của cái nắng mai. Nó thu mình, tựa đầu vào song cửa chờ mưa tan… chờ nắng rạng. Chợt thoáng thôi… nó ước… nắng về…

Cơn mưa tan để lại cho nó dải cầu vồng tuyệt đẹp. Ngày mới với nó đơn giản vậy là hạnh phúc. Nắng về với nó nhẹ nhàng từng hơi thở. Gió thoảng mơn man vị ngọt dịu trong lành. Nó khẽ mở cửa, bước ra hòa mình vào khoảng không tiếp tục đi tìm miền cổ tích của riêng nó…

(to be continued…)

Mưa… Nắng… & Gió… [P2]