Chúng ta thường sợ những “tổn thương”

Vô thức, chúng ta thường sợ những “tổn thương”, những cảm xúc tiêu cực, những vùng tối bên trong chính mình.

Không muốn bị đánh giá “xấu”.

Không thích bị cảm thấy “khó chịu”.

Không ưa bị chỉ trích, phán xét những điều “không hay”.

Thế nhưng, bạn thân mến!

Nếu không từng sống trong bóng tối, bạn sẽ không biết hoặc chẳng nhận ra để mà quý trọng ánh sáng.

Nếu không từng đi qua những điều xấu xí, bạn sẽ chẳng ý thức được cái đẹp là như thế nào.

Nếu không đối diện với tổn thương, bạn cũng chẳng rõ lành lặn là ra sao.

Chúng ta thường sợ những điều bất như ý. Cũng dễ hiểu thôi. Đi qua quá nhiều tổn thương sẽ khiến ta khát khao những dịu dàng, những bình an, những êm ái ngọt ngào. Nhưng nếu thực sự bằng cách nào đó, bạn tránh được những bất như ý trong đời sống, thì có lẽ, bạn sẽ bỏ qua luôn cả những cơ hội để trưởng thành, để tiến hóa, để chạm tới một phiên bản sáng rõ, rộng mở hơn của chính mình.

Bất như ý là bài kiểm tra được trao cho bạn, là điều bạn cần đi qua bằng hành động và ý nguyện thuần khiết, giống như một căn nhà dù có lộn xộn đến đâu, cứ kiên trì dọn dẹp từng góc một mà không ca thán, rồi nó cũng sẽ gọn gàng và bạn thì cũng đỡ bị “đau họng” vì phàn nàn quá nhiều.

Dù có cố trốn tránh, bất như ý vẫn sẽ đến với bạn theo cách này hay cách khác. Vũ trụ là một người thầy rất kiên trì giao bài tập, bất kể bạn có kháng cự đến thế nào. Mà thực ra thì, bạn càng kháng cự, bài tập sẽ càng nhiều và càng khó. Bạn chẳng thể đẩy những điều không mong muốn ra xa, chẳng thể ôm hết những điều dễ chịu vào mình. Dù sợ hãi, hoang mang hay lo lắng, những thứ bạn cho là “tiêu cực”, “không thoải mái”… vẫn sẽ luôn hiện diện ở đó, chờ bạn đối diện và bước qua nó. Càng mang tâm lý “chán ghét” điều gì đó, bạn lại càng khó đi qua nó một cách nhẹ nhàng.

“Bất như ý” không đáng sợ. “Tổn thương” không đáng sợ. Điều đáng sợ nhất là sự kháng cự nơi bạn. Đó mới là rào cản lớn nhất, ngăn bạn chạm tới bình yên.

Bạn khó lòng tiếp nhận những mặt tối của chính mình. “Không. Đó không phải tôi. Là do người khác nên tôi mới thế. Thực chất tôi không phải như thế.” – Những tiếng nói nhỏ cứ liên tục vang lên, để rồi bạn tự đồng hóa mình với tiếng nói đó.

Bạn khó lòng tiếp nhận thực tế rằng mọi tổn thương bạn gặp phải đều khởi nguồn từ chính bạn. Bạn giữ mình ở vị trí nạn nhân. Những tiếng nói nhỏ bên trong đặt bạn ở vị trí nạn nhân. Và rồi, bạn tự nhận mình là nạn nhân. Mà nạn nhân thì lại thường chờ người đến cứu. Thế nhưng, liệu ai có thể thực sự cứu rỗi bạn ngoài chính bạn?

“Tổn thương” luôn xảy đến theo một cách nào đó.

Bạn chẳng thể trốn tránh nó. Dù có vùi nó xuống sâu đến đâu, rồi cũng đến lúc nó sẽ trồi lên, đòi hỏi sự hiện diện của bạn.

Chạy trốn chưa bao giờ là cách xoa dịu tổn thương hiệu quả.

Vậy nên, “nỗi đau” ấy, hãy đặt nó lên bàn, để nó hiện diện trước mặt bạn. Nó là một phần trong bạn cần được “thấy”, cần được vỗ về. Vết xước ấy cần được thông thoáng, cần được chăm sóc mới có thể lành. Càng bít kín, càng dễ nhiễm trùng. Bạn sẽ không muốn mất đi một phần của mình chỉ vì sự vô mình muốn che đậy đó, phải không?

Tiếp nhận “tổn thương” như nó vốn là. Bạn có cả một cuộc đời để sống. Tổn thương chỉ là một biến cố rất nhỏ trên hành trình đó. Bạn chẳng thể vì một tổn thương mà dừng lại toàn bộ dòng chảy cuộc sống nhiệm màu của mình, mà đóng băng chính mình, để rồi cứ mãi loay hoay trong một vùng tổn thương bé xíu.

Tiếp nhận “tổn thương” như nó vốn là. Nó chẳng thể lành ngay. Bạn hiện diện và mang nó theo mình để chăm sóc. Không sao cả. Chỉ cần bạn bước tiếp, sống tiếp, hành động tiếp cho cuộc đời của mình, bài học sẽ sáng rõ. Và tới một ngày, bạn sẽ thấy biết ơn những tổn thương từng đến với mình.

HN21.11.2025

Lê Di.

Đi tìm sự “rảnh” trong những ngày bận rộn

“Rảnh” hay “bận” thực ra chỉ là những gán nhãn của tâm trí. Bạn không thực sự rảnh, cũng không thực sự quá bận như bạn nghĩ. Dù có những ngày, bạn có quá nhiều việc cần phải hoàn thành thì có lẽ cũng chỉ là tâm trí bạn đang khắc họa lên như vậy, khiến bạn rối lên mà quên không tự bình tĩnh hỏi lại mình xem, “Liệu có việc nào có thể tạm gác lại được không?” hay “Nếu một số việc không hoàn tất được đúng hạn thì kịch bản tệ nhất có thể xảy ra là gì?”… Bạn chẳng phải siêu nhân, chẳng thể gánh cả thế giới trên vai. Trên hành trình này, sẽ luôn có những đánh đổi, dù bạn muốn hay không mà…

Vào những ngày bạn thấy mình đột nhiên bận rộn, thấy có quá nhiều việc phải làm và muốn làm, hãy thử cách này, rất có thể, bạn sẽ đột nhiên cảm thấy được sự “rảnh”, sự “thảnh thơi” đôi chút, để áp lực cũng có dịp được vơi đi, để tâm tư không còn quá căng thẳng.

Hãy cứ tâp trung vào công việc. Nhưng khi vừa nhận ra mình đang bế tắc hay đang mỏi, đang hơi mệt… hoặc chỉ đơn giản bạn thấy “ồ, đã 1 tiếng trôi qua rồi”, khi ấy, hãy đứng dậy và làm việc nhà. Việc gì cũng được. Rửa bát. Phơi quần áo. Rút quần áo. Gấp đồ. Quét phòng. Lau bàn. Sắp xếp lại một góc nhỏ nào đó…

Đó vốn là những việc bạn thường trì hoãn vào những ngày bận rộn và nghĩ rằng mình sẽ làm chúng sau, ở bẩn tí cũng được, làm xong việc trước đã. Nhưng nếu để ý, bạn sẽ thấy, thực ra mỗi công việc nhà đơn lẻ chỉ tốn của bạn 5-10 phút tập trung làm, cũng tương đương với một quãng nhỉ nhỏ trong 1 chu kỳ pomodoro của bạn. Chúng không những giúp bạn vận động, mà còn giúp đầu óc bạn tạm nghỉ ngơi đôi lát. Chưa kể, sau 5-10 phút làm việc nhà đó, bạn sẽ có cảm giác năng suất hơn một chút, vì “chà, bận thế này mà mình vẫn có thể làm được việc nhà, tuyệt thật”.

Tâm trí có thói quen “drama”, suy diễn lắt léo. Nếu đã chẳng thể ngăn cản nó thì có lẽ hãy tạo cho nó những môi trường để được suy diễn tích cực. Như vậy, một ngày của bạn, dù bận rộn hay bế tắc đến đâu, cũng đều có thể sẽ được khơi thông năng lượng bởi những việc nhỏ vẫn được duy trì hoàn thành đều đặn.

Sạch sẽ, gọn gàng… hóa ra mang lại nhiều năng lượng tích cực như vậy đó chứ. Dòng chảy thịnh vượng sẽ từ đó mà tuôn tới thôi. Phải không nào?

HN300925

Lê Di.

Lắng nghe cơ thể – Điều tiết sức khoẻ theo cách thấu hiểu và yêu thương

Vô thức, chúng ta thường muốn khỏe thật nhanh. Khi cơ thể có dấu hiệu mỏi mệt, đau nhức hay phản ứng dị ứng… ta thường sẽ vội tìm cách “xử lý” – uống thuốc, che lấp triệu chứng, tìm mọi phương pháp để… “quay lại bình thường”.

Vấn đề là, mọi triệu chứng bị “lấn át”, bị “ép” phải mất đi, đều chỉ ẩn đi tạm thời, và sẽ quay trở lại vào một lúc khác, dưới một hình dạng khác, và tiếp tục làm chúng ta khó chịu theo một cách khác. Bởi lẽ, mọi sự thay đổi, mọi “triệu chứng” trên cơ thể đều như một “lá thư”, một dòng tin nhắn nhỏ nhẹ cơ thể gửi tới bạn. Nếu chỉ dẹp đi cho nhanh, không đọc thư, không hồi âm, những lần “giao tiếp” càng về sau sẽ càng bùng nổ.

Hãy thử một cách tiếp cận khác. Thay vì tìm cách ngắt cơn khó chịu ngay lập tức, hãy thử lắng nghe nó, thử lắng nghe cơ thể mình.

Việc lắng nghe này không phải để tìm cách kiểm soát hay kháng cự, mà để “hiểu”. Để thấy rõ rằng cơ thể không đang “chống lại” chúng ta. Cơ thể chỉ đang lên tiếng, đang cố gắng giao tiếp, nói với ta điều gì đó đã bị quên lãng, bị đè nén, hay chưa từng được lắng nghe đúng mức.

Hãy tưởng tượng cảm giác khó chịu như một đứa trẻ đang khóc. Ta có thể chọn nổi cáu, bịt tai hoặc bắt nó im. Nhưng ta cũng có thể chọn ngồi xuống, ôm lấy nó, và hỏi: “Con cần gì?”

Khi chúng ta tiếp nhận một cơn đau, một sự ngứa ngáy, một cảm giác nặng nề… với sự hiện diện trọn vẹn, không phán xét – điều kỳ diệu sẽ bắt đầu xảy ra. Không phải cơn đau biến mất ngay lập tức, mà là một mối liên kết mới được thiết lập. Giữa ta và cơ thể mình. Giữa ta và phần sâu hơn trong chính mình.

Chúng ta sẽ bắt đầu “thấy ra”. Thấy ra những điều mình từng bỏ quên. Những cảm xúc bị gạt qua. Những áp lực chưa được gọi tên. Những tổn thương đã bị lấp đi bằng sự gồng mình “phải ổn”.

Thấy ra rồi, bình tĩnh – lặng lẽ quan sát.
Không cần phải sửa. Chỉ cần thấy. Chỉ cần thở cùng nó. Chỉ cần nhẹ nhàng ở lại – như thể đang nắm tay một phần nào đó trong ta từng bị bỏ rơi.

Không cần vội. Không cần kỳ vọng. Chỉ cần sự đều đặn, chân thành. Dần dần, cơ thể sẽ phản hồi. Không chỉ bằng việc giảm triệu chứng, mà bằng một cảm giác tin cậy sâu sắc hơn giữa ta và chính mình.

Lắng nghe cơ thể không phải cách giúp bạn thoát hết các bệnh, mà là cách để bạn kết nối và thấu hiểu cơ thể mình cả về mặt vật lý và tinh thần. Chính từ sự thấu hiểu đó, bạn mới biết cách yêu thương bản thân sao cho đúng, mới biết nên hay không nên làm gì cho cơ thể mình… tự nhiên… không gò ép, không miễn cưỡng, không khổ sở.

Sức khoẻ khi ấy sẽ lại dịu dàng như dòng sông, chảy uốn lượn nhẹ nhàng, dẻo dai và tươi mới 🌱