[Sách của Di] Vắc-xin Chán nản

vac xin chan nan_ava

“Ở tận cùng vực thẳm, hướng duy nhất bạn còn có thể lựa chọn là đi lên.”

Chán nản là một trạng thái mà chắc chắn trong đời bạn sẽ có lúc rơi vào. Những lúc như vậy, bạn chẳng còn thiết làm gì, chẳng biết mình muốn chỉ, chỉ thấy một màu u ám. Bạn lạc trong những mông lung của chính mình. Bạn cứ thế chìm sâu xuống bờ vực của nỗi chán chường và bi quan. Bạn muốn tìm kiếm lối thoát. Bạn cần một liều vắc-xin để kháng lại cơn chán nản.

Vắc-xin chán nản sẽ đưa bạn vào một hành trình mà người đồng hành chính là người bạn “chán nản”. Bạn sẽ có dịp được quan sát, hiểu thêm về người bạn này, để thấy mọi thứ vốn dĩ không quá khó khăn như bạn vẫn tưởng cũng như tìm thấy con đường có thể tự đưa mình vượt qua trạng thái không mấy dễ chịu này. Để rồi khi trải qua những ngày u ám, bạn sẽ thêm trân quý hạnh phúc hiện tại.

Nội dung sách gồm 5 phần:

Phần 1: Bạn có đang chán nản?

Phần 2: Những mảnh ghép chán nản

Phần 3: Tập sống chung với chán nản

Phần 4: Vượt qua sự chán nản

Phần 5: Chuẩn bị cho đợt sóng chán nản mới

Link đặt mua sách:

https://tiki.vn/vac-xin-chan-nan-p2254441.html

https://www.fahasa.com/vac-xin-chan-nan.html

https://alphabooks.vn/vac-xin-chan-nan

Quen

Lan man, em lạc giữa mùa trôi.

Con nắng ả oi gói mưa chiều thật vội.

Chơi vơi thế, hay là thôi, thời kệ?

Em mơ chăng? Em còn khát khao chăng?

 

Hạ bảo em: “Ngắn lắm những mùa trăng,

Em chần chừ, đời trôi, đôi nhịp lệch.

Biết lấy gì giữ trọn dòng hoài bão?

Biết lấy gì em khỏi tiếc ngày sau?”

 

Thu thì thầm: “Ngắn lắm những mùa mau,

Tâm tư trao, em đừng mang gói lại.

Lặng lẽ em biết bao lần lặng lẽ?

Lắc lư tim chẳng mấy dịp lắc lư.”

 

Đông gằn gừ: “Ngắn lắm quãng đời dư,

Cháy lên em, mặc một lần tắt vụt.

Gác sân si gạt bên đời đôi chút,

Trả lại em những lúc thực là em.”

 

Em nghe gì? Hay em chẳng buồn quen?

Chẳng quen mùa,

Chẳng quen anh,

Chẳng quen đời hoài bão.

Chẳng quen lớn lao,

Chẳng quen lời hư ảo.

Chẳng quen em,

Ờ.

Ừ.

Chẳng quen em.

 

Lê Di.

Tôi và gã

Tôi đang đọc một trải nghiệm lạ lẫm về cận tử, về hai con người chẳng còn biết làm gì với cuộc đời trước mắt, quyết định chọn việc chấm dứt sinh mệnh của chính mình, xóa nhòa đi phiên bản không hoàn hảo của mình trên cõi tạm. Họ gặp nhau. Vô tình. Chẳng có gì kết nối. Chỉ là hai điểm chấm song hành cùng nhau vài ngày cuối. Không phải yêu. Chẳng là gì cả. Chỉ là chung đường. Thế thôi.

Bất giác. Tôi nghĩ đến gã. Nếu nói về sự mông lung tương lai, có lẽ, gã là câu hỏi lớn nhất cuộc đời tôi lúc này. Tôi là kẻ duy lý. Chẳng có thứ gì không có logic lại có thể thuyết phục được tôi, dù là trong công việc hay cuộc sống thường nhật. Quãng thời gian chông chênh của 22 năm mơ hồ đầu đời đủ khiến tôi không còn tin tưởng con tim mình thêm một lần nào nữa. Nhưng gã… và việc tôi gặp gã vô tình trên hành trình tạm bợ này gần như đã phá tan tất cả những khuôn nghĩ của tôi về đời… về mình.

Gã giống như cuộc đời đối với hai con người trong câu chuyện lạ tôi nhắc tới ở trên. Tôi không biết làm gì với gã cho quãng đời phía trước. Tôi chỉ an yên khi có gã ở hiện tại. Tôi không nhìn thấy tương lai. Hoặc giả như có thấy, tôi cũng thấy giữa tôi và gã rồi sẽ xuất hiện một thứ rất sai, đủ để kéo tuột chúng tôi ra khỏi bức tranh hiện tại.

Gã có năng lực đóng băng cuộc đời tôi tại những điểm chẳng thuộc bất kỳ một không gian hay thời gian nào. Chỉ cần gã xuất hiện, tôi lại như nhảy vào một thước phim khác, đóng một vai khác là tôi… mà cũng chẳng là tôi. Một bản ngã gã lôi tận sâu thẳm bên trong tôi ra ngoài ánh sáng. Một bản ngã mà chỉ có ở bên cạnh gã mới không sợ bị thiêu đốt bởi ánh mặt trời và ánh nhìn đời.

Gã là một bản thể tréo ngoe. Việc duy nhất gã làm khi thi thoảng tạt ngang qua đời tôi là chọc cho tôi tức điên lên sau hàng loạt những lãng mạn bột phát gã tự tạo cho mình, cho tôi, cho không gian buộc lòng phải có vài điều ngọt ngào mới đáng được lưu vào tâm trí. Ấy vậy rồi, cảm xúc duy nhất tôi nhận được từ gã là “nghiện”. Tôi nghiện những quãng lạc nhịp như thế, đủ nhiều để xí xóa cho những hụt hẫng gã gây ra cho tôi khi đột nhiên biến mất.

Về lý mà nói, một kẻ như tôi sẽ chẳng bao giờ chọn gã cho tương lai của mình. Gã bất ổn, vô định, chơi vơi như một cuộc đời cận tử bị kéo ngược lại nhân gian. Thế nhưng, bằng một cách khó hiểu nào đó, chỉ cần gã xuất hiện, tôi sẽ tự nguyện đóng băng cuộc đời mình lại vài ngày, chỉ để đổi lấy sự lơ lửng, chơi vơi ấy bên gã, mặc cho những trống rỗng, cô độc có dội lên và vây chặt lấy tôi sau đó vài ngày.

Gã là thế. Đột nhiên xuất hiện và coi tôi như một điều mặc định. Có chăng là giống như chiếc vòng gỗ hạt tròn gã vẫn quen gọi là bùa trừ yêu, chỉ đeo lên khi rong ruổi hay có cảm giác gặp nguy hiểm… ví như lúc gã chạy xe chăng?! Còn ngày thường sẽ nằm gọn ghẽ đâu đó trên bàn làm việc hoặc một góc nào đó trong căn phòng chắc là chật chội của gã.

Gã tự cho mình quyền đặt tôi ở một nơi nào đó trong ký ức. Thi thoảng gọi ra chuyện trò vài câu, làm vài chuyện điên rồ, rồi lại cất kỹ vào góc cũ. Với gã… tôi dường như… chưa từng là một kẻ không quen biết. Đôi lúc. Tôi vẫn tự hỏi tôi và gã tại sao đang ở đoạn đường này. Thân mà không thân. Quen mà không quen. Nhưng cả vũ trụ thì như cứ mặc định chúng tôi…

Tôi chẳng giận gã. Cũng chẳng có đủ quyền năng để giận hờn gã. Gã chẳng sai. Tôi thì…

Hoài nghi trong tôi bắt đầu trỗi dậy.

Giả như đột nhiên gã nghiêm túc lại.

Giả như đột nhiên gã muốn trở thành cuộc đời có nghĩa trước mắt tôi.

Giả như đột nhiên gã thực sự muốn làm tấm phiên lớn che cho cái bản ngã sâu thẳm trong tôi mãi mãi để chẳng phải trốn lẩn khuất trong góc tâm hồn tôi như hiện tại.

Liệu tôi sẽ bồng bột theo cảm xúc mà gật đầu.

Liệu tôi sẽ gạt hết lý trí và lựa chọn sự chông chênh lần nữa của tuổi 22.

Liệu tội sẽ đủ dũng cảm tẩy đi bức tranh mông lung về tương lai giữa tôi và gã mà tôi từng vẽ lên trước đó.

Tôi khựng lại. Thực sự. Chẳng còn gì có thể tuôn ra khỏi cái đầu nhỏ vốn nhiều suy nghĩ của tôi lúc này.

Gã vẫn là một dấu hỏi lớn lơ lửng ngang dòng đời tôi.

Tôi vẫn sẽ lựa chọn đóng băng cuộc sống mỗi lần bên cạnh gã.

Viết thêm gì, chắc cũng, chẳng còn quan trọng nữa.

Cho gã.

Tôi.

#Lê_Di

Hoài bão, an nhiên hay… thôi?

Tháng thứ 4 gắn bó với con đường mới. Tôi tiếp tục xuất hiện những suy nghĩ trốn chạy trách nhiệm, niềm tin của chính mình vào những điều lớn lao, to tát. Giống như cách đây nửa năm, tôi đã từng trốn chạy con đường trở thành quản lý trong ngành quản trị – truyền thông vậy.

Tôi vẫn thế. Luôn hoang mang với cuộc đời mình. Luôn đắn đo giữa việc là một cá thể rong chơi mơ hồ trên Trái Đất hay là một điểm nhấn lớn, khắc tạc hình bóng mình trong tâm trí những người ở lại mãi về sau.

Dĩ nhiên. Tôi là kẻ tham lam. Nên chuyện thường làm vẫn là kêu gào thảm thiết để tạo hóa cho thêm tôi thời gian chứ chẳng buồn màng tới việc mình phải lựa chọn.

Ai chẳng muốn một cuộc sống an yên, nhẹ nhàng mà vẫn tạo được thành tựu, điểm nhấn, tiền tài, danh vọng. Hỡi ôi. Con người. Cái phần “con” dường như vẫn chẳng bao giờ chịu nhường nhịn phần “người” dù chỉ là một giây.

Những ngã rẽ từng vẽ ra cho chính mình ngày chuyển bước, tôi vẫn treo gọn gàng trước mặt, cố gắng giữ vài cái kim chỉ nam cho mình, dù tôi vẫn chưa thực sự cầm lên tay một cái la bàn nào để chính thức bước đi. Tôi sợ cảm giác của nửa năm trước có thể sẽ quay trở lại bất cứ lúc nào. Khi mà tôi điên cuồng chạy theo một viễn cảnh nào đó, leo lên đỉnh cao ở một vùng trời nào đó chỉ để đổi lại cảm giác trống rỗng, vô vị, cô đơn, lạc lõng đến gai người. Tôi không muốn quá khứ lặp lại. Không muốn đạt được một thứ mà đến tận cùng chỉ để nhận ra nó không nên thuộc về mình. Suy cho cùng thì tôi cũng chưa thực sự biết mình thèm gì cụ thể.

Tôi lạc giữa vòng xoay cơm áo gạo tiền. Ừ. Mọi thứ xoay đều quanh tôi. Còn đứa lãng đãng tôi may mắn đứng giữa tâm, nhìn vạn vật xoay vần như chẳng can hệ gì đến mình. Tôi băn khoăn nhìn những tất tả, những ngược xuôi dần quật ngã biết bao ý chí, khát khao, tham vọng… hoặc có khi còn chẳng để những thứ “xa xỉ” đó kịp thành hình trong mỗi cá thể xung quanh. Ai rồi cũng có những sứ mệnh riêng của mình, tôi đặng nghĩ, mọi dòng chảy miễn khớp chiều đều có thể trôi chung về cùng một hướng, cùng một mục tiêu, cùng một lý tưởng, mặc cho động cơ mỗi nhịp có khác nhau, hay thậm chí chẳng liên can gì tới nhau. Chỉ duy có một điều lưng chừng làm tôi trăn trở mãi… là sự cô đơn, độc hành lặng lẽ đến nao lòng của những con sóng dẫn dòng trôi duy nhất mang trên mình lý tưởng, đam mê và tầm nhìn đủ lớn. Tôi từng đứng đó, từng trốn chạy… và giờ đây, tôi đang chứng kiến phiên bản lặp lại của chính mình ở nơi ẩn náu tôi tự ấn mình vào, đặng mong bình yên.

Thương… Thứ cảm xúc khó chịu tôi từng cố tẩy xóa ra khỏi từ điển giác quan của mình dội về gào thét. Tôi vốn là kẻ dễ đồng cảm với tâm tư và những điều tiêu cực từ các tâm hồn khác vây quanh.

Những manh nha về việc dấn thân bắt đầu nhen nhóm. Tôi chẳng thích ý niệm này hình thành trong mình một chút nào. Nhưng dường như, tôi bắt đầu thích hình ảnh về một tôi chín chắn, trưởng thành trên chặng đường phát triển ấy; hình ảnh của những quả ngọt tôi có thể gặt hái và tự hào với nó dù mơ hồ; hình ảnh tôi chấp nhận chính tôi tự tin với sự nghiệp của mình, với con đường tôi cống hiến, dù còn chút mông lung.

Tôi không biết cảm giác này sẽ kéo dài bao lâu, không biết niềm tin trong tôi là hư ảo nhất thời hay đã được lát vững vào tâm trí. Chỉ biết, có lẽ, tới đây thôi, tháng thứ 5 của tôi trên con đường mới sẽ có một tâm thế khác, một tâm thế của tôi như 10 năm về trước, như những ngày đầu của thanh xuân khi tôi chọn xây một mái nhà vững chãi đầu tiên cho chính mình.

Viết cho một ngày chuẩn bị vào tháng mưa ngâu…

Cho Hà Nội…

Cho một tôi trở lại…

Lê Di.

#NgườiChuyểnThức – Phần 13 – Ảo ảnh mơ hồ

Thứ cảm giác lạnh đến cắt da luôn sâu dưới sống lưng bất giác khiến Ý Nhi giật mình tỉnh dậy. Chưa hết choáng váng sau khi bị hút vào vòng xoáy lạ, cô mơ hồ cảm nhận một bàn tay to lớn, lạnh căm đang vuốt nhẹ lên trán, lướt xuống gò má, bờ vai rồi đan hờ qua từng ngón tay.

Người đàn ông khoác trên mình tấm áo choàng dài chạm gót chân, ánh lên một thứ màu bạch kim mảnh và sắc lẹm đến khó tả. Không rõ gã đã ngồi đó từ bao giờ. Chỉ biết rằng khi mơ màng tỉnh dậy, Ý Nhi đã thấy gã với gương mặt dường như đăm chiêu, không rời mắt khỏi cô một lúc nào. Nét sắc lạnh nơi gã dù cố giấu, vẫn đủ gợi cho người ta biết bao ân oán hận thù hay thậm chí là căm phẫn. Ấy nhưng, chỉ riêng ánh mắt nhìn Ý Nhi lúc ấy lại có cảm giác ấm áp đặng đôi phần.

Khẽ động tay, Ý Nhi dường như muốn ra hiệu rằng cô đã tỉnh và muốn nói điều gì đó. Nhưng người đàn ông ấy chợt gạt đi, rất nhanh đứng dậy, giơ tay ra dấu cho những kẻ xung quanh, và trở lại với vẻ sắt đá của mình.

Cánh cửa phía xa khép lại, trả lại cho căn phòng rộng những tiếng vọng đến nhói lòng mà phải đến gần hai thập kỷ cô mới lại một lần cảm thấy.

Trong cái giá lạnh đến quạnh hiu, đôi mi người phụ nữ lại trùng xuống, rồi thêm một lần ngất lịm.

* * *

– Thiếu chủ! Xin dừng bước! Thần Chủ đã dặn không ai được vào phòng này trừ khi có lệnh của người.

– Đây là ấn tín của Thần Chủ trao cho ta. Các ngươi cứ mở cửa ra. – Vị thiếu chủ với nước da hơi ngăm, dáng người cao lớn, đậm nét phong trần, từ tốn đưa ấn tín bằng khối kim loại đen được khảm tinh vi nằm vừa gọn trong lòng bàn tay. Tay còn lại giữ một liễn điểm tâm, vẻ mặt nghiêm nghị khiến đám lính canh cửa cũng phải nể đôi phần.

– Mời Thiếu chủ!

Cánh cửa phòng mở ra. Cơn gió lạnh ngắt hút theo hòa vào tiếng vang của kim loại chà xuống mặt đất dội ngược vào căn phòng rộng.

Ý Nhi lúc này đã có phần hồi dậy. Cô chống tay đẩy người lên, tựa vào gối, khẽ nghiên đầu nhìn chàng trai trẻ. Đôi mắt rất quen khi vừa chạm vào làm cô nhớ tới người chị quá cố của mình.

– Phan…

– Dì. – Vừa nói, Phan vừa đặt đĩa điểm tâm xuống mặt kệ đầu giường. – Chắc tôi phải gọi bà bằng dì. Tôi nghe cha nói vậy.

– Phan. Con nghe dì nói…

– Cha bảo tôi chuyển đồ cho bà. Dặn bà cứ chờ ở đây. Tối cha đi công chuyện về xong sẽ quay lại thăm bà.

– Phan. Ta…

– À. Nghe nói bà chị mất trí của tôi tỉnh thức rồi. Tên là An nhỉ? Cô công chúa nhỏ đó vẫn khỏe chứ? Chắc đời sống sung sướng hơn tôi ở chốn này.

– Con…

– Mà thôi. Sớm muộn gì tôi cũng mời được con người may mắn đó về đây. Xem cô ta có gì hơn tôi đến nỗi hai đấng sinh thành đáng kính chấp nhận bỏ tôi lại nơi lạnh lẽo như thế này để cô ta được sung sướng.

– Không phải vậy đâu, Phan. Con nghe dì nói…

– Thôi. Bà nghỉ ngơi đi. Cha tôi dặn không được ở gần bà quá lâu. Sau này còn gặp.

Nói rồi, chàng trai trẻ quay lưng bước đi rất nhanh, hệt như bóng dáng người đàn ông lúc trước. Lạnh lùng, pha chút ấm ức, uất hận bởi những đè nén của số phận, điều mà thực vốn chẳng ai mong ước.

* * *

– Dì! Dì ơi! – An giật mình tỉnh dậy giữa đêm, tay bâng quơ với ra như sắp chạm vào một nơi nào đó tưởng chừng như rất thật.

– Em sao thế? – Nam Phong vội vàng đẩy cửa chạy vào, nắm lấy đôi tay An đang run lên yếu ớt. Từ ngày xảy ra chuyện với An, dù có nói thế nào, Nam Phong vẫn nhất quyết không chịu rời cô nửa bước.

Hơi ấm từ bàn tay người con trai mới trước đó còn đầy xa lạ với cô, làm đôi tay nhỏ dần bình tĩnh lại trong những giá rét giữa trời đồng. Bất giác, An giật lại, thu tay vào dưới chăn và nói.

– Em mơ thấy dì Ý Nhi. Em đứng trong phòng cùng dì, nhưng không với tới dì được. Có một người to lớn mặc áo choàng, ngồi bên giường dì một lúc rồi đi ra. Sau đó có một người trẻ khác bước vào, mang gì đó cho dì, rồi nói em là chị người đó. Lúc người đó đi ra, em định chạy đến chỗ dì, nhưng gọi dì không nghe thấy. Lúc tỉnh dậy thì ra là đang mơ.

– Căn phòng đó như thế nào? Em có nhớ rõ không?

– Không. Mơ hồ lắm. Lạnh. Gió. Có tiếng kim loại va vào nhau. Ai nói gì cũng vang.

– …

– À. Người về sau có nói gì đó về ấn tín, Thần Chủ, Thiếu Chủ gì đó. Em không rõ lắm.

– Thôi em ngủ đi. Chắc là mơ thôi.

Nói rồi, Nam Phong khẽ đẩy hướng vai An xuống giường, kéo chăn lên, vuốt nhẹ tóc mái cô, khẽ mỉm cười.

Cánh cửa giữa hai thế giới đã tạm thời bị phong ấn. Anh cũng chẳng thể giải thích được là An đang mơ, đang vô tình chuyển thức bằng một cách nào đó hay còn những bí ẩn gì đăng sau năng lực đặc biệt của vị tân Vệ Chủ này. Chỉ biết rằng, với tình trạng của An bây giờ, việc tốt nhất là để cho cô bé nghỉ ngơi sau cú sốc tinh thần quá lớn.

* * *

Trong cái vắng lặng đến gai người Phan để lại sau tiếng đóng cửa có phần uất ức, bất giác, Ý Nhi nghe đâu đó những tiếng vọng mơ hồ: “Dì! Dì ơi!” vang vẳng đâu đó nửa quen, nửa lạ…

[Sách Di dịch] Thuật Hùng Biện – Speak To Win (Brian Tracy)

Khả năng diễn thuyết là yếu tố quan trọng dẫn đến thành công. Một người biết ăn nói sẽ được tôn trọng, đánh giá cao trong công ty và dễ thu hút được sự chú ý của những người có thể giúp đỡ hoặc tạo cơ hội phát triển cho bạn. Khả năng diễn đạt tốt còn chứng tỏ cho mọi người thấy bạn thông minh và tài giỏi hơn những người không có khiếu ăn nói.

Tin vui là trí tuệ của bạn cũng giống như các bó cơ. Nó trở nên khỏe khoắn và bền bỉ hơn qua quá trình vận động. Việc sắp xếp suy nghĩ và ngôn từ kỹ càng trước khi nói sẽ giúp bạn có ý thức và cẩn thận hơn về những điều bạn sắp nói và cách bạn diễn đạt chúng. Việc lên kế hoạch, chuẩn bị và truyền tải lời nói cho bài thuyết trình sẽ khiến bạn sử dụng khả năng tư duy ở cấp độ cao hơn, và dĩ nhiên cũng sẽ giúp bạn thông minh hơn.

Link đặt mua sách: https://tiki.vn/thuat-hung-bien-p559493.html